Ảnh Đế

Chương 7




Mấy ngày sau đó, Diệp Lan liên tục không liên lạc với Dư Tân Trạch.

“Dư Tân Trạch tới tận chỗ chị tìm cậu rồi.” Người đại diện An Á của Diệp Lan dở khóc dở cười, “Cậu lại gây chuyện gì vậy hả?”

Diệp Lan ngồi trên ghế dài chơi trò chơi không thèm ngẩng đầu lên, lười lười đáp: “Quay phim suốt cả ngày, em gây chuyện gì được… Anh ấy nói gì với chị?”

An Á lắc đầu: “Cái này thì không, rốt cuộc có chuyện gì?”

Diệp Lan vừa hơi phân tâm đã bị đối thủ tiêu diệt, anh “chậc” một tiếng, nhíu mày ném điện thoại qua bên, ngẩng lên cầm lấy nước trái cây trợ lý đưa, nhấp một ngụm rồi nói: “Anh ấy muốn kí hợp đồng với Giang Trì, nhờ em dắt mối, em lười can thiệp.”

An Á bật cười, “Lười thì thôi, có cần trốn cậu ta không? Làm chị tưởng cậu lén chị làm gì, hỏi tùm lum người ai cũng nói không biết nên mới tự chạy đến.”

Diệp Lan quay phim hai tháng rồi, đây mới là lần đầu An Á đến thăm.

“Sao mấy người suốt ngày sợ em gây chuyện vậy?” Diệp Lan cau mày, “Phòng công tác của chúng ta rảnh tới vậy sao? Không còn gì chính đáng để làm?”

An Á ngạc nhiên nhìn Diệp Lan, hỏi ngược lại: “Chuyện chính đáng của bọn chị chẳng phải là chạy theo đổ vỏ cho em à?”

Diệp Lan ứ.

Khác với những nghệ sĩ như Giang Trì, Diệp Lan không phải nghệ sĩ trực thuộc công ty giải trí nào đó.

Lúc mời vào nghề, Diệp Lan làm với công ty giải trí của chú mình vài năm, tốt nghiệp đại học rồi thì tách ra, tự mở phòng công tác. Nhóm An Á là thân quân Diệp Lan tập hợp từ lúc đó.

Văn phòng của Diệp Lan chỉ có mỗi một nghệ sĩ là Diệp Lan, anh là ông chủ, cũng là tài nguyên duy nhất, kể ra thì thấy hơi tiêu điều, nhưng văn phòng tuy nhỏ mà không thiếu thứ gì, đối nội chưa từng thiếu nguồn tài nguyên tốt, đối ngoại có mối quan hệ với tất cả các công ty truyền thông lớn, qua mấy năm tuyển chọn lẫn đào thải, nhân viên nòng cốt của cả đội toàn thuộc loại A+ trong ngành.

Việc quản lý và vận hành tài sản riêng của Diệp Lan có đội ngũ chuyên nghiệp khác phụ trách, phòng công tác bên này lương nhiều việc ít, dồn hết lực lượng bồi dưỡng một người, chỉ cần lên kế hoạch phát triển cho Diệp Lan, liên hệ tuyển chọn tài nguyên, và… quan hệ xã hội thay Diệp ảnh đế, xử lý các tình huống kỳ quái.

An Á vuốt mái tóc xoăn dày công chăm sóc, khoan thai nói: “Mỗi lần cậu đi quay phim, bọn chị quạnh quẽ lắm… Nhưng vậy cũng tốt, xem như nghỉ ngơi dưỡng sức, dưỡng sức chờ cậu quay xong về báo đời.”

Diệp Lan: “…”

Diệp Lan cầm điện thoại lên lại, mở trò chơi lên tự.chơi.một.mình.

“Nói nghe đi mà, để bọn chị chuẩn bị trước.” An Á nửa quan tâm nửa nhiều chuyện: “Rốt cuộc có chuyện gì?”

Ngón tay dài dài của Diệp Lan quẹt liên tục trên màn hình, thờ ơ nói: “Thật ra đã nhận lời thuyết phục hộ Dư Tân Trạch rồi, còn nói mười phần chắc chín rồi, nhưng tự dưng em thấy không vui nữa, cho nên trốn… Mà em cũng nói với anh ta rồi, tạm gác chuyện này lại đã, tại anh ta không chịu bỏ thôi.”

An Á nghe vậy càng thấy lạ, “Sao đột nhiên không vui nữa? Giang Trì chọc giận cậu hả?”

“Cậu ấy chọc gì em chứ…” Diệp Lan không rời mắt khỏi màn hình, cẩn thận tránh đạn của đối phương, “Cậu ấy tốt lắm.”

An Á nóng ruột, “Vậy thì tại sao?!”

Diệp Lan không cẩn thận, lại chết, anh hết cách, đành phải ngẩng lên hỏi: “Chị biết Dư Tân Trạch đúng không?”

An Á gật đầu, “Truyền thông Thời Thượng, Dư Tân Trạch và chủ cũ góp vốn mở, chủ bỏ tiền cậu ta bỏ tài nguyên, mấy năm nay cũng xem như phát triển.”

“Phát triển?” Diệp Lan phì cười, “Tài nguyên cấp cao nhất của bọn họ hoàn toàn của Dư Tân Trạch, những người khác trực thuộc nổi tiếng toàn nhờ đóng phim bại não. Đi hướng thuần thương nghiệp cũng dám nói là phát triển?”

An Á cười nhẹ, “Diệp ảnh đế đứng thẳng nói chuyện không đau eo, cậu tưởng ai cũng được như cậu hả, vừa vào nghề đã là nam chính phim điện ảnh? Tư chất khác vận may khác thì cơ hội gặp được cũng phải khác.”

Diệp Lan mỉm cười, “Người ta nói ban đầu em nhờ có người chống lưng thì thôi, chị cũng nói vậy hả?”

“Nhỡ mồm nhỡ mồm, cậu nhờ vào tài diễn xuất!” An Á vội sửa sai, “Cái này thì phải công nhận, mấy năm nay người khác chỉ trích cậu thế nào cũng không lôi diễn xuất vào được, mọi người đâu có mù.”

“Nói bậy…” Mặt Diệp Lan lạnh tanh, “Hồi trước rõ ràng em nhờ khuôn mặt này.”

“Phụt!”

Trợ Lý Sầm Văn của Diệp Lan không nhịn cười nổi, Diệp Lan và An Á nhìn cô, cô vội bịt miệng, nghiêm túc quay mặt nhìn hướng khác.

An Á hết nhìn nổi, không ngờ mới hai tháng không gặp mà da mặt Diệp ảnh đế đã dày thêm một lớp, muốn nịnh nọt cũng khó nữa.

An Á nói theo ý Diệp Lan, “Phải phải, bọn chị toàn kiếm cơm nhờ khuôn mặt của cậu cả, mà lạc đề nữa rồi… Hướng đi thuần thương nghiệp của Dư Tân Trạch thì có sao?”

Diệp Lan bình thản: “Giang Trì không hợp với hướng này, hơn nữa… Chỗ Dư Tân Trạch cũng chỉ đến thế thôi. Tài nguyên nhiều, xã giao cũng nhiều.”

An Á mới nghe tới hai chữ “xã giao” là đã hiểu quá nửa.

An Á nghe đồn từ lâu, Dư Tân Trạch tương đối thích những nghệ sĩ tính tình dễ chịu, chịu hợp tác.

Diệp Lan cười giễu, “Trước đây đi chơi chung, Dư Tân Trạch trực tiếp bảo nghệ sĩ dưới quyền rót rượu, châm thuốc cho tôi, hay lắm sao?”

Nửa đêm mấy ngày trước, hai người cùng đi trên con đường lạnh buốt, Giang Trì lạnh tới run giọng, nhưng ánh mắt vẫn đen bóng.

Hình ảnh Giang Trì nói em là fan của anh vẫn hiện lên trước mắt.

Thật ra câu này Diệp Lan nghe nhiều đến mức không muốn nghe nữa rồi, chẳng tin là mấy. Dù có tin cũng khó mà khiến anh cảm thấy gì.

Nhưng nhìn vào Giang Trì lúc đó, tưởng tượng sau này cậu sẽ phải khép nép hạ mình tới tiệc rượu cười cợt hầu hạ đám người chẳng hề quen biết, Diệp Lan bỗng không muốn nói nữa.

Mỗi người tự chọn lấy con đường cho mình, nhưng Diệp Lan không muốn can dự vào nữa.

An Á biết Diệp Lan khinh nhất chuyện đó, bật cười nói: “Không chừng Giang Trì lại tình nguyện thì sao… Diệp ảnh đế, con người luôn phải đi lên mà.”

“Vậy thì em không quản nổi nữa.” Diệp Lan rút thuốc ra ngậm trên môi, có hai người phụ nữ An Á và Sầm Văn ở đây, Diệp Lan không châm thuốc, chỉ ngậm đó, “Nếu Dư Tân Trạch muốn liên lạc với Giang Trì thật thì không chỉ có mỗi con đường thông qua em, bất quá anh ta chỉ muốn em nói vào một câu, để thuận lợi hơn thôi, em buông ra thì anh ta cũng có cách và con đường khác, tùy bọn họ.”

An Á nghĩ nghĩ rồi cười, “Giang Trì có gì tốt? Mà khiến cậu cũng không nỡ lòng vậy.”

Diệp Lan nheo mắt, cười, “Đàn ông con trai như cậu ấy, có gì mà em phải không nỡ lòng, Giang Trì đâu phải mới vào nghề ngày một ngày hai, Dư Tân Trạch thế nào cậu ấy ắt biết, mà có không biết thì trước khi kí cũng phải hỏi thăm, cậu ấy đâu có ngu… Sớm muộn gì cũng biết, để tự cậu ấy quyết đi, em chỉ cảm thấy cậu ấy không phù hợp với con đường đó thôi.”

An Á cười, “Nhưng lỡ như cậu ấy vừa nghe tin đã mừng rỡ chạy đi kí tên thì sao? Đến lúc đó biết cậu từng chắn đường, không chừng còn hận ngược cậu.”

Diệp Lan cắn nhẹ đầu lọc thuốc, tặng người đại diện của mình nụ cười bất cần đời, “Em sợ cậu ta à?”

Theo vị tổ tông này gần mười năm rồi mà cứ sơ ý là lại bị cậu ta giật điện, An Á nắm mắt niệm thanh tâm chú, hỏi tiếp: “Nếu cậu ấy từ chối thì sao?”

Diệp Lan trầm ngâm không nói.

An Á ngập ngừng lên tiếng, “Với danh tiếng hiện tại, ở lại công ty cũ là phí phạm, tới chỗ Dư Tân Trạch cũng không ổn, theo lời cậu… Giang Trì có vẻ thích hợp với truyền thông Tinh Quang của chủ tịch Diệp.”

Chủ tịch Diệp, tức Diệp Hoa Quyền, chú ruột của Diệp Lan, ông chủ lớn của truyền thông Tinh Quang.

Bản thân Diệp Lan cũng từng ở công ty ấy vài năm, chỗ chú ruột thế nào đương nhiên anh hiểu rõ.

An Á đoán ý Diệp Lan, cười đề nghị, “Nếu Giang Trì từ chối Dư Tân Trạch, chị có thể liên hệ với chủ tịch Diệp, thử  xem có bắt được cây cầu này cho cậu ấy không.”

Diệp Lan uống cạn nước trái cây, trả chai không cho trợ lý, không nói được hay không được.

Mấy ngày sau đó, nhịp độ trường quay càng lúc càng nhanh, đã nghèo còn mắc cái eo, nhiệt độ Bắc Kinh xuống thấp trên diện rộng, nhiệt độ cao nhất ban ngày chỉ khoảng âm bốn năm độ, khi quay ngoại cảnh khổ không kể siết.

“Thị tì không chết lạnh, mặt hoa không chết nực[1]”, thời tiết có thế nào thì phim cần quay vẫn phải quay. Nhân viên chiếu sáng hỗ trợ còn được uống chút rượu chống rét, Diệp Lan và Giang Trì chỉ được uống canh gừng, men rượu sẽ ảnh hưởng đến sắc mặt và trạng thái của diễn viên, trừ khi là yêu cầu từ kịch bản, đạo diễn Nhâm không bao giờ cho diễn viên đóng phim với hơi men.

Diệp và Giang Trì uống canh gừng suốt hơn một tuần, cả hai đều nóng trong người, nghe mùi gừng là buồn nôn.

Diệp Lan cuộn trong tấm áo nhung to, ngồi quanh cái máy sưởi với Giang Trì và Nhâm Hải Xuyên cùng bàn kịch bản.

Chợt điện thoại Giang Trì reo.

Giang Trì lẳng lặng tắt chuông, Nhâm Hải Xuyên nhìn cậu, mát tính hiếm thấy: “Có việc thì giải quyết đi, chu nói với Diệp Lan trước.”

“Không sao đâu ạ.” Giang Trì cười cười, “Chú nói tiếp đi.”

Diệp Lan nhìn Giang Trì, như có điều suy nghĩ.

Nhâm Hải Xuyên giải thích cho hai người một lúc lâu, gọi cả phó đạo diễn và chỉ đạo mỹ thuật tới, cả nhóm cầm kịch bản chia cảnh thảo luận rất lâu, cuối cùng quyết định những phần sẽ thay đổi, phó đạo diễn đi bố trí lại trường quay.

Đạo diễn Nhâm nhìn đồng hồ, nói: “Nửa tiếng sau bấm máy.”

Nói rồi kéo chỉ đạo mỹ thuật đi kiểm tra trường quay.

Giang Trì bỏ kịch bản xuống, lấy di động ra, ra khỏi phòng nghỉ căng tạm, bấm gọi lại.

Diệp Lan đứng lên, tựa vào cửa phòng nghỉ châm thuốc.

Bên ngoài, giọng nói cố ý giảm âm lượng của Giang Trì xuyên qua lớp cửa mỏng vọng vào tai người nghe lén trong phòng 

“Cảm ơn, cảm ơn.”

“Em biết, anh vất vả rồi.”

“Chuyển lời cảm ơn anh ấy giúp em, nhưng trước mắt em vẫn chưa có ý định đó… Dạ, phiền anh giúp em cảm ơn ý tốt của anh Dư.”

“Cũng cảm ơn anh, dạ, được, em sẽ thận trọng.”

Trong phòng nghỉ, Diệp Lan rít hơi thuốc dài, môi khẽ cười.

Giang Trì cúp máy rồi run rẩy nhảy về, cười cười với Diệp Lan, “Lạnh ghê.”

“Trong bình giữ nhiệt có canh gừng.” Diệp Lan đứng một bên hút thuốc, nhíu mày, “Cậu uống đi… Tôi không uống nữa.”

Giang Trì lén lút nhìn ra ngoài, thần thần bí bí lấy túi gì đó trong giỏ của mình ra, thẹn thùng dâng cho Diệp Lan, “Miếng dán nhiệt, anh dùng không?”

Diệp Lan cười khẽ, “Nói nhỏ thôi, Nhâm Hải Xuyên không cho dán, đừng chọc ông ấy mắng cậu.”

Lúc quay phim hai người chỉ mặc sơ mi, dán giữ nhiệt khi cử động mạnh, áo căng vào người dễ bị lộ. Nhâm Hải Xuyên bới lông tìm vết quen, tuyệt đối không cho phép loại sạn này xuất hiện.

Mắt Giang Trì sáng lên, nói nhỏ: “Loại này bạn em mang về cho, mỏng lắm! Em thử lúc chỉ mặc mỗi sơ mi rồi, không thấy được, mình không nói đạo diễn không biết đâu.”

Diệp Lan nhướng mày, đứng thẳng lên, “Thật không?”

Giang Trì gật đầu, “Thật mà!”

Giang Trì cởi áo lông ra, vén sơ mi lên cho Diệp Lan xem, “Em dán trên lưng lẫn ngực, dán trên áo ba lỗ, như thêm một lớp vải thôi, cũng không khô cứng, tuyệt đối không thấy được, em có cả mày đen trắng xanh nhạt, anh, anh thử đi?”

Giang Trì hồi hộp canh chừng bên ngoài, hơi sợ Nhâm Hải Xuyên đột nhiên xuất hiện.

Diệp Lan nhìn vòng eo gầy và phần bụng chắc của Giang Trì, dụi thuốc vào gạt tàn, cười bảo: “Đưa tôi cái màu đen.”

Giang Trì vừa lo Diệp Lan lạnh vừa sợ Diệp Lan nghĩ mình không chuyên nghiệp, thấy Diệp Lan chịu thử thì chộn rộn hết cả lên, hồ hởi lấy miếng màu đen ra.

Diệp Lan nhìn miếng dán trong tay Giang Trì, “Dùng thế nào?”

“Lột miếng này ra, đừng dán lên da… Dán vào mặt trong áo là được.” Giang Trì nghiêm túc dặn dò, “Đừng dán vào khớp xương là không nhìn ra được.”

Giang Trì lại nhìn ra ngoài, giục khẽ, “Mau, mau dán đi, coi chừng đạo diễn quay lại.”

Diệp Lan kéo khóa áo lông, nhìn tấm dán nhiệt trong tay Giang Trì rồi lại nhìn cậu, nói: “Dán cho tôi đi?”

Giang Trì ngẩn ra, cà lăm: “Sao… sao ạ?”

“Giúp tôi.” Diệp Lan cởi hết nút áo sơ mi, nhướng mày, “Ngây ra đó làm gì? Không muốn? Vậy tôi gọi trợ lý?”

“Không không không…”

Giang Trì điên cuồng lắc đầu, cậu nuốt nước bọt, ngón tay run run, lột một miếng dán.

Giang Trì bước tới cách Diệp Lan không đầy một bước, kéo nhẹ vạt áo sơ mi của Diệp Lan ra, dán miếng giữ nhiệt lên áo thun của anh.

Diệp Lan nghiêng người quay lưng ra cửa, hai người cứ như học sinh quay cóp, cao độ đề phòng giáo viên chủ nhiệm bước vào.

Diệp Lan ngẩng cằm lên cho Giang Trì dễ làm, anh hạ mắt nhìn Giang Trì, phát hiện cậu đỏ mặt.

Diệp Lan không nhịn được huýt sáo lên với cậu, cười nói: “Sao? Cơ thể anh đẹp không?”

Lần đầu tiên không phải đang quay phim mà Giang Trì được tiếp xúc gần với Diệp Lan thế này, bầu không khí mát rượi quanh anh bao bọc lấy cậu, Giang Trì vốn đã thở không đều rồi.

Kéo áo dán giữ nhiệt cho Diệp Lan thì thôi đi, còn bị Diệp Lan huýt sáo chòng ghẹo ở cực ly gần nữa! Tâm lý Giang Trì sụp đổ rào rú, Diệp ảnh đế có thôi đi chưa?!!

Đương nhiên, thể loại nhát gan như Giang Trì chỉ dám đỏ mặt mắng thầm, còn thì ngoan ngoãn nói nhỏ: “Đặc biệt đẹp…”

Diệp Lan cười hài lòng, quay người lại, “Sau lưng.”

Giang Trì rất biết chịu cực chịu khó, đỏ mặt, nghiêm túc dán giữ nhiệt sau lưng cho Diệp Lan, cuối cùng do dự một lúc rồi chỉnh sửa sơ mi lại ngay ngắn cho anh.

“Chu đáo quá.” Diệp Lan cười ngồi xuống ghế, “Tập thoại?”

Sau khi Diệp Lan dời ra khoảng cách một mét, Giang Trì thở đều lại.

Giang Trì vừa điều hòa nhịp tim vừa tua lại cảnh vừa hồi một chục lần trong đầu để khắc sâu ký ức, Diệp Lan gọi đến tiếng thứ hai cậu mới hoàn hồn, vội cầm kịch bản chạy qua một bên tập thoại với anh trong lúc chờ đạo diễn gọi.

[1] Trong kinh kịch, người đóng vai thị tì luôn ăn mặc đơn sơ giản dị, diễn viên nam đóng vai mặt hoa luôn phải mặc rất nhiều lớp, hàm ý công việc của diễn viên rất vất vả những luôn được hoàn thành.