Ẩn Sát

Chương 317: Nói lời từ biệt (1)



Xung quanh lửa trại, đám người trầm mặc, trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, Mike cùng Jia Moer nằm ở dưới đất, ngẩng đầu nhìn thân ảnh của thiếu niên.

Mà ở phía sau Gia Minh, Shirley vẫn quỳ trên đất, không thể đứng lên, một tay che miệng, nhìn về phía cái rương sắt và đám đồ vật nằm lung tung, trong miệng thì thào:

"Oh-my-god... oh-my-god..."

"Khụ... Khụ..."

Thật lâu sau, trong khi mọi người trầm mặc, thì có một tiếng ho khan, quay đầu lại, Nhã Hàm kinh ngạc nhìn sang bên này, một mặt ho nhẹ, một mặt đưa tay vuốt ngực - nàng bị sặc nước.

Đứng ở đằng kia, Gia Minh hít sâu một hơi, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt.

Lấy góc độ bình thường mà nói, khi được người ta dùng ánh mắt kinh sợ, kính nể nhìn mình, miệng thì lắp bắp nói không ra lời, thì đó là một chuyện thỏa mãn nhất.

Nhưng mà đối với Gia Minh, chuyện này chẳng có tác động gì lớn, hắn kéo Shirley, vỗ vỗ vai nàng: "Đánh rất tốt, tiếp tục cố gắng." Sau đó đi về phía Nhã Hàm.

Đứng đối diện, Nhã Hàm vỗ ngực, kinh ngạc nhìn hắn mỉm cười, trong ánh mắt có chút kinh ngạc, có chút mới lạ, trước đây nàng chỉ biết Gia Minh lợi hại, nhưng mà chưa được chứng kiến hắn xuất thủ, không ngờ hắn đã đạt tới trình độ thế này.

Nhẹ nhàng, Gia Minh nắm lấy tay của Nhã Hàm.

"Ách, em..."

"Chúng ta cần phải đi."

"Hả? Đi đâu..."

"Rời khỏi nơi này."

Xung quanh không có ai đám nói gì, khi hai người đi ra ngoài, mấy người phía trước đều tự động nhường đường. Lúc đi qua bên cạnh Mike, Nhã Hàm quay đầu, vươn tay vẫy vẫy, biểu thị sự cảm ơn và tạm biệt, không lâu sau, hai người đã biến mất trong trời đất đầy băng tuyết...

Rời khỏi tiểu trấn, tới đêm, họ đựng lều trại ở trong một khu rừng, không còn sự ồn ào của thành phố, cũng không có dấu vết con người. Hai người dọn dẹp tuyết đọng, đốt lửa trại, bầu trời đêm vạn dặm không mây, ánh sao xuyên qua cây rừng lấp lánh.

Lấy kinh nghiệm dã ngoại phong phú của Gia Minh, đương nhiên hắn đã chuẩn bị xong tất cả từ trước. Đêm hôm nay không lạnh lắm, đương nhiên, bởi sức khỏe của Nhã Hàm không tốt, cho nên hai người chỉ ôm nhau ngủ một đêm. Sáng hôm sau, hai người trở lại New York, không khí giáng sinh náo nhiệt đã tràn ngập thành phố.

Bởi vì tuyết đã ngừng rơi, máy bay đã có thể cất cánh, nhưng mà bọn họ không dám đi máy bay rời khỏi nước Mỹ, bởi vì Castro vừa mới chết, nếu như ngồi máy bay, thì rất khó đảm bảo là họ không gây ra chuyện gì.

Chuyện trở về nhà được giao cho Viêm Hoàng Giác Tỉnh sắp xếp, thời gian này, hai người bọn họ đi mua sắm trong các cửa hàng nổi tiếng ở New York. Đến tối, Viêm Hoàng Giác Tỉnh đã thu xếp xong, họ sẽ đi theo một tàu viễn dương về nước. Khoảng 9h tối, Gia Minh và Nhã Hàm tạm thời chia tay, một mình lái xe đến trang viên của gia tộc Saliere.

Đi qua tường bao, qua quảng trường được bảo vệ nghiêm ngặt, hoa viên, lén lút tiến vào trong biệt thự lầu 2. Gian phòng này vẫn như ngày nào, chăn màn vẫn lộn xộn, y nguyên như trước lúc hắn rời đi.

Đẩy cửa sổ mà vào, đi qua gian phòng, bước vào hành lang của biệt thự, hắn ngửi thấy mùi rượu, thanh âm của TV truyền tới, hơi ấm dường như không đủ. Đi tới cầu thang, hắn nhận ra phòng khách tắt điện, nhưng TV lại đang mở, ánh sáng mờ ảo chiếu tỏ gian phòng, sau đó, hắn nhìn thấy Marilyn đang ngồi trên ghế salon.

Trong ánh sáng nhập nhèm của chiếc TV, hắn im lặng đi tới. Marilyn mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, cô gái tóc vàng cứ như vậy mà cuộn tròn trên ghế sa lông để ngủ.

Con gái phương tây rất dễ già yếu, rất nhiều nữ tử sau khi sinh con thân hình sẽ nhanh chóng béo mập, hơn nữa sau khi tiến vào tuổi 30, nếp nhăn trên mặt dần dần hiện lên, sự lão hóa nhanh hơn nhiều so với con gái phương đông. Nhưng mà, sự già yếu đó không xuất hiện trên người của Marilyn.

Sinh nhật 30 tuổi đã qua, vậy mà làn da của nàng vẫn nhẵn bóng như làn da thiếu nữ, vòng eo mảnh khảnh, hai chân thon dài mà khêu gợi, bộ ngực đầy ắp nhưng không to.

Khi nàng 17 tuổi, nàng vì Đường Kính Nghiêu mà sinh ra Heidy, từ đó về sau sống trong im lặng ở nước Mỹ. Năm 1995, sau khi được Gia Minh cứu, nàng bắt đầu tiếp xúc với bên ngoài, sức sống thanh xuân lại kéo trở về.

Nhưng mà hiện giờ, trên thân thể khiêu gợi kia dường như không có sức sống, hình như nó đã héo mòn đi từ lâu rồi.

Nếp áo có vẻ nhăn nhúm, mùi rượu tỏa ra khắp xung quanh, nàng cuộn mình nằm đó, vừa ngủ vừa nhíu mày... mái tóc rối tung xõa bên ngoài. Gia Minh đi tới gần, tay trái của nàng run lên, bình rượu rơi xuống sàn, rượu chảy ra ngoài, thấm ướt tấm thảm xung quanh.

Nhặt bình rượu để lên bàn, hắn ngồi nhìn nàng ngủ, tình hình như thế này, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy ở nàng.

Nhớ kỹ hơn ba năm trước đây, ở Giang Hải, lúc Đường Kính Nghiêu chết, nàng muốn tự sát, sau đó bị hắn ngăn cản, trong lúc thống khổ đó, nàng câu dẫn một đứa trẻ để mình bớt đi thống khổ, nhưng khi đó, hắn chưa từng thấy nàng suy sụp như ngày hôm nay.

Yêu nhau có thể không cần phải cả đời ở cạnh nhaụ, nhưng tình thương và trách nhiệm có thể khiến cho hai người bách niên giai lão. Một khi mất đi sự tin tưởng, thì con người sẽ bi thương hơn người khác rất nhiều, 3 năm trước, hắn chứng kiến một nữ tử si tình không muốn sống, mà bây giờ, nữ tử ấy đã không còn tự chủ được nữa rồi...

Hắn rất ít thở dài, bởi vì có rất ít chuyện biết khiến hắn thực sự cảm thấy bất đắc dĩ, vậy mà lúc này, hắn lại nhẹ nhàng mà thở dài một tiếng, rất khó nói lên cảm giác trong lòng mình.

Gia Minh đứng lên, ở trong phòng khách tìm thấy cái điều khiển điều hòa, cho nhiệt độ tăng cao, khi quay lại, thân ảnh ở trên ghế sa lông kia đã ngồi dậy từ lúc nào, giống như một u linh đang nhìn hắn.

Gia Minh không kinh, ngạc, mà Marilyn lại đang suy nghĩ xem mình có bị ảo giác hay không. Trong lúc nhất thỏi song phương đều không nói gì.

Trong chốc lát, Marilyn đột nhiên nghiêng đầu qua một bên, oa một tiếng nôn mửa liên tục, mùi rượu và mùi chua lập tức lan tỏa khắp nơi trong phòng khách. Gia Minh cầm lấy một cái chậu nhỏ đi tới, vỗ vỗ phía sau lưng của nàng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Sau mấy phút nôn mửa liên tục, thoáng khôi phục thở dốc, Marilyn nghiêng đầu:

"Cậu, thật là..."

Nhưng mà, câu nói của nàng đã bị tờ giấy lau của Gia Minh chặn lại.

"Tôi chuẩn bị rời khỏi nước Mỹ, nhân tiện ghé thăm cô một chút."

Gia Minh nhẹ nhàng nói.

Sau một lúc trầm mặc, Marilyn nói gần như khóc:

"Xin lỗi..."

"Không. Lần trước tuy không giải thích, nhưng thật ra là lỗi của tôi... Cô nhìn thấy..."

Marilyn hình dung tiều tụy lắc đầu, tư tưởng còn có chút hỗn loạn, làm như không biết nên thế nào trả lời:

"Heidy... Heidy nó đang ngủ, tôi phải dỗ nó rất lâu... nó mới ngủ được, tôi... đi gọi nó xuống đây, cậu chờ một chút, cậu nhất định phải gặp nó... nó khóc suốt mấy hôm rồi..."

Nàng giằng co muốn bò dậy, nhưng lại vô lực ngã xuống. Gia Minh lắc đầu:

"Tôi đợi được, không vội."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.