Anh Chỉ Cần Em

Chương 18: Người yêu



Xin hãy yêu em

Xin hãy yêu em hơn nữa Cảm xúc ngọt ngào quyến rũ em Không còn nỗi cơ đơn này nữa Trong đêm tối xin hãy gọi tên em

Người yêu – Đặng Lệ Quân



Phòng vệ sinh không lớn lắm, trừ bồn rửa mặt và bồn cầu thì chỉ đủ chứa một người. Hai người đàn ông chen chúc một chỗ khiến căn phòng trở nên nóng bức,

muốn lờ đi cũng không được. Da thịt trần trụi dính sát vào nhau, nước từ vòi sen chảy xuống, hơi nóng bốc lên, đúng là mờ ám không nói nên lời.

Hơi nóng làm cơ thể đối phương thành rah ư ảo. Bạch Ký Minh nắm chặt ổng sưởi nhiệt, dòng nước nóng bỏng chảy khắp người, vô cùng khó chịu, dường như cậu sắp thở không ra hơi. Liêu Duy Tín từ tốn đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy eo cậu, ngực anh dính sát lưng cậu. Mặt anh chầm chậm cọ lên gáy cậu.

“Ký Minh… Ký Minh…” Liêu Duy Tín thì thầm, trong phòng tắm nhỏ hẹp ngập tràn hơi nóng, âm thanh đó nghe xa xăm lạ thường. Bạch Ký Minh mấp máy môi, khoảnh khắc này quá đồi ấm áp, cậu không cách nào thốt nên những lời cự tuyệt lạnh lùng thờ ơ. Cậu chán nản cúi đầu, nhắm mắt chấp nhận.

Liêu Duy Tín thận trọng từng chút quay người cậu lại, để cậu dựa vào bức tường lát đá hoa sau lưng. Đầu cậu gối lên bờ vai rộng của anh, mặc cho nước nóng tiếp tục chảy dọc từ xương sống xuống.

Liêu Duy Tín đỡ cậu đứng thẳng, bàn tay xoa nhẹ mặt cậu: “Nhìn tôi, Ký Minh… nhìn tôi đi…”. Bạch Ký Minh ngập ngừng một chút, cuối cùng cũng ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt âu yếm dịu dàng của anh.

Ảnh mắt lúng túng của cậu làm anh xót xa: “Mệt quá rồi, phải không?”.

Bạch Ký Minh không trả lời, nỗi mâu thuẫn giằng co và sự cố gắng giả tạo suốt thời gian qua đột nhiên trở thành vô dụng, khiến lòng cậu dấy lên sự ấm ức chua xót khó tả.

Đúng thế, mệt quá rồi. Bạch Ký Minh quyết định vứt bỏ những nỗ lực vô ích, để mặc bản thân chìm đắm trong biển ấm áp vô bờ bến. Cảm nhận nụ hôn của Liêu Duy Tín, nóng bỏng như lửa đang rơi lên mặt, lên môi mình.

Bạch Ký Minh không hề có khái niệm gì về chuyện xảy ra sau đó. Cậu chỉ đơn giản đi theo Liêu Duy Tín, thuận theo bản năng của mình, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Liêu Duy Tín rút khăn tắm, lau qua cho cả hai, dẫn Bạch Ký Minh nằm xuống giường. Nhìn Bạch Ký Minh nhắm mắt ngoan ngoãn nằm bên dưới anh, mặt cậu ửng hồng vì hơi nóng, Liêu Duy Tín ôm lấy cơ thể người yêu, cúi xuống bắt đầu hôn.

Bạch Ký Minh nồng nhiệt đáp lại. Hơi thở cả hai dần trở nên gấp gáp, hoàn toàn có thể cảm nhận được sự khao khát của đối phương. Liêu Duy Tín nắm lấy phân thân của cậu, không ngừng đưa lên đưa xuống. Bạch Ký Minh kích động đến nỗi bật tiếng rên khẽ, sức lực toàn thân đều tập trung tại chỗ đó.

Tình cảm bị đè nén lâu ngày đột ngột trào ra khiến cả hai đều không kiềm chế nổi bản thân, điên cuồng trao cho nhau những nụ hôn. Ham muốn bùng cháy, thiêu đốt nơi sâu nhất của linh hồn. Ngoại trừ bản năng, không biết tuân theo cái gì; ngoại trừ đồng ý, không biết truy đuổi cái gì.

Giống như con thú cô độc trong hoang dã đã lâu, động tác gần như thô bạo tìm kiếm, đắm chìm khoái cảm.

Đột nhiên một hồi chuông di động vang lên đông cứng hai cơ thể đang cuốn lấy nhau. Liêu Duy Tín chỉ quay đầu liếc một cái, rồi lại tiếp tục hôn cậu. Bạch Ký Minh lập tức đẩy anh ra: “Của tôi”. Mối quan hệ xã hội của cậu có thể so với thánh nhân ở ẩn thời cổ đại, số di động chỉ có vài người biết, một khi có người gọi, chắc chắn là người quan trọng.



Liêu Duy Tín rên một tiếng, đành phải nghiêng người nằm ngửa ra. Bạch Ký Minh vội vàng bò lại đầu giường, ấn nút nghe: “Mẹ, có chuyện gì?”.

“Về nhà chưa? Sao con không gọi điện cho mẹ?”, giọng mẹ cậu có chút

trách móc.

Bạch Ký Minh ra sức điều chỉnh hơi thở bình thường: “À, không có gì, con đi chơi mới về. Bên ngoài mưa to quá, về muộn một chút”.

“Mai có phải đi làm không?”



“Không, không phải đi làm, con đang được nghỉ.”

“Thế à?” Mẹ cậu phấn khởi nói, “Cô gái lần trước mẹ nói với con, đi thăm người ta chưa? Dì Trương cứ giục mẹ mãi”.

Bạch Ký Minh chau mày: “Mẹ, mẹ đừng quản lý con mãi được không? Tốt



hay không con tự biết”.

“Được được, mẹ không quản. Con đừng suốt ngày ăn mì tôm, thứ đó không tốt cho sức khỏe, không phải con không biết nấu cơm đâu, tự nấu cái gì đó ăn không được sao?”

“Vâng, con biết rồi.” Bạch Ký Minh cũng nằm xuống, nghe tiếng mẹ dặn dò,

cơn kích động lúc nãy dần biến mất.

Liêu Duy Tín nghe giọng cậu càng lúc càng bình tĩnh, âm thầm thở dài. Mạng lưới phòng thủ của Bạch Ký Minh rất chặt chẽ, không một kẽ hở, lần này khó khăn lắm mới lộ chút sơ hở, cứ tưởng sẽ tiến thêm được bước nữa, bây giờ e rằng lại tiêu tan. Không biết phải chờ đến khi nào mới lại có lần sau.

Thôi, hết cách, ai bảo mình gặp phải một người cố chấp đáng ghét như vậy.

Cuộc trò chuyện kéo dài hơn mười phút, đợi đến khi Bạch Ký Minh cúp máy, hai người đã nằm thẳng trên giường, không nói gì. Chỉ nghe tiếng mưa bên ngoài hắt vào khung cửa kính, hỗn loạn như lòng người.

Cũng không biết bao lâu sau, Liêu Duy Tín đột nhiên cảm thấy bàn tay mình bị người ta nhẹ nhàng nắm lấy, sau đó vang lên giọng nói thảng thốt như từ một

nơi xa xôi vọng tới của Bạch Ký Minh: “Liêu Duy Tín, anh có yêu tôi không?”.



Liêu Duy Tín không trả lời, cũng không nghiêng đầu nhìn Bạch Ký Minh.

Anh chỉ nắm chặt bàn tay cậu, mạnh mẽ, dùng toàn bộ sức lực nắm lấy.

Rất đau, nhưng nỗi đau này, kỳ lạ thay lại khiến Bạch Ký Minh cảm thấy an lòng. Cậu cười, mắt mở to, nói như thể thở dài: “Vậy cứ yêu tôi đi”.

Câu nói này, không cần phải nói đến hai lần. Liêu Duy Tín lập tức bật dậy, nhìn chằm chằm vào Bạch Ký Minh. Ảnh mắt cậu vẫn rất dịu dàng, nhưng trong sâu thẳm lại pha lẫn một quyết tâm sắt đá.

Liêu Duy Tín sung sướng ôm chặt cậu, hết lần này đến lần khác thì thầm tên cậu: “Ký Minh, Ký Minh”.

Bạch Ký Minh đẩy anh ra, chau mày: ”CÓ làm không? Không làm thì cút”.



Liêu Duy Tín sững người, rồi cười như điên, cắn mạnh một cái lên người cậu, khiến cậu thở hổn hển.

Lúc hai người tỉnh dậy, mặt trời đã sáng rồi. Ánh nắng chui qua rèm cửa mỏng manh chiếu vào có phần chói mắt. Bạch Ký Minh vùi đầu trong lòng Liêu Duy Tín, cọ lên cọ xuống không chịu dậy.

Liêu Duy Tín mỉm cười hôn lên vầng trán sáng bóng của người yêu, nghĩ một chút rồi nói: “Đến chỗ anh được không?”. Bạch Ký Minh khẽ gật đầu. Liêu Duy Tín trong chóp mắt nhảy xuống giường, trước khi vào nhà vệ sinh, nói với Bạch Ký Minh: “Em ngoan ngoãn đừng lộn xộn, chúng ta về nhà rồi nói tiếp”.

“Trong tủ có quần áo của em, anh mặc tạm đi.” Bạch Ký Minh nhắc anh.

Lúc này Liêu Duy Tín mới cảm thấy có chút lạnh, mở tủ tìm được mấy cái khoác tạm lên người. Chiều cao của cả hai gần bằng nhau, dù Bạch Ký Minh gầy

hơn một chút nhưng mặc lên vẫn vừa vặn. Mặc xong tự dưng cảm thấy có chút gì đó là lạ, anh mở toang cửa tủ, lật tung từng ngóc ngách, quay ra hỏi Bạch Ký Minh vẫn đang nằm trên giường: “Quần áo anh mua cho em đâu?”.

Một tháng đó, quần áo Liêu Duy Tín mua cho Bạch Ký Minh không phải là ít, có điều phần lớn đều bị cậu trả lại nguyên xi, cả tiền cũng trả Liêu Duy Tín. Tuy nhiên có vài bộ mặc rồi, muốn trả cũng không được. Nhưng hiện giờ tủ quần áo

của Bạch Ký Minh rất ít, đồ mùa đông đồ mùa hè nhìn qua cũng thấy có bao nhiêu chiếc.

Bạch Ký Minh se sẽ nói: “Vứt rồi”. Thấy Liêu Duy Tín trừng mắt, ra vẻ sắp lao tới, liền co người lại trốn trong chăn. Liêu Duy Tín tức đến nghiến răng kèn kẹt, một lúc sau mới hừ một tiếng: “Ve nhà sẽ tính sổ với em sau”. Vừa quay đầu

anh lại bắt gặp một đống mì tôm trong góc nhà: “Nếu anh không gọi cơm, em định ăn thứ này đến chết phải không?”.



“Không”, Bạch Ký Minh thò mặt ra: “Chỉ là tạm thời kinh tế khó khăn”.

“Tiền đâu rồi?” Liêu Duy Tín không chịu bỏ qua.

“Trả Đồ Tử Thành.”

“Em nợ cậu ta tiền sao?” Liêu Duy Tín nheo mắt lại.

Bạch Ký Minh chớp mắt, quyết định nhận tội hết: “Dạo trước mượn cậu ta tiền để trả một vạn cho anh…”, thấy ánh mắt dữ tợn như muốn giết người của Liêu Duy Tín, cậu lập tức ngậm miệng.

Khốn kiếp, cái tên Đồ Tử Thành tiền chật cả két, mượn có tí tiền làm gì phải đòi vội như vậy chứ? Liêu Duy Tín biết rõ Bạch Ký Minh không thích nợ nần ai, muốn mau chóng trả nợ, nhưng lại đổ hết tội lên đầu Đồ Tử Thành. Anh tiện tay

lấy quần áo cho Bạch Ký Minh: “Mặc vào đi, anh thấy chẳng cần mang theo gì



nữa, có gì sẽ tính sau”.

Bạch Ký Minh ngoan ngoãn mặc đồ, Liêu Duy Tín dìu cậu xuống lầu. Vừa ngồi vào xe, liền nhớ ra: “Chết rồi, quên không đem đĩa theo, anh lên lấy đi”.

“Đĩa gì, anh mua cho em sau.” Liêu Duy Tín quả thực chỉ muốn bay về nhà.

“Phim kinh điển, khó khăn lắm em mới mua được, vì không có đầu DVD nên vẫn chưa xem.”

Liêu Duy Tín quay sang nhìn cậu: “Em đồng ý về nhà với anh, không phải chỉ để nằm trên sô pha xem phim thôi đấy chứ?”.

Bạch Ký Minh bật cười, tay nắm lại che miệng nói: “Em thật lòng muốn trả

lời là không, tiếc là…”.

pha”.

Liêu Duy Tín lao tới, nghiến răng: “Anh quyết định rồi, sẽ xử lý em trên sô


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.