Ăn Xong Chùi Mép

Chương 42: Dịu dàng



Từ ngày mang thai, tôi hoàn toàn trở thành một người nhàn rỗi.

Vốn là một phụ nữ cứng cỏi của thời đại mới như tôi đây vẫn muốn tiếp tục đi làm, thế nhưng Lục Tuyển Chi lại kiên quyết buộc tôi ở nhà không được làm lụng vất vả, cần phải an tâm nghỉ ngơi lấy sức. Để tiện cho anh chăm sóc tôi, vì thế tôi bị ép dọn đến nhà anh ở, trước kia mỗi lần tới đây đều do tôi nấu cơm cho anh ăn, hiện tại thời thế đã thay đổi, rốt cục đến phiên anh hầu hạ tôi rồi, anh cũng rất tự giác học cách nấu ăn, mỗi ngày tự tay nấu canh gà, làm thức ăn dinh dưỡng cho tôi, vân vân và vân vân… à mà khoan đã, còn tỉ mỉ mua rất nhiều thuốc dưỡng thai, càng kỳ quái hơn chính là anh còn coi mấy cuốn sách dành cho phụ nữ đang mang thai, do đó, anh thay đổi thái độ lạnh lùng cao ngạo hàng ngày của một Boss lớn, suốt ngày cứ như bà già lẽo đẽo theo nhắc nhở tôi, nào là không được ăn thức ăn quá béo, quá nhiều đường, ngay cả kẹo cũng không cho phép ăn, đồ uống có chất kích thích cũng không cho uống, cũng chẳng cho chạm vào đồ gia dụng có phóng xạ…

Đối với mấy quy tắc này miễn cưỡng làm theo cũng chẳng có vấn đề gì, nhưng thời gian dài tôi lại cảm thấy sợ, dần dà cũng bắt đầu sinh bực dọc nóng nảy, vì thế có đôi khi tôi sẽ hỏi vài vấn đề vô lý, thí dụ như có một lần tôi ngồi trên đùi anh, ngước lên trần nhà 45 độ, sầu lo hỏi, “Sau khi con chúng ta sinh ra, có phải anh sẽ xem nó như người anh yêu nhất không?”

Lục Tuyển Chi vỗ về bụng của tôi, dịu dàng nói, “Này mà còn phải hỏi sao? Đương nhiên rồi.”

Vì thế tôi lập tức cáu kỉnh, đập bàn, “Nó là người anh yêu nhất, còn em thì sao? Không được, anh chỉ được yêu mình em!”

Anh vội vàng đỡ lấy người tôi, trấn an, “Được được được, anh chỉ yêu mình em thôi.”

Tôi lại nổi giận, vỗ bàn lần nữa, “Vậy là anh không thương con của chúng ta hả? Anh dựa vào cái gì mà không thương nó, em khổ cực mang thai con của anh, anh vậy mà không thương nó, anh đúng thật không có lương tâm, em không muốn sinh con cho anh nữa…”

Anh, “…”

Bó tay cả nửa ngày, anh lại dùng lời nói nhỏ nhẹ hỏi tôi, “Theo như em nói, anh đây yêu em cũng cần phải yêu luôn con phải không?”

Tôi thở hổn hển bực bội chống nạnh, “Anh nói nhảm gì thế, em mà biết thì hỏi anh làm chi! Nói mau, sau khi con chúng ta ra đời, có phải anh sẽ xem nó như người anh yêu nhất phải không?”

Vì thế, vấn đề lại một lần nữa quay ngược về nơi khởi điểm, cứ thế trả lời vô số lần, nhìn thấy Lục Tuyển Chi bị tôi đày đoạ mà không thể làm gì, tôi sung sướng tột độ.

Cái này gọi là “mẫu bằng tử quý”, trước kia tôi thường bị anh ức hiếp chèn ép không dám hó hé gì, thù này bây giờ không báo thì còn đợi khi nào nữa chứ?

Cũng may ngoại trừ dưỡng thai, tôi còn có một việc để làm, chính là chuẩn bị hình tượng bản thân trong hôn lễ, con gái ai cũng hi vọng mình sẽ làm một cô dâu xinh đẹp nổi bật nhất, tôi cũng không ngoại lệ, vì thế tôi rủ Ngải Lị cùng đến trung tâm thành phố làm tóc.

Đi trên đường ở trung tâm, Ngải Lị chúc phúc tôi từ đáy lòng, “Hạ Diệp, chúc mừng mày nha, mày đã tìm được hạnh phúc rồi, giờ gạo cũng nấu thành cơm, sắp lập gia đình rồi, mà gả cho đối tượng ưu tú như anh Lục đẹp trai đó, mày sướng cả đời rồi nhé!’

Tôi nghe mà mở cờ trong bụng, miệng cười toe toét, vui rạo rực nói, “Ngày kết hôn của tao, mày nhất định phải đến sớm, đến lúc đó nhớ uống thêm vài ly.”

“Dĩ nhiên rồi, tao chuẩn bị sẵn tiền mừng cho mày luôn rồi nè.” Ngải Lị nói xong, sực nhớ đến một chuyện, “Đúng rồi, hôm trước lại đi họp lớp với đám bạn cũ, biết mày đang mang thai nên không có gọi mày, lúc đó nói chuyện vui quá, nên tao nói bọn họ nghe là mày sắp gả vào nhà giàu rồi!”

Tôi nghe xong lòng lập tức nổi lên hư vinh, liền hỏi, “Rồi sao? Sau khi nghe, họ có phản ứng thế nào?”

Ngải Lị trầm tư một lát, “Nói tóm lại, lúc ấy đa số bạn học nữ nghe xong đều rất vui mừng, còn đa số bạn học nam nghe xong thì tâm trạng rất sa sút.”

Lòng tự tin của tôi bành trướng vô hạn, nhìn đi, nhìn đi, điều này quá rõ rồi còn gì? Đây hiển nhiên nói rõ đám bạn học nữ đều xem tôi là kình địch, cho nên khi biết tôi sắp kết hôn, họ mới vui vẻ ra mặt! Mà đại đa số tâm trạng bạn học nam sa sút, chẳng lẽ bởi vì họ vốn có ý với tôi, cho nên nghe tôi lập gia đình liền cảm thấy cô đơn chán chường?

Nhưng không đợi tôi cười vui ra tiếng, Ngải Lị nói tiếp, “Thế nên tao mới hỏi họ, mấy bạn học nữ thì nói, như mày mà còn có thể gả cho một người đàn ông diện mạo vừa đẹp trai, lại tài hoa vô cùng, nên họ tràn đầy tin tưởng vào tương lai của mình, còn bạn học nam thì lại cho rằng, anh Lục đẹp trai đó ưu tú như thế cuối cùng cũng chỉ cưới được một người như mày, khiến bọn họ thất vọng não nề.”

Tôi, “…”

Bỏ ra hơn hai giờ để làm tóc, còn cắt tóc mái ngang, cuối cùng đứng soi mình trước gương, chỉ thấy một cô gái vui phơi phới với nụ cười hạnh phúc rạng rỡ, tóc đen mềm mại xinh đẹp, tóc mái ngang trán loà xoà, tôi thoả mãn gật nhẹ đầu, cảm thấy bản thân cũng không tệ lắm.

Chuyện thứ nhất khi về đến nhà, chính là tỏ ra thẹn thùng đi đến trước mặt Lục Tuyển Chi, chờ mong hỏi anh, “Anh thấy kiểu tóc mới của em thế nào, nhìn được không?”

Anh ung dung ngồi trên ghế salon, cẩn thận đánh giá tôi, gật đầu trả lời, “Rất đẹp, nhất là tóc mái ngang trán của em, nhìn rất đẹp.”

Tôi lập tức mừng rỡ không thôi, “Thiệt hả? Anh thấy tóc mái ngang trán đẹp thật à?”

Anh nhìn tôi và nói rất chân thành, “Đúng vậy, bởi vì nó che mất một phần khuôn mặt của em.”

Tôi, “…”

Vì thế tôi tức tối không thôi, mà khi phụ nữ có thai tức giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng! Thế nên, lúc trời tối, tôi nói là muốn ăn gà hầm, ăn hết hai phần thịt gà xong thì nói muốn ăn súp bồ câu, uống xong súp lại kêu muốn muốn ăn táo mà bác Lưu bán ở dưới lầu quẹo trái cách đây hai con đường, ăn xong táo lại bảo đau lưng muốn được mát xa, lại nói đứa bé muốn nghe ba nó kể chuyện xưa, kể xong thì tôi lại kêu đói muốn ăn gà hầm, ăn hết hai phần thịt gà thì nói muốn ăn súp bồ câu…

Về việc chọn kiểu áo cưới, tôi chọn trúng váy cưới dạng quây (váy hở vai và ôm sát ngực), vừa nhã nhặn lại vừa cao quý sang trọng muôn phần, thế nhưng mà Lục Tuyển Chi thì không đồng ý, kiên quyết muốn tôi mặc bộ váy cưới truyền thống, áo cưới cổ cao có dây quanh cổ bưng kín mít, vì vậy hai chúng tôi tranh cãi một hồi lâu ở tiệm thử đồ cưới, tôi lúc đó còn quật cường kiên trì, chiêu gì cũng đem ra hết từ giả khóc đến náo loạn còn thiếu cái thứ ba là thắt cổ mà thôi, nhưng đến cuối cùng, anh nhẹ nhàng kề môi sát tai tôi, nói một câu khiến tôi mềm lòng ngay tức khắc, “Bờ vai trắng nõn mượt mà và xương quai xanh khêu gợi ưu mỹ của em chỉ có thể dành cho anh, anh không muốn em để lộ cho người khác nhìn.”

Tôi bị tâng bốc lên tận trời xanh đầu lâng lâng trên chín tầng mây, lúc này y như chim non nép vào ngực anh, e thẹn gật nhẹ đầu, vì vậy chúng tôi đã đặt váy cưới truyền thống.

Về đến nhà, sau tắm rửa xong mặc áo ngủ bước ra, Lục Tuyển Chi đang ngồi ở phòng khách xem TV. Nhớ đến lời anh nói lúc nãy ở tiệm áo cưới, tôi vội đi qua, mừng khấp khởi ngó anh, “Anh thật sự thấy vai em trắng nõn mượt mà, xương quai xanh gợi cảm ưu mỹ hả?”

Anh nhìn tôi không chớp mắt, nói rất nghiêm túc, “Không nhớ nữa.”

“Gì?” Tôi lập tức phiền muộn vô cùng, “Sao lại không nhớ?”

Giọng anh như có chút trách móc, “Lâu rồi đâu có nhìn qua, sao anh còn nhớ rõ được.”

Tôi nóng lòng đạt được đáp án vì thế suy nghĩ tất nhiên cũng nóng vội, lập tức kéo dây áo ngủ hai bên xuống, lộ ra bờ vai và xương quai xanh, “Vậy anh nhìn đi!”

Ánh mắt đen huyền hút hồn của Lục Tuyển Chi sâu như đại dương, chăm chú nhìn vào mắt tôi như dấy lên ngọn lửa, tôi còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị anh ôm lấy, đi thẳng đến phòng ngủ, “Ở đây thấy không rõ, chúng ta về phòng rồi từ từ cẩn thận nhìn.”

Trong khoảng thời gian này tuy chúng tôi sống cùng nhau, nhưng vẫn là chia phòng ra ngủ, ý thức chuyện “từ từ” của anh là chuyện gì, tôi luống cuống tay chân, “Không được đâu, đứa bé… A…”

Nói còn chưa dứt lời, anh đặt nụ hôn lên môi tôi, nhẹ nhùng mút lấy, đôi môi nóng bỏng khiến tôi không thể chống đỡ được, cũng không cách nào kháng cự, ánh mắt tôi mơ mơ màng màng, mặt đỏ lên, toàn thân không có chút sức lực nào.

Thành công dẹp yên sự phản kháng của tôi, tiếng thở gấp ấp áp của anh vờn quanh tai tôi, cất giọng khàn khàn nói nhỏ bên tai tôi, “Anh đã xem qua tài liệu rồi, biết rõ chừng mực, sẽ rất nhẹ rất nhẹ… Trong khoảng thời gian này một mực không dám đụng em, thế mà hôm nay tại em dụ dỗ anh trước, anh thật sự nhịn không được nữa…”

Mặt tôi đã nóng giờ càng nóng hơn, không đợi tôi kháng cự, đôi môi nồng nhiệt của anh lại lần nữa che lấp tất cả…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.