Ẩn Sát

Chương 542: Giao thừa (3)



Tâm tình của nàng lúc này rất khó miêu tả, nàng ở trong phòng bếp bận rộn một phen, sau đó có chút bất đắc dĩ quay về phòng khách xem TV.

Nhìn đĩa chân giò hun khói đặt trên bàn, các món ăn khác cũng chuẩn bị nguội, tầm 8h30 nàng đi tắm, sau đó thay quần áo ra ngoài.

Trong lòng nàng ôm một bọc khoai chiên, dù sao nàng cũng đã quyết định, đêm nay dù có chết đói cũng không ăn món mình làm...

Nhanh chóng đi tới trung tâm thành phố, có mấy nhà hàng tổ chức tiệc tất niên, nhưng mà cho dù có tiền, ăn đồ ăn ở đây còn ngu hơn.

Nàng mang theo khoai chiên, đi bộ như những người bình thường, trên đường phố tuyết vẫn còn đọng, đèn đường chiếu xuống loang lổ những bóng cây.

Trên bầu trời ánh sáng chiếu liên tục, pháo hoa không dứt, ven đường có thể nhìn thấy những đứa trẻ kết thành đội đi đón giao thừa.

Một mình đi ngoài đường lúc này đúng là cô đơn, bình thường lúc này là thời gian tương đối lãng mạng, hiện giờ chỉ có thể tự an ủi mình một chút, vốn nàng không cảm thấy đói bụng, cho nên sau khi ăn một chút khoai, nàng cảm thấy mình đã no.

Đi qua một đoạn trong quảng trường, một giọt nước mưa lạnh lẽo rơi vào chóp mũi của nàng, trời bắt đầu mưa.

Nàng nhanh chóng che áo khoác ngoài, bước tới một mái hiên cách đó không xa.

Mưa không tính lớn, nhưng mà xem tình hình thì không thể tạnh ngay được, nếu như từ đây chạy về nhà thì kiểu gì nàng cũng ướt sũng, trong lòng dâng lên một cảm giác vô lực. Tết ư...

Dọc theo mái hiên chạy về phía con đường chuyển tiếp, ánh đèn của chiếc xe hàng chiếu sáng một góc chợ, nàng che áo khoác ngoài, cúi đầu nhanh chóng chạy tới.

Ầm một cái nàng vỗ vào cái xe nhỏ, nam nhân tên là Cố Gia Minh ngồi ở phía sau xe ngẩng đầu lên, nàng cũng nhìn hắn.

"Hô, ngày hôm nay cũng chỉ có một mình cậu ở chỗ này, mua hạt dẻ."

"Mua bao nhiêu?"

"Thế nào cũng được... Mà cũng chẳng biết cậu bay giờ đang mơ hồ hay tỉnh táo..."

Cái mái của xe hàng có thể che mưa, nàng đi tới bên cạnh, đối phương đang ngồi trên một cái rương gỗ, lúc này hắn đang đi tới lấy túi hạt dẻ.

Mục Thanh Thanh ngồi xuống cái rương gỗ kia, nhưng chỉ ngồi một nửa, sau đó vỗ vỗ một ... nữa còn lại, ý bảo hắn ngồi đấy.

Tán thưởng hạt dẻ, lấy tiền, hắn đứng ở đó nhìn nàng một hồi, sau một lát thì ngồi xuống… nửa rương gỗ còn lại, Mục Thanh Thanh đưa lưng về phía hắn vuốt tay:

"Tôi hiện giờ không có nhà để về."

"Trong nhà không có bếp lò, món ăn đã nấu thì không thể ăn, chạy ra ngoài gặp trời mưa… thật là… thê thảm. Hôm nay là đêm giao thừa – 30 tết, tôi bây giờ lại đang nói chuyện với một kẻ ngốc như cậu, chẳng biết cậu có hiểu không..."

Chống cằm, Mục Thanh Thanh vừa ăn vừa nói, lời nói có vẻ bất đắc dĩ, khi quay đầu lại nàng mới hiện đối phương đang nhìn pháo hoa, dường như hắn đang nhớ lại, nàng khẽ thở dài, thật lâu sau mới lại bắt đầu nói.

"Tôi nhớ trước đây cậu toàn cúi đầu... À, người bắn pháo hoa này tôi quen đây, hắn có một người quen ở UBND thành phố, có quan hệ, năm nào hắn cũng bắn pháo hoa, tiền thưởng cũng được hơn 10 vạn. Năm trước hắn mời một đám người tới ăn cơm, tôi cũng đi... A, món vây cá mùi vị rất ngon..."

Bởi vì trời mưa nên trên phố càng thêm vắng lặng không người, hai người ngồi trên cái rương nhỏ, cõ lẽ bởi đối phương không hiểu nên Mục Thanh Thanh vừa ăn hạt dẻ, vừa thỉnh thoảng nói mấy câu.

Sau một lúc thì nàng nói linh tinh tới đủ loại chuyện cũ, ví dụ như lúc còn nhỏ trêu đùa em gái mình, đã từng có một người bạn trai nhưng hắn đã thay lòng, nàng bị điều tới Dụ Giang là bị người ta hãm hại…

Trong đêm, hai người đưa lưng về phía sau, câu chuyện của nàng bao trùm cơn mưa buổi tối...

Vẫn đúng 10h đêm thu than, hai người đẩy xe hàng đi qua từng con phố, khi trở lại trước nhà mình, Mục Thanh Thanh muốn lấy bếp lò trong xe ra nhưng mà không thành công.

Cuối cùng Gia Minh đem nó vào trong phòng, có ngọn lửa, Mục Thanh Thanh bắt đầu xào rau, Gia Minh thì ở trong phòng gọt hạt dẻ, trong tivi tiếng ca chúc mừng xuân tiếp tục vang lên.

"Cho dù thế nào... Cuối cùng cũng đã qua một năm..."

Món ăn thứ nhất đã xong, nàng thật cao hứng, món ăn thứ 2, thứ 3 cũng xong, lúc này nàng quên là mình không lấy ớt cho vào, cho nên vội vàng chạy vào phòng bếp tìm.

Trong lúc nhất thời luống cuống tay chân, khi chạy tới phòng bếp thì lửa đã bùng lên, thức ăn trong nồi đã hỏng. Tên ông Cố Gia Minh kia cầm lấy cái nồi, tay phải chỉ vào nàng.

Hơi sửng sờ, nàng đưa ớt trong tay cho đối phương, từ đó về sau, các món ăn cứ tới tấp hiện lên, trong phòng tràn ngập mùi thơm, tuy rằng nguyên liệu và gia vị đều do nàng chuẩn bị, nhưng do hai bên không thể nói chuyện, nàng cũng chẳng còn cách nào đứng im, không giúp hắn được.

"Chẳng nhẽ trước khi bị bệnh, cậu là một đầu bếp..."

Mặc dù có chút khó có thể tin, thế nhưng sau một lúc, nhìn bàn thức ăn phong phú trước mặt, ít ra còn phong phú hơn trong tưởng tượng của nàng rất nhiều.

Lúc này nàng mới hận mình là tại sao lúc nãy lại ăn khoai chiên và hạt dẻ.

Nàng lấy hai *** bia trong tủ lạnh, đưa một *** cho tên kia, sau đó kéo hắn tới salon, cố gắng khoa tay múa chân.

"Cùng nhau ăn nhé."

Vất vả lắm mới thuyết phục được hắn cầm đũa lên, Mục Thanh Thanh tự thấy mình đã có thêm một bí quyết nói chuyện, đợi khi hắn tỉnh táo nói chuyện đó là vận may, nhưng mà chỉ cần kiên trì một lúc là hắn cũng sẽ thuận theo tự nhiên làm một số chuyện, nàng đoán là người này trước đây là một đầu bếp, nếu không tại sao hắn lại có thể nấu ăn ngon như vậy.

Tới gần nửa đêm, thời gian chậm rãi trôi qua, sắp tới giao thừa, mấy tiết mục cuối cùng trong tivi cũng sắp hết, Mục Thanh Thanh vừa uống bia vừa xem, trong lòng nàng lúc này vẫn còn nghi vấn, thỉnh thoảng cười hỏi người đàn ông kia:

"Trước đây chắc chắn cậu là một đầu bếp..."

"Hoặc là muốn làm đầu bếp..."

"Không biết cậu là người nơi nào..."

"Chẳng nhẽ bị tai nạn xe cộ dẫn tới mất trí nhớ, trước đây tôi đã xem báo, có một số cựu chiến binh còn có cả viên đạn trong đầu, sau vài chục năm cũng không biết, thỉnh thoảng chỉ đau đầu, cậu có giống như vậy không..."

"Ngày đó cậu đã từng nói Cố Gia Minh... Tôi nghĩ khi nào có thời gian, tôi sẽ tra cứu tư liệu cho cậu xem..."

"Có thể cậu vẫn còn người nhà đấy, cha mẹ, thân thích, bạn bè, bạn gái…... Ách, nhưng mà xem thấy cậu ngơ ngác như vậy, cũng không đẹp trai, cõ lẽ không có bạn gái... Không phục sao, không phục thì nói vài câu đi..."

"Ách, cậu làm sao vậy..."

Mang theo chút men, nàng đột nhiên phát hiện, thân thể của nam nhân bên cạnh mình khẽ run lên, mạch máu trên trán bành trường, mồ hôi bắt đầu chảy ra, "két" một chút, *** bia trong tay hắn đã bị bóp nát, bia phun ra như vòi nước.

"Cậu làm sao vậy... bệnh... Tôi tìm thuốc cho cậu..."

"Cách... cạch cạch, cạch cạch..."

Đó là thanh âm hai hàm răng va vào nhau, lúc Mục Thanh Thanh đứng lên, hắn cũng run rẩy đứng lên, cái *** bia rơi trên đấu, hai tay lau mồ hôi trên trán, Mục Thanh Thanh nhìn hắn đi tự động đi vào trong phòng ngủ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

"Này..."

Gọi mấy câu, đương nhiên là không có phản ứng, Mục Thanh Thanh chạy về phòng ngủ, tìm một số loại thuốc trong tủ y tế, cầm nước nóng chạy tới, lúc này nàng phát hiện nam nhân kia đã co rúc trong góc tường, hai tay ôm cái trán, chịu đựng đau đớn cùng cực.

Nàng tiến lên muốn mớm thuốc, nhưng mà cánh tay của hắn quá cứng, nàng là nữ cảnh sát đã trải qua huấn luyện, nam cảnh sát cũng không bằng nàng, nhưng lúc này chẳng ăn thua gì cả...

Tối hôm đó, nàng ngủ không được ngon giấc.

Người đàn ông kia đau đớn chừng 15 phút đồng hồ, không thể cho hắn uống thuốc, mà thực ra có dùng cũng chẳng có tác dụng gì. Giống như lần ở căn nhà bỏ hoang kia, sau khi đau đớn qua đi, hắn đi rửa mặt, sau đó im lặng ngủ trên giường.

Lúc này giao thừa đã diễn ra, trong phòng khách còn lại một đống hỗn loạn, Mục Thanh Thanh lúc này đương nhiên không có tâm tình thu dọn, cũng leo lên giường đi ngủ.

Tác dụng của cồn làm cho nàng nhanh chóng tiến vào trong mộng đẹp, nhưng không lâu sau đó, sau khi cơn buồn ngủ qua đi, nàng nghe thấy những thanh âm rất nhỏ, hình như là nàng tỉnh lại, sau đó lại chìm vào trong mộng đẹp.

Lần thứ hai khi mở mắt ra, nhìn đồng hồ báo thức, thấy đã là 4h30 sáng, miệng khô lưỡi khô, nàng giãy dụa một lát mới bò dậy được.

Mở cửa phòng ngủ, ánh đèn ở ngoài đường vẫn chiếu vào qua cửa sổ, chỗ sáng chỗ tối, phòng khách lúc này đã khôi phục ngăn nắp sạch sẽ, bát đĩa đã thu dọn xong, thậm chí cả cái bếp lò cũng không thấy.

Nam nhân tên Cố Gia Minh ngồi ở bên cửa sổ, nàng lén lút đi tới, ngồi xuống bên cạnh hắn, hai tay chống gò má.

"Khi nào có thời gian, tôi đưa cậu đi bệnh viện, được không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.