Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Quyển 2 - Chương 30: Tôi ngu thì anh đần



Tất nhiên, sau đó hắn cũng đủ tinh tế để nhận ra ý tứ của nàng, hơi mỉm cười, giả giọng lải nhải…gục mặt vào vai nàng, hắn cố ý trêu đùa:

-”Một cộng một…mấy nhỉ…đau đầu quá…á…ba…bằng ba…”

Nàng điên…đôi môi nhỏ mím lại…đánh vào người hắn:

-”Bỏ tôi ra…tôi mệt rồi…”

Nào có được tha dễ thế, hắn cố ý ngã về đằng sau, cả người nàng bất giác bên trên hắn, đặt tay lên gò má hồng, hắn chậm rãi nói:

-”Một cộng một là hai…tên Việt, năm nay gần 31, đẹp trai cao ráo sáng sủa… thích cô bé ở cùng nhà, làm bánh rất ngon, cũng rất xinh đẹp, đáng yêu….em nghĩ hai chai rượu đủ làm tôi say ư?”

Nói đoạn hắn bẹo má nàng, sau đó đặt tay nhỏ lên lồng ngực bên trái:

-”Không chỉ đơn giản là thích đâu…mà là điều kiện sống tất yếu rồi…”

-”Gì chứ?” Nàng thắc mắc.

-”Ừ, ví như chúng ta không thể sống nếu không có nước…tôi cũng vậy, tôi cảm thấy mình không thể sống nếu không có em…”

Hắn chưa hề nói từ yêu…nhưng bấy nhiêu cũng đủ làm nàng cảm động chảy cả nước mắt…

Hắn lập tức xoay người lại, thân thể nhỏ bé của nàng run rẩy nằm dưới, hôn lên giọt nước đang chảy nơi gò má, nói buồn buồn:

-”Tôi biết, người trong lòng em không phải là tôi…nhưng em…có thể nào…cho tôi một cơ hội…”

Nàng mỉm cười…hắn tiếp tục:

-”Tôi sẽ dùng sự chân thành của mình để khiến em yêu tôi…hãy cho tôi thời gian đi…tôi sẽ cố gắng…em thích gì, tôi sẽ làm theo…”

-”Bảo em quên đi người đó là hơi khó, cũng ích kỉ…nhưng tôi thực sự không thể nào tưởng tượng nếu không có em, tôi sẽ ra sao …tôi…thực sự xin lỗi…”

Đôi mắt hắn hơi rủ xuống…nàng cười rất tươi:

-”Mẹ…thế mà còn chửi tôi ngu…vậy anh là thằng đần…mà không phải…là cụ tổ của thằng đần mới đúng…”

Hắn trợn mắt…

-”Cái anh nói…trong thời gian tới, anh sẽ dùng sự chân thành của mình để khiến tôi yêu anh phải không? Tôi nghĩ không cần thiết!”

Hắn tự nhiên buồn hẳn:

-”Không thể cho tôi cơ hội sao?”

-”Không cần, tôi nói không cần đâu…”

Nàng quả quyết…Tự tin dần mất sạch…chả nhẽ nàng yêu tên đó tới thế, không muốn mở lòng cho ai khác???

Hắn thở dài…ừ một tiếng rất nhỏ, đau lòng buông nàng:

-”Ngủ đi…hôm nay em cũng mệt rồi..”

Nói đoạn, hay quay lưng lại, cố gắng nhắm mắt…

-”Này, đang nói chuyện mà…”. Nàng hỏi.

-”Có gì mai nói tiếp…”

Lòng nàng thấy vui vui, tên này, chưa gì đã…trẻ con thật…

Bàn tay thon dài luồn qua, ôm lấy người trước mặt…môi đỏ thì thầm nơi tai:

-”Em nói không cần anh phải làm thế…bởi vì em đã yêu anh…từ lâu rồi…”

Hơi thở gấp gáp, nụ hôn nhẹ được đặt trên gáy, tim hắn như muốn rụng rời…lập tức quay người, ghì chặt nàng trong lòng, rủa thầm:

-”Đồ quỷ…”

Ngước lên nhìn, mắt hắn đỏ hoe…nàng nhanh trí cù vào nách, nhưng không ăn thua:

-”Yên nào cô bé…”

-”Làm sao đấy…”

Chân nàng cố với lòng bàn chân hắn…muốn cho hắn cười…rốt cuộc bị hắn kẹp ngày càng chặt:

-”Ngoan nào…”

Ở trong lồng ngực hắn, quả là dễ chịu…

Mất một lúc, sau khi lấy được bình tĩnh, hắn mới nới lỏng nàng, mũi đôi bạn trẻ cùng đỏ au:

-”Em ngốc!”

-”Anh đần thì có!”

-”Ừ…thế nên chúng ta mới xứng đôi…”

Hắn nhường nhịn, bờ môi lượn lờ khắp khuôn mặt xinh, trán, mắt, mũi, má…không một chỗ nào được tha…khi gần tới miệng, nàng chợt nhớ ra chuyện gì đó, lập tức đổi thái độ:

-”Anh là thằng khốn nạn…”

-”Hả, sao vậy…”

-”Đừng tưởng tôi không nhớ…anh…đồ khốn…cướp đi sự trong trắng của tôi…”

Hắn sững người…

-”Đừng tưởng tôi không nhớ…anh sai người cho tôi uống nước cam…sau đó…ngay tại căn phòng này…”

Nàng ôm mặt khóc hu hu như đứa trẻ, bao lâu thì chẳng sao…đúng là tìm được người ăn vạ…

Hắn nhớ ra, bình tĩnh ôm nàng vào lòng:

-”Em hiểu lầm rồi…”

Sau đó giải thích hết nước hết cái…

-”Nếu em không tin…mai cho thằng Hai tới làm chứng…”

-”Trời, nó là thuộc hạ của anh, tất nhiên nói theo anh rồi…Nói như vậy tôi phải cảm ơn vì anh cứu tôi hả?”

Hắn bất lực:

-”Được, còn cách khác đấy, em khẳng định mình bị tôi làm ô nhục phải không…sao chúng ta không thử ngay đi…xem kết quả như thế nào…”

Hắn quả quyết làm nàng dần dần hết nghi hoặc:

-”Không cần…Thôi đi ngủ…”

Nàng tất nhiên chưa hết giận, sau pha tình cảm lãng mạn vẫn quay lưng lại phũ phàng…hắn không ép, chỉ là tấm thân rộng lớn ấy vẫn ôm nàng từ phía sau, nhẹ nhàng đáp trả nụ hôn nơi gáy…

Nàng khẽ run, cảm giác ấm áp ngọt ngào…đêm đó nàng đã ngủ rất ngon!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.