Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Quyển 1 - Chương 45: Hương sen



Kể cả đứng xa hay gần thì ấy cũng là một cảnh hoàn mĩ. Chiếc xe Lamborghini Veneno mở cánh, đứng giữa con đường cỏ hun hút, hai bên bạt ngàn là sen, một mùi thơm nhè nhẹ phảng phất trong gió, hoàng hôn đỏ rực in dấu những cánh cò bình yên bay về tổ…

-”Em muốn về nhà?”

-”Gớm, cái cô này, cô có làm màu quá không?”

-”Màu gì?” Uyên ngẩn ngơ.

-”Cả quãng đường tới đây, chẳng thấy ý kiến, giờ lại đòi về là sao?”

-”Hả, người ta hỏi suốt, anh không thèm trả lời lại còn…”

-”Hỏi gì? Chả nghe thấy gì cả?”

-”Ặc, anh thật…điêu toa vừa thôi…rõ đây còn thấy ai đó cười tủm cơ…cái mặt rất là đểu…anh phải nhớ…giữa chúng ta, đã không còn gì”

-”Thì có ai bảo còn gì đâu? Ai khéo tưởng bở thế?”

Thấy anh cười cợt thản nhiên…nàng bực tức:

-”Ai thèm…thế về đây, chắc anh không có ý kiến gì chứ? ”

-”Cứ tự nhiên…”.

Minh dửng dưng nhìn con đường xa hun hút, nàng muốn quốc bộ về e là cũng khó, vậy mà tính nàng cũng hâm, lầm lì xuống xe, đi thẳng. Anh trầm tư, ngắm nhìn đầy trìu mến cái dáng nhỏ bé trong tà áo dài thướt tha – một tay xắn ống quần, một tay cầm dép cao gót, gió khẽ thổi nhẹ khiến mấy lọn tóc lao xao,…cảm giác như không gian …thời gian …đang dừng lại ở chính giây phút này…nàng của anh – một vẻ đẹp tinh khôi khiến tim anh đập không ngừng…Vội lấy điện thoại ghi lại khoảnh khắc ấy…anh mỉm cười cảm nhận hạnh phúc…

Một…hai…ba….một trăm…một nghìn….hai nghìn…Quái lạ, đi lâu thế mà con cáo tinh ranh kia vẫn dửng dưng với ta là sao? Mọi lần thỏ tung chiêu ương bướng, chỉ vài phút là được cáo chiều chuộng, dỗ dành luôn? Vậy mà hôm nay, hix…mà mày lấy tư cách gì mà đòi anh ấy chiều nữa hả? Chia tay rồi mà…Cố gắng gượng, đi mãi mà vẫn chưa thấy lối ra, tuyệt vọng…thầm hối hận, giá kể cứ ngồi yên phận trong xe thì kiểu gì một lúc chả được về, giờ giữa cái chốn đồng không mông quạnh này chả biết đường nào mà lần…huhu…có vẻ như chính nàng cũng vẫn chưa thích nghi cái gọi là chia tay…là bị anh bỏ mặc …như thế này…Mệt phờ, nàng ngồi phịch xuống, duỗi thẳng chân, nhắm khẽ đôi mắt…mùi sen thoảng qua – thơm quá, nơi này, yên bình tới vậy, thả lỏng …lâu lắm rồi nàng mới có cảm giác này, khẽ hít thở, cầu mong bầu không khí này sẽ gột rửa đi mọi nỗi đau trong nàng, mang đi nỗi nhớ và tình yêu nàng dành cho anh…để nàng…có thể thanh thản…Bỗng một bàn tay chạm chiếc eo xinh, đôi môi ai đó nhanh chóng đặt lên má hồng, tay còn lại tinh ranh chụp liên tục, cười hí hửng.

-”Không được…mình chia tay rồi”

-”Ừ, thì sao?”

-”Đưa đây…”. Uyên toan giật điện thoại.

-”Của tôi cơ mà…cái nhà cô này, chỉ có người yêu tôi mới có quyền động vào điện thoại của tôi thôi…hay là cô muốn quay lại đây…”

-”Tôi không thèm nhá…đấy là ảnh của tôi, tôi có quyền xóa”

-”Ảnh ọt gì…”. Anh lanh lẹ đặt làm hình nền, còn dơ lên trêu tức nàng:

-”Làm người yêu thì có quyền…hehe…”

Lại bị anh trêu, nàng toan đứng dậy đi tiếp, anh cương quyết giữ lại, giọng buồn buồn:

-”Bạn bè thì không ngồi với nhau một lúc được sao? Chỉ là đôi bạn đi chơi mừng em tốt nghiệp thôi…Chỉ một lúc thôi.,..xin em đấy…coi như là em bố thí chút thời gian cho kẻ nghèo này đi…”

Nàng nhìn anh, rồi lại nhìn đầm sen, đôi mắt vô hồn xa xăm…anh không hiểu – không hiểu chính bản thân mình có ma lực như thế nào…anh không hiểu rằng nàng phải vất vả lắm, cố gắng lắm, kiên cường lắm mới có thể…em không xứng…sống mũi cay xè, khẽ gỡ bàn tay ấm áp ra khỏi người mình, nàng gượng cười:

-”Ặc, bạn bè gì lại thế, hôm nay người ta tốt nghiệp cũng không có nổi món quà là sao?”

Anh nhìn nàng…gương mặt thoáng buồn, chiếc nhẫn kim cương đặt sẵn đã định để cầu hôn nàng đúng ngày này…chẳng thể ngờ, nàng vì quá mệt mỏi mà quyết định không đi tiếp với anh nữa…anh hiểu, với một cô gái – trải qua nhiều chuyện vậy, khó mà mạo hiểm cuộc đời sau này của mình, nàng lựa chọn như nào…anh cũng chấp nhận, miễn nàng hạnh phúc…Rời khỏi dòng suy nghĩ, anh nhảy xuống đầm, chọn những bông sen đẹp nhất, kiều diễm nhất, làm thành một bó, hùng dũng đưa trước mặt nàng:

-”Tặng nè!”

Nàng đỡ lấy bó hoa từ tay anh, gương mặt có vẻ lo lắng, kéo anh chạy vội vào xe, giọng hốt hoảng:

-”Nhanh, nổ máy đi anh”

Tự nhiên thái độ của nàng khác thường, đại gia cũng bất ngờ không kém:

-”Sao vậy?”

-”Trời, chạy đi, hỏi nhiều…hình như người đang đi đằng sau là chủ đầm sen ý? Nhanh lên anh…ông ấy mà phát hiện mình ăn trộm thì ngượng lắm…”

Thấy nàng luống cuống đáng yêu, đại gia cố nén cười, nói nghiêm trọng:

-”Chết, ông ấy mà bắt được chúng ta khéo lôi ra công an cũng nên…chết thật…nhưng ăn trộm mà chạy trốn thì hèn hèn kiểu gì ý…hay em cầm bó sen xuống xin lỗi rồi trả ông ấy”

-”Cái gì? Ai là người trèo xuống hái hả? Sao lại đổ cho tôi…”

-”Anh đường đường là đấng nam nhi, ai lại đi cúi đầu…” Đoạn đại gia vờ vịt:

-”Chết rồi…làm sao mà máy không nổ được nữa này…thế chứ…em mà không mau xuống xin lỗi ông ấy tới là to chuyện đấy”

Sao mà có cái người vô lí hèn nhát thế chứ? Mọi khi hiên ngang lắm mà, đúng là khó khăn mới lộ bộ mặt…nàng lấy hết sức bình sinh, định xuống xe thì người đàn ông kia đã tiến tới, ngó sang anh, vẫn thản nhiên, đoán anh vì sĩ diện nên chắc vụ này đành mình phải ra tay…nàng đưa bó hoa lên trước mặt, rối rít:

-”Bác ơi cháu biết lỗi rồi, sen đẹp quá cháu trót hái vài bông…cháu xin lỗi, bác tha cho chúng cháu…lần đầu, cháu hứa sẽ đền tiền bác tử tế…”

Bác “chủ đầm sen” còn ngơ ngác chưa hiểu gì, nhưng thấy người con trai trong xe nháy mắt, vội sầm sì:

-”Các cô các cậu ý thức như thế nào vậy…đi..đi theo tôi ra công an giải quyết…”

-”Bác ơi xin bác, cho cháu đền tiền chỗ này được không ạ…”. Đoạn nàng nháy mắt, khẽ lay anh:

-”Anh kìa…tổng giám đốc mà mấy vụ cỏn con này không giải quyết được à…”

Đại gia mãi cũng chịu xuống xe, thương lượng gì đó với bác “chủ đầm sen”, một lát, quay lại, mặt có vẻ buồn, thất vọng:

-”Ông ấy khó tính lắm…bắt chúng ta ở lại tối bóc sen, ngày mai đi bán mới chịu tha…”

-”CÁI GÌ? Đời sao lạ vậy…anh đền bù chưa? Ăn nói khéo khéo vào, đền cho bác ấy là được chứ gì?”

Anh chưa kịp thanh minh thì bác đã tiến tới, quát lớn:

-”Thanh niên bây giờ VÔ Ý THỨC quá…chuyện gì cũng giải quyết bằng tiền, tiền là được sao? CÔ, ăn cắp rồi còn đòi chạy à, không xong đâu…”

-”Không phải..cháu…cháu…”

-”Thôi, mình về làm theo yêu cầu của bác ấy đi, đằng nào mình cũng sai mà…Thôi bác lên xe con chở về ạ…”

Chẳng đợi Uyên đồng ý, Minh đã lao xe thẳng…nàng trong miệng vẫn bức xúc lẩm bẩm: “Anh sai chứ tôi sai à…”. Chiếc xe ngoằn nghèo một đoạn thì rẽ vào một căn biệt thự cổ làm bằng gỗ, thấy lạ, nàng vặn vẹo:

-”Sao bác còn chưa nói mà anh đã biết đường tới nhà bác???”

-”À, thì…”. Anh đang lúng túng, bác đỡ lời:

-”Tôi nói cho cậu ấy ban nãy rồi, cô lắm chuyện quá…”

Thực ra bác ý quát thế thôi, nhưng cũng tốt bụng, còn cho đôi bạn trẻ ăn một bữa cơm quê no nê,…sau đó mới dẫn lên một phòng chất đầy gương sen:

-”Đấy, bóc xong chỗ này thì cho đi ngủ…mai đem ra chợ bán…xong hết thì cho về…cho chừa cái thói ăn trộm đi…”

Minh có vẻ rất ngoan ngoãn khiến Uyên chả dám cãi, nàng chỉ thấp thỏm:

-”Bóc xong…xong…xong thì ngủ…ở đâu ạ?”

-”Giường đấy cô không thấy à?”

-”Nhưng …”

-”Đòi gì? Dùng chung đi, đã ăn trộm còn yêu sách!!!”

Chả hiểu sao bác này cứ có ác cảm với nàng, mở miệng ra là quát, nhẽ ra phải quát đại gia mới đúng chứ…haizz…Nàng cũng phát sợ, chả dám ho he…Người ta bảo có người yêu giàu thì sướng…tay che cả trời…vậy mà đại gia này…một ông lão bán sen cũng sợ…mà giờ đâu phải người yêu mình nữa…vội bỏ những suy nghĩ linh tinh, nàng tập trung vào công việc.

-”Này…”

-”Cái gì đây?”

-”Áo ngủ, chả nhẽ mặc áo dài suốt à…phòng tắm bên cạnh ý, tắm đi hẵng”

Cũng cảm thấy khó chịu, nàng vội vàng thay áo quần, tới lúc ra mới để ý, chiếc áo ngủ anh chuẩn bị, không quá sexy nhưng cũng không được kín đáo cho lắm!!! Nhưng mặc áo dài ngồi làm chẳng thoải mái, nàng đành mặc kệ.

Bóc xong chỗ sen cũng ngấp nghé 12 h, nàng mệt mỏi, khao khát thèm được đặt lưng ngủ một giấc, nhìn vào chiếc giường, đại gia thì vẫn còn giả đò lươn lẹo:

-”Em ngủ đi, tôi thức cũng được, không tôi nằm đất nè, hè nằm đất cho mát…”

Mặt đất ngổn ngang toàn sen là sen, đến nản, nàng đưa mắt nhìn mấy bông hoa ăn trộm của anh- kẻ tội đồ khiến ngày tốt nghiệp nhẽ ra được ăn no ngủ say của nàng thành 1 ngày lao động vất vả – nhìn mà tức điên, nhưng thôi, giờ chúng cũng coi như là có công dụng – dải đều thành một đường thẳng, nàng “đanh đá” ra chỉ thị:

-”Lên giường đi, cấm xâm phạm vạch cấm!!!”

-”Ừa…”

Mới đầu đại gia của chúng ta cũng khá tuân thủ, xong rồi thì…:X. Nàng cả ngày dài mệt mỏi, lăn ra ngủ say sưa:

-”Uyên thối…”

-”Bé con ơi…”

Gọi thấy nàng không trả lời, chắc chắn đã ngủ say…đại gia hí ha hí hửng đá toàn bộ đống sen không thương tiếc, từ từ kéo nàng vào lòng, nhẹ thơm lên trán, vuốt ve những sợi tóc đen mềm mại, mùi hương từ nàng, thanh mát yên bình…ước gì anh chỉ là người bình thường,…ước gì không phải vì anh mà nguy hiểm lúc nào cũng rình rập nàng…nếu vậy, phải chăng nàng sẽ mãi ở bên anh???

Trời rạng sáng, nàng trở mình thức giấc, anh đã dậy từ lúc nào, sen cũng được xếp đầy vào từng giỏ, vươn vai đi xuống nhà, hít một hơi thật sâu, gió đồng ngào ngạt mang hương hoa quyện lại, cái thơm mát tinh khôi của buổi sáng sớm thôn quê…nếu có thể…giá như nàng cũng còn tinh khôi như cái buổi sớm này!!! Lòng nặng trĩu, nhẹ nhàng đặt đôi chân trần, tiến về phía trước, đó là một khu vườn rất rộng, muôn hoa đua sắc, trái cây trĩu trịt. Vươn tay nhón quả nho nhỏ, cho vào miệng, vị thanh mát tinh tế, thoáng có cảm giác như mình chính là Alice lạc vào xứ xở thần tiên vậy, trên môi nở nụ cười nhẹ, rảo bước khám phá…

-”Năm nay được mùa cậu ạ, cái gì cũng sai trĩu, tôi phải thuê mấy người bán cùng đấy…”

-”Bác cũng đừng cho hết bọn trẻ ở nhà tình nghĩa, để một ít mua cái gì cho bản thân!”

Cái người này, ở trước mặt nàng thì quát tháo, vậy mà với anh lại hiền khô, rõ anh là người ăn trộm sen chứ đâu phải nàng, hixhix..

.bỗng nàng giật nảy mình:

-”Vâng, cảm ơn cậu nhiều… ”

Cảm ơn cậu? Sao lại là cảm ơn cậu? Nàng tò mò cố đứng sát hơn.

-”Bác đừng khách sáo, vất vả cho bác rồi, bao nhiêu việc, cả đầm sen và trang trại bò sữa nữa…”

-”Vâng, đội ơn cậu cả nhà tôi mới có việc, mấy đứa cháu được đi học đại học cả…”

Bác “chủ đầm sen” rưng rưng cảm động, nàng bắt đầu ngờ ngợ:

-”Cô gái ấy chắc là người yêu cậu à, chưa bao giờ thấy cậu dắt ai về cả…bố mẹ cậu biết chưa?”

-”Bố mẹ còn mải chơi lắm, giao hết gánh nặng rồi chuồn rồi…”

-”Cậu này, có con giỏi bố mẹ được nhờ chứ sao…”

-”Cô ấy…là người đặc biệt…”

Nàng khẽ quay người, rảo bước, khuôn mặt xinh đẹp đã sớm ướt nhẹm…Lại ngốc nghếch bị chàng lừa rồi??? Nhưng nàng không cảm thấy tức giận gì cả…chỉ là, cái chữ “người đặc biệt”…cái chữ ấy nó khiến tim nàng đau nhói? Nàng xứng sao? Chạy nhanh lên nhà, chui vào chiếc chăn mỏng, nước mắt tuôn trào, bao thổn thức, đắng cay trong lòng…biết giãi bày với ai???

-”Ê, dậy chưa…”

Anh lay nàng, nhưng vô ích, nàng cố dúi mặt vào sâu, che đậy những giọt lệ buồn…

-”Ngủ như nhợn thế, dạy đi chợ thui…”

Người nàng khẽ run, nhưng vẫn không chịu ngoảnh mặt ra, anh sốt ruột bê cả chăn và người vào trong lòng, cảnh tượng đó, thật hoàn hảo, thật ngọt ngào…khuôn mặt cố dụi cho khô ráo mới quay ra, đôi mắt từ từ khẽ mở ‘Rốt cuộc là anh có bao nhiêu đất đai? Bao nhiêu tài sản? Rốt cuộc anh còn những gì mà em chưa biết? Rốt cuộc là chúng ta cách nhau bao xa’. Anh búng chiếc mũi ửng hồng, lòng nhói đau, anh là gì? Tại sao một cô người yêu bé nhỏ cũng lo không xong? Thấy cáo già trầm ngâm, thỏ con buông lời phá đi không gian tĩnh lặng:

-”Đi bán sen đi…hehe”

‘Xin trời cho con ích kỉ nốt ngày hôm nay’…Thỏ chuồn dậy thay áo quần, cùng cáo chở sen ra chợ bán…bằng Lamborghini Veneno…

-”Bác ơi, bác mua sen đi ạ, sen ngon ngọt lắm, giá rẻ ạ…”

-”Bao nhiêu tiền một kg?”

-”1 ngàn rưỡi một bắp, nhưng mua 5 bắp thì chỉ 6 ngàn thôi ạ, sen cân là 10 ngàn một cân, hoa thì 3 ngàn 5 bông…”

-”Vâng, bác lấy bao cân ạ…”

-”Vâng để con gói ạ…”

……

Siêu xe cùng cặp đôi người comple, người áo dài đứng bán sen chẳng mấy chốc thành tâm điểm của ngôi chợ nhỏ, người ta không chỉ mua vì rẻ thì ít, mà vì tò mò thì nhiều…Cáo già cũng bận rộn gói hàng không kém, cuộc đời chưa bao giờ làm cái việc này, lúc đầu ngượng thối cả người, nhưng được cùng nàng, thấy nàng thoải mái, tự nhiên, lòng anh cũng có chút hứng khởi, hóa ra đi bán sen cũng vui phết, thi thoảng liếc qua nhìn trộm, cáo trêu:

-”Gớm, cũng biết làm ăn buôn bán phết nhỉ?”

-”Chuyện, tôi bán hàng từ bé rồi…”

Cáo ngẩn người, ừ, đúng rồi, anh quên mất thỏ con là tiểu thư của chủ cửa hàng bán vật liệu xây dựng Quế Phương lớn nhất huyện…cái duyên bán hàng đã ngấm vào máu, nghe đâu tốt nghiệp cấp ba, bố mẹ bắt thỏ ở nhà nối dõi sự nghiệp…nhưng nàng ương bướng, quyết chí học đại học, không cầm một xu phụ cấp từ gia đình…Quả là nàng – con thỏ bướng bỉnh của cáo già!!! Sen bán cháy hàng liên tục, bác quản gia chở hàng ra mấy lần cũng không kịp tiếp ứng. Tan chợ, sợ thỏ đòi về, cáo hỏi thăm dò:

-”Đói nhỉ?”

Thỏ nhìn cáo, biết ý, làm ngơ:

-”Ừ, thôi về xin bác bát cơm đê, rồi ở đây chiều mát về!”

Cáo mừng huýnh, chả cần tốn tý công sức thuyết phục nào cả, nàng hôm nay hiền dịu lạ thường. Tới nhà, thỏ nhanh chân bước xuống bếp, kêu là giúp bác dọn cơm, khẽ ngẩng đầu tránh những giọt nước rơi ra, tự nhủ ‘Chỉ nốt hôm nay thôi nhé mày…’

Nhìn theo bóng nàng, bao nhiêu kiềm nén dâng trào, xúc cảm như phá đi tất cả, anh chạy lấy, ôm chặt eo xinh, rất chặt, khẽ vén tóc, đặt một nụ hôn lên cổ cao trằng ngần, thì thầm vào tai nàng:

-”Em này, hay là…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.