Ẩn Sát

Chương 514: Không trở về nhà (1)



"A? Sao lại nhanh vậy!"

"Bởi vậy tới mới đi du lịch coi như là chia tay mọi người."

Trong lòng coi Linh Tĩnh là bạn bè, bây giờ cô bạn lại đột nhiên nói phải đi, Đông Phương Uyển tâm tư đơn thuần đương nhiên là có chút thương cảm, kéo nàng líu ríu nói chuyện.

Chủ đề câu chuyện đương nhiên là tình cảm đã tích lũy từ nhỏ của ba người Linh Tĩnh, Sa Sa, Gia Minh, trong lòng nàng cũng có chút nghi hoặc, nhưng mà không biết hỏi như thế nào, sau khi dặn dò ra nước ngoài phải thế nọ thế kia, nàng viết số điện thoại của mình đưa cho Linh Tĩnh, định quay người trở về, nhưng lại hỏi tình hình của Gia Minh.

"... Hắn tới đón cậu à?"

"Gia Minh cậu ấy... Đại khái không thể tới đón được, có lẽ là Sa Sa, tớ đã gọi điện thoại bảo là hôm nay mình về, nhưng từ sáng tới giờ không còn liên lạc lại được nữa..."

"Tớ nghĩ Gia Minh nhất định sẽ tới đây, tình cảm của các cậu tốt như vậy... Nhưng mà không sao, nếu hắn không tới thì hôm nay tới đón, chúng ta đầu tiên là đưa cậu về nhà tớ chơi, cậu yên tâm đi, anh tớ đầu tiên là thích cậu, nhưng bây giờ đã thôi rồi, ha hả..."

Trong khi nói chuyện, xe buýt đã chậm lại, học sinh trên xe từ biệt lẫn nhau lấy hành lý xuống, nữ sinh thì mặc áo che nắng, tay cầm ô chuẩn bị xuống xe. Chỉ sau một lát, tất cả đã xuống hết, đám người tiền hô hậu ủng chen nhau đi ra bên ngoài.

Hành lý của Linh Tĩnh không nhiều lắm, thế nhưng khi ở Quế Lâm bị Đông Phương Uyển ép mua một đống đồ linh tinh, cho nên phải thua thêm một cái túi du lịch thật to, có nam sinh muốn cầm giúp nàng nhưng bị nàng lắc đầu cự tuyệt.

Lần này trở về Giang Hải, trong lòng nàng phức tạp vô cùng, nàng không muốn xuống xe nhưng vẫn bị Đông Phương Uyển kéo xuống, trà trộn vào trong đám người, bước chân xuống đất là nàng cảm thấy sức lực của mình như giảm đi.

Khi ở trên xe bus vẫn còn ung dung, bây giờ chẳng còn gì, đám người thi nhau cầm đủ các loại ô với đủ màu sắc, gọi nhau ý ới.

Sau một khắc, Đông Phương Uyển vỗ vỗ vai nàng:

"Này, này..."

Nàng chỉ tay về phía trước nhưng không nói gì, Linh Tĩnh ngỡ ngàng quay đầu nhìn sang, ở đó toàn là người, bóng lưng, gò má, nụ cười, chẳng phân biệt rõ ai với ai.

Một tay cầm ba lô, một tay thì bị Đông Phương Uyển kéo, nàng bước xiêu vẹo trong đám người, cảnh vật dần lùi lại, lúc này nàng nhìn thấy ở bãi đỗ xe đối diện có một người, chẳng phải Gia Minh thì là ai?

"Xem ra cậu ta không cho anh tớ cơ hội rồi..."

Đông Phương Uyển ở bên cạnh tiếc hận thở dài, nhưng trên mặt lại có một nụ cười mãn nguyện.

Linh Tĩnh lúc này không biết nên biểu hiện như thế nào, nàng nuốt một ngụm nước bọt, tiếng ừng ực như sấm vang lên, ánh mắt nàng nhìn vào bóng người kia, không thể nhìn sang chỗ khác được nữa. Sau một lát, hắn đi xuyên qua đoàn người tới gần, nhấc ba lô của nàng, thuận miệng nói chuyện với Đông Phương Uyển vài câu, nhưng đó là câu gì Linh Tĩnh cũng chẳng nghe rõ lắm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Ánh mắt nàng nhìn về phía cánh tay của hắn, nơi đó trước kia nàng ném hắn một dao, bây giờ không còn thấy, sao lại như vậy. Nàng nghĩ tới chuyện này, muốn nói cái gì đó, nhưng mà lại tìm không tìm được lời nói thích hợp để mở miệng, cho tới khi Gia Minh mở miệng trước: "Chúng ta đi thôi." Thì nàng mới nhíu nhíu mày, theo hắn xuyên qua đoàn người.

"Sáng nay Sa Sa có việc bận, gọi điện báo là cậu về, cho nên tớ tới đón..."

"Tớ không gọi được cho Sa Sa..."

Nàng có cảm giác giọng nói của mình đã khàn.

"Bang hội có chuyện, gần đây cậu ấy chinh chiến lung tung, không có chuyện gì đâu..."

Xe taxi chuyến bánh ra khỏi bãi đỗ xe tới gần, Gia Minh mở cửa xe, Linh Tĩnh ngồi xuống, nhận lấy ba lô nhưng không ngồi xích vào bên trong mà chỉ nói: "Cảm ơn cậu đã tới đón." Rất khó khăn mới nói xong câu này, nàng kéo cửa đánh xầm một tiếng, đóng lại.

Chiếc taxi chuyển bánh đi xa, ở cạnh đường có một chiếc Santana đang đỗ, Đông Phương Lộ mở cửa đi tới, nhìn thấy Gia Minh đứng đây thì hơi có chút nghi hoặc.

Cùng lúc đó, Đông Phương Uyển cũng từ phía sau chạy tới:

"Này, Gia Minh, không phải là Linh Tĩnh muốn đi Viên mà các cậu cãi nhau đấy chứ?"

"Ách, làm gì có..."

"Được rồi, được rồi, bây giờ là thời gian Gia Minh làm những chuyện cho mình, dù sao... cho dù là bạn tốt tới mấy cũng phải có lúc xa nhau..."

Đông Phương Uyển dùng phương thức này an ủi Gia Minh vài câu, Đông Phương Lộ đi tới mở miệng chào hỏi, sau đó bảo em gái mình lên xe, đợi khi Đông Phương Uyển đi rồi, hắn mới thở dài.

"Chuyện Sa Trúc Bang, bên Phương Chi Thiên đúng là không kịp phản ứng, nhưng mà cho dù như thế nào Ứng Tử Phong cũng là con của Ứng Hải Sinh, chuyện này rất phiền phức, thành thật mà nói, thế lực của Ứng Hải Sinh ngươi rõ hơn ai hết, hơn nữa Ứng Tử Lam rất quan tâm tới người em trai này, tuy rằng hắn sẽ không cám kích mình... Ách, không biết trong lòng của ngươi muốn thế nào..."

"Nói tiếp đi..."

"Ách... Hiện tại tầng lớp cấp cao trong Viêm Hoàng Giác Tỉnh đã biết thân phận của ngươi, có khá nhiều người nghĩ ngươi và Giản Tố Ngôn là một, thành thật mà nói, việc Ngự Thủ Thương đúng là quá tốt, ta bây giờ lại phải lo lắng vấn đề lớn hơn, đó là chuyện Cao Thiên Nguyên, Viêm Hoàng Giác Tỉnh, U Ám Thiên Cầm phải đối phó với sự chia rẽ, hiện giờ họa ngoại xâm đã không còn, chuyện phải đối phó cấp bách nhất là nội loạn..."

Gia Minh từ chối cho ý kiến gật đầu, xoay người rời đi, giống như là hắn không quan tâm tới chuyên này. Đông Phương Lộ nhìn theo bóng lưng của hắn, hơi có chút nghi ngờ nheo mắt.

Đợi khi tới bên cạnh chiếc xe, Đông Phương Uyển nói một câu khiến cho hắn sửng sốt:

"Anh, anh biết không? Linh Tĩnh muốn tới Viên đấy."

"Em nói cái gì!"

***

Đứng trước cửa võ quán, thấy cha mẹ mình tươi tười, Linh Tĩnh miễn cưỡng xốc lại tinh thần.

"... Viên đá thất tinh này là kỷ niệm ở Quế Lâm, cái này là váy cho mẹ, cái này là giấy viết cho bố, cái này cho Sa Sa… cái này cho Gia Minh..."

Đem từng món đồ trong ba lô đặt ra ngoài, tuy rằng cố gắng giá bộ hưng phấn, nhưng mà sự vui vẻ của nàng chỉ là hình thức, vợ chồng bác Diệp đương nhiên có thể nhận ra, sắc mặt của hai người có chút lo lắng.

Từ lúc có giấy mời nhập học ở Viên, hai người đều cố gắng thuyết phục con gái mình theo học, sống chết gì nó cũng không đi, vậy mà bây giờ con gái lại đột nhiên gọi điện về nói là muốn đi, lại còn đi ngay vào ngày mai, đây đúng là chuyện khiến cho cha mẹ phải lo lắng.

Họ tận dụng thời gian 2 ngày còn lại để mua sắm vật dụng cho con gái, các loại thủ tục, giấy tờ xuất ngoại đã làm xong từ sớm. Mặt khắc, sau khi thương lượng, bọn họ đại khái cũng đoán ra việc con gái mình đột nhiên thay đổi chủ ý, nhưng không biết có nên hỏi con gái mình hay không.

Biết con gái mình bề ngoài dịu dàng nhưng bên trong lại vô cùng bướng bỉnh, có rất nhiều chuyện nó tự mình lo lắng, dù sao xuất ngoại cũng là chuyện tốt, phiền não như vậy đối với người trẻ cũng không tồn tại lâu, có lẽ sau khi về nước nó sẽ dần phai nhạt đi.

Sau khi sắp xếp xong quà tặng, Linh Tĩnh ngồi một hồi, sau đó đi rửa mặt, thay một bộ đồ mùa hè, trở lại phòng mình để ngủ, nhưng không lâu sau đã thấy mẹ mình đi tới.

Lúc nãy nàng ở trong nhà tắm khóc một hồi nên mắt bây giờ đỏ hồng, nàng cố gắng nở một nụ cười rạng rỡ:

"Con mệt quá, lúc nãy tắm suýt thì ngủ gật..."

Tĩnh Nhàn gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Gia Minh, đưa tay ôm lấy con gái mình, Linh Tĩnh cũng rúc đầu vào trong lòng mẹ:

"Mẹ..."

Thanh âm của nàng hơi có chút nghẹn ngào.

Ôm Linh Tĩnh một lúc lâu, Đoàn Tĩnh Nhàn dùng cằm vô cùng thân thiết cọ vào đầu con gái mình:

"Mẹ và bố con đã nghĩ lâu lắm rồi, bởi vì Gia Minh phải không..."

Tuổi dậy thì ai mà chẳng có tâm tư, quan hệ giữa con gái mình, Gia Minh, Sa Sa thế nào, bọn họ đương nhiên là hiểu. Hiện giờ Gia Minh và Sa Sa có quan hệ yêu đương, con gái mình có thể sống với họ có thể nói là do sự hồn nhiên tích lũy từ nhỏ.

Tình cảm này có kéo dài cả đời họ cũng chẳng có gì lạ, cũng bởi vì như vậy mà sau khi suy nghĩ tới lui, họ mới không phản đối chuyện ba người ở chung, hai cô gái đều đang tuổi thanh xuân, có tình cảm với Gia Minh là chuyện bình thường.

Vốn ba người lớn lên với nhau từ nhỏ, vợ chồng bác Diệp vốn coi Gia Minh và con gái mình là một đôi, thậm chí trước khi quan hệ của Gia Minh và Sa Sa được công khai thì họ đã có ý định gả con gái mình cho Gia Minh rồi, khi thấy Gia Minh nhanh chân tới trước, bọn họ đương nhiên không thể nào mở miệng.

Hiện nay nghĩ đến chuyện, Gia Minh và Sa Sa gần đây ít tới võ quán, con gái mình đột nhiên đòi tới Viên, mà quyết định lại muốn đi ngay lập tức, có thể là con gái mình không chịu nổi nữa, thích Gia Minh nhưng Sa Sa lại là bạn tốt, cho nên con gái họ chỉ còn cách lựa chọn rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.