Ẩn Sát

Chương 329: Phiền toái nhỏ (2)



Xem như cảm ơn vì đã đưa giúp thư tình, Phương Nhĩ Tiệp nói cực kỳ thành khẩn, Gia Minh gật đầu. Lữ Phóng? Hắn đương nhiên biết người này. Hai năm trước khi mới nhập học. Lư Kiến Xuyên đá bóng trúng đầu Linh Tĩnh, sau đó bị Gia Minh bẻ gãy ngón tay, đánh nát xương ngực, tiếp sau đó Hàn Cương Thành nói muốn đấu tay đối với mình. Lữ Phóng chính là một trong những kẻ khơi mào. Khi đó Lư Kiến Xuyên và Hàn Cương Thành đã học năm cuối, bây giờ đã lên đại học, mà Lữ Phóng bây giờ vẫn còn học tại Thánh Tâm. Hai năm trước hắn không tìm Gia Minh phiền toái đại khái vì Gia Minh có bối cảnh là Hoàng gia, hôm nay Hoàng gia suy sụp, trong một tháng này, chuyện một số người trước đây dựa vào Hoàng gia để huênh hoang, ngang ngược, bây giờ bị trả thù đã xảy ra không chỉ một lần, hiện giờ Lữ Phóng tìm đến mình hăn cùng vì nguyên nhân đó.

Lắc đầu cười. Gia Minh bước vào lớp, đi đến chỗ Huân:

"À, bánh bí ngô. Linh Tĩnh làm rồi bảo tôi mang đến. Còn có một bức thư của người hâm mộ nữa."

"Cảm ơn."

Tiện tay ném bức thư vào hộc bàn, Huân đứng dậy, chờ Gia Minh ngồi vào bên trong mới ngồi trở lại chỗ mình.

Mặc dù hai người cũng xem như thầy trò nhưng ở trong lớp học thì thường thường cũng không có chuyện gì để nói, chỉ có khi vào lớp học, sách vở, đồ dùng học tập của Gia Minh sẽ trở thành đối tượng tìm kiếm của thiếu nữ - với những đồ vật như sánh vở, đồ dùng học tập, nàng luôn mắc phải bệnh hay quên, thường xuyên vứt bừa bãi rồi không nhớ đã để ở đâu. Lúc này còn cách thời gian tự học buổi tối một thời gian ngắn, sắc trời bên ngoài dần lờ mờ, đèn trong lớp học được bật lên. Gia Minh ngồi ngắm phong cảnh ngoài sân vận động như thường lệ, Huân yên lặng ngồi đọc sách. Một lát sau, thiếu nữ Nhật Bản mở túi bánh bí ngô ra, đầu tiên là đưa một cái cho Gia Minh:

"Cố quân, anh có muốn ăn không?"

"Đã ăn ở nhà rồi..."

Nói như vậy nhưng Gia Minh vẫn cầm lấy một cái ăn. Thiếu nữ nở nụ cười rất khó phát hiện được, sau đó gật đầu, cũng cầm một cái lên:

"Tôi đọc sách tiếp."

Nàng cắn một miếng rồi tiếp tục đọc sách.

Sắc trời dần tối, đèn ngoài sân vận động sáng lên, lớp học cùng trở nên ồn ào hơn. Không biết đến lúc nào, thiếu nữ bên cạnh chợt hỏi:

"Cố quân, anh hiểu tình yêu không?"

Gia Minh nhìn nàng một cách kỳ quái. Vài giây sau, Huân không nhận được câu trả lời, cúi đầu xuống:

"Xin lỗi..."

"Thứ tình yêu này... Tôi cũng không hiểu lắm.."

Qua một lát sau, Gia Minh vẫn mở miệng trả lời.

"Biết đại khái một chút nhưng lại không thể giải thích rõ cho cô được. Ừ... về phương diện lý luận, cô có thể hỏi Sa Sa và Linh Tĩnh, bọn họ thích đọc tiểu thuyết ngôn tình. Tôi chỉ biết là nếu như cô có tình cảm với một người thì sẽ cam tâm tình nguyện vì hắn làm một số việc cô không muốn, đó cũng bao gồm cả tình thân, tình bạn nữa, nhưng nếu cô không muốn thì chắc chắn là không có tình cảm gì."

"Giữa Cố quân và... Linh Tĩnh, Sa Sa là tình yêu ư?"

"Có lẽ là một nửa, có lẽ còn ít hơn, ha hả, khi chúng tôi biết nhau thì họ vẫn còn nhỏ lắm..."

"Vậy..."

Nàng hơi do dự.

"Với cô Trương thì sao?"

"Có lẽ là một nửa, hẳn là về phương diện tình yêu thì nhiều hơn Linh Tĩnh và Sa Sa."

Gia Minh mỉm cười.

"Chẳng qua điều này không có nghĩa là tôi thân thiết với cô ấy hơn Linh Tĩnh và Sa Sa... Tại sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?"

"Tôi..."

Huân suy nghĩ một lát, khuôn mặt trắng nõn tựa như làm bằng sứ không thể hiện vẻ mặt gì, nhưng rõ ràng là nàng không thể trả lời được vấn đề này.

"Tôi nghe Sa Sa nói, hình như bên ngoài đang đồn đại chuyện giữa cô và một nam sinh năm thứ ba tên là Niếp Văn Siêu, vì chuyện đó?"

"Lời đồn?"

Huân quay đầu lại, ánh mắt toát ra vẻ nghi ngờ.

"À, hai ngày trước Sa Sa nói với tôi, hàng sáng sau khi cô chạy bộ ở sau núi xong thì đều ngồi ở ghế đá cạnh sân vận động nửa giờ. Niếp Văn Siêu cũng ngồi đó nói chuyện với cô nửa giờ. Rất nhiều người đều thấy, vì vậy mọi người cho rằng cô và hắn thích nhau. Ha hả, Sa Sa nói Niếp Văn Siêu kia rất phong nhã, thích mặc đồ trắng, nhìn có vẻ giống Lý Liên Kiệt."

"Chúng tôi, ha hả..."

Gia Minh nở nụ cười.

"Có lẽ hình tượng của chúng tôi khác biệt nhau quá lớn, ừ, nói chuyện của cô thôi, cô quyết định chọn Niếp Văn Siêu là mục tiêu đầu tiên sao?"

"Bởi vì Cố quân nói nên quan sát người khác nhiều hơn nên mỗi sáng luyện tập xong, tôi đều ngồi bên sân vận động một lúc... Ngày đó khi ngồi xuống tôi thấy có một cuốn sách trên ghế, tôi cầm lên đọc thử, sau đó chủ nhân của nó đi đến, chắc là người đó. Hắn tên là Niếp Văn Siêu ư?"

Trình độ tiếng Trung của Huân không tốt lắm, ban đầu nói còn ngượng nghịu nhưng sau một thời gian Gia Minh giúp nàng rèn luyện thì đã không còn khẩu âm Nhật Bản nữa, nhưng trước mặt Gia Minh, nàng vẫn luôn nói từ từ, có lẽ bởi vì thời gian trước luôn bị Gia Minh bắt lỗi. Suy nghĩ một lát, nàng nói tiếp.

"Hắn không mạnh, tôi dùng một quyền là có thể đánh gục hắn, không giống Lý Liên Kiệt... Những ngày sau đó, mỗi sáng sớm hắn đều đến ngồi nói chuyện với tôi, Cố quân nói nên quan sát, nghe nhiều, vì vậy tôi vẫn nghe hắn nói, chỉ là không có gì thú vị cả. Người bạn học này là con trong gia đình giàu có, hắn thích đọc sách, âm nhạc, thích sự yên tĩnh, thích mua những bức tranh cổ điển đắt tiền, hắn đặc biệt thích những thứ có liên quan đến nghệ thuật, thích người ta nói hắn biết thưởng thức nghệ thuật, nhưng tiêu pha trên những phương diện khác thì hắn lại cố gắng khống chế ở mức trung bình, bởi vì hắn cũng thích người khác khen hắn biết tiết kiệm. Nhược điểm của hắn có rất nhiều, lòng hư vinh, sự phù phiếm, lòng tự ái mạnh nhưng lại rất yếu đuối, mỗi khi được người lớn khích lệ thì đều có cảm giác ưu việt... Đây là những gì tôi quan sát được."

"Ờ ờ ..."

Gia Minh ăn hết miếng bánh trong tay, nhún vai một cách tiếc nuối. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

"Lại là một kẻ yêu đơn phương đáng thương, chẳng qua yêu đơn phương cũng là chuyện rất bình thường, ừ, với khí chất của cô, đúng là chỉ cần lắng nghe mà không lên tiếng cũng đủ làm người ta hiểu lầm là hai người thích nhau, nếu như cô biểu hiện thêm một chút, có thể là một vài động tác nhỏ thích hợp, chẳng hạn như... nhẹ nhàng vuốt tóc rồi vô tình nhìn hắn khoảng ba giây, tốt nhất là... mỉm cười, nhưng phải nhìn thẳng vào mắt hắn, nhất định sẽ khiến hắn lác mắt..."

"Tôi..."

Hơi chần chừ, Huân nói nhỏ.

"Chưa cười bao giờ..."

"Luyện tập từ từ, có lẽ cô không nhận ra nhưng cô thỉnh thoảng vẫn cười trước mặt người quen, như Linh Tĩnh, như Sa Sa, như tôi, chẳng qua nên cố gắng khắc chế nụ cười tiêu chuẩn như vậy, bình thường cô cứ giữ thái độ lạnh lùng cũng không sao, đây đã là hình tượng quen thuộc của cô, chỉ là khi đối mặt kẻ địch thì cô phải hết sức ngụy trang. Không vội, cô vẫn còn chưa trưởng thành, chúng ta vẫn còn mấy năm nữa..."

"Vâng."

Nói chuyện một lát như vậy, rồi cuối cùng lại trở lại với chủ đề giết người, lừa người. Huân gật đầu đồng ý, sau đó đưa túi bánh qua, Gia Minh gục trên bàn bắt đầu ăn chiếc bánh thứ hai, tiếp tục nhìn đám người dưới sân vận động. Lại một lát sau, có vẻ như Huân nhớ ra điều gì đó, không đọc sách nữa mà lại quay nhìn sang.

"Thực ra tôi không có tình cảm gì với cha mình..."

"Sao?"

"Nhưng đối với gia tộc lại có, tôi không biết tại sao nữa..."

Nàng vừa nhỏ giọng nói, dường như ý nghĩ này làm nàng hơi mê hoặc. Cũng đúng lúc này, mấy người xuất hiện ngay cửa lớp học:

"Cố Gia Minh đã đến chưa?"

Tên cầm đầu nhìn thấy Gia Minh, lúc thấy Huân ngồi ngay bên cạnh hắn thì dường như hơi có vẽ sợ hãi, nhưng rốt cuộc đám người vẫn bước tới:

"Cố Gia Minh, chúng ta ra ngoài nói chuyện một lát."

Là Lữ Phóng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.