Ẩn Sát

Chương 305: Tiểu trấn (2)



"Đây là những gian phòng tốt nhất ở Bắc Mỹ, đảm bảo ấm áp và tự nhiên, mang lại cảm giác như ở nhà, có thể so sánh với Waldorf hiện giờ các gian phòng không có mấy người, các người thật may mắn. Này, Trương tiểu thư, cô chọn phòng nào? Ha hả ha ha..."

Mặc dù không đầu không đuôi vừa nói chuyện khi thì cười to, nhưng bà chủ béo Monica cũng không làm cho kẻ khác cảm thấy phản cảm, công bình mà nói, trong khách sạn bài trí rất công phu, ánh sáng ấm áp, các loại hình trang trí đủ màu sắc như vàng nhạt sắc, phấn hồng mang lại cho người ta cảm giác như ở nhà.

Chỉ chốc lát sau, mấy người đã đi tới hai gian phòng cuối hành lang, bà chủ béo mở cửa, sau đó đưa hai chiếc chìa khóa cho Nhã Hàm.

"Đây chính là hai gian phòng tuyệt nhất, có sân thượng rất đẹp, thoải mái mà hưởng thụ."

Bà chủ béo nói xong là xoay người rời đi, Mike cười nói:

"Muốn chọn phòng nào cũng được, bên trong có điện thoại, tôi nghĩ các người trước tiên nên tắm rửa, nghỉ ngơi một chút. Tôi sẽ gọi Monica chuẩn bị đồ ăn cho các người, bà chủ làm món thịt bò rất ngon, bây giờ nghỉ ngơi thật tốt, buổi chiều tôi sẽ sang thăm hai người."

Hắn nói xong, vẫy tay đi xuống. Trong hành lang chỉ còn lại hai người là Nhã Hàm cùng Gia Minh, hai người bật cười, chọn một gian phòng, mặc dù không tính là lớn vô cùng, nhưng không khí bên trong đúng là mang lại cho người ta cảm giác ấm cúng, sân thượng nhìn ra ngoài đường và một rừng cây, tương đối đẹp.

Đóng cửa phòng, Nhã Hàm theo Gia Minh vào một gian phòng, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, nhìn Gia Minh nói:

"Chị muốn biết tình hình của mẹ hai."

"Được, em lập tức liên hệ."

Từ trong phòng tắm xem xét một lần, Gia Minh nói:

"Bên trong có áo tắm rất dày, chị có thể tắm trước, tắm nhanh không lạnh."

"Chị không muốn tắm, chị muốn biết mẹ hai hiện giờ vẫn bình an."

Cởi áo khoác, tháo giầy, Nhã Hàm vặn mình nằm ở trên giường, nhìn chằm chằm vào Gia Minh.

Chỉ thấy Gia Minh nhún vai, cầm lấy điện thoại bên giường, sau đó từ trên người lấy ra một bọc công cụ nhỏ, cười nói:

"Không phải là không cho chị gọi, nhưng mà điện thoại chẳng phải là thứ tốt lành gì, cần phải thay đổi một chút, đại khải mất khoảng mười mấy phút."

"Ác, vậy thì chị đi tắm trước, khi nào liên hệ được với mẹ hai thì gọi chị."

"Nhất định."

Mắt thấy Gia Minh tháo tung điện thoại ra, Nhã Hàm từ trên giường bò dậy tiến vào phòng tắm, thanh âm cởi quần áo vang lên, sau hai ba phút, cửa phòng tắm lại mở ra, Nhã Hàm thò một cái đầu ra cửa, cổ tay trắng như tuyết, gõ một cái vào cửa gỗ:

"Ai, Gia Minh, cầm giùm chị đôi dép."

"Ác."

Lấy đôi dép của khách sạn ở gần cửa mang tới, khi Nhã Hàm đưa tay nhận, Gia Minh có thể nhìn thấy cái gáy trắng như tuyết. Nhã Hàm đứng ở cửa nhìn hắn thật lâu, hỏi:

"Gia Minh, em nói phải ở lại nước Mỹ làm chuyện kia mất bao nhiêu lâu?"

"Không xác định."

Gia Minh lắc đầu, nói:

"Nếu như là mấy chuyện như giết người... thì khuya hôm nay em có thể trực tiếp đến New York, nhưng mà làm như vậy sẽ khiến tình hình loạn hơn, đương nhiên cũng có biện pháp giải quyết khác, nhưng mà có chuyện... A, sau này giải thích với chị sau."

"Ác."

Nhã Hàm cười, đóng cửa phòng tắm, chỉ chốc lát sau, nàng có thể nghe thấy thanh âm bên ngoài, Gia Minh đang đùng giọng của Giản Tố Ngôn, nói chuyện với người bên kia

"Alo... James tiên sinh..."

Nước nóng chảy trên thân hình trần truồng của nàng, nàng nhắm hai mắt lại, cảm thụ sự tồn tại của người kia, đã lâu rồi cảm giác không được như thế này... Nguồn: http://truyenfull.vn

Tắm rửa hoàn tất, nàng thắt khăn tắm đi ra ngoài, đã nghe thấy Gia Minh dùng giọng thật của mình, dùng tiếng trung, nói chuyện điện thoại.

"Alo, tôi tìm Thôi Quốc Hoa... Ừ, Cố Gia Minh... Tố Ngôn tỷ vẫn theo dõi chặt hành động của Bùi La Gia, tôi và Nhã Hàm tỷ ở cùng một chỗ... Vị trí cụ thể không thể nói. Tố Ngôn tỷ đã thông báo..."

Nhìn qua cửa sổ thủy tinh ở sân thượng, có thể nhận ra tuyết bay toán loạn, trong căn phòng ấm áp. Nhã Hàm mặc áo tắm bò lên giường, dưới áo trắng để lộ hai chân dài trắng như tuyết.

"Xuy...Ngạo mạn... Không... Đánh... Thảo... Cáo... A..."

Gia Minh nói mật khẩu, sau đó hắn cầm điện thoại, lắc mình ngã xuống giường.

"Bùi La Gia ở Nước Mỹ lần này rốt bị đánh hỏng hình tượng bệ vệ, chủ yếu vẫn là Tạo Vật Kỳ Tích... Vì sao Tạo Vật Kỳ Tích tham dự? Ách, tôi không biết, còn tưởng rằng Tố Ngôn tỷ đã thương lượng xong với các người, quan hệ của nàng cùng Tạo Vật Kỳ Tích không rõ ràng lắm... Lấy tính cách của nàng, tôi nghĩ chắc nàng cũng có ám chỉ một chút... Tạo Vật Kỳ Tích làm sao có thể bỏ qua cơ hội như vậy... Ừ, tôi muốn biết tình hình mẹ hai của Nhã Hàm, cô Trương kia... Không có chuyện gì là tốt rồi. Nhã Hàm tỷ muốn nói chuyện với cô ấy... phiền thông báo nhanh một chút, cảm tạ..."

Nói xong điều này, Gia Minh cười đem ống nghe đưa cho Nhã Hàm, đưa tay tiếp nhận, Nhã Hàm ngồi dậy, chỉ vào mũi Gia Minh nói:

"Em là tên lừa gạt!"

Trong chốc lát, trong điện thoại vang lên thanh âm của mẹ hai.

"Con rốt cục đi đâu vậy... Làm ta sợ muốn chết, còn tưởng rằng con bị bắt đi chứ... Viêm Hoàng Giác Tỉnh là ai vậy, ban đầu ta còn tưởng là đang đóng phim chứ... Dù sao ta cũng không thích nước Mỹ, con bây giờ ở nơi nào, lúc nào mới có thể trở về, chúng ta mau đi trở về nhà..."

"Mẹ yên tâm đi, mẹ hai, không có chuyện gì."

Bị mẹ hai hỏi tới tấp nửa ngày, Nhã Hàm thật vất vả mới cướp được quyền lên tiếng:

"Con được một người rất lợi hại cứu con... Nói chung rất lợi hại, con nghĩ là so với Hắc Hiệp cũng không kém bao nhiêu đâu, mẹ đừng lo lắng... Được, con đang ở với người kia... Thật tốt? Dù sao mẹ cũng biết..."

Nói đến đây, Nhã Hàm đỏ mặt liếc mắt nhìn Gia Minh đang bận rộn ở bên cạnh, ở trước mặt của hắn nói như vậy, mình thật là không biết xấu hổ... Nhưng mà mặc kệ nó, dù sao mọi người cũng đã biết rõ ràng, không biết xấu hổ sẽ không xấu hổ...

"Không thể nói cho mẹ biết con đang ở đâu... Đúng, không thể nói... Mẹ hai đừng nhàm chán như vậy, bảo mấy người Viêm Hoàng Giác Tỉnh hộ tống mẹ về trước cũng được, con không có chuyện gì đâu... Hắn lợi hại như vậy, sao con có thể bị gì được... Nếu không thì mẹ đi Hollywood chơi, tìm thần tượng mà xin chữ ký, à, nhớ mang theo một đoàn vệ sĩ, hắn không cho chữ ký thì giết hắn sau đó đưa hắn lên giường... Con mặc kệ, dù sao bây giờ con cũng không trở về được, đại khái... con làm sao mà biết được, nhìn tình huống, nhìn tình huống, con suy đoán là chắc phải qua Lễ Nô-en..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.