Anh Chàng Hobbit

Chương 6: Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa



Bilbo vừa thoát khỏi bầy yêu tinh, nhưng ông không biết mình đang ở đâu. Ông đã mất mũ trùm, áo choàng, thức ăn, ngựa lùn, khuy áo và cả các bạn của mình. Ông cứ lang thang và lang thang, cho đến khi mặt trời ngã về hướng tây - sau những ngọn núi. Bóng của chúng trải dài xuống đường Bilbo đi, và ông nhìn lại. Rồi ông lại nhìn về phía trước và chỉ thấy trước mình là những rặng núi và vách đá cheo leo hướng xuống những vùng đất thấp và những đồng bằng mờ ảo thỉnh thoảng lại hiện ra giữa những rặng cây.

"Trời ơi!" ông kêu lên. "Có vẻ như tôi đã đi qua phía bên kia của Rặng Núi Sương Mù, đến ngay ranh giới của Vùng Đất Bên Dưới! Gandalf và những người lùn khác đang ở đâu vậy? Tôi chỉ hy vọng là nhờ ơn trời họ không bị kẹt lại trong tay bọn yêu tinh!"

Ông vẫn tiếp tục lang thang, ra khỏi cái thung lũng nhỏ, vượt qua bên kia sườn của nó, và đi xuống vách đá phía sau; nhưng sự bất an vẫn càng lúc càng lớn dần trong ông. Ông không biết là mình có nên, khi mà bây giờ thì ông đã có chiếc nhẫn ma thuật, quay trở lại vào những đường ống đầy kinh dị kia và tìm kiếm bạn bè của mình hay không. Ông chỉ vừa xác định rằng đó chính là bổn phận của mình , rằng ông phải quay lại - và ông rất đau khổ khi nghĩ như vậy - thì ông nghe thấy những giọng nói.

Ông dừng lại và lắng nghe. Những giọng này không giống giọng yêu tinh; nên ông cẩn thận tiến tới. Ông đang ở trên một con đường đá lượn ngoằn ngoèo với những vách đá phía bên trái; phía bên kia là sườn dốc thoai thoải và có những thung lũng nhỏ bên dưới con đường đầy những bụi rậm và rặng cây nhỏ. Trên một trong những thung lũng nhỏ ấy có một toán người đang thảo luận dưới một bụi rậm.

Ông tiến lại gần hơn, và thình lình ông thấy một cái đầu đội mũ đỏ nhô lên giữa một đôi vai rộng: đó là Balin đang canh gác. Ông có thể vỗ tay và thét lên vì vui sướng, nhưng ông không làm thế. Ông vẫn còn đeo nhẫn, vì sợ gặp phải những chuyện rắc rối không mong đợi, và ông vẫn thấy Balin đang nhìn xuyên qua ông mà không nhận ra.

"Tôi sẽ cho họ một sự ngạc nhiên," ông nghĩ, khi ông trườn đến bên bụi rậm bên sườn thung lũng. Gandalf đang tranh cãi với các người lùn. Họ đang thảo luận về những gì đã xảy ra cho họ trong những đường ống, và ông tự hỏi xem họ đang nói về chuyện gì. Những người lùn đang càu nhàu, và Gandalf đang nói là họ không thể tiếp tục cuộc hành trình mà để ngài Baggins ở lại trong tay của bọn yêu tinh , trong khi lại chẳng hề cố thử tìm hiểu xem ông còn sống hay đã chết, và chẳng hề tìm cách cứu ông.

"Dù sao thì nó cũng là bạn của ta," thầy phù thuỷ nói, " và nó không phải là một cậu nhỏ quá tệ. Ta có trách nhiệm với nó. Ta mong sao các vị đừng lạc mất nó."

Những người lùn muốn biết vì sao mà ông cứ nói đi nói lại chuyện này, sao mà ông không thể tiếp tục gắn bó với các bạn bè của mình và đi với họ, và vì sao mà thầy phù thuỷ lại không chọn một ai đó khôn ngoan hơn. "Đến bây giờ thì nó gây rắc rối nhiều hơn là tỏ ra hữu dụng," một người nói, "Nếu chúng ta phải quay trở lại những cái đường ống kinh tởm đó để tìm nó, thì cứ việc mặc xác nó, thế đấy."

Gandalf trả lời đầy giận dữ: "Ta đã mang nó theo, và ta không mang theo những thứ vô dụng . Dù các vị có giúp ta tìm nó hay không, ta cũng cứ đi và mặc xác các vị giải quyết mọi chuyện với tất cả khả năng của các vị. Nếu như chúng ta chỉ cần quay lại và tìm nó lần nữa, thì các vị sẽ phải cám ơn ta khi mọi chuyện kết thúc. Vì cái gì mà ông lại muốn đi và bỏ rơi nó chứ, Dori?"

"Ông phải bỏ nó lại thôi," Dori nói, "nếu một con yêu tình thình lình tóm lấy chân ông từ phía sau trong bóng tối, ngáng giò ông, và đá vào ông từ phía sau!"

"Thế vì sao mà các ông không muốn nhận nó lại chứ?"

"Trời ơi! Sao mà ông lại hỏi thế được! Bọn yêu tinh tấn công và cắn xé trong bóng tối, hết tên này đến tên kia ngã đè lên nhau và va phải nhau! Ông đã gần như cắt phăng đầu tôi với cây Glamdering, còn Thorin thì tả xung hữu đột khắp nơi bằng cây Orcist. Thình lình ông tung ra một luồng sáng, và chúng tôi thấy bọn yêu tinh la thét và lùi cả lại. Ông kêu lên "mọi người theo ta!" và mọi người đều làm theo. Chúng tôi nghĩ rằng mọi người đều đã làm thế. Đâu có thời gian mà đếm đâu, như ông đã rõ ấy, cho đến khi bọn tôi băng qua cánh cổng bảo vệ, băng qua cửa dưới, rồi tụ tập lại ở đây. Và bây giờ thì chúng ta ở đây - mà không có tay trộm đêm ấy, bỏ nó đi!"

"Và tên trộm đêm ấy đây!" Bilbo bước vào giữa họ, và tháo nhẫn ra.

Chúa ơi, cứ xem bọn họ nhảy dựng lên kìa! Rồi bọn họ la lên đầy kinh ngạc và vui mừng . Gandalf cũng ngạc nhiên như bất kỳ ai khác, nhưng có thể ông hài lòng hơn bất kỳ ai khác. Ông gọi Balin và nói với người lùn này những gì ông nghĩ về việc một người canh gác để cho những người khác băng qua và tiếng lại gần họ mà chẳng hề cảnh báo được gì hết. Đó là sự kiện khiến cho danh tiếng Bilbo trở nên lẫy lừng giữa những người lùn sau chuyện này. Nếu như họ vẫn còn nghi ngờ xem ông có phải là một tay trộm đêm hàng đầu hay không, dù cho đã có lời của Gandalf, thì từ bây giờ họ không nghi ngờ gì nữa. Balin là người bối rối nhất về chuyện này; nhưng mọi người nói rằng đó là một việc được tiến hành rất khôn khéo

Thật ra sự thán phục của họ đã khiến Bilbo hài lòng đến nổi ông chỉ khoái chí ngấm ngầm mà không nói gì về cái nhẫn; và khi mọi người hỏi ông làm sao ông làm được chuyện này, ông chỉ nói: "Ồ, chỉ việc trườn tới, các ông biết đây - thật cẩn thận và yên lặng."

"Ờ, đây là lần đầu tiên đấy, thậm chí một con chuột cũng không thể bò thật cẩn thận và lặng lẽ dưới mũi tôi mà không bị phát hiện," Balin nói, "và tôi phải ngã mũ trước ông." ông nói thế.

"Balin đợi lệnh ngài," ông nói.

"Ngài Baggins là người hầu của ngài," Bilbo nói

Rồi họ muốn biết về chuyến phiêu lưu của ông sau khi họ để lạc ông, rồi ông ngồi xuống và kể cho họ nghe mọi chuyện - ngoại trừ việc tìm thấy chiếc nhẫn ("chỉ là bỏ qua vào lúc này thôi" ông nghĩ. Họ đặc biệt rất quan tâm đến việc thi đố, và rùng mình đầy thán phục khi ông mô tả về Gollum.

"Và rồi tôi không thể nghĩ bất kỳ câu hỏi nào khác khi mà hắn cứ ngồi sát bên tôi," Bilbo kết thúc; "thế là tôi hỏi "trong túi tôi có cái gì?"" Và hắn không thể đáp được sau ba lần đoán. Thế là tôi nói: "thế còn lời hứa của ông thì sao? Chỉ tôi đường thoát!" Nhưng hắn lại tiến về phía tôi và định giết tôi, thế là tôi chạy, rồi té lăn chiêng ra, và hắn lạc mất tôi trong bóng tối. Rồi tôi đi theo hắn, bởi vì tôi nghe thấy hắn tự lảm nhảm với chính mình. Hắn nghĩ là tôi đã biết đường ra, nên hắn đi đến đó. Rồi hắn ngồi đợi ở cửa ra, và tôi không thể nào ra được. Thế là tôi nhảy qua đầu hắn và chạy trốn, và chạy xuống cổng ra."

"Thế còn bọn bảo vệ?" họ hỏi. "Chẳng có tên nào à?"

"Ồ, vâng! Chúng đông nghẹt; nhưng tôi lách khỏi chúng. Tôi bị kẹt lại ở cửa, nó chỉ hơi mở hé thôi, và tôi mất hết khuy áo của mình," ông buồn bã nói, nhìn lại bộ quần áo rách teng beng của mình. "Nhưng tôi lách ra vừa kịp lúc - và thế là tôi ở đây."

Những người lùn nhìn sang ông với một vẻ thán phục, khi ông nói về lách khỏi toán orc bảo vệ, nhảy qua khỏi Gollum, và lách ra khỏi cửa, như thể đó không phải là một chuyện quá khó hay quá đáng sợ .

"Tôi đã nói với các ông thế nào nhỉ?" Gandalf phá lên cười. "Ngài Baggins khá hơn các ngài tưởng nhiều." Ông liếc nhìn Bilbo từ dưới đôi mày rậm khi ông nói thế, và ông hobbit tự hỏi không biết là ông đã đoán được phần nào từ phần chuyện mà ông không kể không.

Rồi đến lượt mình ông cũng có một câu hỏi để hỏi, vì nếu Gandalf đã giải thích mọi chuyện cho các người lùn, thì Bilbo đã không được nghe. Ông muốn biết vì sao mà thầy phù thuỷ lại có thể xuất hiện trở lại, và lúc này tất cả bọn họ sẽ phải đi đâu.

Thật sự mà nói, thầy phù thuỷ này không quan tâm đến việc giải thích những sự suy tính khôn ngoan của mình nhiều hơn một lần, nên lúc này ông nói với Bilbo rằng cả ông và Elrond phải cảnh giác đề phòng bọn yêu tinh ma quái xuất hiện trên các ngọn núi. Nhưng cánh cổng chính của bọn chúng lại dẫn ra một lối khác, dễ đi hơn, vì thế chúng thường bắt những người lạc bước đến gần cổng. Rõ ràng là mọi người sẽ không đi những con đường này nữa, và vì thế mà gần đây bọn yêu tinh đã mở những lối đi mới trên những lối đi mà những người lùn đã đi, bởi vì những lối đi này được cho là những lối đi an toàn.

"Phải nói rằng tôi phải xem xem tôi có tìm được không nhiều thì ít ra một tên khổng lồ kha khá để chặn cái lối đi đó không," Gandalf nói, "nếu không sẽ chẳng thể qua được những ngọn núi đó đâu."

Ngay khi Gandalf nghe thấy tiếng Bilbo la thì ông đã nhận ra ngay chuyện gì đã xảy ra. Trong chớp mắt ông đã giết sạch những tên yêu tinh đang tóm lấy mình, cùng lúc đó ông đã kịp lẫn ngay xuống một kẽ vách, như thế nó táp ông vào. Ông theo sát những tên giải tù và các tù nhân đi vào một bên tiền sảnh, rồi ông vào đó và thực hiện những phép thuật tốt nhất mà ông có thể thực hiện trong bóng tối.

"Một vấn đề khó đây," ông nói, "Thôi liều một phen vậy!"

Nhưng, tất nhiên là Gandalf đã nghiên cứu rất sâu về những phép thuật với lửa và chớp (thậm chí cả ông hobbit cũng không không bao giờ quên được những luồng pháo hoa trong các bữa tiệc ở đêm trước thời điểm giữa mùa hè, như các bạn còn nhớ). Phần còn lại của câu chuyện thì chúng ta đã biết - ngoại trừ một điều là Gandalf biết rõ về cánh cửa phía sau, mà bọn yêu tinh gọi là cổng thấp, nơi Bilbo đã mất những khuy áo của mình. Thật ra thì cánh cửa này khá nổi tiếng với những ai quen thuộc với vùng núi này; nhưng thầy phù thuỷ cần phải dùng cật lực cái đầu của mình trong những đường ống mới có thể hướng dẫn họ đi đúng hướng được.

"Chúng đã làm ra cánh cửa này từ lâu rồi," ông nói, "chúng vừa dùng nó như một trong những đường thoát hiểm khi cần, vừa như một con đường dẫn xuống những vùng đất bên dưới, đêm đêm chúng vẫn thường xuống đấy và tàn phá dữ dội. Chúng luôn luôn bảo vệ nó và không ai có thể chặn đứng cánh cửa đó được. Lúc này thì chúng lại càng bảo vệ cẩn mật hơn," ông cười.

Tất cả những người khác cũng cười theo. Cuối cùng thì dù cho họ đã mất đi nhiều thứ, nhưng họ đã giết được Yêu Tinh Vĩ Đại, và ngoài ra còn nhiều con sừng sỏ khác, và tất cả bọn họ đã trốn thoát, cho nên đến lúc này thì có thể nói mọi thứ đều tốt đẹp với họ.

Những thầy phù thuỷ đã làm họ tỉnh trí lại. "Chúng ta phải đi tiếp ngay, nãy giờ chúng ta nghĩ ngơi khá nhiều rồi," ông nói. "Khi đêm đến sẽ có hàng trăm tên bọn chúng đuổi theo chúng ta; và lúc này trời đang tối dần. Chúng có thể đánh hơi được dấu chân của chúng ta hàng giờ sau khi chúng ta đi qua. Chúng ta phải đi xa khỏi đây hàng dặm trước khi trời ngã về đêm. Lúc này đang có trăng, và nếu nó vẫn cứ chiếu sáng thì chúng ta gặp may đấy. Bọn chúng chả quan tâm gì đến ánh trăng đâu, nhưng nó sẽ cung cấp ánh sáng cho chúng ta tìm đường."

"Ồ vâng!" ông nói để trả lời cho những câu hỏi tiếp của ông hobbit. "Anh đã mất đi cảm giác thời gian trong những đường ống của bọn yêu tinh. Hôm nay đã là thứ Năm, còn bọn ta bị bắt vào đêm thứ Hai hoặc sáng thứ Ba. Chúng ta đã đi xa hàng dặm, đã đi xuyên qua lòng những ngọn núi, và bây giờ chúng ta đã đi sang phía bên kia, một con đường tắt khá tốt đấy. Nhưng bây giờ chúng ta phải tập trung vào việc chúng ta sẽ chọn tiếp đường nào; chúng ta đã quá xa về phương Bắc, và trước mặt chúng ta là những làng quê không dễ chịu chút nào. Và chúng ta vẫn còn ở trên cao. Đi tiếp nào!"

"Tôi đói gần chết rồi," Bilbo rên rỉ, ông vừa chợt nhận ra là ông chẳng hề được ăn bữa nào từ cái đêm trước của đêm trước hôm qua. Đối với một hobbit thì việc chỉ nghĩ về việc đó có ý nghĩ như thế nào! Dạ dày ông thắt lại trong trống rỗng và chân ông lảo đảo, bây giờ thì sự phấn khích đã qua rồi.

"Chúng ta không thể làm gì được," Gandalf nói, "trừ phi anh quay lại và yêu cầu bọn yêu tinh tử tế để cho anh lấy lại con ngựa lùn và hành lý của anh."

"Không, cám ơn!" Bilbo nói.

"Vậy thì, được lắm, chúng ta đành phải thắt lưng buộc bụng và đi tiếp - hoặc là chúng ta sẽ trở thành một bữa khuya, và như thế thì còn tệ hơn là việc chúng ta chẳng có bữa khuya nào."

Khi họ đi tiếp, Bilbo nghiêng nghiêng ngó ngó tìm cái gì đó để ăn; nhưng những bụi quả đen chỉ mới trổ hoa, và tất nhiên chúng chưa đậu quả, hay thậm chí những bụi quả gai cũng không có luôn. Ông nhá một mẩu me đất và uống một dòng suối nhỏ chảy từ núi băng ngang đường đi, và ông ăn ba quả dâu dại tìm thấy cái rãnh của khe suối, nhưng vẫn chưa thấm tháp gì.

Họ vẫn tiếp tục đi. Con đường không còn gập ghềnh nữa. Những bụi cây, và những bãi cỏ dài nằm giữa các khối đá, đầy những vết thỏ gặp, những cây húng tây, cây ngải đắng và những cây kinh giới ô, rồi những hoa hồng đá màu vàng đều đã mất đi, và họ thấy mình đang đứng trên đỉnh của một vách đá rộng cheo leo tạo ra bằng những tảng đá rơi dần xuống, là dấu vết còn lại của một cơn lở đất. Khi họ bắt đầu leo xuống, đá cuội và những viên sỏi nhỏ văng đi dưới chân họ; rồi những hòn đá lớn hơn bắt đầu kêu lạo xạo, những mẩu đá khác dưới chân họ lăn trượt đi; rồi những khối đá lớn bắt đầu xáo trộn và lắc lư. Và rồi cả vách đá phía trên và dưới họ có vẻ như đang nhanh chóng chuyển động, và họ bị trượt đi, va lộn xộn vào nhau, và sợ khiếp giữa cái đám đất đá đang trượt xuống lạo xạo rào rào.

Những cái cây ở dưới cùng đã cứu họ. Họ trượt vào bên những cây thông cao nhô lên vách núi từ vùng rừng âm u của thung lũng bên dưới. Một số tóm được thân cây và leo xuống những cành phía dưới, một số khác (như ông hobbit nhỏ bé) thì lẩn sau một cái cây để tránh khỏi cuộc tấn công của cơn thác đá. Rồi thì nguy hiểm cũng nhanh chóng qua đi, vách núi không bị trượt nữa, và những tiếng động yếu ớt cuối cùng họ còn nghe được là tiếng những mẫu đá lớn nhất va đập khi chúng lăn và va vào đám dương xỉ diều hâu và gốc thông bên dưới.

"Ờ! Chuyện này cũng làm được khối việc đấy," Gandalf nói, "và thậm chí bọn yêu tinh theo dấu chúng ta cũng khó mà xuống đây một cách lặng lẽ được."

"Tôi dám nói thế," Bombur gầm gừ nói, "nhưng chúng không khó khăn gì trong việc ném đá xuống đầu chúng ta cả." Những người người lùn (và Bilbo) đã hết còn thấy vui thú gì, đang xoa nắn những vết bầm và trầy xước trên chân tay.

"Không có nghĩa gì cả! Chúng ta sẽ rẽ ở đây ra khỏi vách đá. Chúng ta phải nhanh lên mới được! Nhìn ánh sáng kìa!" Mặt trời đã lặng từ lâu khỏi những rặng núi. Bóng tối đã lại phủ dày lên họ, cho dù từ phía xa, qua những thân cây và trên những cái đỉnh đen ngòm của những cây mọc bên dưới họ vẫn có thể thấy những tia nắng chiều của vùng đồng bằng bên dưới. Lúc này thì họ cố hết sức khập khà khập khiểng đi xuống cái vách đá đã trở nên dễ đi giữa rừng thông trên con đường xiên xiên dẫn đến vùng đất phía nam vững chắc. Đôi khi họ lại dấn thân vào một biển dương xỉ diều hâu với những cái lá dài mọc ngay trên đầu ông hobbit; đôi khi họ lại lặng lẽ dạo bước giữa một nền lá thông; trong khi bóng đêm của rừng càng phủ nặng và sự yên tĩnh của rằng càng thăm thẳm. Buổi tối hôm đó chẳng có cơn gió nào để mang đến thậm chí là một tiếng xào xạc trên những cành cây.

"Chúng ta phải đi xa nữa không? Bilbo nói, lúc này tối đến nỗi ông chỉ có thể thấy bộ râu của Thorin đang vung vẫy trước mặt ông, và im lặng đến nỗi ông có thể nghe thấy tiếng thở của những người lùn như những tiếng động ồn ào. "Ngón chân tôi bầm tím và cong lại rồi, chân tôi thì đau nhức, và dạ dày tôi thì lúc lắc như một cái bao tải rỗng tuếch."

"Một chút nữa thôi," Gandalf nói.

Sau một khoảng thời gian dài như hàng thế kỷ tiếp theo thì họ chợt thấy một vùng đất chẳng có cây cối gì cả. Mặt trăng hiện ngay phía trên và chiếu sáng mọi thứ thật rõ ràng. Có cái gì đó khiến cả bọn họ đều thấy đây chẳng phải là một nơi dễ chịu, cho dù họ chẳng thấy điều gì bất ưng.

Rồi thình lình họ nghe thấy một tiếng tru vẳng lên từ dưới ngọn đồi, một tiếng tru dài run rẩy. Nó được trả lời bằng một tiếng tru khác phía bên phải gần họ hơn rất nhiều; rồi tiếp bởi một tiếng khác cách họ không xa về bên trái. Đó là những tiếng sói tru trong trăng, bọn sói đang tụ về.

Chẳng có con sói nào sống gần cái lỗ của ngài Baggins ở quê nhà, nhưng ông biết những tiếng động này. Ông đã gặp những thứ này được mô tả trong những câu chuyện cổ tích. Một những người anh họ của ông (ở phía dòng họ Took), là một nhà du hành vĩ đại, đã từng bắt chước thứ tiếng này để doạ ông. Việc nghe những tiếng sói tru dưới ánh trăng đã quá sức chịu đựng của Bilbo. Chậm chí những chiếc nhẫn ma thuật cũng không hữu dụng lắm với sói - đặc biệt là những bầy sói ma sống dưới bóng của những rặng núi bị yêu tinh xâm chiếm, bên ngoài Đường Biên của Hoang Dã trên biên giới của những điều bí ẩn. Sói đánh hơi tốt hơn yêu tinh, và có thể tóm được bạn thậm chí khi không thấy bạn!.

"Chúng ta sẽ làm gì đây, chúng ta sẽ làm gì đây!" ông gào lên. "Trốn thoát khỏi bọn yêu tinh để rồi bị bọn sói tóm được!" ông nói, và câu nói này đã trở thành một câu tục ngữ, cho dù ngày nay thì chúng ta thường nói "tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa" khi gặp phải một tình huống khó khăn như vậy.

"Leo lên cây nhanh!" Gandalf la lên; và họ chạy vội đến các thân cây bên lề trảng đất, tìm những cành thấp, hoặc những cây đủ mảnh để có thể leo. Bạn có thể biết ngay là họ cố sức tìm ra chúng càng nhanh càng tốt, và leo tuốt đến mức cao nhất mà họ còn tin tưởng được các cành cây. Hẳn là bạn sẽ phá lên cười (từ một khoảng cách an toàn), nếu bạn thấy những người lùn ngồi vắt vẻo trên những cành cây, râu rũ xuống lắc lư, giống như những ông già lên cơn lẫn và chơi trò trẻ con. Fili và Kili leo lên đỉnh một cây thông rụng lá cao nhìn như một cây thông Giáng sinh khổng lồ. Dori, Nori, On và Gloin ngự trên một cây thông khổng lồ tiện nghi hơn với những cành cây tủa ra đều đặn như những nan hoa bánh xe. Bifur, Bofur, Bombur và Thorin ở trên một cây khác. Dwalin và Balin leo lên một cây thông thon thả cao vút rất ít cành và cố tìm một chỗ để ngồi trong đám cành lá phía trên đỉnh. Gandalf, cao hơn những người khác rất nhiều, đã tìm một cây mà bọn họ không thể leo được, một cây thông lớn đứng ngay rìa khoảng trống. Ông lẫn vào đám lá của nó, những bạn có thể thấy đôi mắt ông loé lên dưới ánh trăng khi ông nhìn ra .

Còn Bilbo thì sao? Ông không thể leo được một cái cây nào, và cứ thế vội vã tìm từ thân cây này sang thân cây kia, như một con thỏ lạc khỏi lỗ hang và đang bị một con chó săn đuổi.

"Anh lại bỏ rơi người trộm đêm rồi !" Nori nói với Dori đang nhìn xuống.

"Tôi không thể nào cũng cõng lũ những tay trộm đêm trên lưng," Dori nói, "xuống những đường ống hay leo lên cây! Anh nghĩ tôi là ai? Một phu khuân vác à?"

"Cậu ta sẽ bị ăn thịt mất, nếu chúng ta không làm gì đó," Thorin nói, vì lúc này tiếng sói tru đã phủ lấy họ từ bốn phía, càng lúc càng gần. "Dori!" ông gọi, vì Dori đang ở vị trí thấp nhất ở cái cây dễ leo nhất, "nhanh lên, giúp ngài Baggins một tay!"

Doru thật sự là một người rất tốt dù ông cứ hay càu nhàu. Bilbo tội nghiệp không thể nào với tới tay ông thậm chí khi ông đã leo xuống cành dưới cùng và thả tay xuống hết cỡ. Thế là Dori đã leo xuống khỏi cây và để Bilbo trèo lên đứng lên lưng ông.

Chính ngay lúc đó bọn sói vừa tru vừa ào vào vùng đất trống. Bất thình lình có hàng trăm đôi mắt nhìn sang bọn họ. Dori vẫn không bỏ rơi Bilbo. Ông đợi cho đến khi Bilbo trèo khỏi vai ông và leo lên các cành cây, rồi đến lượt ông tự nhảy lên các cành cây. Vừa kịp lúc! Một con sói đã táp vào áo choàng của ông khi ông leo lên, suýt nữa là trúng ông. Trong vòng một phút cả bầy đã tru lên quanh cái cây và nhảy chồm lên thân cây, mắt rực lên và lưỡi thè ra.

Nhưng thậm chí ngay cả những con Wargs hoang dã (những con sói ma sống ở Đường Biên của Hoang Dã được gọi thế) cũng không thể leo cây được. Thế là họ được an toàn trong một lúc. May mắn là lúc này tiết trời ấm áp và không có mưa. Vào bất kỳ lúc nào thì những cái cây cũng không phải là những nơi tiện nghi để ngồi; nhưng nếu như trời lạnh và có mưa, và bầy sói thì bao quanh bên dưới để đợi bạn, thì chúng có thể trở thành những nơi trú chân đau khổ hoàn hảo.

Khoảng trống giữa rừng cây này chính thực là nơi gặp gỡ của bọn sói. Càng lúc càng có nhiều con phóng đến. Chúng để lại những con canh gác ở chỗ cái cây nơi Dori và Bilbo leo lên, rồi chúng đánh hơi cho đến khi chúng tìm thấy tất cả những cây có người trên đó. Chúng cũng cắt cử những con canh gác ở những nơi này, trong khi những con khác (có vẻ như có hàng trăm và hàng trăm con) tản đi và đợi thành một vòng lớn quanh vùng trống; và ở giữa vùng trống đó là một con sói xám khổng lồ. Nó ra lệnh cho đồng bọn cái thứ ngôn ngữ kinh khiếp của Wargs. Gandalf hiểu được ngôn ngữ này. Bilbo thì không, nhưng chúng làm ông sợ khiếp, như thể tất cả bọn chúng đang nói về những chuyện độc ác và xấu xa, và đúng là vậy. Cứ chốc chốc bọn Wargs trong cái vòng lại đồng thanh trả lời con thủ lĩnh xám, và những tiếng gào ầm ĩ của chúng làm ông hobbit suýt nữa là té luôn khỏi cây thông.

Tôi sẽ nói với các bạn những gì Gandalf nghe thấy, cho dù Bilbo không hiểu chúng. Bọn Wargs và bọn yêu tinh thường giúp nhau làm những việc xấu xa . Yêu tinh thường không dám đi xa khỏi núi, trừ phi chúng đi tìm những nơi ở mới , hoặc để đi gây chiến (về việc này thì tôi rất vui được nói rằng nó đã không xảy ra trong một thời gian dài). Nhưng ngày xưa thì chúng rất thường mở những cuộc đột kích, đặc biệt để tìm thức ăn hoặc nô lệ để làm việc cho chúng. Thường là chúng gọi Wargs giúp và chia xẻ chiến lợi phẩm với chúng. Đôi khi chúng cưỡi sói như người cưỡi ngựa. Lúc này thì có vẻ như bọn yêu tinh đang chuẩn bị mở một đợt tấn công lớn vào đêm nay. Bọn Wargs đến đây để gặp bọn yêu tinh và bọn yêu tinh đã đến trễ. Không nghi ngờ gì nữa, lý do chính của việc trễ nãi là cái chết của con Yêu Tinh Vĩ Đại, và tất cả những sự lộn được gây ra bởi các người lùn và Bilbo, là những người mà có thể chúng đang săn lùng.

Bất chấp những nguy hiểm ở vùng đất xa xăm này, những con người cứng cáp đã mở đường đi xuống đây từ phương Nam, xuyên qua cây cối, và dựng xây nên những vùng đất giữa những rừng cây thuận lợi trong thung lũng và dọc theo bờ sông.

Họ có nhiều người, và họ là những người dũng cảm và được vũ trang tốt, và thậm chí bọn Wargs cũng không dám tấn công họ nếu họ đi thành số đông, hoặc vào lúc sáng ngày. Nhưng vào lúc này thì chúng có kế hoạch đột nhập đêm vào các làng gần nhất bên rặng núi với sự trợ giúp của yêu tinh. Nếu kế hoạch của chúng tiến hành tốt đẹp, thì vào ngày tiếp theo sẽ không còn gì cả; tất cả sẽ bị giết ngoại trừ vài người mà yêu tinh giữ khỏi bầy sói và mang về động làm tù nhân.

Cuộc nói chuyện là một sự khủng khiếp không chỉ cho những người tiều phu dũng cảm với vợ con họ, mà còn là một mối nguy đang đe doạ Gandalf và các bạn của ông. Bọn Wargs đang rất giận dữ và ngạc nhiên khi thấy họ ở ngay chỗ gặp mặt của chúng. Chúng nghĩ rằng họ là bạn của những người tiều phu, và đến để dò thám chúng, để đem tin về kế hoạch của chúng xuống kể tại thung lũng, và rồi bọn yêu tinh và sói sẽ phải chiến đấu một trận chiến dữ dội thay vì chỉ bắt làm tù nhân và ăn thịt những người bị đánh thức thình lình trong giấc ngủ. Vì vậy bọn Wargs không định để cho những người đang trốn trên cây trốn thoát đi trước khi trời sáng với bất kỳ giá nào. Và trước khi trời sáng thì, chúng nói, các chiến binh yêu tinh đã có thể xuống núi; và yêu tinh có thể leo lên cây, hoặc đốn cây xuống.

Bây giờ thì bạn đã có thể hiểu vì sao mà Gandalf, khi nghe chúng gầm gừ và kêu rống, bắt đầu trở nên khiếp hãi, thầy phù thuỷ nghĩ rằng bản thân ông và cảm thấy cả mọi người đang ở một vị trí rất rồi tệ, và không thể nào trốn thoát được. Dù thế nào đi nữa thì ông cũng sẽ không để cho chúng tiến hành mọi chuyện theo ý chúng, cho dù ông không thể làm được gì nhiều khi bị kẹt trên cây cao với bọn sói đang vây quanh trên nền đất bên dưới. Ông hái những quả thông lớn trên cái cây của mình. Rồi ông làm một quả bùng sáng lên bằng một luồng lửa xanh nhạt, và ném nó vèo xuống giữa vòng sói. Nógiáng trúng lưng một con sói, và ngay lập tức làm bộ lông rậm của nó bốc lửa, con sói nhảy lên chồm chồm và rống lên man dại. Rồi những quả thông khác nối tiếp nhau, quả thì tẩm lửa xanh, quả thì đỏ, quả thì lục, Chúng cháy bùng lên giữa vòng sói và làm bốc lên những tia lửa đủ màu và bốc khói mù mịt. Một quả đặc biệt lớn giáng trúng mũi con sói thủ lĩnh, nó nhảy dựng lên không cao có đến mười foot, và rồi cuồng loạn quay mòng mòng giữa vòng sói, cắn xé thậm chí là những con sói khác trong cơn giận dữ và sợ hãi.

Những người lùn và Bilbo la hét tán thưởng. Thật đáng sợ khi chứng kiến cơn giận của bầy sói, và chúng làm cả khu rừng rung chuyển. Sói thì lúc nào cũng sợ lửa, nhưng đây là thứ lửa huyền bí và kinh dị nhất. Nếu một đốm lửa bắn vào lông chúng, lửa sẽ dính vào và đốt bùng lên chúng, và nếu chúng không kịp cuộn mình thật nhanh thì chúng sẽ nhanh chóng bị lửa trùm khắp thân hình. Khắp cả khoảng trống đã nhanh chóng đầy những sói và sói đang lăn lộn với những đốm lửa bám trên lưng, trong khi những con bị bốc lửa thì đang tru lên và lan lửa qua những con khác, cho đến chính đồng bọn của chúng đuổi chúng đi và chúng lao ra khỏi những vách đá, kêu rống, càu nhàu và vội đi tìm nước.

"Những tiếng ồn ào này vào tối nay trong rừng nghĩa là gì?" Chúa Tể Đại Bàng nói. Nó đang đậu trên đỉnh của một vách đá nhọn đơn độc ở sườn tây ngọn núi, đen ngòm trong ánh trăng. "Ta nghe giọng của bọn sói! Chẳng lẽ bọn yêu tinh lại đang dở trò trong rừng?"

Nó bay lên không trung, và ngay lập tức hai cận vệ của nó bay lên theo từ hai bên. Chúng lượn vòng trong không trung và nhìn xuống đám Wargs, một đốm nhỏ tí bên dưới. Nhưng đại bàng rất tinh mắt và có thể những vật nhỏ ở một khoảng cách rất xa. Đôi mắt của chúa tể của những con đại bàng ở Rặng Núi Sương Mù có thể nhìn mặt trời mà không chớp, có thể thấy một con thỏ chuyển động trên mặt đất dưới nó một dặm thậm chí trong ánh trăng. Cho nên cho dù nó không thể thấy những con người trên cây, nó thể nhận ra sự chuyển động của bầy sói và thấy những đốm lửa nhỏ, và nghe thấy tiếng tru và gào thét vang lên yếu ớt từ rất xa phía dưới. Và nó cũng có thể thấy những ánh lấp lánh của những ngọn kích và mũ trụ của yêu tinh trong ánh trăng, khi một hàng dài những sinh vật hung ác này trườn ra khỏi sườn đồi từ cái cổng của chúng và tràn vào rừng.

Đại bàng không phải là những con chim tốt bụng. Một số trong chúng hèn nhát và độc ác. Nhưng những loài đại bàng cổ trên những ngọn núi phương bắc là những loài chim vĩ đại nhất; và chúng luôn kiêu hãnh, hùng dũng và có những trái tim cao quý. Chúng không ưa yêu tinh hay sợ chúng. Khi mà chúng có đôi chút để ý đến bọn yêu tinh (điều này rất hiếm khi xảy ra, vì chúng không ăn những sinh vật này), thì chúng xà xuống và đẩy bọn yêu tinh kêu la man dạ trở về hang động của chúng, và ngăn chặn lại bất kỳ chuyện độc ác nào mà chúng đang làm. Bọn yêu tinh rất ghét đại bàng và sợ chúng, nhưng chúng không thể nào trèo lên đến những chỗ ở cao ngất của đại bàng, hoặc đuổi chúng ra khỏi núi. Vào đêm nay thì Chúa Tể Đại Bàng tràn ngập sự tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra bên dưới, nên nó gọi thêm những con đại bàng khác, và chúng bay ra khỏi núi, và chúng chậm chạp lượn xuống thấp dần, thấp dần, thấp dần về phía bầy sói và chỗ gặp của bọn yêu tinh. Đó cũng là một chuyện rất tốt! Những điều kinh khủng đang tiến dần xuống đây. Bọn sói bị bắt lửa đang lao vào rừng và làm nhiều nơi đang bốc cháy. Lúc này đang là giữa hè, và ở sườn tây của rặng núi rất ít mưa. Dương xỉ diều hâu vàng, cành cây gãy, những đống lá thông và những thân cây chết rải rác đang bốc lửa. Khắp nơi trên vùng đất trống đầy những Wargs đang nhảy chồm chồm trong lửa. Nhưng những con sói canh gác không rời khỏi những ngọn cây. Điên dại và giận dữ, chúng chồm lên và tru quanh thân cây, nguyền rủa những người lùn bằng cái thứ ngôn ngữ kinh khiếp của chúng, lưỡi thè ra, mắt của chúng sáng lên, đỏ và rực cháy những ngọn lửa.

Rồi bất thình lình bọn yêu tinh tràn xuống và gào lên. Chúng nghĩ rằng cuộc chiến với những người tiều phu đã bắt đầu; nhưng chúng nhanh chóng hiểu được những gì đang xảy. Vài tên trong bọn lăn ra mà cười. Số khác hươ kích và gõ cán vào khiên. Yêu tinh không sợ lửa, và chúng nhanh chóng vạch ra một kế hoạch có vẻ như rất sôi động với chúng.

Một số bọn chúng tập trung tất cả bọn sói lại thành đàn. Một số khác gom dương xỉ và những bụi cây quanh những thân cây. Số khác vòng quanh, dập và dụi, rồi dụi và dập cho đến khi gần như những đám lửa khác tắt hẳn - nhưng chúng không dập tắt những ngọn lửa gần các thân cây mà các người lùn đang ẩn nấp. Chúng châm thêm những ngọn lửa này bằng lá cây, cành gãy và dương xỉ diều hâu. Chúng nhanh chóng tạo nên một vòng khói và lửa quanh những người lùn, chúng giữ không cho cái vòng lửa này lan rộng, nhưng lửa cứ chậm chạp lan vào trong, cho đến khi lửa bắt đầu liếm vào những đống chất đốt bên dưới những gốc cây. Khói xộc vào mắt Bilbo, ông đã có thể cảm thấy sức nóng của những ngọn lửa, và nhìn xuyên qua làn khói ông có thể thấy bọn yêu tinh đang nhảy múa chung quanh thành vòng như người ta múa mừng quanh lửa vào giữa mùa hè. Bên ngoài cái vòng chiến binh đang nhảy nhót với kích và rìu, bọn sói đứng ở phía xa, quan sát và chờ đợi với vẻ thán phục.

Ông có thể nghe thấy bọn yêu tinh bắt đầu bài hát kinh dị của chúng:

Phía trên mười lăm cái cây

Mười lăm chim nhỏ lung lay não nề

Chim gì chẳng cánh ngộ ghê

Làm gì cho chúng chán chê bây giờ

Quay sống hay đem bỏ lò

Chiên giò, luộc bở, ăn ngay cho giòn?

Rồi bọn chúng dừng lại và gào lớn: "Bay đi, những con chim nhỏ kia! Bay đi nếu bọn bay được! Xuống đây nào bọn chim nhỏ kia, hay là bọn bây muốn bị nướng chín ngay trong tổ? Hót, hót lên chút nào bọn chim! Sao mà bọn bây không hót chứ hả?"

"Cút đi! Mầy thằng nhóc!" Gandalf quát lên trả lời. "Đây không phải là lúc nghịch tổ chim, Những đứa trẻ ngỗ nghịch chơi với lửa sẽ bị phạt đấy." Ông nói vậy để làm chúng giận dữ, và cũng chỉ cho chúng thấy là ông không sợ chúng - cho dù tất nhiên là ông đang sợ, thầy phù thuỷ nghĩ là ông đang sợ. Nhưng chúng không chú ý, và chúng tiếp tục hát.

Đốt cây, đốt sạch lá cành

Quăn queo, co quắp, đuốc lành sáng soi

Sáng đêm, lửa rực niềm vui

Ya hey!

Đem nướng bọn chúng lên ngay

Đem đi nhồi bột, đem quay cho giòn

Râu ria gì cũng không còn

Da bị lột gọn, mắt lồi cả ra

Xương rơi vụn, mỡ đầy nhà

Rực trời lửa sáng, đêm là của ta

Bọn lùn kia sớm ra ma

Sáng đêm, lửa rực bọn ta vui vầy

Ya-hey!

Ya-harri-hey!

Ya-hoy!

Với cái tiếng Ya-hoy! ngọn lửa đã lan đến dưới thân cây của Gandalf. Trong thoáng chốc nó đã lan qua các cây khác. Vỏ cây đã bén lửa, những cành ở dưới thấp kêu răng rắc. Đoạn Gandalf leo lên ngọn cây. Những đốm sáng loé lên từ đũa thần nhìn như những luồng sắt, khi ông đang sẵn sàng để nhảy vụt xuống ngay giữa rừng kích của bọn yêu tinh. Có thể việc này sẽ kết liễu ông, cho dù ông có thể giết được nhiều tên trong bọn chúng khi ông lao xuống như sấm sét. Nhưng ông không bao giờ nhảy xuống cả.

Đúng ngay lúc đó Chúa Tể Đại Bàng đã hạ xuống từ bên trên, quắp lấy ông bằng móng của mình, và bay đi.

Một tiếng tru lên giận dữ và ngạc nhiên vang lên từ phía bọn yêu tinh. Chúa Tể Đại Bàng kêu lớn, Gandalf đang nói chuyện với nó. Con chim vĩ đại lượn trở lại với ông, và họ hạ xuống như những bóng đen khổng lồ. Những con sói rên lên và nghiến răng; những con yêu tinh gào thét và dậm chân giận dữ, và phóng những ngọn kích nặng nề của chúng đến một cách vô dụng. Những con đại khác hạ xuống phía trên chúng, đợt sóng của những chiếc cánh đại bàng đen đã xô chúng ngã oạch trên đất hay hất chúng đi xa; móng đại bàng cào rách mặt bọn yêu tinh. Những con chim khác bay lên các đỉnh cây và tóm lấy những người lùn, lúc này đã leo lên cao hết mức mà họ dám.

Bilbo nhỏ bé tội nghiệp lại một lần nữa gần như bị bỏ lại! Ông cố tóm lấy chân của Dori, khi Dori là người cuối cùng được mang đi và họ cùng bay với nhau trên cái đám lộn xộn và bỏng cháy, Bilbo lúc lắc trong không trung, tay ông gần như gãy rời ra.

Ở xa bên dưới bọn yêu tinh và đám sói đã tản ra xa và rộng trong lừng. Vài con đại bàng vẫn lượn vòng và bay quét quanh phía trên chiến trường. Những ngọn lửa vừa lan đến những ngọn cây bây giờ thình lình trùm lên những cành cây cao nhất. Tiếng lửa cháy tanh tách tràn lên. Những tia lửa và khói chợt dội lên. Bilbo đã trốn thoát vừa kịp lúc.

Ánh lửa cháy bên dưới nhanh chóng mờ đi trở thành một đốm đỏ trên nền đất đen; và họ bay lên giữa trời cao, được nâng lên trong những vòng lượn mạnh mẽ. Bilbo sẽ chẳng bao giờ quên được chuyến bay này, ông bám chặt cổ chân Dori. Ông rên rỉ "tay tôi, tay tôi!", còn Dori thì rên "đôi chân tội nghiệp của tôi, đôi chân tội nghiệp của tôi!"

Độ cao luôn làm cho Bilbo chóng mặt. Ông luôn cảm thấy choáng váng khi nhìn từ đỉnh của một vách đá cao; và ông chẳng bao giờ thích mấy cái thang cả, luôn tránh xa mấy cái cây (trước đây chưa có lần nào ông phải chạy trốn bọn sói cả). Vì thế các bạn có thể tưởng được là đầu ông quay cuồng như thế nào vào lúc này, khi ông nhìn xuống những ngón chân rũ xuống của mình và thấy cả một vùng đen ngòm thăm thẳm trải rộng phía dưới mình, ánh trăng loé lên đây đó trên một mỏm đá nhìn như những ngọn đồi hay từ một con sông chảy qua khu đồng bằng.

Những cái đỉnh mờ mờ của các ngọn núi đã gần hơn, ánh trăng dõi trên vách đá đã xua đi bóng tối đen ngòm. Dù có là vào mùa hè hay không, nơi đây vẫn luôn rất lạnh. Ông nhắm mắt lại và tự hỏi không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Rồi ông tưởng tượng xem điều gì sẽ xảy ra nếu ông không thể chịu nổi nữa. Ông cảm thấy bệnh. Chuyến bay đã kết thúc vừa kịp lúc cho ông, trước khi những cánh tay của ông rời ra luôn. Ông hổn hển buông cổ chân Dori ra và rơi vào một bề mặt thô nhám của một cái tổ đại bàng. Rồi ông nằm vật ra đó mà không nói gì, những ý nghĩ của ông pha trộn giữa cảm giác ngạc nhiên khi được cứu thoát khỏi lửa, và nỗi sợ hãi rằng ông có thể rơi khỏi cái chỗ chật hẹp này và rơi vào cái vùng tối tăm bên phía kia. Đầu ông cảm thấy rất choáng váng vì cho đến lúc này, sau những cuộc phiêu lưu hãi hùng từ ngày trước, ông vẫn chưa có gì để ăn, và ông thấy mình đang tự nói tướng lên: "Bây giờ tôi biết một mẩu thịt muối sẽ như thế nào khi nó được đưa ngay ra khỏi xoong trên một cái nĩa và lại bị xếp xó đi!"

"Không đâu!" ông nghe thấy Dori trả lời, "bởi vì thịt muối biết rằng chẳng chóng thì chầy nó sẽ trở lại xoong; và đó là điều mà chúng ta hy vọng. Và những con đại bàng thì cũng không có nĩa!"

"Ồ không! Không phải là chuyện sò (stork), tôi muốn nói là nĩa (fork)," Bilbo nói, ông ngồi dậy và nhìn với vẻ lo lắng sa con đại bàng đang đậu gần đó. Ông tự hỏi rằng ông có nói những điều ngớ ngẩn gì khác không, và con đại bàng có nghĩ rằng những lời này thật là thô lỗ không. Bạn không nên tỏ ra thô lỗ với một con đại bàng, khi bạn chỉ có kích cỡ của một hobbit, và đang ở trong tổ của nó giữa đêm!

Nhưng con đại bàng chỉ mài mỏ trên một hòn đá và rỉa lông, chẳng quan tâm gì cả.

Một con đại bàng khác nhanh chóng bay lên. "Chúa Tể Đại Bàng muốn anh mang tù nhân của anh đến Bãi Đá Vĩ Đại," nó kêu lên và lại bay đi ngay. Con kia liền dùng móng tóm lấy Dori và nhấc ông bay đi, để Bilbo ở lại một mình. Ông gom hết dũng khí mà tự hỏi xem cái từ 'tù nhân" trong thông điệp có nghĩa gì, và chỉ vừa mới nghĩ đến chuyện mình sẽ được mổ ra như một con thỏ cho bữa khuya, thì vừa đến lượt ông. Con đại bàng quay lại, tóm lấy ông từ phía sau áo choàng, và bay cất lên. Lần này nó chỉ bay một đoạn ngắn. Liền đó Bilbo hạ xuống, run bần bật vì sợ, trên một dãi đá rộng trên sườn núi. Không có cách nào xuống được nó ngoài cách bay, và cũng không có đường thoát ra khỏi nó trừ phi nhảy xuống từ vách đá. Rồi ông thấy những người khác đang ngồi dựa vào vách núi. Chúa Tể Đại Bàng cũng đang ở đó và đang nói chuyện với Gandalf.

Có vẻ như cuối cùng Bilbo sẽ không bị ăn thịt. Thầy phù thuỷ và chúa tể của bầy đại bàng có vẻ như có quen biết với nhau, thậm chí là có vẻ thân thiện nữa. Thật ra thì Gandalf, người thường lên các đỉnh núi, đã có lần làm được một việc cho các con đại bàng khi chữa cho chúa tể của chúng khỏi một vết thương do tên bắn. Do đó bạn có thể thấy rằng chữ 'tù nhân" chỉ có nghĩa là 'tù nhân" của bọn yêu tinh, chứ không phải bị đại bàng bắt bớ gì. Khi Bilbo nghe Gandalf nói chuyện, ông nhận ra rằng cuối cùng họ đã thật sự trốn thoát khỏi những rặng núi khủng khiếp kia. Ông đang thảo luận những kế hoạc với Chúa Tể Đại Bàng về việc chuyên chở những người lùn, ông và Bilbo đi và ấn định việc hạ cánh cho chuyến hành trình của họ qua những vùng đồng bằng phía dưới.

Chúa Tể Đại Bàng sẽ không đưa họ đến những nơi nào gần chỗ có người sống. "Họ sẽ bắn chúng tôi bằng những cây cung thuỷ tùng to tướng của họ," ông nói, "bởi vì họ vẫn cho rằng chúng tôi săn những cừu của họ. Vào những lúc khác thì họ có thể đúng. Không! Chúng tôi vui mừng khi đánh lừa được bọn yêu tinh trong cái trò giễu cợt của chúng, và rất vui là đã trả ơn được cho ông, nhưng chúng tôi sẽ không mạo hiểm vì những người lùn ở những đồng bằng phía nam."

"Tốt lắm," Gandalf nói, "Hãy đưa chúng tôi đến những nơi nào xa nhất mà các vị muốn! Chúng tôi đã vừa rất mang ơn các vị. Nhưng lúc này chúng tôi đã đói lả rồi này."

"Tôi gần chết vì điều này rồi," Bilbo nói với một giọng nhỏ đến mức chẳng ai nghe được cả.

"Việc này có thể giải quyết được," Chúa Tể Đại Bàng nói.

Một lúc sau thì bạn có thể thấy một ngọn lửa sáng lên trên dãi đá những hình bóng những người lùn đang nấu ăn, khiến cho lửa toả ra mùi thịt quay. Những con đại bàng đã mang chất đốt lên, và chúng cũng mang lên thỏ, thỏ rừng, và một con cừu nhỏ. Những người lùn đảm nhiệmviệc chuẩn bị bữa ăn. Bilbo quá mệt và không giúp gì được, và dù sao thì ông cũng chẳng giỏi giang gì lắm trong việc lột da thỏ hoặc cắt thịt, mổ chúng ra để nấu. Gandalf, cũng nằm nghỉ sau khi đã thực hiện phần mình với việc nhen lên ngọn lửa, vì Oin và Gloin đã làm mất những hộp bùi nhùi mồi lửa của họ. (Những người lùn chưa bao giờ dùng đến diêm quẹt hết.)

Thế là những cuộc phiêu lưu ở Rặng Núi Sương Mù đã chấm dứt. Dạ dày Bilbo được nhanh chóng lấp đầy và lại thấy dễ chịu, và ông cảm thấy rằng ông có thể ngủ một cách sảng khoái, cho dù thật sự thì ông thích một ổ bánh mì và bơ hơn là một mẩu thịt quay trên một cái que. Ông cuộn tròn trên một vách đá cứng, ngủ ngon lành hơn bất kỳ giấc ngủ nào ông đã ngủ trên chiếc giường nệm êm ái trên cái lỗ nhỏ của mình nơi quê nhà. Nhưng suốt cả đêm ông mơ về ngôi nhà của mình và đi lang thang trong giấc ngủ của mình vào tất cả những căn phòng khác nhau, tìm kiếm một cái gì đó mà ông thể tìm ra và không biết nó giống cái gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.