Anh Chỉ Cần Em

Chương 28: Biệt ly



Thật lòng không muốn ra đi Thật lòng anh muốn ở lại

Ở lại cùng em đón từng mùa xuân hạ thu đông Em phải tin anh

Không bao lâu nữa



Anh và em sẽ bên nhau đi hết cuộc đời này.

Thật lòng không muốn ra đi

(Chu Hoa Kiện)

Sáng hôm sau chưa đến bảy giờ Liêu Duy Tín đã dậy, lúc bước ra từ nhà vệ sinh, anh thấy mẹ Bạch Ký Minh đang đi giày chuẩn bị ra ngoài. Bạch Ký Minh hỏi mẹ: “Mẹ đi chợ à?”.

“ừ, mọi người cứ ăn sáng trước đi, chốc mẹ về liền.”

Bố cậu đặt báo xuống bảo cậu: “Con đi cùng mẹ đi, lần nào bà ấy cũng mua một đống đồ, không biết nặng là gì”.

“Vâng.” Bạch Ký Minh bước ra gần cửa, lấy áo phao mặc lên người, rồi quay sang nhìn Liêu Duy Tín, “Mau mặc áo vào, thừ người ra đấy làm gì, chờ tôi mặc hộ hả?”.

Liêu Duy Tín cười cười, bước đến mặc áo, thấy Bạch Ký Minh chưa kéo hết khóa, sợ cậu lạnh liền đưa tay kéo khóa lên tận cổ áo, vỗ vai cậu như thường lệ, nói: “Được rồi”.

Mẹ Bạch Ký Minh thấy hai người vô cùng thân thiết không hề giấu giếm, cử chỉ tự nhiên thành thạo, bất giác run rẩy, nhưng không nói gì, mở cửa bước ra ngoài.

Kinh tế thành phố H tương đối lạc hậu, gần nhà Bạch Ký Minh chẳng có lấy một khu chợ nào tử tế, rau củ cá trứng trái cây chất đầy trên xe dựng hai ven đường, ở giữa chừa ra một khoảng trống nhỏ hẹp dành cho người đi đường. Đến trưa là dọn hàng, sau một giờ thì không mua nổi cái gì nữa.

Lóp bùn dưới đất bị đông cứng, dấu chân, vết bánh xe hằn rõ lồi lõm trên đó.

Mẹ Bạch Ký Minh có thói quen đầu tiên lướt qua một lượt, xem đồ của ai tươi ngon hơn, sau đó mới quyết định mua.

Bạch Ký Minh vừa tranh trả tiền vừa nhận lấy túi rau của người bán hàng đưa cho. Sau đó tiện tay đưa cho Liêu Duy

Tín cầm. Hai người đi sau lưng mẹ cậu, nhìn ngó xung quanh, thỉnh thoảng lại nói vài câu.

Đi hết các hàng, đồ mua được cũng kha khá rồi, mẹ cậu đang chuẩn bị về nhà, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một người phụ nữ trung niên mặc áo phao màu đỏ thẫm đang đi tới, mỉm cười vui vẻ hỏi: “Ra đây đi chợ à?”.

Mẹ Bạch Ký Minh đứng lại: “Vâng, sao giờ chị mới đi?”.

“À, vừa ăn sáng xong.” Người phụ nữ nhìn Bạch Ký Minh hỏi, “Con trai chị đây à? Đã lớn thế này rồi”. Người phụ nữ đó cười tươi tắn, không che giấu niềm vui được gặp lại Bạch Ký Minh: “Cháu làm việc ở thành phố s nhỉ? Có nhớ cô không?”.

Bạch Ký Minh ghét nhất bị hỏi như thế, bởi vì thực tế cậu chả nhớ được mấy người. Cậu không nói gì, chỉ mỉm cười lịch sự.

à?”.

Mẹ cậu vội đỡ lời cho con: “Cô Trương trước ở đối diện nhà ta, con quên rồi

Bạch Ký Minh khẽ gật đầu, lễ phép nói: “Cháu chào cô Trương”.

“Xem thằng nhóc này.” Cô Trương cười không khép được miệng vào, ánh mắt đầy khen ngợi, “Càng lớn càng đẹp trai”. Vừa nói cô Trương vừa nhìn về phía Liêu Duy Tín – vẻ ngoài lịch lãm và phong thái chững chạc của anh làm ai cũng phải chú ý.

“À, đây là bạn đồng nghiệp của cháu nó, muốn về đây ngắm biển.” Mẹ cậu giới thiệu một cách hết sức tự nhiên.

Cô Trương gật đầu với Liêu Duy Tín, sự tò mò về anh nhanh chóng biến

mất, bà lại quay sang hỏi chuyện Bạch Ký Minh: “Đang làm nghề gì? vẫn làm thầy giáo à? Đãi ngộ có tốt không?”.

“Cũng ổn ạ.” Bạch Ký Minh mỉm cười, trả lời ngắn gọn, dáng vẻ giống như khi Liêu Duy Tín gặp lại cậu trong dự án phục vụ Olympic, điềm đạm nhưng xa cách.

“Có đối tượng chưa?” Câu hỏi lần này dành cho mẹ cậu, cô Trương cố tình hạ thấp giọng, thì thầm nói.

Ảnh mắt mẹ cậu khẽ lay động: “Chưa, chị giới thiệu cho một cô đi?”.

Bạch Ký Minh lập tức đứng thẳng, cắn môi, sầm mặt.

Cô Trương không nhận thấy sự thay đổi trên mặt Bạch Ký Minh, bắt đầu niềm nở vào đề: “Lần trước tôi nói với chị rồi còn gì, cháu gái tôi cũng đang làm việc ở thành phố S”.

“Thế à?” Không biết cố ý hay tình cờ, Bạch Ký Minh chỉ thấy biểu cảm hào hứng trên khuôn mặt mẹ rất chướng mắt: “Làm nghề gì? Nhìn xinh chứ?”.

“Làm ngân hàng, công việc thì khỏi phải bàn, trông xinh xắn lắm, hình như cao hơn một mét bảy, tính cách cũng rất…”

“Cháu có đối tượng rồi.” Bạch Ký Minh lạnh lùng chen vào, khiến cuộc đối thoại đột ngột khựng lại.

“Hả?” Cô Trương ngơ ngác không hiểu ra vấn đề.

Bạch Ký Minh hít một hơi thật sâu, hoàn toàn không đếm xỉa tới Liêu Duy Tín ở đằng sau đang kéo tay áo cậu: “Cháu nói là, cháu có đối tượng rồi”. Lần này cậu nói rất chậm, rõ ràng từng chữ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mẹ.

Mẹ cậu mặt mày trắng bệch, cơn giận bùng lên.

Cô Trương nhìn khuôn mặt lạnh lùng kiên định của Bạch Ký Minh, lại nhìn gương mặt tức giận lúng túng của bà mẹ, cười gượng nói: “À, tôi còn phải đi mua

rau, hôm khác nói tiếp nhé”, sau đó bỏ chạy.



thế?”.

Mẹ cậu không nhịn được, cau mày mắng con: “Con nói linh tinh cái gì

“Thế mẹ đã nói linh tinh những gì?” Bạch Ký Minh cũng không chịu thua. Liêu Duy Tín thấy tình hình sắp gay go, lập tức chen vào hòa giải: “Chúng ta về nhà trước đã, về nhà rồi nói được không?”.

“Cậu thôi đi!” Bà mẹ chẳng biết đối phó với đứa con ra sao, đành đổ hết cơn giận lên đầu Liêu Duy Tín, “Không có cậu nhà tôi còn khá hơn một chút”, dứt lời quay lưng đi mất.

Liêu Duy Tín hơi sững người, lắc đầu cười ngao ngán, khoác vai Bạch Ký Minh, thở dài nói: “Thôi, về nhà rồi nói tiếp”.

Mẹ cậu về nhà liền chui ngay vào bếp, bố cậu kịp nhận ra sắc mặt bà xám xịt, sau đó là khuôn mặt ngang ngạnh của cậu con, cuối cùng là vẻ mặt áy náy của Liêu Duy Tín, ông cũng đoán được tám chín phần câu chuyện. Ông không nói gì, ngẫm nghĩ một chút, rồi tiếp tục ngồi trên sô pha đọc báo.

Liêu Duy Tín kéo Bạch Ký Minh vào căn phòng tạm thời của anh, đóng cửa lại, vẫn nghe thấy tiếng dao băm hằn học trên thớt, như thể trút giận trong bếp.

Bạch Ký Minh ngồi xuống giường, cúi đầu. Liêu Duy Tín nắm tay cậu, cười: “Sao thế, vẫn giận mẹ à?”.

Bạch Ký Minh ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh, nói khẽ: “Xin lồi…”. Xin lỗi, em chỉ biết xông lên đối mặt với tat cả, mà không nghĩ đến cảm nhận của anh. Họ dù sao cũng là bo mẹ em, mọi sự phẫn nộ và tốn thương chỉ nhắm đến một mình anh, em lại không biết nghĩ cho ai khác ngoài bản thân, không nghĩ đến những khó khăn khố sở của anh,

không nghĩ đến anh sẽ phải khó xử dường nào.

Liêu Duy Tín cười tươi, kéo người yêu vào lòng: “Không sao, ngày này sớm muộn cũng phải đến”.

Không phải như vậy, ít nhất cũng không cần vội vã thế này, thật ra mâu thuẫn có thể giảm nhẹ, có lẽ sẽ tìm được biện pháp tốt hơn. Chỉ tại cậu quá nóng

vội, mới làm cho sự việc càng trở nên tệ hại.



kỷ.

Bạch Ký Minh thất vọng vô cùng, cảm thấy mình vừa ngu vừa dốt vừa ích

Liêu Duy Tín nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu, để Bạch Ký Minh bình tĩnh lại:

“Em làm rất tốt, thực sự rất tốt”. Anh hôn lên tóc cậu, “Nhưng mà, anh phải đi rồi”.

Bạch Ký Minh ngồi bật dậy, nhìn Liêu Duy Tín.

Liêu Duy Tín cười: “Người mà mẹ em nhìn chướng mắt chỉ có anh thôi. Nếu anh không ở đây, có lẽ mọi người sẽ vui vẻ hơn”.

Bạch Ký Minh cắn môi không nói. Liêu Duy Tín đưa tay chạm lên mặt cậu: “Với lại, hôm nay là hai mươi tám rồi, anh phải về Đường Sơn đón giao thừa. Nếu anh ở lại nhà em đón Tết, như vậy đường đột quá, bố mẹ em sẽ bảo anh không biết điều”.

Bạch Ký Minh trong lòng cực kỳ không cam tâm, nhưng

cũng không thể phủ nhận lời Liêu Duy Tín nói rất có lý. Liêu Duy Tín thở dài: “Những chuyện khác anh không lo, nhưng em phải hứa với anh, không được cãi nhau với bố mẹ, không được đấu khẩu, không được nóng nảy. Quan trọng nhất là, bất luận gặp phải chuyện gì, bất luận em muốn làm gì, đều phải gọi điện nói với anh trước, tuyệt đối không được tùy tiện quyết định mà không bàn bạc với anh”.

Giọng nói của Liêu Duy Tín rất nghiêm túc, đặc biệt là câu cuối, lặp đi lặp lại, nhấn mạnh nhiều lần. Lúc đầu Bạch Ký Minh không nói gì, sau mới miễn cưỡng gật đầu, nói: “ừm”. Liêu Duy Tín thấy cậu đồng ý rồi, thở phào, cười nói: “Được rồi, đứa nhóc xấu xa, đừng ỉu xìu nữa, một năm chỉ có vài ngày không gặp nhau thôi. Hồi đó em từ chối anh, chẳng phải phũ phàng nhẫn tâm lắm sao?”.

Bạch Ký Minh trợn mắt: “Anh có thôi đi không? Lúc nào cũng đem chuyện cũ ra nói?”.

“Nhắc lại vì sợ em quên mất, nghĩ xem hồi đó em vô lương tâm đến mức nào.” Liêu Duy Tín mặt mày vô cùng đau khổ.

“Thôi ngay, anh mau biến đi, nhìn là thấy phiền rồi.” “Ha ha, vậy thì em sẽ đỡ thấy phiền vài ngày đấy.” Bạch Ký Minh lại trợn mắt.

Liêu Duy Tín không cười nữa, véo mũi cậu một cái: “Hứa với anh, nhất định phải ngoan đấy”.



“Ùm.”

Lúc Liêu Duy Tín ra đi, anh đã nhìn rõ vẻ mặt nhẹ nhõm trong chốc lát của mẹ Bạch Ký Minh. Ôi, có vẻ mình không được người khác yêu quỷ cho lắm. Liêu Duy Tín nhún vai tự chế giễu bản thân, mỉm cười cáo từ bố mẹ Bạch Ký Minh.

Mẹ Bạch Ký Minh đem tất cả quà biếu của anh, bao gồm rượu, thuốc và khăn choàng đặt ở bậc thềm nói: “Những thứ này anh đem về đi, đem về cho bố mẹ anh, nhà chúng tôi không dùng đến đâu”.

“Quà này là chút lòng thành của cháu, mong cô nhận cho.” Giọng nói vẫn điềm đạm, nụ cười trên khuôn mặt anh không chút thay đổi.

“Mang về đi.” Mẹ cậu cau mày kiên quyết, bà không muốn nhận bất cứ đồ đạc gì của người đàn ông này, tốt nhất sau này đừng dính dáng gì nữa. Hai người khách khí một hồi, không ai chịu lùi bước.

“Mẹ!” Bạch Ký Minh không chịu nổi, hét lên một tiếng, môi cắn đến nỗi trắng bệch không nói nổi câu tiếp theo.

Mẹ cậu quay đầu lại, bắt gặp vẻ mặt bị tổn thương của con trai.

“Được rồi, được rồi.” Bố cậu lên tiếng, “Đây là tấm lòng của thằng bé, chúng ta nhận lấy vậy”. Ông cầm lấy túi quà đặt sang một bên, nói với Liêu Duy Tín: “Đi đường nhớ cẩn thận, về đến nhà thay cô chú gửi lời hỏi thăm đến bố mẹ cháu”.

Liêu Duy Tín gật đầu nói: “Vâng ạ, cháu chào cô chú”, cũng không nhìn Bạch Ký Minh lấy một cái, quay lưng bỏ đi.

Bố cậu thở dài, đang định mở lời thì Bạch Ký Minh đột nhiên chạy thẳng về phòng, đóng cửa đánh rầm một tiếng. Cậu lao đến bên cửa sổ, mở tung cửa. Cơn

gió lạnh kèm theo bông tuyết ùa đến, làm Bạch Ký Minh rùng mình mấy cái. Cậu mặc kệ, nhoài người ra cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.

Một lúc sau, bóng dáng của Liêu Duy Tín mới xuất hiện trước cổng nhà. Tay kéo va li, anh chậm chạp bước qua sân trong khu phố. Sau đó, dừng bước, quay

đầu lại.



Trong tiết trời lạnh giá, ánh mắt hai người chạm vào nhau.

Liêu Duy Tín chỉ vào môi mình, sau đó mặt mày nghiêm túc vẫy tay với cậu, Bạch Ký Minh biết, anh đang nhắc cậu không được cãi nhau với bố mẹ. Cậu khẽ

gật đầu, nhìn thấy Liêu Duy Tín nở nụ cười hài lòng, vẫy tay gọi một chiếc taxi.



Bạch Ký Minh nhìn chiếc taxi càng lúc càng đi xa, mất hút ở ngã rẽ phía trước. Cậu uể oải đóng cửa sổ, toàn thân bị gió quất lạnh buốt. Cậu tựa trán lên cửa kính, từ từ nhắm mắt lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.