Ẩn Sát

Chương 557: Nói chuyện đêm khuya (2)



Nàng đi tới quầy bar cầm một cái ly thủy tinh, sau đó rót cho Mục Thanh Thanh một ly:

"Làm cảnh sát phải chịu áp lực rất lớn phải không? Tôi vẫn cảm thấy hình tượng nữ cảnh sát thật tuyệt vời, nhưng mà khẳng định phải cố gắng hơn nhiều so với đàn ông."

"Nơi nào chẳng vậy."

"Giới biểu diễn văn nghệ không giống, ách..."

Phương Vũ Tư suy nghĩ một chút, nói:

"Cũng không phải, cái giá phải trả không giống, chúng ta..."

Nàng nói đến đây nàng không nói nữa, Mục Thanh Thanh cũng không biết nên nói tiếp thế nào, Phương Vũ Tư ngửa đầu nở nụ cười:

"Nhưng mà cho dù thế nào, nữ cảnh sát cũng rất lợi hại, mời cô một chén."

"A, cảm ơn."

Phương Vũ Tư để lại một ấn tượng đầu tiên không tốt với Gia Minh, nhưng mà đã trải qua nhiều năm trong giới văn nghệ, muốn làm cho một người có hảo cảm với mình đương nhiên là là chuyện tương đối đơn giản.

Hiện giờ thuận miệng nói mấy chuyện vui của giới văn nghệ có liên quan tới cảnh sát, đã tiêu trừ được sự không hiểu nhau giữa Mục Thanh Thanh và nàng.

Hai người ở bên cạnh hồ bơi nói chuyện thật lâu.

"... Nếu đã có danh vọng như vậy, hơn nữa còn cảm thấy mệt mỏi, vậy sao không nghỉ ngơi một chút đi?"

"Không có cách nào cả, chúng tôi chỉ kiếm cơm được lúc thanh xuân, nếu như cứ hễ một chút là nghỉ, thì sẽ không có bao nhiêu người biết tới mình. Lúc ban đầu tôi chụp mấy bộ ảnh, cảm giác rất tốt, giống như là một đêm thành danh vậy, đóng phim cũng được, hát cũng được, đắc ý vô cùng, ai biết sau đó vẫn bị rớt đài, nếu không... Hô, nói chung là trước khi mình không còn chịu đựng được nữa, còn trẻ, chúng tôi phải làm hết sức có thể..."

"Cô quen Cố Gia Minh à?"

Phương Vũ Tư ngẩn người, sau đó cười rộ lên:

"Cô đang suy nghĩ chuyện này cả đêm à, ách..."

Hai tay của nàng tạo thành hình chữ thập, giống như là đang chờ mong:

"Tôi có lý do, có rất nhiều chuyện của hắn tôi không thể nói với cô được, nếu nói ra sẽ có phiền phưc, nhưng mà tôi với hắn đúng là có quen... Khi đó hắn còn học cấp 3, tôi nhớ là hắn chạy lên võ đại mô phỏng theo bài hát Only-you trong Đại Thoại Tây Du, làm cho cả một gian phòng đầy người ngã ngửa, ha hả... Nhưng mà quan hệ đôi bên vẫn chưa tính là quen biết thực sự, lúc nhìn thấy hắn làm cho tôi giật cả mình, tôi đoán hắn không có ấn tượng tốt với tôi, nếu như có thể làm lại một lần thì tốt..."

Mục Thanh Thanh cau mày có chút không hiểu, nếu như căn cứ vào nội dung vừa rồi thì chẳng có liên hệ gì với nam nhân kia cả:

"Đội trưởng Đinh hắn nói, Gia Minh trước đây có thể là nhạc sĩ..."

"Đúng vậy."

Phương Vũ Tư cười đến xán lạn:

"Trước đây hắn là một nhác sĩ lợi hại nhất, nhưng mà hắn không muốn nổi danh, có rất nhiều thứ được giữ bí mật. Hoàng lão và Trịnh Tắc Bồi đều rất hâm mộ hắn, hắn thật sự đã giúp tôi rất nhiều, nếu không có hắn, tôi nghĩ tôi đã sớm hạ đài rồi, cho nên hiện giờ tôi thực sự mong muốn có thể giúp hắn được chút gì đó... Được rồi, còn các người? Quen nhau trong trường hợp nào?"

Sau khi xác định được nghề nghiệp của Gia Minh, Mục Thanh Thanh thở dài một hơi, các nghề nhạc sĩ có chút xa vời với nàng, nhưng ít ra làm nghệ thuật gia, còn tốt hơn là làm đặc công sát thủ, tố chất thần kinh của mình cũng thật là quá kém...

Nàng nói tới chuyện mình quen Gia Minh trong trường hợp nào, nói hắn bán hạt dẻ rang đường, Phương Vũ Tư vô cùng kinh ngạc, nói hắn đẩy xe hàng trong đêm tối súng đạn đầy trời, sau đó dùng cái xẻng đánh ngất xỉu một gã tội phạm, nàng vỗ ngực nở nụ cười.

"Nguy hiểm như vậy, còn nguy hiểm hơn so với chúng tôi đóng phim."

"Đúng vậy, hắn rất khỏe."

"Tôi biết hắn trước đây có học một chút công phu nhằm cường thân kiện thể, hiện tại giờ sức khỏe của hắn chắc được rèn luyện qua mấy năm này, mỗi ngày đẩy cái xe nặng như vậy, còn đau đầu nữa chứ, thật là... hắn khổ quá..."

Hai cô gái ngồi bên cạnh bể bơi nói chuyện, rất có cảm giác thân quen.

Phương Vũ Tư không dám nói chuyện thân nhân của Cố Gia Minh cho Mục Thanh Thanh biết, hiện giờ nàng đang điều tra, nhưng mà chuyện có quan hệ rất nhiều với tầng lớp cấp trên.

Ai biết trước đây Gia Minh đắc tội với người nào, nếu như tùy tiện đưa hắn trở về, vậy thì có thể ảnh hưởng tới người thân của hắn, mà mình cũng bị liên lụy.

Mục đích của nàng hiện giờ chính là chữa bệnh cho hắn, sau khi khỏi bệnh cho hắn tự quyết định chuyện của mình, chuyện này không vội, nếu như trị không hết bệnh mình nuôi hắn có sao đâu, dù sao cũng là báo ân, làm càng nhiều, trong lòng nàng càng thoải mái.

Hôm sau, Mục Thanh Thanh và Đinh Hùng muốn tới tổ trọng án, trong khi Phương Vũ Tư lại không có chuyện gì để làm, nàng đề nghị mang theo Gia Minh đi ra ngoài shoping, có thể liên hệ thêm mấy bác sĩ khoa não giỏi khám cho hắn.

Mục Thanh Thanh đương nhiên là đồng ý:

"Nếu như muốn giúp hắn thì làm cho hắn nhớ lại, hắn vẫn cứ lải nhải liên tục ở bên tai tôi, tích cách của hắn tốt lắm."

"Nếu như lúc tôi và hắn quen nhau cũng như vậy thì tốt rồi..."

Phương Vũ Tư không khỏi cảm thán.

Cứ như vậy, Phương Vũ Tư liền lái xe thể thao, mang theo Gia Minh đi dạo khắp nơi ở Hồng Kông, thỉnh thoảng nàng nói nói mấy câu, kể chuyện mình mấy năm qua, nói tới Diệp Linh Tĩnh, Liễu Hoài Sa, cố gắng gợi nhớ cho Cố Gia Minh, nhưng mà cả buổi sáng chẳng có hiệu quả gì.

Cho tới buổi trưa, nàng nhận được một cuộc điện thoại. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

"Alo, chú Lực, là tôi... chuyện lựu đạn có tiến triển à? Cảm ơn chú, đã làm phiền chú rồi... Ha hả, hiện giờ... Có một bằng hữu, chính là người thiếu chút nữa bị nổ chết... Hắn nói... Tốt tốt, chúng tôi lập tức tới ngay..."

Cúp điện thoại, quay xe, mười mấy phút sau đó đã tới một biệt thự gần Cửu Long, có mấy người đeo kính râm, nhìn qua thì không giống với kẻ lương thiện.

Xuống xe, Phương Vũ Tư kéo tay của Gia Minh, mỉm cười đi tới.

"Không cần sợ bọn họ, tôi với cậu không sao đâu."

Nhéo nhéo tay của Gia Minh, đại minh tinh này vô cùng vui vẻ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.