Anh Chỉ Cần Em

Chương 7: Ngụy trang



Yêu hết mình một lần Sau đó vùi sâu tận đáy tim

Đau khổ?



Dùng để ch ng minh mình vẫn còn sống.

(Bạch Ký Minh)

Trừ Liêu Duy Tín và Đỗ Tử Thành phải lái xe chỉ uống một chai bia, nên

còn gần mười người bọn họ uống hết chai rượu trắng và ba két bia. Ai cũng bị men rượu làm cho phấn khích. Đường Lâm liên tục xua tay từ chối khi đám nhân viên khách sạn mời ông: “Tôi không uống nữa đâu, thật sự uống quá nhiều rồi”. Ông liếc nhìn đồng hồ trên tay, nói với Liêu Duy Tín: “Giám đốc Liêu, mọi người cứ uống đi, tôi còn có việc, phải đi trước đây”.

Liêu Duy Tín và Đỗ Tử Thành cùng đứng dậy, đám người Bạch Ký Minh tiễn Đường Lâm ra tận cửa.

Lãnh đạo không ở đây, giáo viên trường thể thao sôi nổi hẳn lên, tuổi tác mọi người gần bằng nhau, cũng không khách sáo, liền hô hào đòi đi hát. Liêu Duy Tín không nói gì, chỉ nhìn Bạch Ký Minh. Bạch Ký Minh chau mày nói: “Muộn lắm rồi, về nhà thôi”. Một cô giáo đập cậu một phát: “Có phải là đàn ông không, mới mấy giờ mà đã chê muộn, lúc nào cũng không chịu đi”. Một cô khác cười khúc khích: “Tiểu Bạch lúc nào cũng thế, thiếu quyết đoán, hỏi ý kiến của anh ta chỉ tổ mất công, cậu phải thế này…”, nói rồi bước lên túm lấy cổ áo Bạch Ký Minh, mặt mày hung ác dữ tợn hỏi: “Có đi không?”.

Bạch Ký Minh vội vàng giơ tay xin hàng: “Thôi thôi, tôi phục tôi phục, đi nào đi nào”.

Quán Karaoke ngay sát nhà hàng, Liêu Duy Tín mời khách, thuê ngay phòng to nhất, lại gọi thêm bia, hoa quả, đồ ăn vặt ở siêu thị tầng một. Đằng nào ngày mai cũng không phải đi dạy, mấy thầy cô bắt đầu thả sức hò hét. Đám nhân viên khách sạn là những chuyên gia tiệc tùng ngày nào cũng được tôi luyện, chuyện nhỏ này không thành vấn đề. Bước vào phòng liền thi nhau chọn bài, từ trữ tình, đến rock and roll, nhạc trẻ, nhạc cổ điển, chẳng cần biết hát hay không, quan trọng là vui vẻ.



Bạch Ký Minh ngoan ngoãn trốn trong một góc, híp mắt cười. Đỗ Tử Thành bước tới, hai người vừa uống bia vừa nói chuyện, chỉ trỏ này nọ.

Mấy cô giáo và đám giám đốc hành chính hát được năm sáu bài, lúc đầu còn hát đúng nhạc, đến khi vang lên giai điệu bài “Rock con đường trường chinh” của Thôi Kiện, Đỗ Tử Thành cũng đứng dậy gào cùng: “Một hai ba bốn năm sáu bảy”. Sau đó mọi người cười như điên.

Tiếp đến là “Biển rộng trời cao” của Beyond, “Không còn gì” của Thôi Kiện, “Không chốn dung thân” của Hắc Báo, tất cả cùng đung đưa gào theo bản nhạc, cổ họng đều khản đặc. Bạch Ký Minh ngồi một bên vừa nghe vừa cười, còn vỗ tay khen hay.

Mãi mới hát xong, Đỗ Tử Thành ném micro đi, cười lớn một tràng: “Mẹ kiếp, không phải người hát mà!”, khiến mọi người lại cười ầm lên. Lúc mọi người vừa yên lặng thì một giai điệu quen thuộc vang lên, là bài “Thiết huyết đan tâm” trong phim “Anh hùng xạ điêu”. Bài hát này là giấc mộng của thế hệ 7X, nhất thời không ai nói gì, chỉ đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng một cô giáo dúi micro vào tay Bạch Ký Minh: “Hát đi, còn giả vờ”.

Bạch Ký Minh cười đứng dậy, đồng nghiệp lập tức vỗ tay cổ vũ. Bạch Ký Minh rất tự nhiên cầm micro, hát theo điệu nhạc: “Vứt bỏ ân oán chuyện đời, sát cánh bên nhau đi đến cùng trời cuối đất”. Giọng Quảng Đông rất chuẩn. Có thể nhận ra hai người đã hát rất nhiều lần, cực kỳ ăn ý, cảm giác có dáng vẻ của La Văn và Châu Ni (*). Hơn nữa thỉnh thoảng còn đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy tình cảm, dường như có trăm ngàn điều muốn nói, đều ở trong bài hát.

Ánh mắt hai người quá đỗi nồng cháy, khiến cho người bên Carrey có chút mơ hồ: “Hai người họ là một đôi à?”.

“Ha ha, đôi cái gì mà đôi, cô ấy có người yêu rồi.” Một cô giáo trả lời, sau đó nói lớn: “Thôi hai cậu diễn đủ rồi đấy, còn diễn nữa là xảy ra scandal mất”.

“Tiểu Bạch giỏi diễn kịch lắm, diễn như thật ấy, hay là Châu Dương, cậu đổi đối tượng đi, bọn mình không nói cậu đâu.”

Nhân lúc có nhạc đệm, Châu Dương đáp trả: “Chịu thôi, cứ nhìn vào ánh mắt anh Tiểu Bạch là mình lại nhập vai. Thôi xong, không lẽ em thầm yêu anh rồi?”.

Bạch Ký Minh cười nói: “Em đừng đùa, đi mà hại người khác ấy, anh không muốn làm vật hy sinh cho người khác đâu”. Châu Dương nghiến răng định đập cậu một cái.

Đỗ Tử Thành ngồi bên nói: “Mọi người không biết đấy thôi, hồi đó Bạch Ký Minh là hoàng tử bạch mã của trường chúng tôi, ngay tôi cũng chỉ có thể đứng

nhìn từ xa. Giỏi nhất là hát tình ca, ánh mắt đó, biểu cảm đó, bất kể cô gái nào



nghe cậu ta hát cũng cảm động phát khóc, lập tức lôi người yêu đến phòng đăng ký kết hôn, không chút đắn đo”.

“Biến, là cậu chứ còn ai, đến cửa phòng hành chính dân sự đăng ký lại hối hận, lấy cớ đi mua nước ngọt rồi chuồn luôn, làm mình phải dỗ dành cô ta cả một buổi chiều, cậu còn mặt mũi mà kể ra nữa.”



“Đúng thế, nhưng sau đó không phải cô ta thích cậu sao? Còn suốt ngày làm sushi cho cậu, ha ha, tình ý thế còn gì.”

Hai người lôi chuyện cũ trêu nhau, mấy cô gái cùng nhau gây rối: “Bạch Ký Minh, thêm bài nữa. Bạch Ký Minh, thêm bài nữa”.

Bạch Ký Minh cười bất lực, cầm micro lên. Đỗ Tử Thành nói: “Nghe hoàng tử bạch mã hát tình ca, phải tắt đèn”. Lập tức tất cả đèn phía trước tắt hết, căn phòng rộng lớn chỉ còn ánh sáng nhấp nháy trên màn hình.

Mọi người im lặng, một giai điệu du dương chầm chậm vang lên, đó là bài “Chim tuyết” của Hùng Thiên Bình.

“Đàn chim di cư bay về phương nam, gió thổi từng cơn buốt giá. Em làm trái tim tôi đau đớn, nó đang rỉ máu vì em. Em bỏ rơi thế giới, anh vẫn chờ em quay về.” Giọng hát trong vắt của Bạch Ký Minh như suối chảy bên tai, thanh khiết mà mở ảo. Cậu ngồi xuống một chiếc ghế đặt gần màn hình, đối diện Liêu Duy Tín đang ngồi trên sô pha.

Xung quanh Bạch Ký Minh sáng trưng, càng khiến màu đen phía trước rõ ràng hơn, bao trùm toàn bộ mọi người, kể cả hình bóng kia. Cậu nhìn thẳng vào góc đó, không thấy gì, lại càng an tâm. Cậu như đang hát cho chính mình, lại như đang hát cho Liêu Duy Tín nghe, giọng hát chan chứa nỗi tuyệt vọng và đau thương khôn cùng: “Anh không muốn bay về phương nam, dòng lệ rơi xuống từng giọt. Đôi cánh trống trải này chỉ muốn được ôm trọn em, những thứ em đã dành cho anh là điều tốt đẹp nhất trên đời”, “Anh lại quay đầu bay đi tìm kiếm, mặc cho ký ức xưa làm anh rơi lệ. Anh không tin em đã quên, anh không muốn bắt đầu một hành trình đơn độc, không có em, chạy trốn tới đâu tim anh cũng tan thành tro

bụi”.



Không thể biết được, Liêu Duy Tín sẽ không bao giờ biết được. Bóng tối là lớp ngụy trang an toàn nhất, mạnh mẽ nhất, giấu kín tất cả cảm xúc của cậu.

Và lời bài hát là vật trung gian tốt nhất, có thể phơi bày tâm sự nhưng lại không làm người khác nghi ngờ.



Đây có gọi là thả lỏng bản thân không? Thì cứ thả lỏng đi vậy, sự kinh ngạc và sợ hãi của lần gặp lại này đè nặng đến nỗi Bạch Ký Minh không còn che đậy được nữa.

“Ông trời cũng thương xót anh, tình yêu lạnh giá sắp khô héo, mặc cho gió tuyết đang bao phủ trái tim tan vỡ của anh.”

Giọng ca hoàn mỹ, phù hợp tâm trạng, bài “Chim tuyết” để Bạch Ký Minh hát đúng là không thể hay hơn được nữa, cho đến khi âm thanh cuối cùng hòa vào bóng tối, mọi người mới bừng tỉnh, vỗ tay reo hò ầm ĩ. Đỗ Tử Thành bật đèn, khoảnh khắc bị đèn chiếu lên người, Bạch Ký Minh vội vàng quay mặt đi, cười cười đặt micro xuống bàn.

Từ đầu đến cuối, Liêu Duy Tín không nói lời nào. Bạch Ký Minh không nhìn anh, nhưng anh có thể nhìn thấy Bạch Ký Minh. Nhìn thấy sự cô đơn lẻ loi trong đáy mắt cậu, nhưng chỉ trong chớp mắt, tất cả đã biến mất không chút dấu vết nào. Cậu lại cười đùa vui vẻ với Đỗ Tử Thành như không có gì xảy ra. Liêu Duy Tín cầm cốc bia lên, để cho dòng nước lạnh giá từ từ chảy xuống cổ họng.

Hát đến nửa đêm, bọn họ mới thỏa mãn, cười sảng khoái rời quán. Bia rượu vào nên gió đêm lướt qua một cái liền khiến bọn họ đau đầu chóng mặt. Uống một mạch hai tăng, ngay đến Bạch Ký Minh cũng không chịu nổi, đầu óc mơ màng quay cuồng chỉ muốn được ngủ.

Đỗ Tử Thành đỡ đồng nghiệp vào trong xe, giơ tay định kéo Bạch Ký Minh thì bị Liêu Duy Tín ngăn lại, anh nói: “Mình đưa cậu ta về”. Đỗ Tử Thành nhìn anh một cái, lại nhìn Bạch Ký Minh, không nói thêm nữa, quay người lên xe.

Phải nói là lúc này Bạch Ký Minh vẫn còn chút tỉnh táo. Cậu đặt ba cô đồng nghiệp vào ghế sau, mình thì ngồi ghế trước, vừa nhắc bản thân đừng nói gì, vừa quay đầu ngắm phong cảnh bên ngoài cửa.

Có điều, chỗ ở của mấy cô gái quá xa, cho dù lái xe lúc nửa đêm, cũng phải đi một vòng quanh thành phố, hơn một tiếng đồng hồ mới đưa được họ về nhà. Liêu Duy Tín còn phải xuống xe, dìu từng người lên lầu, đưa vào tận nhà mới yên tâm đi ra. Lúc anh hoàn thành nhiệm vụ với người cuối cùng quay lại xe đã thấy Bạch Ký Minh đang ngủ ngon lành.

Liêu Duy Tín chỉnh nhiệt độ điều hòa cao hơn một chút, tắt nhạc trên xe. Chần chừ một lúc, anh quyết định không gọi cậu dậy, lái xe về căn nhà mà hai người đã từng sống.

Xe vào đến ga ra, Bạch Ký Minh vẫn tựa đầu vào ghế ngủ. Đôi lông mi dài rũ xuống, dịu dàng mà ngoan ngoãn như một đứa trẻ, khuôn mặt hơi ửng hồng vì

men rượu. Liêu Duy Tín nhớ rất rõ, buổi sáng ngày thứ hai bọn họ quen nhau, lúc cậu mở mắt tỉnh dậy, Bạch Ký Minh mà anh nhìn thấy đúng là thế này.

Liêu Duy Tín nhẹ nhàng giơ tay vuốt má cậu, gạt những sợi tóc rủ trước trán cậu. Bạch Ký Minh chỉ cảm thấy mặt mình hơi ngứa, cựa người tránh né, mắt hơi mở ra, lơ mơ nhìn thấy Liêu Duy Tín. Trong cơn hoảng hốt, lại ngỡ như bao buổi sáng trước đây, bất giác mỉm cười cầu xin: “Duy Tín, tha cho tôi đi, tôi mệt quá”.

Câu nói vừa thốt ra, Bạch Ký Minh lập tức tỉnh ngủ, giật mình thầm kêu

“không xong rồi”, vội vã mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn thấy ngay Liêu Duy Tín.

(*)La Văn và Châu Ni: là hai nghệ sĩ đã trình bày ca khúc “Thuyết huyết đan tâm” trong phim “Anh hùng xạ điêu”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.