Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Quyển 1 - Chương 30: Họp lớp



Ngọc kéo tay Minh hứng khởi. Mặt đại gia ngẩn ra như đã thông hiểu tất cả. Vậy là không phải nàng, nàng chưa hết giận anh ư? ‘Chúng ta cần nói chuyện’ – Đang định bụng giải quyết mọi việc với Ngọc thì anh thấy nàng đi ngang qua, nàng nhìn anh, lờ đi như không quen biết, lạnh lùng tới thấu xương. Nàng sao lại ở đây? Nàng đi với ai? Sao nhìn anh mà như người dưng? Ồ, anh sao ngu ngốc tới vậy? Chẳng phải nàng chính là cùng lớp với Ngọc? Họp lớp thì lớp trưởng sao mà vắng đây? Vội đi theo nàng vào phòng, nhưng chẳng có cơ hội, nàng vui vẻ trò chuyện với một đống bạn xung quanh, đại gia đành kéo cái ghế ngồi đối diện.

Sự xuất hiện của anh khiến cả lũ đang nhao nhao bỗng yên bặt. Vâng, anh đẹp trai, tài giỏi, nổi tiếng, sở hữu bao đất đai nhà cửa, phản xạ bình thường của con người – ai chả tò mò. Đó- chính là điều mà Như Ngọc mong muốn. Cô cố ý bao trọn nhà hàng sang trọng này, đứng ra chủ động tổ chức buổi tụ tập này – bởi bản thân luôn muốn là tâm điểm của mọi sự chú ý, thiết nghĩ, sự nghiệp của mình lên như diều gặp gió, ắt hẳn mọi người đã biết ít nhiều, nhưng cô vẫn muốn được hưởng trọn cái cảm giác tất cả mọi ánh nhìn đều hướng về mình, lần này là cô, chứ không phải lớp trưởng.

-”Hai người yêu nhau lâu chưa? Từ khi công bố trên báo chí hay đã âm thầm lâu rồi?”

-”Gặp nhau khi nào vậy, kể xem nào?”

-”Ừ, Ngọc ơi phim cậu đóng ý bao giờ chiếu?”

-”Sướng thật đấy, trai tài gái sắc…”

-”Thế định bao giờ cưới…”

-”Ngọc dạo này xinh quá cơ…tôi làm bạn với người nổi tiếng rồi đấy…haha”

Ngọc trả lời từng câu từng câu một cách hào hứng:”Bọn mình gặp nhau cũng lâu rồi…do người quen giới thiệu…phim mình đóng tháng sau chiếu…à, cưới thì cái này bạn phải hỏi anh ấy…các bạn cứ quá khen…”. Minh vẫn lặng thing, anh cố gắng giữ nốt chút thể diện cuối cùng cho cô người mẫu, mà thực ra, anh kiên nhẫn tới vậy bởi lúc này đây, anh còn mải quan sát một người khác. Ánh mắt anh không một phút giây rời khỏi nàng- có vẻ nàng vẫn bình thản, lúc đầu anh còn sợ nàng hiểu nhầm anh và Ngọc, bây giờ thì anh lại thấy hơi tưng tức- bởi nàng chẳng có một chút biểu hiện gì là ghen tức, thỉnh thoảng nàng nhấp ngụm nước, điềm tính nói chuyện với bạn bè…đôi môi đỏ mọng ríu rít cùng bạn bè như khiêu khích anh…Về phía cô người yêu hờ của đại gia, đang trên đà chiến thắng, cô không ngần ngại ra chiêu hạ nhục đối phương, biết Uyên và Minh chắc chắn từng có cái gì đó, Ngọc không ngần ngại:

-”Thế lớp trưởng xinh đẹp và tài năng của chúng ta đã có người yêu chưa? Chúng mình cũng sắp 22 rồi còn gì? Bạn cứ kén chọn mãi…hì”

Câu hỏi tuy với mục đích làm khó Uyên, nhưng Ngọc cũng không lường trước được rằng, đó cũng là sự tò mò của bao nhiêu người. Nổi tiếng khắp trường cấp 3 một thời, hàng tá người theo đuổi, nhưng nàng chọn ai vẫn là ẩn số, thậm chí bây giờ vẫn còn có sự cạnh tranh ngầm giữa mấy chàng trong lớp, cuộc chiến sẽ chỉ thực sự kết thúc khi nàng mở lời tuyên bố nàng đã hết thời độc thân, mà câu đó hình như chưa từng phát ngôn thì phải. Uyên – đã cố gắng gặt bỏ họ ra khỏi cuộc sống của cô, vậy mà…nhìn sang Minh, anh đang ngồi cạnh Ngọc, trông họ rất xứng đôi vừa lứa, nàng cũng không hiểu chính bản thân mình, nàng ghét anh, không muốn gặp anh nữa cơ mà, sao giờ đây, anh đi cùng người con gái khác – nàng lại quan tâm tới vậy? Sao lại khó chịu tới vậy? Anh nói anh kết thúc với Ngọc ư? Tất cả là gạt nàng, con người anh…toàn bộ chỉ là gạt nàng – coi nàng là trò chơi ư? Bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ khi thấy cả lớp đang nhìn chằm chằm vào mình, mong đợi câu trả lời, vẫn tư chất lớp trưởng như ngày nào, rất giỏi che giấu cảm xúc, nàng điềm đạm gắp miếng bò, bỏ vào miệng:

-”Ừ, đồ ở đây ngon nhỉ, lớp mình phải cảm ơn Ngọc thì mới được tới nơi sang trọng thế này chứ…hihi…hả, các tềnh yêu nhìn gì ta…lạ lắm hả…ừ, ta 22 rồi đóa, ta sắp ế chết già rồi đóa, ai có người nào thì mau mai mối cho ta đi…haha”

Câu nói của lớp trưởng khiến cả lũ tròn mắt, con người xưa nay vốn mộng mơ tin vào duyên số mà nay lại muốn trao thân nhờ mai mối cơ? Bọn con gái nhao nhao:

-”Ê, thật không, tôi quen mấy anh xây dựng đẹp trai lắm….”

-”Lớp tôi cũng đầy thằng đẹp trai, bà nói thật không để còn mai mối…”

-”Thôi, khỏi đi, tỷ về làm chị dâu muội đi, về sau muội lấy chồng Tây thì tỷ chăm sóc bố mẹ thay muội”…

Lũ con trai thì hào hứng cũng chẳng kém:

-”Ê, các bà im hết đi cho chúng tôi nhờ, ở lớp đầy nam tử hán ra, các bà không phải giới thiệu đâu xa…”

-”Uyên ăn món này đi…ngon không…”

-”Lớp trưởng uống tý nước ngọt nhé!!!”

-”Sao nàng không nói sớm, ta đợi nàng đã lâu lém roài…”

Như Ngọc như phát khùng, cô không ngờ rằng câu hỏi đó của mình không những không làm khó chịu Uyên mà lại giúp nó lấy lại toàn bộ sự chú ý. Cô cũng thật ngốc, ở đời, hoa có thơm tới mấy mà đã có chủ thì cũng chẳng khác nào hoa tàn, nhất là Minh phong độ như thế, cô có được ai chú ý thì chắc cũng tự biết sức mình không thể cạnh tranh với anh. ‘Con ranh, lại bị mày phá đám’. Sự quan tâm quá mức của các bạn nam với Uyên không chỉ khiến mình Ngọc khó chịu, người bên cạnh cô cũng cau có không kém, anh nhìn nàng cười đùa sảng khoái mà không khỏi chạnh lòng. Cố tình vòng tay qua ôm Ngọc, thật lâu, tới lúc nàng nhìn thấy, nhưng nàng cũng chỉ lướt qua, cái cách nàng gắp thức ăn, chăm sóc lại lũ kia, hỏi han tình hình của chúng nó thật đáng ghét, nàng dửng dưng, giỏi thật…anh thì không thể!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.