Anh Chỉ Cần Em

Chương 13: Buông tay



Buông tay cũng là một cách phó thác Mà em và anh đều phải làm

Rồi từ nay về sau chúng ta có thể tự nhủ rằng Mình đã từng yêu.

Buông tay (A Đỗ)



Sáng hôm sau Bạch Ký Minh chín giờ mới dậy, rửa mặt xong, thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà. Nhân viên phục vụ gõ cửa bước vào: “Thầy Bạch, phó giám đốc Đỗ có lời mời anh lên quán cà phê tầng hai”.

Bạch Ký Minh nghĩ một chút, đặt túi xách xuống, đi lên tầng hai.

Không chỉ có mồi Đồ Tử Thành, Trinh Hướng Vũ cũng ở đó, nhìn thấy Bạch Ký Minh hai mắt cô liền phát sáng: “Này, thành thật khai báo đi”. Bạch Ký Minh liếc Đỗ Tử Thành, vẻ mặt anh ta đầy đau khổ dùng tay ra hiệu “chuyện không liên quan đến mình”.

Bạch Ký Minh từ tốn ngồi xuống, mỉm cười: “Nói cái gì?”.

“Tình sử của anh và Liêu Duy Tín đó”. Trinh Hướng Vũ thiếu điều cầm bút ghi chép, chắc ngồi trên lớp cô nàng cũng không chăm chú nghe giảng như thế này, “Nhất định là đau khổ triền miên, trắc trở cảm động lắm nhỉ?”.

Bạch Ký Minh không lên tiếng, liếc Đồ Tử Thành một cái nữa. Rốt cuộc Đồ Tử Thành cũng biết mình không thoát khỏi có liên quan trong chuyện này, hắng giọng một tiếng nói với vị hôn phu của mình: “Không phải anh đã kể hết cho em rồi sao, còn hỏi Ký Minh làm gì?”.

“Anh ta là đương sự, đương sự anh hiểu không hả?” Cô nàng không hổ danh học luật, lôi ngay từ chuyên ngành ra, “Anh biết rõ hơn cả đương sự chắc?”.

“Vợ à, đằng nào đây cũng là chuyện của bọn họ, em…”, Đồ Tử Thành kiên trì cố gắng.

“Sao lại gọi là chuyện của bọn họ? Anh là bạn học của Tiểu Bạch, em là bạn Liêu Duy Tín, quan tâm một chút cũng không được sao?”, Hướng Vũ trừng mắt. Đồ Tử Thành lập tức biến thành con rùa rụt cổ, chỉ dám lẩm bẩm trong miệng: “Quan tâm cái gì, nhiều chuyện thì có…”.

Bạch Ký Minh uống một ngụm nước, từ tốn nói: “Hướng Vũ, có vài chuyện hình như em hiểu lầm rồi”.

“Không thể nào.” Trình Hướng Vũ kiên định trả lời, “Anh có nghe thấy câu này chưa? Trên đời này, chỉ có hai thứ không thể che giấu được, một là bị nấc, hai

là tình yêu”. Đồ Tử Thành khẽ thêm vào: “Còn đánh rắm nữa”.



mình.

“Anh im mồm, chỗ nào mát thì ra đấy đợi đi.” Trình Hướng Vũ hơi bực

nhất”.

“Anh chẳng đi đâu cả.” Đỗ Tử Thành bắt đầu nịnh nọt, “Ngồi cạnh vợ là mát

“Biến, ai là vợ anh? Tôi nói cho anh biết Đồ Tử Thành, đừng chọc tôi không vui, cẩn thận tôi cho anh nghỉ luôn đấy”

“Không dám không dám, niềm vui của vợ chính là niềm vui của anh.” Đồ Tử Thành ưỡn ngực, hất cằm với Bạch Ký Minh: “Cậu, mau nói đi”.

Bạch Ký Minh lắc đầu bất đắc dĩ: “Cậu là một tên phản đồ bẩm sinh, may mà không đẻ vào thời kháng chiến chống Nhật”. Đỗ Tử Thành cười hì hì, bộ mặt không có tí ngượng ngập nào: “Cậu tốt hơn Liêu Duy Tín nhiều, hắn nói mình là nỗi sỉ nhục của đàn ông”.

Bạch Ký Minh gật đầu: “Ừm, rất có hình tượng”.

“Này này.” Trình Hướng Vũ gõ bàn, “Các anh đừng có chuyển đề tài đánh trống lảng”.

Bạch Ký Minh hít một hơi, nghiêm túc nói: “Hướng Vũ, sợ là phải làm em thất vọng rồi. Anh và Liêu Duy Tín đã là chuyện quá khứ, nếu Đồ Tử Thành cũng kể hết toàn bộ câu chuyện cho em rồi, thì chắc em cũng biết về giao dịch giữa bọn anh. Em chơi thân với Liêu Duy Tín, cũng biết anh ta là người dứt khoát, trùng hợp

là anh cũng vậy. vấn đề này dừng tại đây được không? Đừng làm khó anh, cũng đừng làm khó Tử Thành nữa”.

“Ai nói đã là chuyện quá khứ? Ai nói đó là giao dịch?” Trình Hướng Vũ không bằng lòng nói, “Anh không thẳng thắn bằng Liêu Duy Tín, anh ấy đã thừa nhận rõ ràng với em, anh ấy yêu anh”.

“Đó là chuyện của anh ta, không liên quan đến anh, em có vấn đề gì cứ đi

hỏi anh ta ấy.” Bạch Ký Minh nói giọng nhẹ nhàng, nhưng lại cương quyết, cậu đặt cốc xuống đứng lên, “Xin lỗi, Hướng Vũ, Tử Thành, mình phải về viết bản tổng kết, lần sau có thời gian chúng ta lại nói chuyện”.

Hôm qua Trình Hướng Vũ mới quen bạn học của người yêu, trông cậu hiền lành, cứ tưởng dễ nói chuyện hơn Liêu Duy Tín, ai dè lại ngang bướng, nói chuyện không chút

tình cảm nào. Thấy cậu sắp bỏ đi, trước tình thế cấp bách cô vội nói: “Bạch Ký Minh, rõ ràng anh cũng có cảm tình với anh ấy, sao không dám thừa nhận?”.

Bạch Ký Minh làm như không nghe thấy, tiếp tục bước đi. Trình Hướng Vũ đứng dậy hét lớn: “Bạch Ký Minh, anh có biết tại sao hôm nay Liêu Duy Tín lại không đến không?”. Bạch Ký Minh dừng bước, nhưng không quay đầu. Trình Hướng Vũ nói từng chữ rành rọt: “Anh ấy bị người nhà ép đi xem mặt, đối phương là một cô gái dịu dàng, xinh đẹp tốt bụng. Nếu anh cứ tiếp tục trốn tránh che đậy như thế, anh ấy sẽ bị người khác cướp mất”. Lời nói vừa dứt, chỉ thấy sau lưng Bạch Ký Minh cứng đờ, Trinh Hướng Vũ mừng thầm: Dùng chiêu khích tướng, xem anh có chịu hiện nguyên hình không?

Bạch Ký Minh quay người, cười thản nhiên: “Như thế có phải tốt không?

Mọi người đều vui vẻ, nói hộ là mình chúc phúc anh ta”, dứt lời liền đi ra phía cửa.

Trình Hướng Vũ há mồm trợn mắt nhìn theo, Đồ Tử Thành cũng đứng lên: “Anh đã nói mà, Tiểu Bạch lúc nào cũng thế, trong lòng càng khó chịu, thì ngoài mặt lại càng không để người ta thấy. Đã bảo em đừng hỏi cậu ta, bây giờ thì hay rồi, nếu Liêu Duy Tín biết thì chắc chắn sẽ lấy chuyện công báo thù riêng, đời anh sắp thảm rồi”.

“Biến! Anh Liêu đâu có hẹp hòi như thế.” Trình Hướng Vũ bĩu môi, “Sao em biết được con người anh ta lại phiền phức thế? Hứ, điển hình của một em thụ khó chiều. Tôi thề nếu không đẩy anh vào lòng của Liêu Duy Tín, tôi không mang họ Trình!”.

“A.” Đồ Tử Thành vội vàng góp ý, “Vậy em có thể đổi thành họ Đỗ”.

“Đồ cái đầu anh ấy, đều tại anh cả.” Trình Hướng Vũ lại trừng mắt. Đồ Tử Thành than thở, “Sao lại tại anh chứ, anh có trêu ghẹo gì ai đâu?”.

Bạch Ký Minh không rõ lắm mình đã về đến nhà như thế nào, không biết có phải thời tiết bí bách quá, hay tại dạo này cậu mệt mỏi, chỉ cảm thấy đầu óc mụ mị quay cuồng. Cậu đứng đờ đẫn trước cổng nhà mãi, mới nghĩ ra phải lấy chìa khóa mở cửa. Đột nhiên di động đổ chuông, mở máy nghe, thì ra là mẹ cậu: “Ký Minh, con đang ở đâu vậy?”.



“Dạ.” Bạch Ký Minh vội vàng mở cửa, “Con vừa về đến nhà”.

“Vẫn còn bận sao? Con cũng chẳng về tham dự hôn lễ của Tiểu Lượng”, mẹ cậu bắt đầu trách móc.

Tiểu Lượng là em họ của Bạch Ký Minh, kết hôn tuần trước, nhưng cậu bận thu xếp giải đấu thử, lấy đâu thời gian để ý chuyện kia, cậu đóng cửa, nói: “Con thật sự rất bận, hôn lễ sao hả mẹ? Vui lắm phải không?”.

“Nhộn nhịp lắm, họ hàng đều đến cả”, mẹ cậu là người nhanh mồm nhanh miệng, hớn hở nói: “Mợ con bế cả cháu đến, thằng bé mũm mĩm lắm, nghịch khỏi

phải nói. Mẹ bảo này, giờ chỉ còn mồi con chưa kết hôn thôi Ký Minh, cô gái nhà họ Lộ lần trước mẹ nói với con ấy, không phải rất tốt sao? Thân thế gốc gác rõ ràng, còn con gái chú Đơn nữa, cũng đang ở thành phố S, lại là y tá nữa, con đã đi thăm người ta chưa?”.

Nghe đến cô dì chú bác là đầu óc Bạch Ký Minh lơ mơ, mẹ cậu vẫn chưa nói xong chuyện kết hôn, càng khiến cậu váng đầu, vội hỏi: “Dạo này mẹ vẫn khỏe chứ? Cả bố cũng khỏe chứ?”.

“Khỏe, khỏe, có điều thấy con nhà người ta đều cưới xin hết rồi, nóng ruột lắm. Mẹ bảo này Ký Minh…” Sở trường của mẹ cậu chính là muốn nói chuyện hàng giờ, Bạch Ký Minh vội xen vào: “Mẹ, con có chuyện gấp, cứ thế đã, mai con sẽ gọi cho mẹ”, rồi không đợi mẹ cậu trả lời, liền cúp máy luôn.

Xung quanh yên tĩnh trở lại, cậu thở phào một hơi, tựa lưng vào cánh cửa, hai tay buông thõng, đồ đạc rơi đầy nền nhà. Nghe thấy tiếng động lạ, Ký Minh cúi đầu, nhìn thấy từ trong túi bóng trắng lăn ra – một đống bia.

Trong khoảnh khắc ấy, Bạch Ký Minh cảm thấy có chút hoảng hốt, ngơ ngác nhìn hơn chục lon bia, tự hỏi không biết chúng chui từ đâu ra.

Hình như lúc nãy cậu mua ở siêu thị tầng một, hình như là sau khi cậu xuống xe buýt, hình như trước đó nữa cậu khoác túi xách đi từ khách sạn ra, hình như là…

“Anh ấy bị người nhà ép đi xem mặt, đối phương là một cô gái dịu dàng, xinh đẹp tốt bụng. Nếu anh cứ tiếp tục trốn tránh che đậy như thế, anh ấy sẽ bị người khác cướp mất. ”

Câu nói của Trình Hướng Vũ.

Thì ra Liêu Duy Tín cũng phải đi xem mặt, Bạch Ký Minh chợt thấy buồn cười. Hóa ra điều kiện quá tốt và điều kiện quá kém, đều không dễ tìm được đối tượng.

Sức lực toàn thân dường như đã cạn kiệt, cậu từ từ tụt xuống nền nhà. Tiện tay với một lon bia, nhìn nhãn hiệu màu xanh bên trên hoàn toàn không quen thuộc.

Cậu đang làm gì đây? Mượn rượu giải sầu? Chẳng qua chỉ là một câu nói, còn chưa biết rõ là thật hay giả, sao lại khiến cậu mất tự chủ như thế này?

Ký Minh lại cười, lần này là tự cười giễu bản thân. Sự ảnh hưởng của Liêu Duy Tín đối V(ýi mình, đã lớn như thế này rồi sao?

Lồng ngực cậu tựa như bị một tảng đá nặng trịch đè lên, không thể thở nổi, lại giống như thể có một cây kim nhọn hoắt đâm thẳng vào tim, đau đến run rẩy không bao giờ quên.



Không cần phân tích câu nói của Trình Hướng Vũ là thật hay giả, sự thực thì điều đó không quan trọng. Bạch Ký Minh đã biết từ lâu, sẽ có một ngày như thế. Anh có niềm hạnh phúc của anh, còn tôi có niềm hạnh phúc của riêng tôi, chẳng qua chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Cậu không mở nắp bia, chỉ lôi ra từng lon một. Có lẽ những lúc thế này, nhiều người thích mượn men rượu để làm tê liệt bản thân, nhưng đó tuyệt đối không phải là Bạch Ký Minh. Cậu đặt một lon bia nằm sát chân tường, sau đó đặt một lon khác lên trên, cứ như thế xếp từng lon từng lon lên nhau.

Bạch Ký Minh cảm nhận rõ ràng cảm giác chua xót khổ sở trong lòng, thậm chí cậu hoàn toàn biết nó là gì.

Đúng thế, cậu đố kỵ, cậu đang ghen.



Vậy thì đã sao?

đâu…

Bất kỳ thứ tình cảm nào, cho dù mới đầu điên cuồng đến đâu, đau đớn đến

Cũng sẽ biến mất không một dấu vết theo dòng chảy thời gian.

Chỉ cần

Bạn dám lờ nó đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.