Anh Chỉ Cần Em

Chương 24: Thời quá khứ



Bận rộn với công việc của mình Em không quan tâm tới thời quá kh .

Cách sống (H c Báo)

Liêu Duy Tín nói hết nước hết cái, Bạch Ký Minh mới miễn cưỡng đồng ý

đi chơi tennis với anh. Hôm sau vừa hay là cuối tuần, hai người đang chuẩn bị xuất phát thì di động của Liêu Duy Tín vang lên. Bạch Ký Minh liếc anh nói: “Nói trước, nếu là việc công thì không được nghỉ”. Liêu Duy Tín cười: “Việc công đâu có quan trọng bằng em”. Anh bắt máy.

“Anh Liêu.” Là Hứa Gia Nguyên, cậu ta sụt sịt: “Anh Liêu, em bị ốm rồi, mệt quá…”.

“Uống thuốc chưa?” Liêu Duy Tín nhìn Bạch Ký Minh một cái, đi xa một chút, bất giác hạ thấp giọng. “Trong ngăn tủ có thuốc”.

“Hết hạn rồi”, nai con bắt đầu nghẹn ngào nói.

Liêu Duy Tín lại nhìn Bạch Ký Minh, Bạch Ký Minh không nói gì, chăm c nhìn anh suy nghĩ. Liêu Duy Tín nói nhỏ: “Em tự đi mua được không, tiền đủ dùng không?”.

“Em đi rồi…” Hứa Gia Nguyên thút thít, “người ta bảo phải có đơn thuốc, nếu không thì không bán”.

Mẹ kiếp, Liêu Duy Tín nhắm mắt rồi lại mở ra, khẽ nói: “Được rồi, anh còn ít thuốc đây, để anh mang qua cho, chờ anh một lúc”. Hứa Gia Nguyên ngoan ngoãn vâng một tiếng rồi tắt máy.

Liêu Duy Tín cúp máy xong, cúi đầu ngẫm nghĩ một chút, hắng giọng nói: “Ừm… Có một người bạn bị ốm, anh phải đi xem sao…” Ngẩng đầu thấy Bạch Ký Minh đang khoanh tay trước ngực, dựa vào cửa, cười chế giễu: “Bạn bè như thế nào? Từ thời quá khứ phải không?”.

Liêu Duy Tín có chút lúng túng, mặt mày nóng rực: “Hôm qua tình cờ gặp trên đường, ở thành phố này cậu ta không có bạn bè thân thích gì, anh không thể bỏ mặc không lo. Chỉ đến đưa ít thuốc thôi, xong việc anh về đón em đi chơi tennis”.

Bạch Ký Minh nhún vai, khoác áo lên: “Đi nào, em đi cùng anh”.

Liêu Duy Tín thấy biểu cảm thản nhiên của Bạch Ký Minh dường như

không bận tâm lắm liền thở phào, mặt dày nói: “Sao, không yên tâm à? Anh và cậu ta thật sự chẳng có gì, hồi đó chỉ là tìm ‘đối tác’ thôi, nếu không tình cờ nhìn thấy anh còn không nhớ đã từng quen một người như cậu ta”.

Bạch Ký Minh quay đầu, nửa cười nửa không: “Anh biết không, lúc này, anh càng nói nhiều càng chứng tỏ anh đang thiếu tự tin”.

Liêu Duy Tín lập tức im miệng, bước lên ấn nút chờ thang máy.

***

Hứa Gia Nguyên đang co ro trong chăn hắt hơi, nghe tiếng chuông vang lên, liền nhảy ra mở cửa. Nhìn thấy Liêu Duy Tín, mắt cậu ta sáng lên, mấp máy nói: “Anh Liêu”. LạiBạch Ký Minh đứng ngay phía sau, lập tức sững người, mãi mới phản ứng lại, lúng túng không biết nên làm gì.

Liêu Duy Tín điềm nhiên ôm vai Bạch Ký Minh nói: “Giới thiệu với em, đây là người yêu của anh, Bạch Ký Minh”. Hứa Gia Nguyên ngoan ngoãn chào: “Anh Bạch”. Bạch Ký Minh mỉm cười: “Nghe Liêu Duy Tín nói cậu bị ốm, nên mới đến thăm, bây giờ sao rồi?”. Bạch Ký Minh kéo Hứa Gia Nguyên ngồi xuống sô pha, giơ tay sờ trán cậu ta: “Cũng may, không sốt, toàn thân mệt mỏi phải không?”. Hứa Gia Nguyên gật đầu, Bạch Ký Minh phát hiện trên mặt cậu ta vẫn còn vệt nước mắt, đôi mắt to đẹp thi thoảng chớp chớp, bộ dạng tội nghiệp làm người ta quan tâm, khẽ cười nói: “Chắc vẫn chưa ăn sáng, để tôi nấu cho cậu, ăn sáng xong mới uống thuốc được”. Vào trong bếp, Bạch Ký Minh thấy không có gì cả, liền bảo Liêu Duy Tín: “Anh ngồi nói chuyện với cậu ấy một lúc, em đi mua ít đồ”.

Liêu Duy Tín vội vàng đứng dậy: “Để anh đi mua”.

“Thôi đi.” Bạch Ký Minh cười: “Anh biết mua cái gì chứ”, nói xong mở cửa ra ngoài.

Hứa Gia Nguyên nhìn Liêu Duy Tín: “Anh Liêu, liệu anh Bạch có giận không, hay thôi để em chuyển đi chỗ khác”.

“Không sao, chẳng có gì đâu.” Liêu Duy Tín biết Bạch Ký Minh không phải là người tức giận vô cớ, anh chỉ lo nhất Bạch Ký Minh nghi ngờ anh cố tình che giấu chuyện tối qua. Thực ra chẳng phải anh cố ý không nói cho Bạch Ký Minh biết, chỉ là anh không để tâm chuyện của Hứa Gia Nguyên, cảm thấy không cần

nói ra, hơn nữa vô duyên vô cớ nghiêm túc kể chuyện đó cho cậu, chỉ càng làm Bạch Ký Minh cảm thấy nghi ngờ.

Bạch Ký Minh xuống siêu thị ngay dưới tầng, mua ít mì, trứng gà, rau và hoa quả. Cậu nấu một nồi mì, rắc ít dầu vừng, thơm nức căn phòng. Liêu Duy Tín đột nhiên cũng thấy đói, ba người ngồi ăn trong phòng bếp, nồi mì nhanh chóng hết sạch.

Bạch Ký Minh để Liêu Duy Tín rửa bát, còn mình đưa Hứa Gia Nguyên vào phòng ngủ nằm. Vừa ăn xong chưa thể uống thuốc ngay, nên đành nói chuyện với cậu ta.

Bạch Ký Minh là thầy giáo, dạy học sinh từ mười bảy đến hai mươi tuổi, cậu giỏi nhất khoản trò chuyện với bọn chúng. Cậu quá rõ, Hứa Gia Nguyên một thân một mình ở thành phố này vốn đã không dễ dàng gì, gặp được một người đàn ông có tiền lại dịu dàng tâm lý như Liêu Duy Tín, giống như giữa dòng nước mênh mông vớ được một khúc gỗ, không bám chặt mới lạ. Trong lòng cậu ta, nói không ngưỡng mộ không ghen tị với Bạch Ký Minh, thì đều là giả dối. Cậu ta từng làm MB, rất tự ti về bản thân, nếu trên vẻ mặt của Bạch Ký Minh có chút coi thường hoặc tỏ ra không tự nhiên, chắc chắn sẽ làm đứa trẻ này tổn thương.

Lúc này, kinh nghiệm dạy học gần bốn năm của Bạch Ký Minh hoàn toàn được bộc lộ. Cậu vô cùng nhẫn nại trò chuyện với Hứa Gia Nguyên, dần dần làm cậu ta buông lỏng lớp phòng bị bên ngoài. Cậu thầm quan sát từng ánh mắt cử chỉ của Gia Nguyên, sau đó điều chỉnh ngữ khí và ngôn từ của mình. Chẳng bao lâu, Hứa Gia Nguyên nảy sinh thiện cảm với người anh lớn này, bắt đầu nói nhiều hơn. Cậu ta kể vì sao mình lại từ một thị trấn nhỏ chuyển đến đây làm thuê, tại sao

không làm được việc nặng nhọc không kiếm được tiền, tại sao bị giới thiệu làm nhân viên hộp đêm, tại sao lọt vào tầm ngắm của khách hàng, rồi làm MB.

Bạch Ký Minh yên lặng lắng nghe, dịu dàng nhìn chàng trai xinh đẹp, không có bất cứ nhận xét gì về sự lựa chọn của cậu ta. Hứa Gia Nguyên càng kể càng

kích động, chưa từng có ai chăm chú nghe cậu ta kể chuyện như vậy. Bố mẹ người thân, Hứa Gia Nguyên không dám kể; người trong nghề quá phức tạp, không thể nói thật lòng mình; còn về khách hàng, chỉ muốn tìm cậu ta chơi đùa, không ai đủ nhẫn nại nghe Hứa Gia Nguyên tâm sự.



Chỉ có người anh trước mặt, Hứa Gia Nguyên cảm nhận thấy, là người thực sự lắng nghe mình. Không giả tạo, không chế giễu, càng không có những lời dư thừa kiểu như “người không có trí tiến thủ, sa đọa biến chất”. Thậm chí lúc Hứa Gia Nguyên kể về một vài chiêu đối phó với những khách hàng có sở thích đặc biệt, và cách moi thêm tiền boa, Bạch Ký Minh còn mỉm cười tỏ vẻ hiểu.

Đợi Liêu Duy Tín rửa bát, thu dọn phòng bếp xong, chưa đi đến phòng ngủ, đã nghe thấy cậu ta kể chuyện liến thoắng không ngớt. Anh bước vào, nói: “Đang nói gì mà vui vẻ thếBạch Ký Minh nháy mắt với Hứa Gia Nguyên: “Chúng ta không nói, để anh ấy tự mày mò”. Hứa Gia Nguyên cười hì hì: “Đúng, không nói cho anh Liêu đâu”.

Liêu Duy Tín lắc đầu: “Được rồi, mau uống thuốc rồi ngủ một giấc, nghỉ ngơi cho tốt”.

Hứa Gia Nguyên lúc này mới thấy mệt, ngoan ngoãn uống thuốc, chui vào trong chăn. Bạch Ký Minh sửa chăn giúp cậu ta: “Bọn anh đi đây, có chuyện gì thì gọi điện. Tủ lạnh có sủi cảo đông lạnh, đói thì hấp lên, vài phút là chín”.

Hứa Gia Nguyên kéo tay Bạch Ký Minh, ánh mắt tràn đầy tin tưởng: “Anh Bạch, ngày mai anh có đến không?”.

Bạch Ký Minh mỉm cười: “Có chứ, cậu mau khỏe lại, tôi sẽ nấu món ngon cho cậu ăn”.

***

Hai người bước xuống bãi đỗ xe, Liêu Duy Tín mở cửa xe: “Không ngờ em còn có tuyệt chiêu này, dỗ trẻ con không ai bằng”. Bạch Ký Minh trợn mắt: “Quên là em làm nghề gì hả? Học Tâm lý học giáo dục để làm gì chứ?”.

“Lúc đầu anh còn sợ em sẽ coi thường Hứa Gia Nguyên”.

“Sao lại thế được?” Bạch Ký Minh thở dài, “Một người trở thành như vậy, nguyên nhân không chỉ xuất phát từ bản thân cậu ta. Những việc trải qua hồi nhỏ, ảnh hưởng của người xung quanh, đều vô cùng quan trọng. Có lúc em nghĩ, nếu em và cậu ta đổi vị trí cho nhau, em sinh ra ở một gia đình như thế, trải qua những

chuyện như thế, không chừng còn không bằng cậu ta. Đổi lại nếu cậu ta là anh, biết đâu còn làm tốt hơn anh”.



“Đúng đúng đúng, anh chẳng có gì tốt cả.” Liêu Duy Tín thấy Bạch Ký Minh không so đo thì đã cảm tạ trời phật rồi, “Em không giận là được”.

“Giận cái gì mà giận.” Bạch Ký Minh cười: “Đều là đàn ông, có gì mà không hiể chứ? Nếu như anh bảo thủ lạc hậu, thì sao em quen anh được?”.

Thế cũng phải, Liêu Duy Tín yên tâm, nói đùa: “Đúng rồi, tờ giấy kê khai lý lịch của em vẫn ở trong ngăn tủ đầu giường, hôm nào phải đóng khung. Hồi đấy

em bỏ đi không để lại dấu tích, may còn tờ giấy đó an ủi tâm hồn bị tổn thương của anh”.

“Anh oan ức lắm chắc, đừng có lộ đuôi cáo trước mặt em nữa, lúc anh đá người ta sao không thấy anh mềm lòng?”

“Người ta có phải là em đâu.” Liêu Duy Tín được nước làm tới.

“Anh thôi đi”. Bạch Ký Minh không tin mấy lời đường mật vô dụng đó, “Chắc lần đầu tiên bị đá nên không chịu được chứ gì. Anh đáng được dạy bảo, không lại cho rằng toàn thể đàn ông thành phố này đều mong ngóng được anh lâm hạnh không bằng”.

Liêu Duy Tín cười lớn: “Anh còn dám lâm hạnh ai nữa, không bị em lâm hạnh là đã tốt lắm rồi”.

“Được thôi, vậy thì tối nay vậy”, Bạch Ký Minh chớp mắt.

Cảm thấy nguy hiểm, Liêu Duy Tín liền cười hì hì: “Đợi đến lúc em đè được anh đã rồi nói”.

Bạch Ký Minh bĩu môi: “Hứ, ai thèm, mệt bỏ xừ”.

Liêu Duy Tín không ngốc đến mức tiếp tục chủ đề nguy hiểm này, vội tăng tốc lái xe về phía sân tennis.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.