Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin?

Quyển 2 - Chương 62: Tình cảm anh em



”Nhi, con đứng lại…” -”Má”

Nhi giật mình sửng sốt, là má, má làm gì ở đây? Nhanh chóng gọi phục vụ đưa người đàn ông say mềm lên phòng mình đã đặt trước, cô quay lại.

-”Chuyện của con không liên quan tới má!”

Một phát tát giáng xuống.

-”Con làm má thật thất vọng…một người đàn bà lại dùng cái cách bỉ ổi này để chiếm được người đàn ông ư? Hèn hạ…Con đổ cái gì vào rượu của nó?”

-”Kệ con, má không hiểu…má có biết con đau như nào không? Sao không thể là anh ấy?”

Hai má con giằng co, thấy con gái khổ sở vật vã, bà cứ nghĩ chỉ là tình yêu chóng vánh, ai ngờ đâu lại sâu đậm tới vậy…

Cuối cùng, bà không thể làm ngơ, cũng là lúc, nó nên biết sự thật rồi, nếu không, e rằng, cả đời nó sống trong cái hầm này mất.

-”Bọn con không thể…vì bọn con là anh em ruột!”

Đỡ con gái vào xe, bà nhẹ nhàng kể lại, sống mũi cay xè.

-”Má từng có một người bạn rất thân, tên là Hoa. Nhà nó ngoài Bắc, chỉ có hè mới theo gia đình vào Nam chơi với má, tuy một năm chỉ gặp nhau một lần nhưng bọn má có thể xem như là tỷ muội tốt…”

Tuyết Nhi ngẩng đầu đầy thắc mắc…chuyện này thì có liên quan gì?

-”Ba má lấy nhau, mãi cũng không có nổi mụn con, cố gắng nhiều cũng vô ích, má thực sự thấy rất cô đơn. Năm đó, khi nghe Hoa nói, nó quyết định cùng chồng mình vào Nam sinh sống, má đã rất mừng”

-”Hoa cũng khổ như má, nghe nói nó với chuyện sinh đẻ cũng khá khó khăn, chạy chữa mãi mới mang thai được, cơ thể nó rất yếu, nên mang thai lần đó có thể xem như là lần duy nhất ông trời ban ơn…Khi siêu âm, biết là con gái, nó lo sợ vô cùng; bởi lẽ nó biết chồng nó rất muốn có con trai, gia sản lớn như vậy…”

-”Không thể nhận con nuôi, vì nhỡ ngày nào ông ta biết thì nguy…cũng không thể chỉ có con gái…”

-”Rồi bọn má đã có quyết định liều lĩnh nhất; má và ba con tạm rời thành phố, về miền Tây sống. Trong khi đó gần tới ngày sinh, nó bảo với chồng muốn ra Bắc sinh nở, không khí quê hương, dù sao cũng tốt hơn, tất nhiên nó luôn nói với ông ta, đứa trẻ nó mang là con trai…”

-”Sau đó, đứa bé gái Hoa đẻ được mang tới cho má, còn dì Hoa cũng nhận một đứa trẻ khác làm con mình…Chồng dì bận làm ăn nên sau khi dì ấy đẻ một tháng mới ra đón hai người, bé trai cũng giống ông như đúc nên không hề hay phát giác…Đứa bé gái đó…”

Tuyết Nhi run người…

-”Là con…phải không má…”

Bà khẽ gật đầu…

-”Cứ cho con là do má anh Tú sinh ra, nhưng anh ấy chẳng phải chỉ là đứa trẻ nhặt về sao? Chúng con đâu có quan hệ huyết thống? ”

-”Con à, nghe ta nói đã….Tú…Tú chính là con người vợ trước của chồng dì Hoa – má ruột của con, nói cách khác, các con là anh em cùng cha.”

-”Sao, sao có thể? Sao dì ta có thể lấy con của người khác, bà ấy đâu? Sao không nói gì? Chẳng có người nào lại để yên cho người ta lấy con của mình đi cả…”. Nhi hỏi đầy nghi hoặc…

-”Bà ấy sinh đôi, hai đứa con trai; nhưng má ruột con đã đút cho hộ tá, nói một đứa yếu quá nên mất, lúc đó, bà ấy vì quá đau lòng nên không qua khỏi…”

Đó là cảm giác như bị ai vứt một phát xuống địa ngục, sống lưng như có một tia lạnh truyền tới…

-”Má, má lừa con…hoặc là, các người thật độc ác, sao có thể làm ra chuyện như thế? Con không tin, dù có tin con cũng ghê tởm…”

-”Là bọn má sai, không ngờ con cũng phản ứng y như Tú vậy…”

-”Cái gì? Anh ấy cũng biết chuyện…từ bao giờ? Mình con là kẻ ngốc sao?”

-”18 tuổi, nó tình cờ nghe được má và dì Hoa nói chuyện…Lúc đó nó gần như phát điên, bỏ ra nước ngoài, hai năm sau ngày dì mất nó mới về…”

Nhi há hốc…là vì thế sao? Vì anh phát hiện ra thân phận thực sự của họ? Là vì thế, anh ấy phải ra đi đau khổ một mình ư? Dù bao nhiêu đàn bà cũng không phải là cô ư?

-”Má đã nói lại cho anh ấy chưa?”

-”Má biết nó đã quên, và cũng không muốn nó gặp cú sốc lần nữa, vì vậy đã không nói, vả lại, có lẽ nó cũng quên rồi, và có lẽ, chỉ mình con không nhận ra, trong lòng nó đã sớm có người khác…”

-”Má làm tốt lắm, đừng bao giờ cho anh ấy biết…”

Ra khỏi xe, bóng dáng thất thểu chạy lên phòng…Thôi được, nỗi đau này, nhiều năm trước, là anh – mình anh chịu đựng…thì nay, cũng mình em chịu đựng. Chúng ta, thế là hòa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.