Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Quyển 2 - Chương 24: Một trái tim…bị tổn thương



Hắn trầm ngâm, ông Đức lên tiếng:

-”Sao? Chê ít?”

-”Không, đó là con số quá lớn thưa bác!”

-”Vậy câu trả lời của cậu là…”

-”Cháu quả là may mắn khi nhận được lời đề nghị…tuy nhiên, Trâm Anh là cô gái xuất sắc về mọi mặt, lại có chỗ dựa rất lớn về gia đình…chắc chắn sẽ có rất nhiều đối tượng khác thích hợp…”

-”Cậu từ chối…”

-”Dạ…”

Ông cười mỉm, một điều kiện tốt như vậy, mà chàng trai trước mặt lại quyết định quá nhanh, tất nhiên người từng trải như ông có thể đoán lờ mờ ra lý do…

-”Là cô gái xuất chúng nào vậy?”

Việt hơi giật mình, quả không hổ danh người sáng lập Bảo Minh, đầu óc rất nhạy bén.

-”Là một người…không có gì đặc biệt…nhưng khiến cháu thấy sống rất đáng!”

Quả đúng, bao nhiêu năm sinh tồn, mục đích duy nhất của Việt là báo thù cho mẹ hắn…nhưng từ khi nàng xuất hiện…mọi thứ dần thay đổi…hắn nói ra câu đó, rất ngập ngừng…

Đôi mắt ông hơi nheo lại, người con trai ngồi đối diện quả xứng danh là nam tử hán, nếu cô gái trong lòng hắn là con gái ông thì tốt biết bao, ông sẽ yên tâm mà giao cả đời nó cho anh ta.

-”Được, tôi rất thích những người thẳng thắn như cậu…”

-”Về chuyện làm ăn, nếu bác thấy không thoải mái…”

-”Không, làm ăn là làm ăn, việc đó không liên quan, tôi chỉ muốn nhờ cậu một việc…”

-”Dạ…”

-”Con bé Trâm Anh, tôi rất lo, nếu cậu đã như vậy, mong cậu có thể nói rõ ràng với nó, để nó biết đường lui mà quay lại chú tâm học hành… ”

-”Cháu hiểu…”

**************************

-”Vịt?”

-”Sao?”

-”Bạn tôi sắp rời Nam, hôm nay hẹn tôi ăn trưa, có được không? Anh không cần tới đón…”

Việt hơi cau mày, ánh mắt để rõ vẻ khó chịu, bạn nào cơ chứ? Nàng thì làm gì có bạn nào ngoài tên đó…Tình cảm ghê gớm quá nhỉ? Còn đi ăn chia tay…Hắn phải làm sao, cấm, không cho đi? Thế hắn liệu có nhỏ mọn…cấm nàng đi liệu có khiến nàng càng nhớ tên đó mà xao xuyến…

Bỗng nghĩ ra điều gì, hắn cười nhạt, giọng bình thản:

-”Ok, tôi cũng đang định gọi điện, tôi cũng có hẹn đi chơi với Trâm Anh nên không tới đón em được.”

Hắn cúp máy, rất nhanh, liệu nàng có để tâm???

Nàng còn tưởng hắn bực mình, rồi làm khó…Xem ra nàng tự đánh giá cao bản thân mình rồi. Hắn còn mải đi chơi với ai kia xinh đẹp thanh tao, khả ái thì làm gì có thời gian mà để ý…Khẽ thở dài, nàng bắt nốt những bông kem cuối cùng…

**************************

-”Hai, có chuyện gì vậy?”

-”Đang khó hiểu…”

-”Khó hiểu gì cơ?”

-”Khó hiểu đại ca…”

Nhắc tới đại ca là út Linh luôn không giữ được vẻ tò mò, phấn khích:

-”Đại ca? Đại ca làm sao???”

-”Cũng chẳng có gì…”

-”Nói đi mà Hai…đi mà…”

-”Không…”

-”Đi mà, xin Hai đấy…”

Linh làm bộ mặt dễ thương năn nỉ, Hai chịu thua:

-”Được, nhưng cấm hé răng, đại ca mà biết chúng ta hóng hớt thì đừng trách…”

-”Ok, em thề…”

-”Ông Đức đề nghị cho ta cổ phần của Bảo Minh, nếu đại ca đồng ý đi du học với con bé đó, tới khi nào nó tốt nghiệp”

Việc tốt như vậy, anh cả trước giờ để đạt mục đích đều không từ thủ đoạn, bàn tay run run, giọng Linh ấp úng:

-”Anh cả…đại ca….đồng…”

Hai nhìn Út:

-”Từ chối…mẹ, thế mới điên, chả hiểu đại ca nghĩ cái éo gì…trước giờ biết đại ca dù mưu mô nham hiểm thì cũng không lợi dụng phụ nữ…nhưng mà…”

Linh thở phào:

-”Nhưng mà sao?”

-”Anh tưởng anh cả thích Trâm Anh, hôm nọ đi cũng thấy khá thân….mà đây là giúp đỡ gia đình họ, có qua có lại…đâu phải lợi dụng…”

Lúc này Linh mới có thể cười tươi:

-”Giữ phép lịch sự thôi…thích gì…”

-”Lịch sự gì, thấy hôm nay còn đi chơi với nó đấy…đ…thể hiểu…mẹ kiếp”

-”CÁI GÌ?”

-”Bình tĩnh đi Út, anh cả cũng là đàn ông…đi chơi với một người phụ nữ là hết sức bình thường mà… ”

-”Đưa em địa chỉ…”

-”Hâm à…đừng phá đám…”

-”Không….em chỉ xem thôi, ở nhà em nóng ruột lắm…anh biết mà…đi…Hai…”

Phóng vội tới địa điểm được Hai tiết lộ, nhìn thấy đứa con gái khóc lóc tức tưởi chạy khỏi, lòng Linh như nở trăm đóa hoa…Xa xa, người đàn ông trong lòng cô bước ra, anh lúc nào cũng phong độ rạng ngời như vậy, chả trách cô yêu anh nhiều tới thế…

Cô định lao ra gọi, nhưng lại thấy anh cả vội vàng đi lấy xe, theo phản xạ, cô cứ thế đi theo anh…

Chiếc McLaren của anh dừng chầm chậm đối diện cơ sở đào tạo làm bánh, cô cẩn thận dừng cách xe anh một đoạn không quá gần, nhưng cũng đủ quan sát tình hình…Anh ngồi trong xe, rất lâu cũng không ra…Việc gì khiến người ấy kiên nhẫn tới thế? Cô không thể hiểu? Cô cũng nóng lòng muốn biết…

Tầm một tiếng sau, học viên làm bánh từ từ đi xuống, không khó khăn cho cô nhận ra Lan, anh cả đi đón nó sao? Coi trọng nó tới vậy? Cô thực sự bực mình…cái nhiệm vụ chó má gì mà chỉ có nó mới làm được…

Nhưng không? Một chiếc Ferrari sang trọng tới đón con đó…sau ấy một lát, anh cả của cô cũng từ từ phóng theo…

Xe Ferrari dừng ở một nhà hàng sang trọng, hai người trong xe chọn chiếc bàn tầng hai…ngay cạnh cửa sổ lớn…tất nhiên đây cũng là điểm đến của anh cả…

Nhưng người ấy của cô không hề vào dùng cơm…Anh lặng lẽ đứng dựa vào xe, mắt nhìn phía trên, ánh nắng mặt trời phản chiếu những hào quang trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt anh…cô có thể cảm nhận sự trống trải, buồn bã trong đó….

Một giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt…cô nhanh chóng lau đi…Sau đó, không thể kiềm chế, cô đã khóc, khóc thật to…Tới bây giờ cô mới nhận ra, đã quá muộn…

Người mà cô tin tưởng rằng, cả đời, cô sẽ là người phụ nữ của anh…trái tim anh, đã bị đối phương, đánh chiếm hoàn toàn…

Đau đớn, giận dữ…thất vọng…

Mười năm quen anh…ánh mắt đó…thái độ đó…chính là lần đầu…

Sao cô có thể ngu ngốc tới vậy? Sao lại không đề phòng? Một người đàn ông giữ một người phụ nữ bên mình… ngoài rất sủng ra…còn có thể là gì…

Quay đầu xe, cô lao với tốc độ điên cuồng…thậm chí, cô đã từng nghĩ, ước gì…có một cái xe nào đâm vào mình…liệu có vì thế mà anh để ý tới cô???

Cô dừng lại trước biệt thự nhà anh lúc nào không hay…Căn biệt thự kia, cô theo anh ngót nghét chục năm…vẫn không thể là chủ nhân…vậy mà nó…chỉ vài tháng…

Trái tim cô…như muốn vỡ ra làm trăm mảnh…

Cô chậm rãi về đại bản doanh chung…nhưng cứ ở trong xe, tâm trạng tồi tệ tới nỗi không thể mở cửa…

….

-”Chị Linh…chị Linh…”

Linh vội lau nước mắt, thì ra là Tùng, đàn em cấp đầu của anh, chỉ có bốn người, cô là Út, tuy Tùng bằng tuổi nhưng là cấp dưới nên hay gọi là chị…

-”Làm gì ở đây?”

-”Em tìm anh Hai…”

-”Ừ…”

-”Nhưng anh Hai không có ở đây…”

-”Có chuyện gì sao?” Linh liếc nhìn chiếc lọ được bọc cẩn thận trong hộp bóng kính: “Độc sao? Thành công không?”

-”Mĩ mãn luôn chị ạ…”

-”Lắm chuyện…ngoài kia đầy thuốc độc, sao phải tự chế làm gì…”

-”Ôi chị nhầm rồi, cái này anh Hai ra lệnh là có ý của anh…”

Tất nhiên ngoài bốn người bên cạnh Việt thì mọi người đều nghĩ Hai là thủ lĩnh, cũng chẳng quan trọng, cô tò mò:

-”Ý gì…Mà con Hamster đặc biệt đưa tới cho chú sao rồi, sống nổi không?”

-”Tất nhiên là không rồi…nếu thế thì gọi gì là độc…”

Tùng hào hứng kể:

-”Sau 5 ngày cho uống, nó bất tỉnh, sau đó nằm 9 ngày thì chết…”

-”Nếu là người?”

-”Số ngày hoạt động bình thường và số ngày bất tỉnh có thể dài hơn chuột, nhưng nói chung không thể thoát chết…”

Linh cười khẩy, đại ca – là hiểm ở chỗ này.

-”Thế nên khi ta ra tay, đối phương chết cũng không biết lý do…ta cũng vô tội…”

-”Vâng, đúng thế, anh Hai quả lợi hại…”

-”Thôi được, Hai không có nhà đưa Linh cầm cho, rồi tý nữa chị đưa cho anh…”

-”Vâng, thế thì tốt quá ạ…”

Cầm chiếc lọ, mắt cô rực sáng, tay chân run rẩy…

*************************

13h00

Lan mở cửa phòng, mệt nhọc bước vào….Hôm nay là ngày cuối cùng Bảo Lân ở Nam nên hai người đi loanh quanh nhiều nơi…

Nàng cầm chiếc hộp quà rực rỡ, cẩn thận bóc…

-”Oa!!!”

Đó là một con gấu bông trắng đốm tím…đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra nàng được tặng gấu bông…hơn nữa còn rất to…

Nàng rất thích! Bỗng nhìn xuống trước con gấu có trái tim thêu hai chữ :”Lân Lan” rất đẹp, trong đầu hiện vài suy nghĩ nghi hoặc, nhưng nàng gạt đi ngay, anh ấy đẹp trai, con nhà giàu, sao có thể… chắc vì nàng thân với chị dâu anh nên có chút quà nhỏ thôi…chắc không có ý gì khác…

Sung sướng ôm gấu, nó rất mềm, rất mịn, cảm giác gục mặt vào thật là thích, đang định làm một giấc trưa nho nhỏ thì ngẩng lên gặp ánh mắt ai như dao găm…Hắn biến thành ma từ lúc nào vậy cơ chứ? Về từ bao giờ mà nàng không biết??? Nàng tự nhiên mất vui…là ai chọc giận hắn rồi? Quả này kiểu gì cũng có chuyện…hix…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.