Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Quyển 1 - Chương 29: Trả thù



-”Tôi…tôi…”

Tiếp xúc với Minh một thời gian, đặc biệt là Ngọc, Uyên cũng học lỏm được từ các tềnh iu chút ít kinh nghiệm diễn xuất.:X. Nàng thở hổn hển, cố tình nói rất nhỏ, nhẹ nhàng, hai đầu gối khụy xuống. Nhìn nàng từ từ lịm dần, yếu ớt trên sàn nhà, lòng chàng đau thắt. Chàng lao ra, như điên, bế nàng dậy, gọi tên nàng trong lo sợ. Vừa đặt nàng vào giường, chàng toan gọi bác sĩ thì nàng tỉnh dần, đôi mắt bồ câu hé mở mệt mỏi:

-”Không sao…tôi…bị hoa mắt, chóng mặt thôi…”

-”Nhất định phải gọi bác sĩ tới khám cho yên tâm”

-”Tôi không thích…”.

Thấy nàng cương quyết, còn định đòi về, chàng đành nhường nhịn:

-”Nhưng bây giờ phải làm sao đây, em thế này tôi lo lắm…”

-”Không sao cả, tôi nghỉ ngơi một chút là được, tý còn phải nấu cơm, dọn dẹp nữa… ”

-”Thôi, thôi, tất cả việc ấy bỏ tất đi, em giờ phải nằm yên đây nghỉ đi, tất cả những việc khác, cứ để tôi lo”

-”Như thế thật không phải…”

Thỏ non làm màu, cười thầm trong bụng, giờ mới hiểu cảm giác được làm một con cáo sướng như thế nào, trời đất đổi thay, mọi vật biến hóa khôn lường, biết đâu có ngày này, ‘nhất định hôm nay, con cáo già phải cưng nựng ta hết mực, haha’.

-”Không sao cả, đừng nghĩ ngợi gì nhiều, tôi sẽ thuê người làm hết, mau chóng khỏe đấy.”

Nói xong, Minh nhẹ hun lên trán , rồi đắp chăn cẩn thận cho nàng, nàng thì thầm:

-”Những lúc…những lúc…ốm như thế này…tôi chỉ muốn được ở bên cạnh người mình yêu thương, không muốn có người ngoài”

‘Người mình yêu thương? Nàng vừa nói gì, người mình yêu thương ư??? Chẳng nhẽ nàng đã chấp nhận tình cảm của mình? Lẽ nào…Lẽ nào…’. Chàng nghĩ mà sướng sung hết cả người, quyết không gọi một ai cả, ngay lập tức tự mình giặt giũ, phơi phóng, dọn dẹp nhà cửa một cách hứng khởi, cũng vì lần đầu ‘được’ làm những công việc này nên chân tay cứ lóng ngóng. Về nàng, nằm trên phòng một mình kể cũng chán, loăng quăng tìm cái điều khiển ti vi cho xem đỡ buồn. ‘Bóng đá này…chuyển kênh… tenis này…chuyển kênh…bóng rổ này…chuyển, vô vị quá….chẳng có chương trình nấu ăn hay phim nào cả…, ‘…”Á, cái này có vẻ hay…”. Uyên reo lên khi nhìn một căn bếp sang trọng trên màn hình sau một hồi ấn điều khiển loạn xạ, đoán là chương trình nấu ăn, nàng nằm xuống từ từ thưởng thức. ‘Nhưng sao quen thế nhỉ? Mình gặp ở đâu nhỉ?…Trời đất, người này…sao anh ta lại ở trong tivi nhỉ? Ừm, có thể người ta mời doanh nhân trẻ tới bếp cho mới mẻ thì sao, hắn ta thì biết nấu ăn gì cơ chứ, xi….>Xì khói lần hai.

-”Em đỡ chưa? Tôi nấu cơm xong rồi đấy, lần này có cụ google nên có vẻ là được đấy, đã muốn ăn chưa?”

-”Tôi…haizz……có vẻ không nên nói thì hơn…”

-”Sao trông buồn thế? Cứ nói đi xem nào?”

-”Thôi, ngại lắm”. Nàng vờ vịt nhử chàng.

-”Nói đi mà, có gì mà ngại…”

-”Thôi, không nói, có gì đâu”

-”Không có gì thì càng phải nói?” Minh sốt ruột.

-”À thì, …thực ra những lúc nhỏ tôi bị ốm, bố tôi thường cõng tôi đi qua các bậc cầu thang, giờ tự nhiên nhớ nhà, thèm cảm giác đấy”

-”Xời, có gì đâu, đơn giản, ăn cơm nghỉ ngơi xong tôi cõng em, đi tới lúc nào chán thì thôi”

-”Không, nói là nói thế thôi, ngại lắm…”

-”Có gì mà ngại, xuống ăn cơm đã nào”. Đoạn, anh bế nàng dậy, ấp vào trong lòng, chạy một mạch xuống bếp.

Tính ra thì anh cũng là người có năng khiếu nấu nướng ra phết, lần đầu tiên, chỉ tra công thức trên google mà thức ăn cũng khá đạt. Được nàng khen, anh càng thêm sung sướng. Ăn uống dọn dẹp nghỉ ngơi xong xuôi, anh nằng nặc đòi cõng mặc cho nàng bảo không muốn. Nàng áp mặt vào lưng, vòng tay qua cổ khiến tim anh xao xuyến, bồi hồi tới nghẹt thở. Bên nàng, cảm giác rất ấm áp, hạnh phúc; nàng gầy guộc, nhẹ tênh như tố cáo anh thời gian qua bắt nàng vất vả. Anh cứ đi từng bước từng bước, lên rồi lại xuống, mong thời gian hãy ngừng trôi, ở giây phút này…

-”Được 10 vòng rồi đấy, anh không mệt à?”

-”Tôi không?”

-”Không đau lưng à?”

Nghe nàng hỏi, anh chột dạ, vội đặt nàng xuống, đặt ngay tay lên lưng:”Á, đau quá, giờ em nhắc tôi mới nhớ, em nặng quá, nhức hết cả người….á…á dùi ui…đau”

Nàng nhìn anh, chép miệng:

-”Làm màu nhiều thế mà vẫn chưa đủ à? ĐỒ LỪA GẠT…ĐỂU CÁNG…”

-”Em nói gì tôi không hiểu?”

-”Vẫn chưa thú nhận à, tôi biết hết rồi, lưng anh ý, anh có sao đâu, chỉ là giàu tới mức mua được cả bác sĩ thôi, anh điên rồi, còn bắt tôi osin chứ? Anh tưởng tôi rỗi lắm chắc? Nói cho anh biết, TÔI…hôm nay tôi trả vờ ốm đấy…TÔI …MUỐN CHO ANH HIỂU cảm giác bị lợi dụng, thế nào, một ngày vất vả có thấy bực không? Đằng này tôi là bao nhiêu ngày, đồ thần kinh…Đừng bao giờ gọi hay liên lạc với tôi nữa, tôi không muốn nhìn thấy CÁI MẶT ANH!!!”

Cáo lặng nhìn thỏ tức tưởi rời khỏi hang, thỏ giận thật rồi, nổi cáu thật rồi, cáo cũng chả dám giữ, chả dám ho he, chỉ nói một câu, một câu rất nhỏ mà có lẽ thỏ không được nghe:”Ngày hôm nay tôi thấy rất rất rất …hạnh phúc!!!”

………………….

Vài ngày sau…

-”Thưa anh, lúc nãy có một cô gái gọi tới, cô ấy không nói tên”. Duy báo cáo.

-”Có việc gì?”

-”Cô ấy nói 7h tối nay anh cùng cô ấy họp lớp cấp 3 ở Tree Place ạ. Nếu sếp muốn, em có thể cho tra số điện thoại tìm ra cô ta”.

-”Không cần…”

Vậy là sau mấy ngày buồn bã khổ sở, đại gia đã lấy lại sức sống, hôm đó, anh cười tủm tỉm một mình rất nhiều, buổi chiều thì ra về từ sớm, tắm giặt sửa soạn, ăn mặc thật bảnh, cuối cùng thì nàng đã hết giận, đã chấp nhận anh, còn giới thiệu với các bạn của nàng chứ…Được, anh sẽ không để nàng phải thất vọng…

…….

-”Anh, ngạc nhiên chưa?”

-”Sao…sao em ở đây…chẳng phải em đang đi du lịch ở châu Âu hay sao?”

-”Về sớm vì nhớ anh đóa, bất ngờ không, vào đi, các bạn em đang chờ, nhanh lên!!!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.