Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Quyển 1 - Chương 54: Ra mắt nhạc phụ nhạc mẫu



-”Sếp, em đã làm theo sự dặn dò của sếp ạ”

-”Okie, nếu thằng Dương kia không công khai thì nó cũng không bị xử theo cách đó…được rồi, rút người, giao hết mọi chuyện cho phía cảnh sát”

Duy ngạc nhiên:

-”Tha cho nó ạ? Em là thấy ngứa ngáy không chịu được, hay mình cứ hành động luôn đi anh…đợi cảnh sát, còn hầu tòa các thể loại…tới bao giờ?”

-”Không phải lo, chết ngay thì dễ, cứ cho nó bóc lịch, tận hưởng cảm giác từ từ…tội của nó, cộng tiền của phía ta, ngồi tù chục năm là ít…”

Nói vậy, nhưng lý do sâu sa khiến đại gia quyết định như vậy…là vì người đó, nàng đang mang bầu, lại mới vui vẻ trở lại vài ngày, anh không muốn một ngày nào đó, phát hiện anh động thủ với người khác. Hình ảnh máu chảy đỏ rực, thân hình gầy gò xanh xao, mặt tái nhợt, nằm yếu ớt trên tay anh -ngày hôm đó, khắc sâu vào trong tâm trí đại gia, mỗi lần nghĩ lại, lòng xót xa tột đỉnh, anh đã tự hứa với mình…không bao giờ làm chuyện gì khiến nàng buồn…từ giờ trở đi, anh sẽ bảo vệ nàng, tới từng chân tơ kẽ tóc!

-”Sếp…sếp…”

-”Hả?”

-”Sếp nghĩ gì chăm chú thế…hay sếp lo tý về ra mắt nhạc phụ nhạc mẫu à…”

Minh cười:

-”Cậu láu cá nha…cái gì cũng biết, ừ, cũng thấy hơi hồi hộp…”

……………………………

-”Uyên à, mày khỏe chưa?”

-”Lan à, phải mày không? Tao khỏe rồi, mày đi đâu thế…mấy hôm nay gọi đều không được…”

-”Ờ, tao xin lỗi …”

-”Mày điên à, ăn nói khách sáo thế…mày đang ở đâu? Sao lại dùng số này?”

-”Tao…tao chuyển chỗ ở, và đổi sim điện thoại…”

-”Ặc, thế mà lão dám bảo nhắn tin cho mày…”

-”Không, tao nhận được tin nhắn, sau khi biết mày tỉnh rồi tao mới yên tâm dời đi…làm tao lo gần chết…con ranh”

-”Mày đi đâu…Bọn chúng dã man như thế, kiểu gì cũng tìm được, lúc ấy tính sao?” Uyên lo lắng.

-”Không sao, hôm nọ bị người của ông Minh dần cho một trận chắc phải tháng nữa mới có sức khỏe để tìm tao…”

Nàng lặng người.

-”Thì ra…thì ra…người cứu chúng ta hôm nọ là anh ấy…”

-”Mày ngu thế, kể cả lão không nói thì cũng phải biết chứ, lúc mày tỉnh dậy thì ai bên cạnh…lão còn đuổi tao về, một mình độc chiếm…mày … phúc lắm ấy con ạ…khéo mà giữ…”

Hai gò má khẽ ửng hồng, cười cười:

-”Nếu mày có vướng mắc gì, cứ nói đi, tao sẽ giúp …”

-”Mày thì giúp gì, lại nhờ người yêu hả, tao không muốn mày vì tao mà mang tiếng, yên tâm, tự tao xử lí được…”

Vẫn không yên, nhưng biết bạn mình bướng tính, nên nàng đành thôi:

-”Tao bảo này, chiều nay anh ý về ra mắt đấy…”

-”Thật á…hóng…hóng…kể đi…kể đi…quên…cả chuyện em bé nữa…”

……….

……………………………..

Trời quang mây tạnh, chiếc xe thể thao ánh bạc hạnh phúc rời khỏi nội thành, đôi uyên ương ríu rít như đôi chim non, chẳng hiểu họ lấy ở đâu lắm chuyện vậy…

-”Anh Minh thấy Uyên đáng yêu không?” >

-”Kinh chết đi được…”

-”Ặc, anh kinh thì có”

-”Dỗi à, đồ trẻ con…đúng là gái mới lớn mà”

-”Mới lớn gì nữa, năm nay người ta 23 rồi đóa…anh mới là già, già khắm già khú”

-”Gớm, hơn cô có 7 tuổi thôi mà, nói thật cho cô biết nhé, tuy thế này thôi, nhưng đầy người tưởng tôi là học sinh cấp 3 đấy, đẹp trai phong độ rạng ngời như này cơ mà…đấy đấy “ “cô thấy cô may mắn mức nào chưa…”

-”Ọe…ọe…”

-”?”

- “Ôi trời, mang thai khổ thế đấy, em nghén ý mà…”

Bào chữa tinh ranh, bị anh bẹo má một phát rõ đau: “Đừng có lôi con ra làm bình phong nghe chưa? ”

-”À mà, ba em hơi khó tính tý nhé, mẹ em thì vô xờ tư đi…”

-”Nàng không phải lo, uy dũng trên thương trường bao năm, loại người nào ta cũng gặp rồi…chắc chắn sẽ chinh phục được nhạc phụ dễ dàng như con gái ông ấy thoai…hehe”

-”Xi”

……..

Tiếng cười đùa rúc rích không ngớt, nhưng chẳng hiểu sao, khi xe rẽ về phía làng Mộc Lan, đại gia bắt đầu ít nói hẳn, mồ hôi đổ ra như tấm, hơi thở cũng gấp gáp hơn chút…

-”Uy dũng trên thương trường cơ mà, đại gia của em?” Người yêu được thể khiêu khích.

-”Ừ, có ai bảo gì đâu, tại thời tiết nóng quá thôi…”

Nàng xoa bụng, nói với tiểu bảo bối:

-”Xem ba con kìa, sắp tè ra quần cũng nên, haha…”

Bị một phát lườm yêu, cuối cùng đôi trẻ cũng về tới nhà, thực ra đại gia đã điều tra gia thế người yêu từ lâu rồi, tất nhiên không cảm thấy ngạc nhiên gì , có nàng hơi thẹn thùng:

-”Nhà em đây, em chưa kể với anh, thực ra là anh không hỏi ý…nên em cũng chả có cơ hội kể…phía trước này nhà em bán vật liệu xây dựng, nhà ở đằng sau”

Vờ vịt tỏ vẻ sửng sốt, đứng đối diện ngôi nhà 4 tầng xây theo lối cổ điển, anh trêu:

-”Người yêu anh hóa ra cũng là tiểu thư con nhà giàu ý nhỉ? Sao trước kia vẫn đi làm thêm? Há chẳng phải vì quá thích nên lấy cớ gặp anh sao?”

-”Thôi đi, đừng giỡn…lúc nào em giải thích…mà này, đừng nói gì em có bầu nhé, ba em mà biết em chỉ có nước cạo đầu bôi vôi…”

Anh nhìn nàng, phì cười, chỉ ậm ừ cho qua…làm gì có người cha nào lỡ làm vậy với con gái mình, nàng vẫn còn ngây thơ quá.

……………….

Màn chào hỏi nhạc phụ nhạc mẫu đúng là làm chàng toát cả mồ hôi, ba nàng hỏi tên, hỏi tuổi, quê quán, cha mẹ…không khác gì điều tra tội phạm. Sau một hồi điều tra, cũng may kinh nghiệm lăn lộn nhiều khiến cho đại gia vẫn đủ tính táo, khéo léo chinh phục cảm tình của ba vợ. Mẹ vợ anh thì hiền khỏi nói, xem thái độ có vẻ bà cũng rất ưng con rể tương lai. Cơm nước chuyện trò, xem vài chương trình tivi, cũng muộn, cả nhà đứng dậy, đại gia đang hí hứng chuẩn bị ôm cục cưng thì giọng nói to trầm ấm đầy uy lực vang lên:

-”Con Uyên về phòng, cậu ngủ trên tầng 4, trên đấy rộng rãi, cậu thích chọn phòng nào nằm cũng được…”

-”Dạ, vâng ạ…”

Anh nhìn nàng, đầy tiếc nuối, cố nháy mắt ra hiệu, mà nàng láu cá được thể làm quá, xem như không hiểu gì, ton tót về phòng.

Thao thức trằn trọc, không sao mà ngủ được, vẫn quen cái tính xấu là phải ôm người yêu…cáo già cố đếm từng giây từng phút, đợi tới khi đêm khuya, rón rén, đi xuống tầng 3, ‘may quá, cửa không khóa’, lại rón rén mở cửa, trời chập choạng tối nhưng với con mắt cực tinh ranh, cáo ta vẫn định vị được giường và hơi thở dịu êm, mừng huýnh, con cáo khẽ khàng lật chăn, tình cảm gõ nhẹ vào lưng.

-”Ta tới đây rồi, nhớ nàng chết, chả ngủ được”

-”Ê, ê…dậy đi…” Khẽ lay mà nàng vẫn ngủ…

-”Mà này, sao người nàng có mùi lạ thế, chắc do căn phòng à…không sao, ta vẫn yêu…hihi”

-”Ặc, anh thì nhớ gần chết mà em ngủ ngon thế, giận rồi nha…”

Bực mình với con thỏ con, cáo ta chơi quả dứt điểm, thơm một cái vào cổ rồi ghì ôm thật chặt…sao lạ vậy, hôm nay người nàng chắc cứng vậy….

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Tiếng kêu vang thất thanh đồng lúc như rung chuyển cả làng Mộc Lan, nàng cuống cuồng bò sang. ba mẹ nàng thấy vậy, vội vã chạy lên, bật điện, cảnh tượng thật hài hước…con trai họ và con rể tương lai đang ôm nhau đến là thắm thiết!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.