Anh Chỉ Cần Em

Chương 2: Kỳ nghỉ



Ngày sau thế giới này có đẹp đến nhường nào Cũng không sánh bằng giây phút kia Chẳng ai có thể tránh khỏi biệt ly

C coi như vào một kỳ nghỉ bất ngờ



C coi như trong giấc mơ giữa khổ đau Đã yêu anh.

Kỳ nghỉ (Vương Phi)(có chỉnh sửa)

Liêu Duy Tín về đến nơi đã bảy giờ, nhìn thấy một bàn đầy thức ăn quả thực khiến anh phải sửng sốt, lại thấy Bạch Ký Minh đeo tạp dề bưng một tô canh thanh đạm từ nhà bếp đi ra, thật không biết nói gì mới phải.

Bạch Ký Minh điềm nhiên nói: “Mau đi rửa tay vào ăn cơm, nhà anh chả có gì, mua ở siêu thị cả đấy”. Ngẩng đầu thấy Liêu Duy Tín vẫn đứng yên bất động, tay vịn lên lưng ghế, cậu nhướng mày hỏi: “Sao thế, sợ có độc à?”.

Liêu Duy Tín cười: “Không ngờ cậu biết cả khoản này, thật không đơn giản”. Vừa nói vừa cởi áo khoác thay giày, rồi bỏ luôn một miếng sườn xào chua ngọt vào miệng. Ừm, ngon!

Bạch Ký Minh đấm anh một cái: “Đi rửa tay, không biết giữ gìn vệ sinh, hồi tiểu học anh học hành thế nào vậy”. Liêu Duy Tín vừa đi vào phòng tắm vừa cười: “Thật ngại quá, tôi mù chữ”.

Thịt bò xào ớt xanh, khoai tây chiên, bắp cải trộn sứa, còn có sườn xào chua ngọt, canh hàu nấu củ cải, một bàn đầy thức ăn nhanh chóng được hai người chén sạch. Liêu Duy Tín thỏa mãn ợ một tiếng, dựa vào thành ghế không muốn động đậy. Bạch Ký Minh nheo mắt nhìn anh: “Có được không? Không biết khẩu vị của anh thế nào, nấu theo khẩu vị của tôi, có nhạt không?”.

“Không nhạt, vừa phải.” Đâu chỉ vừa phải, thật sự là quá ngon. Liêu Duy Tín nhìn Bạch Ký Minh đang dọn dẹp bàn ăn, trong lòng âm thầm vui mừng: Không biết Đỗ Tử Thành tìm ở đâu tuyệt phẩm này, hôm nào phải mời hắn đi ăn một bữa mới được, đột nhiên Bạch Ký Minh thò đầu ra gọi: “Duy Tín anh qua đây, giúp tôi rửa bát”.

Liêu Duy Tín thở dài đứng dậy, chậm chạp bước vào nhà bếp. Bạch Ký Minh đang thành thạo rửa từng chiếc bát, hai tay trắng xóa đầy bọt.

Liêu Duy Tín nhìn bộ dạng bận bịu của cậu, tự dưng cảm thấy rất ấm áp.

Sự thật đã chứng minh, Bạch Ký Minh có rất nhiều ưu điểm, khiến Liêu Duy Tín hận mình sao không thể gặp cậu sớm hơn. Người này dường như rất thích làm

việc nhà, cũng không biết lấy đâu ra nhiều thời gian như vậy, mỗi ngày đều làm những món mới, trong phòng lúc nào cũng sạch bong không một hạt bụi. Có một lần Liêu Duy Tín vô tình hỏi: “Cậu không phải đi làm sao?”. Bạch Ký Minh thản nhiên đáp: “Đang trong kỳ nghỉ”. Liêu Duy Tín còn muốn hỏi tiếp, nhưng đột nhiên nhớ đến Đỗ Tử Thành từng nói, hai bên không hỏi nghề nghiệp, không hỏi quá khứ của nhau, liền ngậm miệng lại.



Tính cách của Bạch Ký Minh rất điềm đạm, lại cực kỳ biết lắng nghe. Trong cái thời đại ai cũng muốn khoe khoang bản thân, sự trầm lặng của cậu giống như một viên kim cương hiếm có. Bất luận Liêu Duy Tín nói gì, lúc nào cậu cũng chăm chú lắng nghe. Hơn nữa kiến thức của cậu rất rộng, vấn đề nào cũng có thể bổ sung một hai câu, càng khiến Liêu Duy Tín thao thao bất tuyệt.

Bạch Ký Minh cũng thích xem phim, thích nhất là phim kinh dị. Hai người thường cuộn tròn trên sô pha ăn khoai tây chiên, tựa vào nhau cùng xem đĩa. Cho dù là phim Bạch Ký Minh xem rồi, cậu cũng tuyệt đối không có ý kiến gì, làm như lần đầu tiên vừa mới xem. Nhưng cậu không thích đến rạp chiếu phim, cảm thấy ra ngoài người đông quá phiền phức.

Con người này có sức chịu đựng đáng khâm phục, không cần giao thiệp cũng chẳng tiệc tùng gì cả. Liêu Duy Tín âm thầm để ý, phát hiện Bạch Ký Minh còn rất ít khi nhận điện thoại, như thể cậu đến đây sống, ngay lập tức hoàn toàn đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài.

Liêu Duy Tín là người thích ồn ào, công việc của anh cũng cần phải ra ngoài. Lúc anh tham gia nhậu nhẹt bên ngoài, Bạch Ký Minh không hề gọi điện cho anh, cũng không hỏi bao giờ anh về. Thường thì vào nửa đêm, khi Liêu Duy

Tín uể oải đẩy cửa bước vào, trước mắt anh không còn là một khoảng tối đen kịt, mà là ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ bậc thềm.

Rất ấm.

Trong chuyện giường chiếu, hai người hoàn toàn ăn khớp, trừ từ “tuyệt vời” ra, Liêu Duy Tín không biết phải hình dung như thế nào nữa. Bạch Ký Minh rất tự nhiên, chưa từng ngượng nghịu che che đậy đậy, thậm chí cậu còn lên mạng tìm hiểu về kỹ thuật khác, sau đó thực hành ngay trên cơ thể Liêu Duy Tín. Lúc nào

cậu cũng có những cách quái lạ, đem đến thích thú bất ngờ cho Liêu Duy Tín, thậm chí còn đề nghị hôm nào đó chơi trò SM (*).



Có lúc Bạch Ký Minh rất điên cuồng, hai người cùng nhau thử nghiệm

những cảm giác khác biệt, bất luận yêu cầu của Liêu Duy Tín có quá đáng đến đâu, cậu cũng chưa từng từ chối.

Quả là thích thú vô cùng, khó mà diễn tả nổi.



Liêu Duy Tín rất mãn nguyện, đương nhiên cũng không thể bạc đãi “đối tác” xuất sắc này. Quần áo từ trong ra ngoài mua cả đống, thẻ tín dụng tiền mặt đặt

ngay trên kệ giày trước cửa, quà tặng đem về thì khỏi nói. Bạch Ký Minh không từ chối cũng chẳng cảm ơn, chỉ mỉm cười nhận lấy. Liêu Duy Tín tâm trạng rất tốt, ngày nào cũng mong đến tối về nhà, thưởng thức trò mới của Bạch Ký Minh, bất luận là trên món ăn hay trên người. Cuộc nhậu nhẹt xã giao nào có thể trốn anh liền trốn, đột nhiên cảm thấy cuộc sống ngày xưa thật nhàm chán vô cùng.



Tan ca anh đến cửa hàng mua một bó hoa tươi, khi lái xe còn tưởng tượng cảnh rắc cánh hoa lên cơ thể láng mịn của Ký Minh, nhất định hấp dẫn mê người. Liêu Duy Tín cười thầm, có chút nôn nóng không yên. Nghĩ đến Bạch Ký Minh thích ăn bánh ga tô, anh lại xuống xe đi mua một cái. Cũng chẳng biết sinh nhật

cậu là ngày nào, nhớ mang máng trên tờ giấy khai báo lý lịch hồi trước có viết, đến lúc đó phải tổ chức ăn mừng mới được.

Tiếc là Bạch Ký Minh không uống rượu, không thì hai người đã làm một

bữa tiệc dưới ánh nến rực rỡ, uống chút rượu vang càng thêm lãng mạn… Gần đây đang rộ lên một bộ phim bom tấn, lần này nhất định phải lôi cậu đến rạp, ngồi nhà xem đĩa làm sao mà so được, những bộ phim về thảm họa toàn cầu cần nhất chính là hiệu ứng chấn động… Đỗ Tử Thành đính hôn, cũng nên đưa Bạch Ký Minh đi cùng, tiện thể giới thiệu với vài người bạn. Cậu với Đỗ Tử Thành thân thiết vậy, chắc không từ chối đâu…

Liêu Duy Tín nghĩ hết chuyện này đến chuyện kia, cho xe vào ga ra, tay cầm bó hoa, miệng huýt sáo bước lên lầu.

Ấn chuông cửa một lúc lâu cũng không thấy Bạch Ký Minh ra. Tên yêu tinh này lại giở trò gì mới không biết. Liêu Duy Tín phì cười, rút chìa khóa mở cửa.

Trong phòng tối om, Liêu Duy Tín bật đèn, bước vào phòng ngủ.

“Ký Minh.” Không có ai trả lời. Liêu Duy Tín đi từ phòng này sang phòng khác, thư phòng, nhà bếp, nhà vệ sinh, phòng khách, ban công… đều không thấy bóng dáng Bạch Ký Minh.

Liêu Duy Tín đột nhiên cảm thấy sợ hãi, anh chợt nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng, lao ngay vào phòng ngủ, “xoẹt” một tiếng mở toang tủ quần áo.

Quần áo của Bạch Ký Minh cũng không thấy nữa.

Liêu Duy Tín quay đầu nhìn tờ lịch bắt mắt trên đầu giường.

Một tháng, vừa đúng một tháng.

Như thể máu trong người bị rút cạn, Liêu Duy Tín ngồi đờ đẫn trên giường, đầu óc trống rỗng. Anh thất thần lần mò lấy ra một điếu thuốc, châm lửa hít hai hơi, bỗng dưng đứng bật dậy gọi điện thoại.

“Duy Tín? Tìm mình có chuyện gì?”, giọng của Đỗ Tử Thành.

“Bạch Ký Minh đi rồi.”

“Đi rồi? À, một tháng rồi nhỉ, ha ha, mình đã bảo cậu ta rất tuyệt, thế nào, thích lắm phải không?”

“Số di động của cậu ấy bao nhiêu?”



Im lặng, rất lâu sau Đỗ Tử Thành mới lên tiếng: “Đã nói rõ xong xuôi đường ai nấy đi, còn tìm cậu ta làm gì?”.

Liêu Duy Tín nhất thời không biết nói gì. Nói là anh đã thích cậu ấy sao?

Nói là không muốn chia tay? Nói là còn muốn tiếp tục? Nói là…

“Không phải là cậu nghiêm túc đấy chứ?” Đỗ Tử Thành trầm giọng xuống: “Duy Tín, về căn bản cậu không hiểu gì về cậu ta hết. Lúc đầu do mình giới thiệu cậu là một người rất dứt khoát, hết là hết, tuyệt đối không dây dưa lôi thôi, nên cậu ta mới đồng ý. Bạch Ký Minh là một người rất cố chấp, đã chia tay thì nhất định không bao giờ quay lại, thôi bỏ đi”. Đỗ Tử Thành lại cười: “Hay để mình giới thiệu cho cậu một anh chàng tuyệt vời hơn? Trước mặt cậu, mình tình nguyện làm “tú ông” đó…”.

Đỗ Tử Thành còn nói gì nữa, Liêu Duy Tín chẳng buồn nghe. Anh chậm chạp cúp máy, trong lòng chợt thấy trống hoác. Con người đó mới sáng nay còn ngoan ngoãn quyến rũ bên dưới anh, không ngờ nói đi là đi, ngay cả một lời từ biệt cũng không có, phải chăng ngay lúc đó cậu ấy đã quyết định sẽ rời đi rồi?

Liêu Duy Tín cúi đầu, nhìn thấy bên cạnh chiếc chìa khóa dự phòng đặt trên bàn là một phong thư vừa dày vừa to. “Soạt” một tiếng, tất cả các thứ bên trong bị anh đổ lên bàn.

Thẻ tín dụng, tiền mặt vẫn thế không thiếu một đồng, dưới cùng là tờ giấy trắng có in một bảng biểu kê khai. Liêu Duy Tín vội vàng rút ra, lật qua lật lại mấy lần, muốn tìm trong đó một câu, hoặc nửa câu có chút tình ý.

Không có, hoàn toàn không có. Trên đó chỉ có hàng loạt con số khô khan vô vị, quần áo bao nhiêu tiền, quà tặng bao nhiêu tiền, có thể trả lại đều trả cả rồi, không thể trả thì để lại một số tiền tương ứng, ước chừng hơn một vạn. Rõ ràng từng món một, thật không biết cậu tìm thấy mấy tờ hóa đơn bằng cách nào. Bạch Ký Minh, rõ ràng có tính toán hơn nhiều so với những gì cậu thể hiện trước mặt Liêu Duy Tín.

Liêu Duy Tín chợt nhớ đến những tấm ảnh mà hai người tự chụp trong lúc nhàn rỗi, đã thống nhất để trong máy tính thỉnh thoảng xem.

Toàn bộ đều xóa sạch, một tấm cũng không để lại. Ổ cứng cũng xóa, thẻ nhớ của máy ảnh cũng xóa. Bạch Ký Minh biến mất không để lại một dấu vết, ngay cả những dòng chữ cuối cùng kia cũng được đánh bằng máy tính. Nhớ lại lúc trước,

tờ giấy kê khai lý lịch là do tự tay cậu viết.



Đúng rồi, còn có tờ giấy đó. Liêu Duy Tín lao tới, kéo ngăn tủ bên đầu giường của mình. May mà tờ lý lịch vẫn còn, nét chữ ngay ngắn thanh thoát, có cả tấm ảnh đời thường nữa. Bạch Ký Minh dựa vào lan can, mảng tóc trước trán bị gió thổi khẽ đung đưa, môi nở nụ cười dịu dàng tĩnh lặng.

Chỉ còn lại mấy tờ giấy cùng tấm ảnh này, chứng minh rằng từng có một người như thế ở bên Liêu Duy Tín suốt một tháng nay.

Liêu Duy Tín nằm ngửa trên giường, nhìn chằm chằm màu trắng xám trên trần nhà, trong lòng không biết là cảm xúc gì nữa. Thất vọng? Đau đớn? Kinh hãi? Phẫn nộ? Dường như mỗi thứ có một chút, nhưng lại dường như chẳng phải thứ nào cả.



Thậm chí anh không thể nói Bạch Ký Minh đã sai. Điều kiện đã nói rõ ngay từ đầu, hết một tháng thì đường ai nấy đi, đương nhiên không thể trách được. Tiền và thẻ tín dụng đều vứt trên bàn, Bạch Ký Minh không đem theo cái gì.

Nhưng mà, thực sự chỉ như thế này thôi sao? Trừ những thứ có thể nhìn thấy kia, thật sự không còn gì khác ư? Những tiếng cười, những cảm xúc mãnh liệt, những lời ngọt ngào âu yếm, những tiếng rên gào không thể kiểm soát, tất cả hóa thân vào trong đống đồ vô hồn kia, khiến ***g ngực Liêu Duy Tín bị bóp nghẹt,

thở không ra hơi.



Bạch Ký Minh, cậu thực quá tuyệt tình!

(*) SM: từ viết tắt của Sadism và Masochism, là hình thức quan hệ *** đạt được khoái cảm khi bị người khác hành hạ, làm đau và ngược lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.