Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Quyển 1 - Chương 61: Lời cầu hôn ngọt ngào



Một ngày thu tháng tám…

Nàng đi nhận quyết định bổ nhiệm giảng viên, sau đó đi ăn với bạn bè, anh vì bận nên để lái xe đưa nàng đi luôn. Nhiều bạn lâu ngày không gặp, kể ra nàng phát ngại, bụng bầu bắt đầu to mà chưa mời đứa nào ăn cỗ cưới cả, cũng may bọn bạn toàn đứa tâm lý, với cả chuyện nàng yêu anh, chẳng ai còn lạ gì, nên đỡ đỡ chút…

Ngày hôm nay lắm chuyện vui lắm cơ, toan về kể cho anh, vậy mà đứng trước cổng, nàng có hơi thất vọng, trong nhà không có ánh đèn, anh chắc bận còn chưa về…Đẩy cửa lớn, thực sự ngạc nhiên khi thấy ánh nến lung linh…ngó quanh vẫn không thấy ai…cảm giác hơi hồi hộp, nàng đi theo những cánh hoa hồng, cần thận từng bước lên lầu hai…vệt hoa dừng lại trước cửa phòng ngủ, nàng gọi, nhưng vẫn không thấy anh, đành tự mở cửa vào…Trời đất! Nàng đang ở đâu vậy? Chiếc giường nệm trắng xếp hoa trái tim tinh tế, rèm ngủ cũng thay hết bằng pha lê, lấp lánh phản xạ ánh nến, hương thơm dễ chịu phảng phất…tất cả, tất cả đều rất lung linh, rực rỡ…Anh chạy tới bên, bế nàng đặt vào thảm hoa kết tinh tế, mắt anh chạm mắt nàng long lanh…Cự li rất gần, nàng nhận ra anh đang rất run, đại gia thì tự trách mình, sao đã luyện tập lâu vậy rồi mà tới hôm nay, lại khó như thế chứ…cuối cùng, lấy hết can đảm, nhìn vào mắt nàng, anh mấp máy, nói ra những điều điên rồ trái ngược hoàn toàn lúc chuẩn bị:

-”Uyên…”. Cầm tay nàng.

-”Anh…anh…anh…”

-”Sao anh?”

-”Anh…anh là tổng giám đốc….”

-”Vâng”

-”Anh cũng có kha khá tiền…”

-”Vâng”

-”Anh là con nhà gia giáo, bố mẹ đều hiền lành…”

-”Vâng?”

-”Anh có nhà riêng, đây này…”

-”Vâng, anh sao vậy, em biết mà…”

-”Anh rất cao và đẹp trai…”

Tới đây thì nàng phì cười, nhìn người yêu toát cả mồ hôi, nàng cố gắng nghiêm túc:

-”Vâng…”

-”Nếu con sinh ra, anh không đảm bảo sẽ yêu nó được nhiều như yêu vợ anh nhưng anh sẽ là người cha tốt…”

-”Vâng…”

-”Anh cũng sẽ chăm sóc người phụ nữ của anh suốt đời …”

-”?…”

-”Một người đàn ông quá tuyệt vời như anh, nếu cứ tiếp tục độc thân, e rằng sẽ tạo nên một cuộc tranh giành không nhỏ mất…”

-”???”

Gợi ý tới thế rồi mà người yêu vẫn trơ ra, anh run rẩy lấy chiếc nhẫn trong túi áo, đưa trước mặt nàng:

-”Vậy nên, em hãy dập tắt cuộc chiến ấy đi…làm vợ anh nhé!”

Tới lượt nàng luống cuống, khẽ mỉm cười mà nước mắt chẳng hiểu sao tuôn ra như mưa, ngước lên thấy anh vẫn nhìn mình chờ đợi, nghẹn ngào, nói không lên lời, đưa khẽ bàn tay ra hiệu, anh ngốc ngếch không hiểu…phải mất một lúc, nàng mới trấn tĩnh :

-”Ngốc ạ, đeo nhẫn cho em…”

Hạnh phúc ngập tràn, chiếc nhẫn kim cương được đeo lên ngón tay thon dài của nàng, tuyệt đẹp, anh cũng có mắt chọn đấy chứ, thật là vừa khít…Đôi trẻ hạnh phúc trao nhau nụ hôn nóng bỏng, nồng nàn!!!

Mãi về sau, trong một lần dọn nhà, nàng bắt được tờ giấy nhỏ, trong đó có ghi: “Em biết không? Thích là yêu một thứ gì nhàn nhạt, còn yêu là thích một thứ gì rất sâu xa…Anh đã yêu em, một tình yêu chân thành và sâu sắc tới mức chính bản thân anh cũng không thể tưởng tượng nổi…Chúng ta vẫn sống với nhau hàng ngày, nhưng quanh em có biết bao vệ tinh, điều đó khiến anh cứ nghĩ lại thấy bất an…hay là, em hãy làm anh yên phận bằng cách…LÀM VỢ ANH NHÉ!!!”

Nàng cười sặc…có vài chữ cũng không nhớ được???

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.