Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Quyển 1 - Chương 28: Bệnh tự sướng



-”Muộn rồi, đi nấu cơm đây…”

Quay người nàng về phía mình, mặt chạm mặt, nhìn sâu vào đôi mắt trong veo ấy, anh thì thầm:

-”Em là không yêu tôi…hay đơn giản chỉ vì em không muốn làm người thứ ba???”

Ở trong lòng anh, gương mặt anh sao mà tuấn tú tới vậy, bàn tay anh ôm nàng- sao lại ấm áp tới thế, mùi hương nam tính từ cơ thể anh- sao lại có sức mê hoặc ma mị vậy? Trăm ngàn lần muốn nói không yêu anh mà không tài nào gian dối khi nhìn vào đôi mắt chân thành ấy…khát khao muốn thú nhận tình yêu cháy bỏng mà không sao làm được, kể cả nàng có bỏ qua mặc cảm tội lỗi thì cũng chẳng đủ tự tin…nàng là ai cơ chứ, anh là ai cơ chứ? Nàng liệu có xứng??? Cuối cùng, vẫn là bài ca lấp liếm muôn thủa:

-”Tôi chỉ đơn giản là đói rồi thôi, anh thích ăn gì…”

Biết nàng vẫn còn ngại ngùng, anh tạm thời không ép, trộm nghĩ thà để thế này còn hơn làm nàng khó xử, anh rất sợ, sợ nàng sẽ không ở bên anh nữa:

-”Gì cũng được, em nấu gì cũng ngon…”

Định ngoảnh lại trêu anh, ‘ăn c…cũng ngon hả’, nhưng thế nào, nàng lại thôi, lầm lũi đi vào bếp.

……………………………..

Nàng thỏ mắc một bệnh lạ- đó là thích tự sướng trước gương, nhất là khi thỏ ta có đồ mới. Lần này có lẽ căn bệnh càng trầm trọng, khi nàng vô cùng – vô cùng – vô cùng thích chiếc vòng cổ màu tím, rình lúc cáo già ở trên phòng ngủ, là nàng lại bỏ tạm công việc, chạy ra đứng trước chiếc gương lớn ở ngoài phòng khách, tự độc diễn với chính mình:

-”Gương nhà đại gia có khác- cũng to hơn hẳn gương nhà mềnh…”

-”Soi ở đây thích thật, chỉ có chiếc gương này mới lột tả được hết vẻ đẹp của ta…haha”

-”Cái vòng này là đồ mĩ kí mà đẹp ghê người – chẳng qua là mềnh quá xinh đẹp nên đeo cái gì cũng đẹp thoai…híhi”

-”Đẹp quá, đẹp quá…cao thêm chút nữa có khi thành hoa hậu Việt Nam cũng nên…”

-”Người đứng trước gương là ai vậy>

Có những lúc, vì quá hưng phấn, nàng còn giả giọng người dẫn chương trình:

-”Xin giới thiệu nữ diễn viên chính xuất sắc nhất đạt giải Oscar năm nay, cô Tố Uyên”

Đoạn, nàng làm bộ đi lên nhận giải với dáng vẻ yêu kiều:

-”OMG!!! Tôi rất mừng, tôi chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ được giải này, trước tiên, xin cảm ơn cụ kị tôi đã sinh ra ông bà tôi, rồi ông bà tôi đã sinh ra bố mẹ tôi, để bố mẹ tôi đã sinh ra tôi…Thành công ngày hôm nay…”

…….

Nàng đứng trước gương, hồn nhiên, vui tươi như vậy, nàng chẳng thể nào ngờ, những phút giây giải trí ấy của nàng cũng chính là những phút giây đại gia như trúng bùa, nghiêng ngả, nắc nẻ trên phòng…ai mà ngờ được cơ chứ…ai mà ngờ con cáo già gian ác tới mức gắn camera quanh nhà chỉ để trông chừng một chú thỏ non??? Nàng nhí nhảnh như con cá cảnh – chàng thì nhiều khi cười chảy cả nước mắt…cáo và thỏ…bọn họ cứ như vậy yên bình mà sống….

…………………

Một ngày nọ, 10h sáng

-”Mẹ à, lúc nãy con thấy mẹ gọi nhỡ, mà con đang đi đường?”

-”Ừ, con ạ, lúc sáng bố trèo định hái gửi cho con mấy quả hồng xiêm, chẳng biết ông ấy loạng choạng thế nào mà lúc xuống bị ngã…”

-”Hả, ngã như thế nào ạ? Bố có sao không mẹ?”

-”Không sao con ạ, nhưng hình như lưng bị hơi bị đau…”

Nhớ tới khả năng bị liệt của bệnh đau lưng mà Minh đang chịu mà nàng lo sợ luôn cả cho bố mình, giọng run run, dồn dập:

-”Ặc, thế phải xuống huyện khám luôn mẹ ạ, mà nếu không được thì chiều bố mẹ bắt xe ra rồi con đón…ở đây hơi xa nhưng trang thiết bị hiện đại lắm…hơi đau nhưng để lâu sợ biến chứng gì nguy hiểm “,

-”Ừ, chị dâu đưa bố xuống huyện chụp rồi con ạ, họ bảo không sao, chịu khó uống thuốc và tĩnh dưỡng là khỏi “.

-”Vâng, vâng, tốt quá ạ, có gì mai con về ạ”

-”Thôi con ạ, về làm gì vất vả ra, đi mấy trăm cây chứ ít à…mà mẹ gửi cho yến gạo mới hồng xiêm, na nữa đấy, ở đấy mai ra bến xe nhận…”

-”Dạ, vâng ạ, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe ạ…”

Cúp máy mà nàng rơm rớm, sáng hôm đó, nàng không tài nào mà tập trung làm việc được, nỗi nhớ gia đình và lo cho bố cứ canh cánh…Một lúc, nàng vội vàng mở tủ, lấy toàn bộ chỗ thuốc trị đau lưng của anh, chạy một mạch ra hiệu thuốc gần đó. Nàng nghĩ, anh là đại gia, chắc chắn sẽ được kê khai loại thuốc tốt nhất, sịn nhất, nàng muốn bố nàng cũng được dùng loại thuốc đó.

-”Chị ơi lấy cho em thuốc giống hệt những phên này, liều lượng cũng như thế luôn ạ”. Nàng thở hổn hển, nói với chị bán thuốc.

-”Ừ, okie em…”

Vừa lấy thuốc cho Uyên, chị vừa tươi cười, vừa hỏi thăm:

-”Em mua làm gì mà lắm thuốc bổ thế, thực ra uống nhiều thuốc bổ cũng không tốt đâu, quan trọng là phải ăn uống điều độ, đủ chất, sinh hoạt đúng giờ”.

-”Không, em mua thuốc chữa đau lưng mà, chắc trong đống này có vài loại thuốc bổ à chị”.

Chị dược sỹ giật mình, xem lại cẩn thận những loại thuốc cô bé vừa đưa:

-”Trong đống này làm gì có thuốc đau lưng… ”

-”Thật ạ, chị xem lại hộ em xem, mà cả cái tuýp xoa này nữa, chắc tuýp này trị đau lưng ạ?”

Kiểm tra lại một lượt, nhưng khẳng định của chị vẫn không hề thay đổi:

-”Ừ, toàn thuốc bổ không à, còn tuýp xoa là giúp mềm và trắng da thôi, em xem này, thành phần chính là vitamin E mà”

Mới đầu, nàng còn ngây ra không hiểu, nhưng được một lúc, khi mà một lượng máu nhất định đã lên được tới não, nàng giận sôi máu, cố kiềm nén, bảo chị lấy cho thuốc trị đau lưng loại tốt nhất, chạy nhanh ra bến xe gửi về nhà.

Xong xuôi, chú thỏ non bực mình lao thẳng tới hang cáo.

Cáo già vẫn nhởn nhơ chưa biết chuyện, thấy thỏ, cáo ung dung nạt nộ:

-”Osin đi đâu thế? Để bản thiếu gia ở một mình à, cần cái gì đi lại nhiều là không tốt cho bệnh tình của tôi đâu? ”

Bình thường, bị người khác lừa, lợi dụng, nàng cũng chỉ bỏ qua, không chơi nữa, vì nếu trả thù, chính nàng cũng lại làm những hành động bẩn thỉu ấy, nàng không muốn,… vậy mà, hôm nay, vận hết khí công, nàng không sao thoát khỏi bực mình, thực sự muốn cho tên này một trận ra ngô ra khoai…. ‘ĐỒ KHỐN NẠN, HÈN HẠ, LỪA TÔI HẢ, LÁO TOÉT’…Điên hết cả tiết, nàng định xổ toẹt cả đống câu chửi cho đỡ bực, nhưng nghĩ lại không hay, chửi xong thì thôi không tới làm nữa, con cáo già này chẳng thiệt thòi gì, chỉ thiệt ta, đã làm mệt lại ra đi trong bực tức, không được, trong phút cơn giận đã xì khói ra tới đỉnh đầu, chú thỏ non quyết định: ‘hắn đã mưu hèn kế bẩn thì mình cũng phải mưu bẩn kế hèn, hãy đợi đấy cáo ạ, ta tới đây…’.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.