Ảnh Đế

Chương 21




Trong trường quay, ngoài Diệp Lan, ai cũng đang hóng tin giải trí, bàn tán xôn xao.

Kinh nghiệm lật mặt với nghệ sĩ của Siêu Giải Trí thuộc hạng dày dặn rồi, công ty này đi lên nhờ chụp lén, để có chỗ đứng có người xem, tin thật tin giả gì cũng tung lên, tiếng xấu vang xa trong giới. Hai năm nay hướng công tác của bọn họ thay đổi, những hạng mục có nhúng tay càng lúc càng phức tạp, đưa tin bôi xấu đồng thời nhận tiền lăng xê cho người mua, có cả hệ thống web để nói xấu người ta, lần to chuyện nhất dơ bẩn nhất đã từng hại một tiết mục giải trí phải ngừng chiếu một tháng.

Diệp Lan cũng không hiếm lần bị Siêu Giải Trí đâm lén, chính chỗ này đưa tin Diệp Lan bí mật kết hôn, nhưng lúc đó Diệp ảnh đế đã rửa tay chậu vàng nhiều năm, lâu lắm không gây hấn với truyền thông, nên chẳng buồn hơn thua với bọn họ, Siêu Giải Trí cũng chỉ mới nổi lên vài năm nay, có lẽ chưa được thưởng thức phong thái niên thiếu ngạo nghễ của Diệp ảnh đế, đầu óc thiển cận, có mắt như mù, lần này đập phải tường rồi.

An Á đại diện văn phòng của Diệp Lan liên hợp với chủ tịch Truyền Thông Tinh Quang, dựa vào các mối quan hệ trong giới, được dư luận ủng hộ, nắm phần lý, tập trung công lực vào Siêu Giải Trí, chém cho một cú thấu xương, một công ty truyền thông giải trí Diệp Lan nắm cổ phần còn dùng quý sau sẽ không tiếp tục hợp tác dể uy hiếp, buộc Siêu Giải Trí phải cúi đầu, công khai xin lỗi.

An Á không muốn để Diệp Lan dính líu gì đến Đồng Nhất Triết, ngay từ đầu cũng không công khai nhắm vào Đồng Nhất Triết, chỉ đưa tin trong giới, kể đại khái chuyện cậu ta đã làm, tin này lan rộng sẽ ảnh hưởng bao nhiêu, chỉ Đồng Nhất Triết tự biết lấy.

Chuyện đến đây cũng sắp kết thúc, An Á sợ nhất là ngày mai sau khi thu quân Diệp Lan hứng chí lên chuyển tiếp weibo xin lỗi của Siêu Giải Trí rồi bình luận: Sao con ba sợ rồi? Không hỗn nữa hả?

Diệp Lan sặc, trợ mắt, “Sao chị ấy đoán được anh sẽ nói vậy?”

Mặt Sầm Văn tê liệt: “Vì anh từng làm vậy rồi… Đương nhiên, lúc đó không phải weibo, anh nhờ người liên lạc với bên đó, chị An Á kể, lúc đó anh còn định tìm tới chủ tịch nhà người ta.”

Diệp Lan hậm hực, “Mấy trăm năm trước rồi, đừng có nhắc lại chuyện xưa mãi.”

“Được, không nói chuyện quá khứ.” Sầm Văn thở dài, “Bọn họ cũng đã xin lỗi ồi, cứ vậy đi, lần này chị An Á xử lý tốt lắm rồi, đừng làm khó chị ấy nữa, được không?”

Diệp Lan bật cười, “Điện thoại cũng giao cho em rồi, anh làm gì được nữa? Chị ấy chỉ thiếu nước tự tới trông anh nữa thôi chứ gì?”

Sầm Văn thật lòng thật dạ đáp: “Nếu không phải chị ấy không bỏ đi được thì đã tới từ lâu.”

Diệp Lan nhức đầu, dụi tắt điếu thuốc trong tay nói: “Đừng, sắp hết năm rồi, anh cũng chẳng ở đây được bao lâu nữa, đừng để chị ấy tới, lải nhải đau cả đầu.”

Sầm Văn gật đầu, “Để em nói chị ấy.”

Diệp Lan cầm kịch bản lên lật vào trang rồi lại bỏ xuống, anh đã thuộc nằm lòng rồi, giờ chẳng còn gì để xem nữa.

Diệp Lan đứng lên đi vài vòng, phát hiện mọi người trong trường quay, ngoài Nhâm Hải Xuyên ai cũng đang lên weibo, danh tiếng của Siêu Giải Trí thật sự quá tệ, hôm nay ngã ngựa người người đua nhau giậu đổ bìm leo, mấy chuyện vui vui rất thu hút dư luận mà.

Thiếu niên nghiện net bị người đại diện tịch thu điện thoại trá hình chán tưởng chết, sầm mặt nhìn ai cũng thấy khó ra.

Giang Trì thì đang chat thoại với ai đó, cậu cúi đầu nói không ngừng, thi thoảng dừng lại nghe, như đang thương lượng gì đó, Diệp Lan không tiện qua chơi, nếu không giống cố ý nghe lén lắm.

Giang Trì đang liên hệ với Cảnh Thiên.

Chuyện vừa xảy ra là Cảnh Thiên liên lạc với Giang Tì ngay, lúc đó Giang Trì không đồng ý để công ty ra mặt, cậu không rõ Diệp Lan sẽ xử lý thế nào, sợ Cảnh Thiên xác nhận quá vội, nói những lời không nên nói.

Đương nhiên sau đó khi Diệp Lan dăng hai tin weibo thì nỗi lo này cũng biếtn mất, không còn gì vội vàng hơn thế được nữa.

Vừa hay nhân cơ hội này làm dịu mối quan hệ với công ty.

Giang Trì và công ty còn nửa năm hợp đồng, hiện tại đang băn khoăn giữa gia hạn hay rời đi, trước đó chuyện Giang Trì nhận phim không thông báo làm công ty rất không vui, cậu cũng muốn tìm hiểu thái độ của bên đó.

Nếu vẫn bỏ mặc không nói gì, Giang Trì có thể hạ quyết tâm tìm nhà khác, mấy năm nay cậu kiếm cho công ty không ít lời, mấy tháng trước còn đền một số tiền lớn, cũng xem như trả ơn tri ngộ của công ty ngày trước.

Nhưng rốt cuộc họ vẫn không hoàn toàn bỏ mặc, rất tích cực liên lạc với Cảnh Thiên, khởi động khâu quan hệ xã hội để ứng phó, chỉ có điều khi xử lý cụ thể còn chút khúc mắc.

Yêu cầu của Giang Trì là: Có gì nói đó, nói rõ mọi chuyện là được, đừng khuếch trương tạo ảnh hưởng.

Công ty thì hiển nhiên muốn ôm lấy cây đại thụ Diệp Lan để lăng xê.

Nghĩ theo hướng tiêu cực, nếu không vì có dính đến Diệp Lan, không chừng công ty đã không chủ động đính chính cho Giang Trì như vậy.

Giang Trì vào nghề nhiều năm, không dễ lừa như trước nữa rồi, mấy năm nay, cậu cũng chỉ ngu xuẩn khi liên quan đến Diệp Lan, ý của công ty thế nào, Cảnh Thiên chưa nói cậu đã biết, cho nên thái độ càng lúc càng cứng rắn.

“Đừng kéo anh ấy vào…”

Giang Trì cân nhắc ngữ khí, nói nhỏ: “Đoàn phim quay trễ lắm chỉ tới tháng chạp, bây giờ mất một vai quan trọng, đạo diễn phải tìm diễn viên khác, có lẽ sẽ kết thúc sớm hơn, lúc tiếp tục hẳn cũng mười lăm tháng giêng rồi, một tháng đó, em nghe theo mọi kế hoạch của công ty.”

Cảnh Thiên khó mà không động lòng, hỏi lại: “Thật sao?”

“Thật mà, cho nên…” Giang Trì đưa mắt nhìn Diệp Lan đang rảnh mốc meo cách đó không xa, hạ giọng, nghiêm túc nói: “Đừng kéo anh ấy vào.”

Cảnh Thiên biết chỉ cần liên quan đến Diệp Lan là Giang Trì sẽ gay gắt, cười khan, “Việc gì cậu phải thế? Thật ra cũng đâu phải chúng ta chủ động, Diệp ảnh đế tự chuyển tiếp weibo của cậu trước, hợp tình hợp lý…”

“Anh ấy biết đăng tin, em cũng biết.” Giang Trì chỉ nói vừa đủ hiểu, “Em không muốn phải chống đối công ty, cho nên chúng ta nhường nhau một bước, đừng liên lụy anh ấy, những chuyện khác đều thương lượng được.”

Cảnh Thiên nghe hiểu được ngụ ý của Giang Trì, thở dài, “Được rồi, anh biét rồi, vậy anh sẽ sắp xếp lịch tết cho cậu? Cậu… tết vẫn không về nhà à?”

“Không về.” Giang Trì nói thẳng, “Chừa cho em mấy ngày nghỉ để em về nhìn một chút là được.”

Cảnh Thiên hiểu tâm bệnh của Giang Trì, không nói chuyện tết nữa, “Vậy được, cậu chịu làm là tốt, anh cũng dễ nói huyện với công ty hơn.”

Giang Trì thật lòng nói: “Anh vất vả rồi.”

Cản Thiên thở dài, “Cậu thấy đáng là được.”

Nói chuyện với Cảnh Thiên xong, Giang Trì thở nhẹ, cất điện thoại.

Diệp Lan vẫn đứng xa xa liếc cậu mãi.

Giang Trì bỏ điện thoại xuống, vô thức nhìn quanh, chợt bắt gặp ánh mắt Diệp Lan, cậu ngây ra.

Diệp Lan thấy cuối cùng cậu cũng nói xong liền ngoắc ngoắc ngón tay, ý gọi cậu qua.

Không ít người xung quanh nhận ra Diệp Lan đang ra hiệu với Giang Trì, không nhịn được cười nhìn Giang Trì, Giang Trì tự dưng thấy mắc cỡ, ngoan ngoãn chạy qua.

“Đang ở trường quay, nhìn điện thoại mãi làm gì? “Diệp Lan ngồi trên ghế trang điểm, nhíu mày bàn chuyện đại sự, “Chuẩn bị cảnh kế chưa?”

Giang Trì vội gật đầu, “Dạ rồi.”

“Vậy đi thôi.” Diệp Lan đứng lên, “Nhâm Hải Xuyên giục từ năm phút trước rồi.”

Giang Trì ngơ ngác, “Sao không thấy ai gọi em hết?!”

Diệp Lan khựng lại, rồi cũng chẳng buồn giải thích, tự cười cười đi trước.

Lý Vĩ Lực hcờ Diệp Lan đi xa mới nói: “Tại anh Diệp nói, hình như anh đang có việc quan trọng, phải chờ một lát, anh ấy bảo người đi báo với đạo diễn anh ấy có chút chuyện nên mới không gọi anh.”

Giang Trì xúc động trong lòng, trái tim bỗng mềm nhũn.

Chỉnh sửa ánh sáng khá lâu rồi mà Nhâm Hải Xuyên vẫn chưa hài lòng, hai người đổi đèn xuống rồi chỉnh thêm gần mười phút nữa.

“Anh Diệp Lan… Vừa rồi cảm ơn anh, thật ra em không có việc gì gấp.” Giang Trì nép trước cửa gian quần áo hẹp, Diệp Lan đứng ép trước cậu. Hai người cách nhau rất gần, Giang Trì nói gì cũng rất cẩn thận, sợ vô ý môi đụng phải Diệp Lan, “Em chỉ nói chuyện với người đại diện thôi.”

“Tôi cũng đoán vậy, bàn chuyện hôm nay đúng không?” Diệp Lan cười bình thản, “Bình thường thì thôi không nói, hôm nay… cậu thấy mặt Nhâm Hải Xuyên mới rồi không? Xanh lè. Vì phải đổi Đồng Nhất Triết, ông già tức nghẹn cả bụng đang tìm người xả đó, cậu mà đâm đầu vào, khửa khửa…”

Giang Trì chỉ nghĩ thôi đã thấy rầu.

“Cậu đoán cảnh hôm nay phải quay mấy lần mới được cho qua?” Diệp Lan trầm giọng cười, “Đoán đi.”

Giang Trì ngẩn ra.

Nói ra thì, đây là cảnh hôn cuối cùa hai người trong phim rồi.

Thoại không nhiều, nhưng cảnh hôn của Giang Trì luôn không tốt lắm, trừ lần Diệp Lan thêm cảnh đột xuất, đóng giỏi lắm cũng hai lần mới qua, Giang Trì không dám hy vọng nhiều.

Giang Trì nhắm mắt suy nghĩ, “Chắc là… hai lần?”

Diệp Lan cười khẽ, “Ngây thơ.”

Đúng như dự đoán của Diệp Lan, Nhâm Hải Xuyên vốn đã có yêu cầu cực cao với cảnh hôn cuối chịu ảnh hưởng tiêu cực của “vất vả lắm mới quay xong giờ vì đổi diễn viên mà phải làm lại”, tính tình cáu kỉnh gấp bội, yêu cầu hà khắc gấp trăm.

“Ánh mắt Diệp Lan không đúng! Sinh nhật Bùi Nhiên, cậu quên lửng còn ra ngoài ăn chơi tới sáng mới về, ánh mắt hổ thẹn chút có được không?”

“Giang Trì! Buồn bã hơn chút nữa!!!”

“Hai cậu sao vậy hả?! Diệp Lan mắc gì cậu vui?!!!”

Diệp Lan liều mình gồng lại, đến lần thứ ba Nhâm Hải Xuyên hô cắt thì không nhịn không nữa cười phụt ra.

Giang Trì véo mạnh ngón tay mình, cố kiềm không cười.

“Xin lỗi xin lỗi…” Diệp Lan xua tay, nghẹn cười, “Chú càng mắng cháu càng nhớ tới Đồng Nhất Triết, càng nghĩ giờ Đồng Nhất Triết thảm tới độ nào cháu càng buồn cười ha ha ha ha…”

Nhâm Hải Xuyên: “…”

Diệp ảnh đế đang đắm chìm trong khoái cảm ngày ngày giẫm đạp người ta, vô thường không chuyên nghiệp, phì cười.

Diệp Lan dùng mu bàn tay lau môi, cố nhịn cười nói với Nhâm Hải Xuyên, “Hì… Năm phút, cháu điều chỉnh lại đã.”

Mặt Nhâm Hải Xuyên đen sì như đít nồi, “Ba phút.”

Diệp Lan gật đầu, “Dạ dạ, xong ngay…”

Diệp Lan hít thở sâu, ép mình nhập vai, Giang Trì đứng cạnh cũng điều chỉnh cảm xúc, Diệp Lan khẽ cười nói với Giang Trì: “Thật ngại quá… Lần này tôi cố gắng hoàn thành.”

Giang Trì vội nói: “Không không sao, anh… anh sao cũng tốt.”

Diệp Lan nhướng mày, “Sao hả? Chưa được tôi hôn đủ?”

“Không phải!!!” Giang Trì suýt sắc, bối rối nói: “Em… em thể hiện không tốt lắm, kéo chân anh.”

Diệp Lan cười cười, “Yên tâm, cảnh sau là qua.”

Giang Trì hoang mang: “Thật… thật ạ?”

“Thật, treo thưởng đi, nếu một lần nữa là qua thì lát cho tôi mượn điện thoại của cậu chơi.” Diệp Lan ngoái đầu nhìn Nhâm Hải Xuyên, nói nhỏ: “Điện thoại tôi còn ở chỗ Sầm Văn, không phải sợ cô ấy, nhưng hôm nay mới gây chuyện, ngại khiến bọn họ lo thêm.”

“Dạ được…” Giang Trì dở khóc dở cười, miễn cưỡng: “Chỉ sợ em…”

“Không đâu.” Diệp Lan nói rất chắc chắn, “Cậu phối hợp tí là được… Lát nữa đừng xấu hổ, tôi lùi lại một chút, cậu hôn lại tôi.”

Giang Trì gật đầu: “Em nghe anh.”

Diệp Lan khẽ cười.

“Các bộ phận chú ý!!!”

“Action!”

Giây trước mới hô bắt đầu, giây trước Diệp Lan một giây nhập vai đã cúi đầu hôn môi Giang Trì.

Diệp Lan cọ sát vài giây, rồi như khiêu khích, cắn nhẹ vào môi Giang Trì, lùi ra sau.

Đúng như hẹn trước, Giang Trì chủ động hôn trả Diệp Lan, một tay thuận theo hướng Diệp Lan dẫn, đặt lên vai anh, đẩy anh vào bức tường cạnh bên.

Diệp Lan hạ mi, ánh mắt chứa đựng cả dung túng lẫn áy náy.

Hôn nhau vài giây, Giang Trì buông Diệp Lan ra, hỏi: “Sao anh lại về?”

Diệp Lan không trả lời, nhắm mắt cúi đầu hôn cậu lần nữa.



“Cắt!”

Mặt Nhâm Hải Xuyên vẫn xanh, tua lại xem một lần rồi sầm mặt nói: “Qua rồi.”

Giang Trì thở phào, Diệp Lan mỉm cười, xòe tay với Giang Trì, lắc lắc ngón tay như thúc giục, Giang Trì ngại ngùng tới chỗ Lý Vĩ Lực lấy điện thoại, mở khóa rồi đưa Diệp Lan.

Không muốn về phòng nghỉ bị Sầm Văn canh chừng, Diệp Lan kiếm chỗ ngồi luôn trong phim trường, chơi điện thoại của Giang Trì.

Giang Trì đứng cạnh, ít nhiều cũng thấy lo.

Thư mục về Diệp Lan trong điện thoại cậu có mật mã, cái đó không sợ, huống chi Diệp Lan cũng không tới mức lục xem hình ảnh của cậu, nhưng cậu sợ mấy thứ linh tinh như lịch sử web hay thứ gì mà mình căn bản chẳng chú ý bị Diệp Lan vô tình thấy được.

Giang Trì không tiện ngồi canh, chỉ đứng cạnh, thi thoảng liếc mắt, sẵn sàng chú ý.

May mà Diệp Lan rất lịch sự, anh không hề đụng tới những thứ riêng tư, chỉ mở web nhập từ khóa đọc tin tức.

Diệp Lan châm thuốc ngậm trên môi, vừa xem vừa lầm bầm gì đó nghe không rõ, không biết lại đang mắng ai.

“Cậu Giang, đạo diễn gọi cậu.”

Phó đạo diễn gọi cậu, bảo: “Cảnh kế tiếp có thay đổi, sắp có kịch bản mới rồi, đạo diễn gọi cậu sang xem lại.”

Giang Trì do dự cúi đầu nhìn Diệp Lan đang chơi điện thoại của mình, lòng phập phồng lo sợ đi theo phó đạo diễn.

Dư luận mạng đa số đều nghiêng về mắng Siêu Giải trí, cũng có vào người chất vấn Diệp Lan là người của công chúng mà xử sự thiếu mẫu mực, không biết kiềm chế, Diệp Lan xì một cái, “Thử trải nghiệm xem có mắng hơn cả tôi không…”

May mà thánh đạo đức luôn thuộc số ít, đa phần mọi người khiển trách lều báo bất lương, vài nhân vật thạo tin thậm chí biết cả việc chuyện này là kết quả màn tự biên tự diễn của Đồng Nhất Triết, nửa úp nửa mở trào phùng châm chọc Đồng Nhất Triết một trận.

Diệp Lan đọc một lúc, thỏa mãn rồi, nhìn quanh, hỏi: “Giang Trì đâu?”

Lý Vĩ Lực vội giải thích hộ.

Diệp Lan gật đầu, đang định đưa điện thoại lại cho Lý Vĩ Lực thì thấy nó rung.

Diệp Lan vô thức cúi xuống nhìn, tin nhắn từ Cảnh Thiên tự động nhảy ra phô bày.

Cậu không cho bọn anh nhắc tới Diệp Lan, vậy tự cậu đáp lời được không? Người ta chuyển tiếp weibo cậu rồi, ít nhất cậu cũng phải bình luận một câu chứ?

Diệp Lan hơi khựng lại, vài giây sau môi từ từ, từ từ cong lên.

Diệp Lan không nén được nụ cười, anh nhanh tay rút điếu thuốc trên miệng xuống dụi vào gạt tàn, thần tốc bấm chữ trả lời Cảnh Thiên: Được.