Anh Hai Boss, Đừng Nghịch Lửa

Chương 94: Ngoại truyện 10: Kết thúc hoàn toàn



Thế lực ngày càng lớn mạnh, không ai có thể vĩnh viễn đứng ở nơi cao, bởi vì sau lưng anh, còn rất nhiều người tre già măng mọc, rất khó cam đoan sẽ không chen chúc nữa.

Chủ quyền của Trịnh gia đã sớm bị Trịnh Thiểu Hoa nắm trong tay từng chút từng chút, mà bởi vì Trịnh Tĩnh đã lớn tuổi, cùng dần dần rời khỏi quản lý bệnh viện, đi làm nghiên cứu y học khác.

Trịnh Thiểu Hoa nắm USB trong tay, bước từng bước ra khỏi bệnh viện.

Một khi anh đưa ra việc này, vậy có nghĩa tất cả của Trịnh gia sẽ bị hủy hoại trong chốc lát, mà những gì ah vốn có, cũng sẽ bị cướp đoạt hơn phân nửa.

Anh lái xe đến trước cục cảnh sát, lộ trình này như dài đằng đẵng....

Hà Tâm Hạ ngồi trên ghế lái phụ, trong lòng gợn sóng mạnh mẽ, cô dùng ngón tay viết lên kính chắn gió “Anh mắt kính, thu tay lạy đi, đừng nghĩ báo thù.

Đối tượng báo thù, một bên là cha của Trịnh Thiểu Hoa, một bên là Hạ gia.......

Quan hệ mật thiết như thế, hai bên dùng cách thức tàn khốc nhất để tổn thương nhau.

Trịnh Thiểu Hoa rung tay, trong lời nói kiên định giuống như sẽ không có bất kỳ vật gì lay động “Tâm Hạ, em suy nghĩ cho họ khắp nơi, bọn họ đối với em thế nào?”

Có câu nói gọi là, người lương thiện bị người khác bắt nạt.

Trịnh Thiểu Hoa không có cách nào dễ dàng tha thứ cho cô gái mình yêu thương nhất trở thành hồn ma, anh lại không thể làm việc gì khác.

Cho dù là ai, cũng không có quyền làm tổn thương cô, bởi vì đó là cắt từng miếng thịt quả tim anh, đau từng khúc.

Hà Tâm Hạ hiểu người đàn ông này cố chấp, bóng dáng trong suốt từ từ trở lại ghế ngồi, không nhiều lời ngăn cản nữa.

... ...... ....

Chiếc xe nhanh chóng đến cục cảnh sát.

Trịnh Thiểu Hoa lấy điện thoại ra, gọi vào số điện thoại khác “Là cục trưởng Dương phải không? Nghe nói gần đây cục cảnh sát của ông đang điều tra vụ án buôn lậu vũ khí phải không?”

Đối phương là cục trưởng cục cảnh sát ở thành phố C, có quan hệ không tệ với Trịnh Thiểu Hoa.

Trịnh Thiểu Hoa đối nhân xử thế vô cùng tốt, có quan hệ rất rộng ở thành phố C này.

Cục trưởng Dương vừa thấy anh gọi điện thoại đến, lập tức nghĩ đến tin tức Trịnh Thiểu Hoa trong giới y học, còn linh hoạt hơn so với cục cảnh sát, nói: “Viện trưởng Trịnh, anh tra ra được tin tức gì rồi sao?”

Từ trong kính chiếu hậu, mới có thể nhìn thấy bộ dạng trò chuyện của Trịnh Thiểu Hoa.

Anh liếc nhìn phản xạ ánh sáng, thu hồi tầm mắt: “Nếu tôi có thể cung cấp tin tức cho ông, các ông định làm gì?”

“Đương nhiên là đưa bọn họ ra công lý, anh cũng biết buôn lậu vũ khí có tính nghiêm trọng, không phải sao?”

Chợ đen có rất nhiều người buôn bán vũ khí, nhưng hướng đi của những ngươi buôn bán vũ khí kia, cảnh sát vẫn không tìm được. Người trong cuộc vì lợi ích, hạ giá sản xuất, nhưng về phương diện giao dịch, là bị cấm, là trái pháp luật. Nhưng còn những người khác, vụng trộm cắt đứt người bị hại.

Giống như hai tháng trước, có người đến quán ăn đêm ăn uống quá chén, sáng hôm sau khi tỉnh lại, phát hiện mình nằm trong phòng tắm, trên bụng có lỗ thủng, gan bị thiếu một cái. Loại tình huống này coi như rất nhỏ, dù sao người hành hung không muốn tính mạng con người.

“Buôn lậu vũ khí là vụ án cảnh sát coi trọng nhất, viện trưởng Trịnh biết rõ cái gì, xin nhất định không cần phải giấu diếm.” Cảnh sát Dương và Trịnh Thiểu Hoa nói chuyện, Trịnh Thiểu Hoa đã gọi điện thoại đến, như vậy anh nhất định sẽ nói cho ông ta biết, lẳng lặng chờ Trịnh Thiểu Hoa nói.

Hai người đều là lão hồ ly, tâm tư đều hiểu rõ nhau như vậy.

Trịnh Thiểu Hoa nói ra: “Tôi sẽ cung cấp thông tin cho ông, cung cấp thông tin cho ông thế nào? Tôi cho ông một cơ hội lập công, chỉ cần ông bảo vệ tôi an toàn, về phần những thứ khác, ông muốn làm thế nào, thì làm thế đó.”

Theo lời Trịnh Thiểu Hoa nói, các điều kiện cần thiết tối thiểu, điều kiện này có ý nghĩa nhượng bộ thật lớn.

Chỉ là nghe lời Trịnh Thiểu Hoa, cục trưởng Dương mơ hồ đoán được ý gì. Trịnh Thiểu Hoa dự định bất cứ giá nào, tất cả đều không quan tâm rồi sao? Tuy rằng lợi ích có cao đến đâu, anh cũng muốn lật ngược sự thật trước?

Phần quyết đoán này, thật làm cho cục trưởng Dương lau mắt mà nhìn. Rốt cuộc là vì sao, mới khiến cho Trịnh Thiểu Hoa làm ra quyết định như thế? Nguyện ý buông tha trước khi lấy được tất cả.

Ở thành phố C này tốt xấu gì Trịnh gia cũng coi như có mặt mũi, một khi những chuyện này bị tuôn ra, Trịnh gia còn có thể sống yên ổn sao?

“Có thể nói cho tôi biết, nguyên nhân anh làm tất cả là vì sao không?” Cục trưởng Dương nói.

Giọng nói Trịnh Thiểu Hoa hơi trầm thấp: “Bởi vì tôi đã yêu một cô gái.”

Cho nên náo loạn cùng gia tộc? Cục trưởng Dương đột nhiên nhớ tới vụ tai nạn trước đây, chẳng lẽ trong đó còn có tin tức hay sao?

“Anh ở đâu?” Cục trưởng Dương tiếp tục hỏi.

“Ở bên ngoài cục cảnh sát, tôi có món đồ cho ông, theo chứng cứ tôi nắm giữ, cũng đủ để ông lấy đi lập công.” Trịnh Thiểu Hoa mở cửa xe ra, vừa đi ra ngoài, vừa nói.

Hà Tâm Hạ thở ra một hơi, bay ở bên cạnh anh.

Làm như vậy, thật sự đáng giá không?

Nếu Trịnh Thiểu Hoa biết rõ trong lòng cô nghĩ gì, nhất định sẽ trả lời cô, đáng giá.

Cục trưởng Dương nhanh chóng từ trong cục cảnh sát chạy ra, ông ta liếc mắt nhìn thấy Trịnh Thiểu Hoa ở bên cạnh chiếc xe.

Dáng người Trịnh Thiểu Hoa vô cùng cao, độc tác lộ ra vẻ thản nhiên ưu nhã.

Hà Tâm Hạ nhìn cục trưởng Dương bước từng bước đi về phía bên này.

“Xem ra anh vô cùng cấp bách muốn làm hết chuyện này.”

Trịnh Thiểu Hoa không có phủ nhận, sớm ngày hoàn thành, cũng sớm ngày làm cho anh thả lỏng gánh nặng trong lòng “Vụ án này dính dáng đến một quan chức, ngài có dám tiếp tục làm không? Nếu như không muốn, tôi sẽ tìm người khác.”

Quan chứ? Việc này cũng không nhỏ.... ........

Cục trưởng Dương hơi nhíu mày, lập tức thầm nghĩ, khó trách điều tra lâu như vậy, cũng không tra được bất kỳ tin tức gì, thì ra bên trong có người, bộ dáng như vậy có thể giải thích rõ.

“Vì sao không dám?” Mặc dù các quan chức bị đảo lộn, đi trên mũi đao, nhưng loại này là một cơ hội lập công lớn. Nếu thành công, ông ta cũng được đề bạt.

Trịnh Thiểu Hoa gật đầu với ông ta, ý tứ trong ánh mắt, không cần nói cũng biết.

“Đi vào rồi nói sau.” Cục trưởng Dương đi ở phía trước, dẫn đường cho Trịnh Thiểu Hoa.

Phá một vụ án, thường xuyên dùng đến người mua chuộc. Nếu như vụ án được phá và bắt giam, còn phải cho mật thám đó một số chi phí. Cho nên Trịnh Thiểu Hoa vào trong hàng ngũ mật thám, như vậy tất cả những gì anh làm trước đây, đều xuất phát từ chính nghĩa, theo lý, luật pháp sẽ không truy cứu trách nhiệm của anh.

Trịnh Thiểu Hoa cất bước vào trong cục cảnh sát, lần trước tới nơi này, có lẽ là đến thăm Tiểu Nhạc. Không nghĩ đến lúc này đây. đổi lại là anh tự mình đi vào.

Hà Tâm Hạ dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào anh....

Một hành động rất nhỏ, chạm vào rất khẽ.

Làm cho Trịnh Thiểu Hoa toát ra một cảm giác thỏa mãn, có cô bên cạnh, cho dù thế giới có biến thành thế nào, anh cũng có thể thản nhiên đối mặt.

Trịnh Thiểu Hoa lấy USB ra, đưa cho cục trưởng Dương.

“Chứng cứ ở trong này.”

Dục trưởng Dương lấy đi, chuyện thứ nhất muốn làm là cắm USB vào trong máy tính, bên trong chứa một lượng lớn video clip, còn có ảnh chụp, rất nhiều ảnh chụp còn ghi chú thời gian, nhìn ra được Trịnh Thiểu Hoa chuẩn bị những vật này, có một khoảng thời gian rất dài.

“Cái này thật ra cũng là do anh giữ lại đường lui cho mình à?” Sau khi cục trưởng Dương xem xong tất cả, nói ra những lời này.

Hễ là người tiến hành hoạt động tội phạm, không thể mãi mãi thoát khỏi xử phạt pháp lý, trừ phi anh có thể làm không chê vào đâu được, không có một chút sơ hở. Người thông minh thật sự, lúc kiếm được thắng lợi, bắt đầu rửa sạch.

Con đường này người trong hắc đạo lẫn lộn, thường xuyên sử dụng.

Ví dụ như hiện tại có rất nhiều nhà giàu, trước khi làm nhà giàu, đều có quan hệ mật thiết vối hắc đạo.

“Cục trưởng Dương, ngài nói đúng không?” Trịnh Thiểu Hoa không trả lời thẳng, ngược lại ném cho một câu hỏi.

Anh đan chéo hai chân ngồi trên ghế trước bàn làm việc của đối phương, anh biết rõ, những thứ trong USB này cũng đủ để cục trưởng Dương hài lòng.

Cục trưởng Dương nói: “Anh trở về chờ tin tức, tôi sẽ cho mật thám ghi nhận lại thân phận. Nhưng về lợi ích bệnh viện kiếm được.... ....”

“Ông cho rằng tôi sẽ quan tâm những thứ kia sao?” Trịnh Thiểu Hoa chưa bao giờ là một người ham muốn vật chất, anh nói: “Các người muốn xử lý thế nào, tôi không có ý kiến.”

Anh chậm rãi đứng lên, anh đã xong việc, chuyện tiếp theo, cục cảnh sát tự quyết định.

Những chứng cứ này, cũng đủ để Trịnh gia và Hà gia hoàn toàn suy sụp trong thành phố C, mà điều này cũng làm cho Trịnh Thiểu Hoa đạt được mục đích trả thù.

Hà Tâm Hạ nhìn thấy đoạn video trong USB, bên trong video có Hà Chính Trí giúp đỡ Trịnh gia buôn lậu vũ khí. Vụ án buôn lậu vũ khí này, là do Trịnh Tĩnh bắt đầu kinh doanh từ mười năm trước, về sau sau khi Trịnh Thiểu Hoa quản lý bệnh viện Khang Ninh, dần dần cho anh phụ trách tiến hành.

Thì ra trong khoảng thời gian này, Trịnh Thiểu Hoa vừa thu thập chứng cứ, vừ tìm đường lui cho mình, vừa đáp ứng Trịnh Tĩnh quản lý tốt bệnh viện.

Một luồng không khí rất nhỏ xuyên qua Trịnh Thiểu Hoa, giống như nắm mười ngón tay anh lại, bóng dáng trong suốt của Hà Tâm Hạ sóng vai cùng anh, đi ra khỏi cục cảnh sát.

Rõ ràng là người của hai thế giới, tại giờ phút này lại sinh ra một cảm giác tốt đẹp hài hòa.

Ngày hôm sau, vụ án mua bán vũ khí lậu, chính thức trồi lên mặt nước.

Cục cảnh sát dùng tốc độ nhanh như chớp bắt Hà Chính Trí và Trịnh Tĩnh, sau đó công bố chứng cứ có liên quan, làm chấn động hàng ngàn cư dân mạng, tất cả tòa soạn báo Đại Tân Văn cũng đồng thời đưa tin về chuyện này. Ngay lập tức, Hà Chính Trí và Trịnh Tĩnh lâm vào vực sâu bị mắng chửi, hễ là bệnh viện dưới cờ Trịnh Tĩnh, lập tức trở nên có tiếng xấu, rất nhiều bệnh nhân yêu cầu chuyển viện.

Trịnh Thiểu Hoa cầm trong tay một tờ tạp chí, đang đọc qua, đây là kết quả anh đã dự đoán trước.

Hà Tâm Hạ yên tĩnh ở bên cạnh anh, dùng ngón tay viết lên bàn trà “Hối hận không?”

Bệnh viện lâm vào hoàn cảnh này, tất cả đều do việc kinh doanh của Trịnh gia rạn nứt, trực tiếp làm cho sau này Trịnh Thiểu Hoa không có khả năng quản lý bệnh viện. Nghiêm trọng một chút, có thể nói là hủy hoại toàn bộ danh dự của Trịnh gia, cho dù đi đến chỗ nào, Trịnh Thiểu Hoa đều bị người khác chỉ chỉ chõ chõ.

“Anh chưa bao giờ biết hai chữ này viết thế nào.” Trịnh Thiểu Hoa nhẹ giọng nói: “Tâm Hạ, em có muốn đổi lại chỗ bắt đầu lại lần nữa không? Vĩnh viễn không để người khác quấy rầy chúng ta.”

Hà Tâm Hạ nghĩ nghĩ, cô không có lưu luyến gì chỗ này. Trịnh Thiểu Hoa muốn đi chỗ nào, cô sẽ cùng đến đó, sau đó mang theo

Bình Tử.

“Đổi đi.” Hà Tâm Hạ viết ra hai chữ.

Trịnh Thiểu Hoa nói “Anh đi đặt vé máy bay một tuần sau.”

... ...... .......

Vụ án buôn lậu vũ khí làm xôn xao cả thành phố C, Hà Chính Trí đã bị bắt giữ và thẩm vấn, sau khi xác định sự thật, bị bãi bỏ tất cả chức vụ, cộng thêm hủy bỏ đảng viên. Về phần Trịnh Tĩnh......Là nghi phạm quan trọng nhất trong vụ án buôn lậu vũ khí, đã bị bắt vào nhà tù, chỉ còn chờ phán quyết nữa thôi.

Người bị điều tra ra, không chỉ có hai người họ, còn có rất nhiều nhân viên từng tham gia vào vụ án này.

Không biết người nào tiết lộ ra chuyện này do Trịnh Thiểu Hoa đưa ra, trên mạng có rất nhiều người nói anh đại nghĩa diệt thân, tiếng ủng hộ Trịnh Thiểu Hoa ngày càng lớn.

Nhưng đối mặt với tin tức này, Trịnh Thiểu Hoa vẫn không lộ ra chút cảm xúc nào. Cho dù là tốt hay xấu, Trịnh Thiểu Hoa muốn đứng ở thành phố C là không thể nào, dù sao vụ án buôn lậu vũ khí, liên quan đến rất nhiều người trong giới hắc đạo, nói không chừng những tên đàn em kia lại chạy đến tìm anh gây náo loạn.

Sau khi Du Lăng Thần nghe được tin này, đã gọi điện thoại đến nói: “Đây không giống như tác phòng làm việc của cậu, tính nhẫn nại trước kia của cậu đâu mất rồi? Tại sao cậu lại gây ra cuộc phong ba này?”

Du Lăng Thần nhìn rõ trong đó có mánh khóe, Trịnh Thiểu Hoa cũng không nghĩ có thể giấu diếm được ánh mắt của anh.

“Bởi vì còn người tôi đang quan tâm.” Cho nên, anh không có ý định tiếp tục như vậy, anh đã sai lầm một lần, không muốn sai lầm lần thứ hai. “Tôi hiểu được cái gì đối với tôi quan trọng nhất, bọn họ không lay chuyển được tôi, không cần quá lo lắng cho tôi.

Du Lăng Thần nghe không hiểu ý tứ trong lờ nói, nhẹ nhàng nhăn đầ lông mày, đang định tiếp tục hỏi thăm, Trịnh Thiểu Hoa đã cúp điện thoại.

Âm thanh tút tút truyền đến.

Dư Tư Nhạc ngồi bên cạnh đang gọt táo chợt ngẩng đầu, nhìn Du Lăng Thần: “Anh hai, anh Trịnh nói thế nào?”

Du Lăng Thần kể lại cuộc đối thoại cho Dư Tư Nhạc nghe.

Dư Tư Nhạc lặp lại những lời “Bởi vì còn có người tôi đang quan tâm”, chợt nhớ tới bóng dáng lóe lên rồi biến mất trong ngày tang lễ.

Có lẽ.... ...

Trong đầu cô xuất hiện một suy đoán.

“Nói không chừng, trên đời này thật sự có linh hồn.” Chính cô là một dạng tồn tại đặc thù, khác nhưng tin là có, không thể tin là không, không phải sao?

Ít nhất, cô hy vọng linh hồn Hà Tâm Hạ vẫn tồn tại.

... ...... ...... .......

Ba ngày ngắn ngủi, hai người Hà Chính Trí và Trịnh Tĩnh đều bị đền tội, quyết định chính là ở tù chung thân.

Tài sản Hà gia đã bị đánh giá tài sản, phát hiện ông ta có lượng lớn tài chính có lai lịch bất chính, trong lúc nhất thời bất động sản của ông ta, toàn bộ tài chính ngân hàng bị đóng băng.

Sau khi mẹ của Hà Nghiên Vũ nghe được tin này, bởi vì không cách nào tiếp nhận nên ngất đi, được đưa đến bệnh viện. Mà Hà Nghiên Vũ bị dọa đến gương mặt thất sắc, tay chân vẫn run rẩy, dường như không tin đây là sự thật. Bọn họ bị đuổi ra khỏi biệt thự đang ở, trong nhà có những đồ vật gì cũng không cho phép họ mang đi.

Cô ta nghĩ lại mấy hôm trước Trịnh Thiểu Hoa đã nói, hơn nữa trên những tin tức, lập tức đoán được việc này do người nào làm.

Cô ta vịn vào khung cửa khóc lớn, khóc đến thanh kiệt lực suy.

... ...... ...... ...

Gần đây tốc độ làm việc của Trịnh Thiểu Hoa cực nhanh, bên cục cảnh sát cũng bề bộn công việc, một tuần lễ vội vàng trôi qua, anh thu dọn rất nhiều đồ, cất vào rương hành lý.

Anh không có dự định xuất ngoại, một là đến thành phố khác bắt đầu lại lần nữa, ở nơi đó làm bác sĩ, sống cùng với Hà Tâm Hạ.

Trên bầu trời xanh, giống như một khối ngọc bích làm sạch, trong suốt, xuyên thấu.

Từng tia nắng mặt trời chiếu xuống, làm ấm áp lòng người.

Một tay Trịnh Thiểu Hoa xách hành lý, một tay ôm Bình Tử, bước từng bước lên máy bay.

Bóng dáng trong suốt của Hà Tâm Hạ bay bên cạnh anh, ngẫu nhiên vuốt vuốt vài cọng tóc của anh.

Bình Tử sủa gâu gâu một tiếng, dường như khích lệ hành động đùa giỡn của chủ nhân đối với người đàn ông.

Từ nay về sau, Hà gia và Trịnh Thiểu Hoa không có bất kỳ quan hệ gì.

Mấy năm sau

Hồ nước sóng vỗ dập dờn, một cây cần câu treo lơ lững trên mặt hồ, Trịnh Thiểu Hoa mang theo cái nón mặt trời ngồi trên bãi cỏ.

Trên mặt nước nhẹ nhàng lay động, Trịnh Thiểu Hoa thu cần câu lại, một con cá lắc lắc cái đuôi đã cắn câu.

“Tâm Hạ, đêm nay chúng ta nấu canh cá thế nào?”

Một cơn gió nhẹ thổi qua, lướt nhẹ qua gò má Trịnh Thiểu Hoa.

Cảm xúc rất nhỏ bò lên lòng bàn tay anh, giống như có người cố ý cùng anh chơi trò đoán chữ, trong lòng bàn tay anh viết một chữ “được.”

Sóng dợn lăn tăn trên mặt hồ, phản chiếu cái bóng Trịnh Thiểu Hoa. Mà ở bên cạnh anh, dường như phản chiếu một bóng dáng mơ hồ, mái tóc đen tung bay trong gió, khóe miệng hiện lên nụ cười tươi.

Hình ảnh yên tĩnh và hoàn mỹ nhất, thời gian dường như cũng không dễ dàng phá vỡ hành ảnh này, cố tình ngừng lại.

Gâu gâu gâu.... ....

Ở bên chân Trịnh Thiểu Hoa, con chihuahua không lớn hơn cái chén bao nhiêu đang dùng đầu cọ lên ống quần Trịnh Thiểu Hoa, tựa nhưa oán giận chủ nhân và người đàn ông đang thân mật, quên đi sự hiện hữu của nó.

Hà Tâm Hạ cười ha ha, âm thanh này như cơn gió nhẹ, làm xao xuyến lòng người.

Cô xoay người sờ lên cái đầu nhỏ của Bình Tử, nhẹ giọng nói một câu “Bình Tử ngoan.”

Cũng không phải oanh oanh liệt liệt mới xem là tình yêu, yên tĩnh và bình thản cũng giống như tình yêu, tình cảm sẽ không lạnh nhạt hơn so với trước đây.

Hoàn

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.