Anh Chỉ Cần Em

Chương 5: Lỡ mất



Khi em đặt biệt ly vào bàn tay anh

Anh nghe thấy tiếng tình yêu lặng lẽ vỡ tan.

Lệ rơi trên lòng bàn tay

(Vương Lực Hoành)

Mặc dù gần một năm nữa mới đến Olympic Bắc Kinh, nhưng bất kỳ người Trung Quốc nào cũng đang phấn khởi chờ đợi ngày lễ trọng đại khiến thế giới phải chú ý đó. Có thể nói trong lịch sử bóng đá Trung Quốc, thành phố S có ý nghĩa rất quan trọng, tại đây lần duy nhất bóng đá nam Trung Quốc đã vươn ra ngoài tầm châu Á, hòa mình vào bóng đá thế giới. Vì thế, thành phố S được chọn là thành

phố đăng cai môn thi bóng đá, đúng là không chê vào đâu được, thậm chí có thể dự đoán được, đội tuyển bóng đá nam Trung Quốc sẽ mở màn cho Olympic bằng trận đầu tiên tại đây.



Olympic Bắc Kinh khiến toàn thể nhân dân Trung Hoa hăng hái sục sôi, nhưng thật ra đăng ký và tổ chức Olympic dưới danh nghĩa của thành phố, chứ không phải danh nghĩa quốc gia. Tên của năm con linh vật dễ thương ghép lại là “Bắc Kinh chào đón bạn” chứ không phải là “Trung Quốc chào đón bạn”. Với tư cách là thành phố đăng cai, đương nhiên thành phố S cũng phải tích cực tham gia,

do đó, công tác chuẩn bị đổ lên đầu Cục thể dục thể thao thành phố S là điều hiển nhiên. Còn trường thể thao mà Bạch Ký Minh đang dạy lại là đơn vị trực thuộc của Cục thể dục thể thao thành phố S, dĩ nhiên vì đất nước cậu phải cống hiến một

phần sức lực cho đại hội Olympic rồi.



Về phần Liêu Duy Tín thì sao? Khách sạn năm sao “Carrey” của anh ngẫu nhiên được Cục thể dục thể thao chỉ định là khách sạn tiếp đón các vị đại biểu và vận động viên tham dự Olympic. Trách nhiệm trọng đại như thế, đương nhiên phải do đích thân Liêu Duy Tín đôn đốc.

Bạch Ký Minh của chúng ta, chính là dưới ảnh hưởng của bối cảnh lớn lao đó, gặp lại Liêu Duy Tín, tiếp tục mối nhân duyên khó hiểu của hai người.

Sau khi Bạch Ký Minh biến mất, Liêu Duy Tín không hề huy động sức người sức của để tìm kiếm, anh không nông nổi đến mức đó. Liêu Duy Tín vẫn là Liêu Duy Tín, anh có niềm kiêu hãnh của anh, mặc dù quả là có chút thất vọng và nuối tiếc. Nhưng nam tử hán đại trượng phu, cầm lên được thì cũng buông xuống được, lúc đầu đã nói rõ là một tháng, hơn nữa đối phương cắt đứt một cách triệt để như thế, nếu anh còn cố níu kéo bám theo đến cùng, vậy chẳng phải quá mất phong độ hay sao.

Liêu Duy Tín còn có rất nhiều việc phải làm. Năm sau tổ chức Olympic rồi, để công tác tổ chức được diễn ra tốt đẹp, chính phủ quyết định trong năm nay khởi động nhà thi đấu Olympic tại một số thành phố đăng cai, sau đó tiến hành giải đấu thử mang tên “Vận may Bắc Kinh”. Diễn thử tất cả những quy trình thi đấu diễn tập một lượt, bao gồm cả công tác tiếp đãi quan khách tại khách sạn. Sau đó tổng kết bài học kinh nghiệm, để chuẩn bị cho thế vận hội chính thức năm sau.

Liêu Duy Tín bận đủ mọi việc, nào là ký hợp đồng với chính phủ, trả lời phỏng vấn của ký giả để biểu thị quyết tâm, mở hội nghị các cấp, toàn lực hỗ trợ cổ

vũ các giải đấu thử, đích thân giám sát đội ngũ tiếp tân, nâng cao ý thức phục vụ và trình độ phục vụ của nhân viên…

Trước khi nhìn thấy Bạch Ký Minh, Liêu Duy Tín đang ngồi giữa đám đông nghe người của Bộ Y tế tiến hành huấn luyện về các vấn đề an toàn thực phẩm. Phòng đa năng với sức chứa hơn một nghìn người đã đầy ắp. Đại bộ phận là tình nguyện viên được chọn ra từ các trường đại học cao đẳng, trường thể thao của thành phố, còn có một số nhân viên phục vụ của khách sạn Carrey.

Người của Bộ Y tế nói cực kỳ nhanh, âm lượng lại rất nhỏ, khô khan buồn tẻ, làm cho ai nấy đều buồn ngủ. Đã mấy lần Liêu Duy Tín muốn đứng dậy chuồn thẳng, phải cố lắm anh mới chịu tiếp được. Anh chỉ cần ngồi đây, nghe hay không cũng được, chủ yếu là phải bảy tỏ sự tôn trọng. Cho nhân viên của anh biết, cũng để cho quan khách chính phủ của thành phố S thấy.

Khó khăn lắm mới chờ được đến lúc người kia nói hết, hội nghị tạm nghỉ mười lăm phút, mọi người vỗ tay ủng hộ nhiệt liệt, lúc này Liêu Duy Tín mới thở phào. Anh vừa đứng dậy thì một người đàn ông trung niên thấp béo bước đến trước mặt, nói với anh: “Tổng giám đốc Liêu, xin được giới thiệu với anh một người”.

Người đàn ông này là Vụ trưởng Đường Lâm, người chịu trách nhiệm tiếp đãi các đoàn tham dự Olympic lần này, cũng là quan chức chính phủ trực tiếp liên hệ với khách sạn của anh, Liêu Duy Tín gật đầu nói: “Được”, rồi đi theo ông ta.

Vừa ra đến đại sảnh, Liêu Duy Tín lập tức nhìn thấy Bạch Ký Minh. Vẫn áo sơ mi nhạt màu, quần âu sẫm màu, trên tay cầm một cuộn giấy đánh máy, đứng im lặng trong góc. Trái tim Liêu Duy Tín đánh “ầm” một tiếng khiến ***g ngực đau

xé, cảm giác đau đớn này vừa xa lạ lại vừa mãnh liệt, thế nên Liêu Duy Tín có chút bất ngờ không kịp phòng ngự, nhưng Đường Lâm không để cho anh có thời gian từ từ lĩnh hội cơn đau này, ông kéo Bạch Ký Minh đến, giới thiệu với anh: “Đây là Bạch Ký Minh, giáo viên dạy môn Toán trường thể thao, hiện tại là người dưới



quyền tôi, phụ trách công tác tiếp đón tại khách sạn Carrey. Cậu ta khá lắm, trung thực thẳng thắn, rất có năng lực”.

Rồi chỉ vào Liêu Duy Tín, giới thiệu với Bạch Ký Minh: “Vị này là tổng giám đốc Liêu”.

Bạch Ký Minh ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Liêu Duy Tín, ánh mắt rõ ràng tràn ngập kinh ngạc. Khoảnh khắc ấy, tâm trạng Liêu Duy Tín đột nhiên cực tốt.



Chỉ tiếc là, cảm giác tốt đẹp đó chẳng kéo dài được bao lâu. Trong chớp mắt Bạch Ký Minh đã quay về trạng thái bình thản, cậu đưa tay ra, nói: “Xin chào, tôi là Bạch Ký Minh”.

Vẫn là giọng nói chậm rãi nhẹ nhàng, mang theo chút trầm ấm. Liêu Duy Tín nhìn nụ cười thận trọng xa lạ trên khuôn mặt cậu, cảm thấy rất chướng mắt.

Con người này, nửa tháng trước còn rên rỉ cầu hoan trên giường anh, nửa tháng sau lại có thể giả vờ như không ai biết ai.



Được, cậu giỏi lắm.

Liêu Duy Tín nắm lấy bàn tay cậu, nói: “Xin chào, tôi là Liêu Duy Tín”.

Đường Lâm không để ý đến cơn sóng ngầm mãnh liệt giữa hai người, quay sang nói với Bạch Ký Minh: “Ký Minh, cậu còn phải lên phát biểu, mau đi chuẩn bị đi”. Bạch Ký Minh lập tức cúi mình: “Vậy tôi đi trước đây”, nói xong quay người đi mất.

Liêu Duy Tín vâng vâng dạ dạ đối phó với Đường Lâm, thực chất trái tim anh đã bay vào phòng đa năng rồi, mãi mới nghe thấy Đường Lâm nói: “Chúng ta cũng vào đi”. Anh liền lập tức giơ tay mời ông đi trước, rồi cùng bước vào.

Mười lăm phút tạm nghỉ kết thúc, căn phòng dần yên tĩnh trở lại, giọng nói trong trẻo của Bạch Ký Minh truyền qua micro, vang vọng cả căn phòng: “Chào

mọi người, tôi là Bạch Ký Minh, giáo viên trường cao đẳng thể dục thể thao, hôm nay xin được phép trình bày vấn đề liên quan đến tiếp đón các đoàn đại biểu tham gia Olympic sắp tới. Bài phát biểu của tôi kéo dài khoảng hai tiếng đồng hồ”.

Âm lượng vừa phải, không quá nhanh cũng không quá chậm, dù sao Bạch Ký Minh cũng đã làm thầy giáo được ba năm, phong thái trước đám đông đường hoàng tự nhiên, người của Bộ Y tế lúc nãy khó mà so bì được. Giọng cậu trầm tĩnh, ánh mắt từ từ nhìn khắp hội trường, ngay cả biểu cảm của người ngồi trong góc khuất nhất cậu cũng nắm bắt được.

“Tôi biết, sau mấy ngày tập huấn liên tục, mọi người đều mệt rồi, vì thế

trước tiên tôi đã chuẩn bị một đoạn phim nhỏ, để mọi người thư giãn chút.”

Bạch Ký Minh di chuột trên máy tính xách tay, lập tức một giai điệu quen thuộc vang lên khắp phòng đa năng: “… khi ngọn đuốc Olympic lần đầu tiên được châm lửa, hy vọng theo sau bước chân chúng ta, khi đích đến không còn xa vời

vợi, linh hồn chúng ta đang hòa nhập… (*)”, trên màn hình là đoạn tuyên bố của cựu chủ tịch Uỷ ban Olympic quốc tế Juan Antonio Samaranch: “Trung Quốc, Bắc Kinh”. Sau giây phút huy hoàng đó là những khuôn mặt hoan hỉ reo vang của

người dân cả nước, tiếp đấy là khung cảnh tráng lệ của các kỳ Olympic trước, reo hò có, hạnh phúc có, nước mắt có, kích động có, và cả đau thương cũng có. “… để chắp cánh cho ước mơ, bạn và tôi phải dũng cảm đương đầu thử thách. Để khoảnh khắc này ghi dấu cuộc đời, để năm tháng mãi mãi không quên…” Cho dù bài hát đó mọi người đã nghe vô số lần, cảnh tượng này chiếu đi chiếu lại trên ti vi, nhưng chưa có lúc nào rung động đi vào lòng người đến như vậy. Ngay cả Liêu Duy Tín cũng bất giác ngồi thẳng dậy, chăm chú xem từng khung cảnh hiện trên màn hình.



“Tôi tin rằng, các vị ngồi đây đều cảm thấy xúc động. Những trận đấu tuyệt vời đó, những khoảnh khắc huy hoàng đó, sẽ được diễn ra ngay tại đây, tại Bắc Kinh, tại Trung Quốc. Và chúng ta, với tư cách là tình nguyện viên của thế vận hội,

chúng ta sẽ đích thân trải qua cột mốc lịch sử này, tận mắt chứng kiến những giây phút chấn động lòng người, trực tiếp tham gia vào thế vận hội thể thao lớn nhất thế giới. Chúng ta tập trung tại đây, đều vì một mục đích, đó chính là cống hiến một phần sức lực cho Olympic Bắc Kinh, để cho thế vận hội lần này được thành công tốt đẹp, đem khẩu hiệu ‘Chung một thế giới, chung một giấc mơ’ đến mọi miền trên thế giới. Các vị ngồi đây đều là những gương mặt ưu tú nhất qua bao vòng tuyển chọn. Bắt đầu từ bây giờ, nhất cử nhất động của các bạn, không chỉ thể hiện con người bạn, không chỉ đại diện cho trường học của bạn, mà còn đại diện cho

toàn thể Đoàn tình nguyện chúng ta, đại diện cho thành phố S, đại diện cho dân tộc



Trung Hoa.”

Chỉ bằng một đoạn phim không quan trọng, vài câu nói ngắn ngủi, mọi người đã tập trung toàn bộ sự chú ý vào phần tập huấn, nỗi chán nản sốt ruột khi nãy đã được quét sạch. Từ ý nghĩa tham gia cho đến nhiệm vụ tiếp đón, từ cử chỉ ứng xử cho đến quá trình tiếp đón, Bạch Ký Minh giống như một nhà chỉ huy xuất sắc, cậu làm mọi người bình tĩnh lại khi họ kích động, cậu làm tất cả hưng phấn

khi họ cảm thấy uể oải.



Một Bạch Ký Minh như thế này, là điều Liêu Duy Tín chưa từng biết đến, từng cử động của cậu đều tỏa ra ánh hào quang của sự tự tin. Cậu là đạo diễn xuất sắc nhất, hội trường hơn một nghìn người này đều là diễn viên của cậu, vô tình tuân theo mỗi bước đi của cậu. Lúc phấn khởi, lúc trầm tư, lúc cười vang, lúc đau buồn, lúc cảm khái.

Liêu Duy Tín ngắm nhìn con người Bạch Ký Minh đó, tao nhã ung dung, rực rỡ chói lóa, khóe miệng dường như hơi mỉm cười, đôi mắt sáng như sao. Từng cử động, từng biểu cảm của cậu đều thu hút ánh mắt Liêu Duy Tín, đến lúc giật mình tỉnh lại mới hay anh đã mê muội trong đó rồi. Liêu Duy Tín căn bản chẳng nghe được Bạch Ký Minh đang nói gì, mà những thứ đó đối với anh cũng không

quan trọng. Chỉ có con người ở trước mắt, tươi tắn, sinh động, phức tạp đã chiếm trọn trái tim anh, khiến anh khó có thể thoát ra được sự cám dỗ này.

Chỉ đến khi một tràng vỗ tay nồng nhiệt vang lên, Liêu Duy Tín mới tỉnh táo lại, Bạch Ký Minh đang cúi người, cầm lấy giấy tờ rời khỏi sân khấu. Cậu không quay về chỗ ngồi, mà hỏi khẽ nhân viên phục vụ bên cạnh một câu, rồi bước ra ngoài.

Liêu Duy Tín không chút do dự, lập tức đứng lên đi ra, đuổi theo đến phòng vệ sinh.

Bạch Ký Minh đang rửa tay, giấy tờ đặt một bên. Liêu Duy Tín dừng bước, Bạch Ký Minh ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau trên tấm gương.



Không ai nói gì, sự xa cách trong ánh mắt Bạch Ký Minh khiến những lời muốn nói của Liêu Duy Tín toàn bộ biến mất không chút dấu vết.

Bạch Ký Minh quay người, đối diện với Liêu Duy Tín.



Bầu không khí khác thường mơ hồ lan tỏa, giống như một màn sương mù dày đặc không cách nào xé toạc, khiến Liêu Duy Tín khó thở, một lúc sau anh mới thốt ra một câu: “Bài phát biểu của cậu rất tuyệt”.

“Cảm ơn.” Bạch Ký Minh mỉm cười, biểu cảm khách khí kính cẩn, Liêu Duy Tín đương nhiên hiểu rõ thái độ đó, cậu nói: “Nếu không có việc gì tôi xin phép đi trước”.

Trái tim Liêu Duy Tín như bị từng lớp dây thép cuốn quanh, càng vùng vẫy càng chặt hơn, máu rỉ ra từng chút một. Anh tự cười khổ, thì ra có một người mà Liêu Duy Tín này không thể có được. Anh thở dài, nói: “Tạm biệt”.

Bạch Ký Minh vẫn cười điềm đạm: “Tạm biệt giám đốc Liêu”.

Liêu Duy Tín không động đậy, nhìn Bạch Ký Minh từ từ bước về phía mình, càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.

Sau đó…

Lướt qua nhau.

Liêu Duy Tín đứng ở đó, nhắm chặt mắt lại.

(*) Lời ca trong bài hát “Ước mơ xa hơn”, là một trong những ca khúc của Olympic Bắc Kinh năm 2008 do ca sĩ Uông Chính Chính thể hiện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.