Ẩn Sát

Chương 578: Tuệ Thanh (1)



Khoảng chừng năm giờ chiều, đám người Mộc Tra chạy tới hiện trường, qua kiểm tra một lượt, thấy chỉ còn lại một số linh kiện và mảnh vụn cửa xe.

Họ xác định nơi này đã xảy ra tai nạn xe cộ, cảnh sát giao thông đã bảo vệ hiện trường của khu vực này từ trước, bởi có tổ trọng án điều tra, cảnh sát giao thông cũng báo cáo lên cấp trên.

Họ đoán đây là một vụ án có quan hệ với Phương Vũ Tư, hiện giờ hai chiếc xe kia đã phá tan vành đai, rơi xuống biển. Với lại cũng do sườn núi này quá cao, phải sử dụng cần cẩu nhưng cũng không thích hợp cho việc thăm dò.

"... Đoạn vết xước trên mặt đường này kéo dài chừng 10m, thế nhưng chẳng có chiếc xe nào có khả năng để lại vết tích như vậy cả, trừ khi là trước khi rơi xuống biển, chiếc xe đó đã biến hình, sàn xe va chạm với mặt đất. Nhưng mà vấn để ở chỗ, cái gì chặn nó mới được chứ... Phía trước của nó có vết tích của dấu giày trên mặt đường..."

Sắc mặt của mấy vị điều tra viên kia thực cổ quái, Mộc Tra ngồi chồm hổm trên mặt đất nhìn vết xước, nhíu mày:

"Giả như phía trước xe là một người, đầu xe bị người đó đè xuống, nhưng cũng vì lực tông của xe quá mạnh, người đó trượt dài hơn 1m, nhưng vấn đề ở chỗ, trên mặt đất không có vết máu, cho nên chắc có thứ gì đó... có thể đè đầu xe xuống, chẳng nhẽ là xe nâng công trình?"

Điều tra viên kia lắc đầu:

"Bất kể là cái gì xe, nếu va chạm như thế này sẽ để lại vết tích, thế nhưng phía trước không có dấu bánh xe nào cả..."

"Vậy thì vật gì có thể đè đầu xe xuống..."

Mộc Tra đứng lên, cái việc kiểm tra hiện trường hắn không phải lưu ý lắm.

Nếu như trong lúc nhất thời tìm không được đáp án, hắn sẽ cho người điều tra chuyên nghiệp tới phân tích, hắn đi tới ven đường nhìn xung quanh.

Hắn quan sát vết máu trên vách đá, sau đó cười hỏi người bên cạnh:

"Đội trưởng Mục có ý kiến gì không?"

"Tôi suy đoán, đây chắc chắn có liên quan tới Phương tiểu thư..."

Mục Thanh Thanh nhíu nhíu mày, nói:

"Từ hiện trường mà nói, đã có người chặn đứng hai chiếc xe này, cũng có xung đột giữa hai bên, có người bị đánh bay vào vách đá. Sau đó... cả xe cả người bị ném xuống biển..."

Vừa dứt lời, điện thoại di động vang lên, là một số lạ, sau khi nghe mới biết là Phương Vũ Tư gọi tới.

"... Tôi và Gia Minh không có chuyện gì. Thoát hiểm... Ách, dù sao một lời khó nói hết, sau khi suy nghĩ kỹ tôi mới gọi cho cô, hiện tại nói không rõ được đâu... Đúng là không có chuyện gì, chúng tôi bây giờ đang ở bên cảng biển, ở trên bãi tắm... Gia Minh mang tôi tới đây, ai biết hắn muốn xem biển hay là muốn làm cái gì... Đợi lát nữa tôi gọi điện thoại, hiện đang gọi điện thoại công cộng, không mang nhiều tiền lẻ, kem chống nắng thì rơi hết rồi... Nóng quá... Tích ---- "

Mục Thanh Thanh cầm điện thoại di động lặng im nửa ngày, sau đó nói chuyện với Mộc Tra, đối phương nhíu mày, gọi Tiểu Bàn và một số người nữa sang bên cảng xem thế nào.

"Hình như là Phương tiểu thư không cần giúp đỡ, nhưng chuyện này hiện giờ quá lớn, cảnh sát đường thủy tuy rằng vẫn chưa hiểu rõ tình hình, nhưng theo tôi suy đoán, người của Mân Côn phái đi đã chết sạch. Cái này... Cái này..."

Cho dù như thế nào, có người chết thì sẽ là án lớn, đối với phá án người mà nói, không hề nghi ngờ đây sẽ là một áp lực lớn lao, nhưng Mộc Tra lúc này lại tươi cười, trong nụ cười dường như có sự thư thái và thỏa mãn nói không nên lời.

Mục Thanh Thanh nhíu nhíu mày, mơ hồ nghĩ chuyện này có chút không tầm thường.

Rõ ràng đây chỉ là một vụ án giết người hợp tác điều tra, nào ngờ lúc tới đây sự tình biến hóa quá nhanh, có liên quan tới cả hắc bang Hồng Kông, Hòa Nghĩa Thắng, Mân Côn, cả người của Mân Côn cũng chết, xế chiều hôm nay hắc bang bắt đầu sống mái với nhau, tình hình lúc này đã không thể cứu vãn nổi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - http://truyenfull.vn

Chuyện này nếu như có thể xử lý tốt, đương nhiên nó là một công trạng lớn lao, nhưng nếu như vướng vào nó, chỉ sợ không giật mình ra nổi.

***

Ở một nơi khác, sóng biển, bãi cát, mỹ nữ.

Cúp điện thoại, Phương Vũ Tư kích động đi xuyên qua đám người, chạy vào quán Lâm Hải ở trên vỉa hè. Hiện giờ đã chạng vạng, nhưng mặt trời vẫn nóng bức, nàng đưa một que kem cho Gia Minh ngồi đối diện.

Lúc tới đây, hai người bọn họ đã thay đổi quần áo, trông giống như là một đôi yêu nhau tới đây du lịch, Gia Minh tuy rằng trầm mặc ít lời một chút, nhưng Phương Vũ Tư lại hoạt bát, nàng lúc này đã không còn sự lo lắng và sợ hãi hồi sáng. Mới chỉ hơn nửa tiếng đồng hồ qua đi, nàng đã chấp nhận được cảnh tượng kinh người kia, đồng thời cảm thấy mình thực sự, thực sự được an toàn.

Không có cách nào hình dung được sự kinh ngạc và chấn động trong lòng nàng hơn nửa giờ trước, bốn cánh cửa vỡ tan, nàng thậm chí còn chưa kịp nhắm mắt, thì đã nghe thấy tiếng súng vang lên, viên đạn xuyên qua thân xe, xẹt qua bên người nàng.

Khi Gia Minh kéo nàng từ trong xe ra, đầu óc nàng thậm chí còn đang ngẩn ngơ, không biết là có chuyện gì phát sinh nữa cả. Mãi cho tới khi hắn nhặt thi thể ven đường nhét vào trong xe, sau đó ném chiếc xe vào trong biển, nàng mới hơi có một chút phản ứng.

Sau đó, nàng hầu như im lặng đi theo hắn, tới bờ biển, hắn tung nàng vào trong biển, bảo nàng lau vết máu trên người, sau đó cứ để quần áo ướt sũng đi trên đường, tìm một chiếc xe quá giang tới nơi này.

Từ đầu tới cuối, Gia Minh không nói gì, nhưng thủy chung vẫn làm việc đâu vào đấy, giống như là hắn chưa từng giết người, mà chỉ thuận tiện chớp mắt một cái.

Ở trong lòng nàng, hắn chỉ là một tiểu nam hài tài hoa, biết một chút âm nhạc, tới lần gặp nhau này, nàng vô cùng lo lắng cho sự an nguy của Gia Minh, bởi vậy mới dẫn hắn đi tìm Mân Côn chủ động hóa giải hiểu lầm, ai ngờ, tất cả những chuyện mà nàng làm chỉ là dư thừa.

Nàng đã từng gặp một số người rất lợi hại, nào là bộ đội đặc chủng, nào là lính đánh thuê các loại, họ biểu diễn công phu lấy 1 địch 10, nhưng điều đó cũng không khiến nàng quá kinh ngạc.

Nhưng mới vừa rồi Gia Minh làm hành động kia, đã thực sự làm cho nàng biết thế nào là chấn động, cho tới sau đó nửa tiếng đồng hồ, thân hình nàng vẫn kính động mà run rẩy.

"Tôi vừa nãy gọi điện thoại cho chị Thanh, nói cho chị ấy biết chúng ta ở đây, chắc là không lâu nữa bọn họ sẽ tìm tới."

Nhẹ giọng nói những lời này, thật ra cũng chỉ là một câu bàn giao, nhưng mà Gia Minh vẫn trầm mặc nhìn về phía tây, sau đó chậm rãi gật đầu:

"Nói một chút chuyện… về Diệp Linh Tĩnh và Sa Sa cho tôi biết."

Vũ Tư vội vã kéo cái bàn lại gần một chút, ngồi ở bên cạnh Gia Minh.

"Khi tôi quen các người, thực ra các người chỉ là học sinh, đang học cấp 3 ở học viện Thánh Tâm, khi đó các người lập một ban nhạc gọi là "Khái niệm"..."

Nàng vừa lục lại trí nhớ, vừa nói lại những chuyện xưa kia, Gia Minh nghe tới lúc mặt trời bắt đầu dần dần hạ xuống, ánh hoàng hôn huy hoàng soi sáng bãi cát và mặt biển...

Nửa giờ sau, Tiểu Bàn tới nơi, hắn nhìn hai người đang ngồi nói chuyện với nhau, cảm thấy tình hình khác với ngày thường thế nào ấy.

Mấy ngày hôm trước hắn thấy Phương Vũ Tư chiếu cố cho Gia Minh, giống như là một chị gái, nhưng bây giờ nhìn lại, không biết gì sao, hắn lại nghĩ, cô đại minh tinh này giống như một bông... hoa si.

Đại khái là ảo giác... Hắn lắc đầu, đi tới chỗ hai người...

***

Đêm, Thâm Quyến.

Mùa hè ngày dài, thời gian lúc này cũng chỉ là 8h tối, mặt trời xuống núi cũng không lâu, ánh đèn neon như lửa bao phủ cái thành phố lớn nhộn nhịp này. Hiện giờ mọi người cũng mới ăn cơm tối xong, bắt đầu chuẩn bị cho những hoạt động náo nhiệt ban đêm.

Trong một gian phòng có tên là "Paris vào đông", Đông Phương Lộ đang ngồi ở quầy bar uống rượu vui vẻ, hắn nhìn những người phục vụ trong quán đang tất bật chuẩn bị cho việc mở cửa quán tối nay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.