Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Quyển 1 - Chương 18: Gặp lại



Chiếc Lamborghini Veneno phanh gấp rồi dừng đột ngột trước mặt khiến Uyên không khỏi sốc, “Trời ơi, may mắn quá, tý nữa là con chết toi rồi” – chưa kịp thở phào thì nàng đứng tim khi nhìn thấy người đàn ông xuống xe.

-”Có vẻ như em vẫn sống tốt nhỉ?” Minh lấy tay lau vụn bim bim còn dính trên bờ môi đỏ mọng của nàng.

-”Tốt xấu chả liên quan tới anh”. Nàng định đi, nhưng chàng đã kịp nắm lấy đôi tay nhỏ xinh.

-”Sao, anh có việc gì?”

Mặt đỏ bừng, phóng xe điên dại với khát khao được gặp nàng, giờ đây, trước mặt nàng tự nhiên lại đơ, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, anh nói đại:

-”Thì tôi tới nghe em giải thích… ”

‘Hay quá ha, hôm trước người ta đã hạ mình muốn giải thích anh không nghe, giờ muốn nghe ư? Thích mà được à?’Tự ái trong lòng Uyên trỗi dậy, nàng lạnh lùng:

-”Chả có gì cần giải thích, tôi làm đấy, tôi là con quỷ cái đấy, giờ mời anh về cho”.

Minh thẫn thờ:

-”Tôi không tin, em chẳng có lý do gì để làm vậy?”

-”Lý do ư, như người yêu anh nói ý, tôi yêu anh, muốn có anh nên tôi hại chết đứa trẻ đó, nhưng giờ tôi hết hứng, chán anh rồi, mời anh về cho”; đoạn cô móc trong túi lấy sợi dây chuyền đưa lại cho Minh:

-”Nhờ anh gửi cho Ngọc, từ giờ tôi không muốn dính líu gì tới các người nữa, tha cho tôi, biến đi”.

Uyên tức giận bỏ đi, để lại Minh đứng như trời chồng, lòng như dao khứa…

………………………

Ngày qua ngày, ở đường Trần Đại Nghĩa, người ta cũng dần quen với cảnh có một chiếc xe hơi sang trọng cứ đi chầm chậm dõi theo cô gái phía trước. Người con gái ấy thì cứ hồn nhiên vô tư mà chẳng biết gì, đôi lúc, chàng trai trong xe thật khát khao nàng ấy quay lại nhìn chàng một lần, chỉ một lần thôi, cho chàng ngắm cái khuôn mặt nhỏ xinh ấy, có những lúc, nỗi nhớ như tê dại khiến chàng muốn lao ra ôm nàng, hôn nàng, nhưng chàng lại sợ, sợ nàng vùng vẫy, sợ nàng nhắc lại chuyện cũ, sợ nàng ghét chàng…

……………………………..

Reng reng reng…

Tiếng chuông báo hết tiết học, cả lớp nhốn nháo, kẻ bừng tỉnh khỏi giấc ngủ dài, kẻ thấy hưng phấn sau một bài giảng bổ ích, có người lại nheo nhéo:

-”Lớp trưởng lên 24 Tràng Tiền đăng kí thi tiếng Pháp cho bọn em đê…”

-”Lại là ta sao? Để ta đạp xe lóc cóc lên đấy mà các em không thấy thương sao?”. Uyên trả vờ nhăn mặt.

-”Thôi mà, đằng nào lớp trưởng chả phải đi đăng kí…hộ bọn em đi mà, đi mà…”. Cả lớp nheo nhéo.

-”Được roài, ta biết roài, cả đời làm lớp trưởng, ai cũng bảo oai phong, thực ra cả đời ta làm thân trâu ngựa mới đúng…huhu…huhu”.

-”Thôi để em hầu sếp”. Lớp phó Nam vừa lên tiếng thì cả lớp được một mẻ cười khúc khích.

-”Các tềnh iu đừng có mà đen tối nữa đi, nhớn rùi mà…ý ta là ta sẽ đèo lớp trưởng lên đó đăng kí cho các ngươi”.

-”Chàng đã có lòng, phận nữ nhi như thiếp làm sao chối từ đây”. Uyên cười cười đùa cợt.

-”Hảo, hảo…”Cả lớp đồng thanh tán thành.

……………………………………..

Minh nhìn đồng hồ, nàng hôm nay tan học muộn quá, chợt có điện thoại từ Duy:

-”Thưa anh, cô Ngọc vừa nhận một cuộc gọi …”

-”Làm sao…” Minh trả lời lấy lệ, sốt ruột ngó vào trong sân trường, vẫn chưa thấy nàng đâu.

-”Dạ…Em…nghĩ…anh nên nghe ạ”

-”Được rồi, gửi luôn cho tôi”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.