Ẩn Sát

Chương 303: Quan hệ bạn bè (2)



Mở cửa đi ra ngoài, đứng trong tuyết lạnh làm một số hoạt động cho giãn gân cốt, trên đường đã có tuyết đọng, có mấy vết bánh xe. Mặc y phục đơn bạc, đi vài vòng quanh chiếc xe thê thảm, sau đó làm vài động tác rèn luyện ở ven đường.

Không bao lâu, bên trong xe truyền ra một tiếng "Phanh", ngay sau đó, tình hình có chút hỗn loạn. Nhã Hàm đang chật vật lao ra. Đợi khi nàng ổn định lại, đã thấy bóng hình mà mình cấp bách tìm kiếm xuất hiện ở trước xe, nàng buông tay cởi áo khoác mà Gia Minh đã buộc, cấp tốc xỏ giầy, ra khỏi xe.

"Em muốn chết sao! Mặc có mỗi bộ quần áo mà dám ra ngoài!"

Nổi giận đùng đùng đem áo lông nhét vào trong tay Gia Minh, bởi động tác quá lớn, nên chiếc giầy thể thao đi ở chân bị hất bay sang ven đường. Đợi khi Gia Minh mặc áo lông, nàng mới nhảy lò cò đi tới, kiểm tra giầy.

Bịch một tiếng, nàng ngã xuống con đường tuyết đọng.

"Ha hả..."

Nhịn không cất tiếng cười, Nhã Hàm thở phì phì bò dậy, hung hăng xỏ giầy, trợn mắt nhìn Gia Minh, nhưng mà nàng lại... bật cười.

"Em có ý gì, nếu không phải vì em thì chị đâu có bị ngã, em còn cười, chị trở mặt với em!"

Trong miệng tàn bạo nói lời uy hiếp, nhưng trên mặt lại chẳng có biểu hiện độc ác nào. Gia Minh phe phẩy tay:

"Không, chẳng qua em thấy mỹ nữ đúng là mỹ nữ, ngã mà cũng đẹp như vậy, ha hả... Uy, đừng đá loạn, em không cười, không cười, chị cẩn thận không lại trượt một lần nữa..."

Lúc này sắc trời vẫn còn hơi xám như trước, mặt trời không biết có xuất hiện hay không, vòng quanh xe thể thao đuổi đánh một trận, Nhã Hàm đưa tay sửa sang lại mái tóc mất trật tự, nàng lúc này mặc một chiếc áo thể thao màu xám giữ ấm, đôi hài thể thao màu trắng, cao trên 1m65, đúng là có mị lực. Tính cách độc lập, thân hình duyên dáng, trên khuôn mặt đông phương xinh đẹp tràn ngập sự tao nhã, tuy rằng không có phấn son nhưng đã có sự hồng nhuận trên khuôn mặt nửa năm không có sức sống.

"Oa, xe thế nào mà lại biến thành cái dạng này, thật là thê lương..."

Tối hôm qua do không thanh thản, nên nàng không quan tâm tới chuyện khác, bây giờ mới nhận ra, tuy rằng chiếc xe có hệ thống chống đạn, người bên trong không sao, nhưng mà trên thân xe thì chỉ chít vết đạn, đèn xe trước sau, biển số xe, cửa sau toàn là vết đạn, thê lương vô cùng.

Vừa than thở, vừa coi đây là kỳ tích. Nhã Hàm quay đầu lại:

"Vậy chúng ta làm sao bây giờ?"

"Đương nhiên là không đứng ở đây rồi, khi còn tối, người ta không chú ý, nhưng bây giờ đã sáng, nếu mà thấy một chiếc xe như thế này, khẳng định người ta sẽ báo cảnh sát."

Gia Minh cười nói:

"Tìm một chỗ nào đó ăn sáng."

"Chỗ nào?"

"Ở đây có hai hướng, tùy tiện chọn một là được rồi, chúng ta rời khỏi chiếc xe này, nói mình là du khách Trung Quốc, muốn tìm tới một địa phương nào đó có người."

"Nói như vậy? Cái tổ chức Bùi La Gia này chính là tổ chức xã hội đen lợi hại nhất trên thế giới?"

"Chuẩn xác một chút thì là sát thủ."

"Thật là phiền phức, lại là Nhật Bản..."

Sáng sớm, đi trên con đường thỉnh thoảng có những hàng cây thấp, bình thản nói chuyện trải qua, Gia Minh đơn giản giải thích, Nhã Hàm mới đại khái hiểu, địch nhân của Gia Minh như thế nào, tại sao hắn phải sang đây. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - http://truyenfull.vn

Vốn cũng chỉ là thuận miệng hỏi, trong lòng cũng không chờ mong Gia Minh cho nàng biết sự thực của chuyện này, nàng cũng là nữ tử xuất thân trong một đại gia tộc, biết là nam nhân có nhiều điều phải giữ bí mật với người khác.

Nếu thích Gia Minh, thì Gia Minh có quyền bảo lưu bí mật cho riêng mình, hơn nữa, yêu ai yêu cả đường đi, nàng cũng sẽ tha thứ cho Gia Minh nếu Gia Minh như vậy. Đương nhiên, khi nghe thiếu niên bên cạnh thuận miệng nói về những đen tối của giới xã hội đen, nàng khiếp sợ nghi ngờ nhìn sang.

"Ách, việc này... Sao em lại thẳng thắn nói cho chị biết..."

Sự nghi ngở trong lòng nàng, Gia Minh đương nhiên hiểu, thản nhiên cười, xoay đầu lại:

"Bởi vì chị muốn biết, nó chẳng phải là đại sự gì cả, biết cũng không sao."

"Linh Tĩnh và Sa Sa các nàng cũng biết ư?"

"Á..."

Lắc đầu, nói:

"Các nàng không rõ ràng lắm, nhưng mà lần này tới nước Mỹ, em có nói với các nàng là có quan hệ với sự kiện ở trường học, có người muốn xuất thủ với chị, Linh Tĩnh bảo em mau chóng tới đây, còn Sa Sa thì bảo em là giết sạch bọn chúng, ha hả..."

Thấy Gia Minh nói Linh Tĩnh và Sa Sa quan tâm tới mình như vậy, Nhã Hàm cúi đầu ái ngại cười, trên mặt hiện lên sự hài lòng, nói:

"Nói như vậy, chị là người duy nhất biết thân phận của em hay sao?"

"Các nàng không muốn biết, cho nên em không nói, nhưng mà Huân lại biết."

"Chị chỉ nói trong ba người chị, Linh Tĩnh, Sa Sa là được rồi."

Đối với hai thiếu nữ, vừa là tình địch, vừa là bằng hữu này, nàng cũng không có gì bất mãn.

Bây giờ, thậm chí nàng còn cảm thấy sự thân thiết, những chuyện mà Linh Tĩnh và Sa Sa không biết, nàng lại biết, điều này khiến cho nàng cảm thấy rất là thỏa mãn.

Đua chân đá tuyết cầu trên đường, nàng nở nụ cười:

"Nói như vậy, Huân là đồ đệ của em, thảo nào mà trong trường học nàng chỉ nói chuyện với mình em, cũng chỉ nghe lời của em... vốn chị còn tưởng rằng, do quan hệ của nàng với Linh Tĩnh tốt..."

Nói tới đây, nàng không khỏi trợn mắt nhìn Gia Minh:

"Nhưng mà em thật là tuyệt tình, có biết không? Một băng sơn mỹ nhân như vậy, ở trường học có bao nhiều bạn nam theo đuổi, nàng chăẳng động tâm, chỉ đối với một mình em, em nói gì nàng nghe nấy. Cũng chỉ vì nghe thấy người ta nói bậy trong lần thi đấu võ thuật, mà nàng chạy đi tìm, một mình đánh mười mấy người, còn bị thương. Vậy mà ngay cả một câu cảm ơn em cũng không nói, lại bắt nàng tới sân vận động chạy, còn dính mưa... Không ai như em cả..."

Không có để ý với việc Nhã Hàm trách cứ, Gia Minh lắc đầu:

"Nhưng mà tính cách như vậy không được, điều tối kỵ chính là vì chuyện không quan trọng mà tức giận, tự dưng đi tìm đánh người khác, đó chỉ là hành động của trẻ con, nếu em mà tức giận, em sẽ đi tìm họ phóng hỏa, ném lựu đạn cho họ chết hết..."

"Nam nhân bạo lực..."

Nhã Hàm liếc mắt nhìn hắn nói:

"Chị biết em chẳng để ý tới người khác nói như thế nào, nhưng mà người bên cạnh em lại mất hứng, lần đó, khi có người nói xấu em, xíu chút nữa Linh Tĩnh cũng đi đánh nhau. Em thì không sao, nhưng người bên cạnh em họ cảm thấy bị vũ nhục, chỉ vì họ quan tâm em nên mới như vậy."

"Em cũng biết, cho nên khi có người theo đuổi Linh Tĩnh, em chạy đi hát, có người muốn tán tỉnh Sa Sa, em đi chơi bóng rổ... Nhưng Huân thì em không có tâm tình như vậy, em mặc kệ nàng nghĩ như thế nào, nhưng những chuyện không nên làm thì đừng làm, việc này không tính là gì, nhưng mà chuyện tương lai nàng phải làm, chỉ cần sai lầm một chút, là chết."

Bị câu nói này của Gia Minh ảnh hưởng, Nhã Hàm trầm mặc một trận, trải qua một đám cây. Gia Minh nhẹ nhàng vỗ, Nhã Hàm hét lên một tiếng liền xông ra ngoài, nhưng tốc độ không xa, tuyết rơi đầy người, cười mắng vài câu, nàng nói:

"Em định cho Huân đi làm loại chuyện đó sao, cô bé này chị rất thích, chị là nói... chắc là do có quan hệ với em, nên thái độ của nàng đối với chị rất tốt, thỉnh thoảng còn trò chuyện, chào hỏi một chút, nhưng đối với người khác thì không bao giờ. Hơn nữa chẳng phải em nói, người Nhật Bản kia chỉ coi Huân là một mỹ nhân kế, nàng không nhất định phải tham dự vào chuyện này đấy thôi?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.