Anh Hoa Học Viện Hệ Liệt – Chinh Phục Hoa Tâm Đại Thiếu

Chương 2



Chiến tranh bùng nổ, Bắc Đại Lộ Đông Ti không phải cố ý, hắn chỉ là vừa lúc cầm lấy một xô nước hắt xuống phía dưới, nhưng lại hắt trúng vào Dã Trạch Lượng đang chạy cự ly 100 mét, việc gì cái tên Dã Trạch Lượng đó phải chạy nhanh như vậy, vừa vặn bị hắt nước thì liên quan gì đến hắn?

Nhìn Dã trạch Lượng cả người bị hắt cho ướt sũng, Bắc Đại Lộ Đông Ti cười đến đau bụng, kiêu ngạo giơ giơ cái xô nước tỏ vẻ với mọi người xung quanh. Dã Trạch Lượng tức đến mức phát hỏa, từ nhãn thần bắn ra tia lửa, đứng dưới uất hận nhìn hắn.

“Trợn mắt cái gì mà trợn, tám đời rồi chưa có nhìn thấy người hả ?” Vẫn là vô tâm như vậy, Bắc Đại Lộ Đông Ti không chịu để yên tiếp tục nói mỉa.

Quá năm phút đồng hồ, Sâm Viên Chính Nhân mang theo Dã Trạch Lượng toàn thân ướt sũng đến. Bắc Đại Lộ Đông Ti trong miệng đang ăn một miếng bánh quy, vừa nhai vừa cười, tỏ vẻ cực kỳ vô tội.

“Làm sao vậy? Ngươi thế nào rơi xuống nước ướt đến như vậy? Hồ bơi trong trường có quy đinh, xuống nước phải mặc đồ bơi, ngươi sẽ không quên chứ?”

Hắn ác ý đùa cợt khiến Dã Trạch Lượng nắm chặt hai tay, tựa như muốn xông lên trước cùng hắn đánh nhau. Sâm Viên Chính Nhân kịp lúc ngăn cản, ngữ khí bình ổn nói: “Đông Ti.”

Bắc Đại Lộ Đông Ti lại tiếp tục nhét miếng bánh thứ hai vào trong miệng, nhãn thần lấp lánh nhìn Sâm Viên Chính Nhân, ánh mắt ẩn ý lóe sáng cảnh cáo, chỉ cần Sâm Viên Chính Nhân nói một lời khiến hắn khó chịu, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua Dã Trạch Lượng.



Sâm Viên Chính Nhân tựa hồ muốn thở dài. Đám người hâm mộ Bắc Đại Lộ Đông Ti đứng xung quanh cầm hộp bánh quy của hắn, nhét vào miếng bánh thứ ba. Sâm Viên Chính Nhân thấy cái tính thích ăn đồ ngọt của hắn thì cười rộ lên, ghé vào tai hắn nói nhỏ.

“Bánh su kem nhân sô cô la số lượng có hạn của Đường Nhất Gia!”

Miệng hắn vẫn còn ba miếng bánh quy cứ thế mà ngã xuống đất, Đường Nhất gia a! Là cái lão nhân vừa già vừa thối! Hắn từ trước đến nay theo tâm tình mà bán hàng, hơn nữa muốn mua đồ số lượng có hạn thì chỉ có thể chờ vào vận khí.

Khi còn bé hắn nghịch ngợm, lỡ đập vỡ chén trà của lão nhân. Từ đó về sau lão nhân này chết cũng nhất quyết không bán cái gì cho hắn, hơn nữa chỉ cần thấy hắn miệng sẽ lầm bẩm, vội vàng đội bùa hộ mệnh, còn có thể trừng mắt nhìn hắn, luôn mồm nói cái gì ác ma chuyển thế!

Hứ, chẳng qua chỉ là đánh vỡ chén trà tổ phụ truyền cho, có cần ghi hận vậy không? Tuy rằng này đây là chén trà danh nhân từng uống qua, nhưng tỉ mỉ ngẫm lại, đó là đồ second hand a! Bề ngoài có thể nói là lỗi thời, lại từng có người uống qua, không biết có hay không mấy vi khuẩn lưu lại từ mấy trăm năm trước. Hắn giúp lão già đó đánh vỡ coi như công đức nhất kiện đi! Lão nhân kia hà tất tức giận đến cả người run run, cầm mảnh vỡ trên mặt đất khóc thật thảm, khóc như cha mất mẹ mất, nhi tử, nữ nhi cùng tôn tử, mua một cái chén mới chẳng phải là được rồi sao?

Nói chung cái lão nhân kia có ác cảm với hắn, rất ghét hắn, hắn căn bản là mua không được bánh ngọt của lão già. Vì vậy nhắc đến bánh Đường Nhất Gia, nước bọt lập tức tràn ngập trong miệng Bắc Đại Lộ Đông Ti. Hiện tại trong miệng toàn bánh quy, thế nào có thể thỏa mãn khẩu vị tinh tế cảu hắn? Hắn thiếu chút nữa thất thố đến mức nhễu nước miếng, nếu không phải duy trì hình tượng trước mặt fan hâm mộ, Bắc Đại Lộ Đông Ti khả năng từ lâu lôi Sâm Viên Chính Nhân, dùng ánh mắt thèm nhỏ dãi chớp chớp nhìn hắn.

“Đường Nhất Gia? Thật không?” Đồ của lão đầu kia không phải ai cũng mua được nha! Nói không chừng biết được đồ này là để hắn ăn liền bỏ độc vào đó.

“Ân, vì vậy không nên làm khó A Lượng.”

Dã Trạch Lượng đem so với bánh của Đường Nhất Gia, xem ra vẫn còn hơi nặng. Bắc Đại Lộ Đông Ti được một tấc lại muốn tiến một thước nói: “Mỗi ngày đều phải có, chí ít trong một tháng.”

“Ta sẽ cố gắng.” Đây là lời hứa của Sâm Viên Chính Nhân.

Dã Trạch Lượng kêu lên, hắn hai trợn tròn, đối hắn bất mãn nói.

“Không cần, Chính Nhân thiếu gia, ngươi không cần lấy lòng hắn, nhường nhịn hắn, hắn căn bản không được bằng ngươi, đây là chuyện toàn bộ Sâm Viên gia đều biết rõ!”

Bắc Đại Lộ Đông Ti nguyên bản còn muốn cho hắn một đường sống, thế nhưng Dã Trạch Lượng thực sự làm hắn tức giận, nói linh tinh ngay trước mặt fan hâm mộ của hắn, ánh mắt hắn trầm xuống.

“Ngươi tự cho là mình là ai? Là Chính Nhân nói ta không gây khó dễ cho ngươi, bằng không ngươi ngày hôm nay ngay cả cổng trường cũng không vào được, còn dám kiêu ngạo!” Hắn nếu là muốn tìm phiền phức, bằng đầu óc của mình đương nhiên không thiếu cách.

Dã Trạch Lượng phản bác “Kiêu ngạo chính là ngươi!” Dã Trạch Lượng nói, một bên khoác lấy cánh tay Sâm Viên Chính Nhân. Hắn tướng mạo thanh tú, hai mắt to coi như linh động hoạt bát, khuôn mặt đẹp đại khái cũng có thể lọt vào top mười người ưa thích của hắn, thế nhưng hắn lại bám dính lấy Sâm Viên Chính Nhân khiến Bắc Đại Lộ Đông Ti siêu cấp khó chịu.

Trên thế giới, có thể ra lệnh cho Sâm Viên Chính Nhân, có thể sở hữu Sâm Viên Chính Nhân chỉ có mình hắn mà thôi. Dã Trạch Lượng thế nhưng dính Sâm Viên Chính Nhân chặt như vậy, hắn vừa hắt cho một ít nước, lại lập tức tìm tới Chính Nhân để kể tội, căn bản là một cái đuôi, chẳng khác nào cá dọn bể!

“Ngươi có thể vào Anh Hoa học viện là dựa vào sự hỗ trợ của Chính Nhân, mà ngươi có thể an toàn ở đây, là bởi vì Chính Nhân muốn ta đại nhân đại lượng bỏ qua cho ngươi..”

Dã Trạch Lượng cắt lời hắn nói, “Ta biết, gia gia ta đều nói cho ta, tất cả đều là Chính Nhân thiếu gia nhường ngươi. Bởi vì ngươi học kiếm đạo, thiếu gia sẽ không học kiếm đạo, cho ngươi đoạt chức quán quân; ngươi tham tuyển bầu hội trưởng hội học sinh, thiếu gia sẽ không tham gia, cho ngươi lên làm hội trưởng; ngươi muốn thi kiểm tra trình độ IQ, thiếu gia mỗi lần thi cố tình viết sai vài câu, cho ngươi mãi luôn đứng đầu…”

Dã Trạch Lượng nói điềm nhiên như không, khiến Bắc Đại Lộ Đông Ti cả người muốn bốc hỏa. Hắn tự tin mình thông minh tuyệt đỉnh, IQ cao hơn người bình thường, thành quả hiện tại đều là hắn nỗ lực mà thành. Nhưng hiện tại tiểu tử này nói ra, cư nhiên biến tất cả thành Sâm Viên Chính Nhân tặng cho hắn, hồ ngôn loạn ngữ thực sự muốn đắc tội hắn! Hắn đập bàn rống giận: “Ngươi còn dám nói bậy, ta tuyệt đối có biện pháp cho ngươi đuổi học! Chỉ số thông minh của ta cao bao nhiêu, tùy tiện hỏi mọi người đều biết, ngươi còn dám nói tất cả mọi thứ đều là Chính Nhân tặng cho ta!”

“Ta không có nói bậy, Chính Nhân thiếu gia tất cả đều hơn ngươi.”

“Câm miệng, A Lượng.” Sâm Viên Chính Nhân lớn tiếng ngăn cản Dã Trạch Lượng nói.

Bắc Đại Lộ Đông Ti đứng dậy, đứng trước mặt Sâm Viên Chính Nhân. Dã Trạch Lượng nói những lời vừa rồi thực sự đã hạ nhục hắn, lòng tự tôn của hắn tuyệt không cho phép bất cứ ai nói như vậy.

“Cho hắn nói hết, ta muốn nghe hắn rốt cuộc muốn nói gì.”

“Đông Ti, còn có một món điểm tâm khác của Nhất Gia, ngươi qua ăn được không?”

Sâm Viên Chính Nhân giống như trấn an vỗ vai hắn, Bắc Đại Lộ Đông Ti cả người tức không chỗ nào phát tiết, gạt tay Sâm Viên Chính Nhân, không cam lòng chỉ vào Dã Trạch Lượng.

“Ngươi nói, ngươi nói ta có chỗ nào không bằng Sâm Viên Chính Nhân!”

Dã Trạch Lượng đắc ý dào dạt nhìn Bắc Đại Lộ Đông Ti, nói liền một mạch.

“Ngươi tất cả đều không bằng Chính Nhân thiếu gia, Chính Nhân thiếu gia đã sớm qua nước ngoài đạt hạng nhất kì thi tuyển vào đại học, tùy thời đều có thể du học; lão sư kiếm đạo nổi tiếng vừa gặp đã muốn thu nhận thiếu gia làm đệ tử, là thiếu gia nhất quyết đề cử ngươi, cũng là thiếu gia đem cơ hội nhường cho ngươi…”

“Được rồi, không cần nói nữa!” Sâm Viên Chính Nhân từ trước đến nay bình tĩnh đột nhiên sắc mặt trở nên ngưng trọng, Dã Trạch Lượng nhìn sắc mặt của hắn, cuối cùng cũng câm miệng, thế nhưng trên biểu tình đắc ý rõ ràng, khiến Bắc Đại Lộ Đông Ti tức giận đến run người.

Hắn cả đời này còn chưa từng bị người ta khi dễ, nói hắn như thể phế vật. Hắn vốn là siêu cấp đại ma vương từ khi nào lạo bị biến thành phế vật?

“Thật sao? Chính Nhân, là ngươi đem cơ hội nhường cho ta sao? Ngay cả sư phụ kiếm đạo cũng là ngươi tặng cho ta?” Bắc Đại Lộ Đông Ti sắc mặt tái nhợt, căn bản tức đến nổi gân xanh.

“Không có chuyện này, là A Lượng quá hâm mộ ta, nói khoa trương mà thôi.” Sâm Viên Chính Nhân nói chuyện vẫn như cũ lưu loát, thập phần trấn định.

“Ta không có.” Dã Trạch Lượng lại mở miệng, Sâm Viên Chính Nhân lại nghiêm khắc liếc hắn một cái, buộc hắn chớ có lên tiếng.

Bắc Đại Lộ Đông Ti lần đầu tiên lấy tay chỉ vào Sâm Viên Chính Nhân, biểu tình thập phần cao ngạo.

“Ngươi tốt nhất đừng để ta biết ngươi là gạt ta, bằng không ta cả đời cũng sẽ không tha thứ ngươi!”

Bắc Đại Lộ Đông Ti nghiêm túc như vậy khiến Sâm Viên Chính Nhân chần chờ một chút, Dã Trạch Lượng thừa cơ thay hắn nói: “Ta không hiểu Chính Nhân thiếu gia vì sao đối với ngươi lại tốt như vậy. Ngươi căn bản không có gì đặc biệt hơn người, Chính Nhân thiếu gia cái gì cũng hơn ngươi.” < Vương bát đản, ta dịch được đến chỗ này thì cầm lòng không đặng, ta phải nói là Đông Ti không có cái gì đặc biệt hơn người nhưng cái thằng ranh Dã Trạch Lượng này không đến lượt được nói. Đông Ti không phải ngẫu nhiên mà đoạt chức quán quân, càng không ngẫu nhiên có chỉ số IQ cao, ít nhất cũng đã hơn hắn một cái đầu. Mà nói qua nói lại, hắn so Chính Nhân với Đông Ti căn bản là đem con chi hua hua so với đại cường chó săn, đương nhiên nếu thụ cái j cũng hơn công vậy thì cần quái gì trên dưới nữa. Bản thân ta đặc biệt ghét những người nói người không biết đến mình. Thật sự muốn cười đến chết!…. Nhân tiện, ta đã cố gắng không viết linh tinh j rồi mà cuối cùng thực sự là ức chế a~>

Hắn thực sự nhục mạ mình! Bắc Đại Lộ Đông Ti cố sức đẩy Dã Trạch Lượng một cái khiến hắn ngã xuống đất, nắm đấm giơ lên còn muốn đánh tiếp. Người này khiến hắn tức giận tới rồi cực điểm, vậy mà vẫn còn cười khinh rẻ.

“Ngươi đánh ta a, ngươi đánh ta, người ta càng rõ điều ta nói là sự thật.”

Sâm Viên Chính Nhân xen vào giữa muốn ngăn cản Bắc Đại Lộ Đông Ti, Bắc Đại Lộ Đông Ti na một quyền đánh đến trên mặt Sâm Viên Chính Nhân. Sâm Viên Chính Nhân bị đánh đến lệch mặt, nhưng ngay cả kêu đau cũng không kêu một tiếng, thế nhưng Dã Trạch Lượng lại kêu to, nhanh chóng chạy đến bên Sâm Viên Chính Nhân lau vết máu bên khóe miệng.

“Ngươi nguôi giận chưa ? Đông Ti?” Sâm Viên Chính Nhân biểu tình bình tĩnh hỏi, tựa như một quyền vừa rồi không đau cũng không ngứa.

“Ngươi là cái đồ hội trưởng bất tài, không tin ngươi tự đi mà kiểm chứng!” Dã Trạch Lượng quay lại.

Thông thường, chỉ cần Sâm Viên Chính Nhân để hắn khi dễ một chút, Bắc Đại Lộ Đông Ti sẽ lập tức nguôi giận, thế nhưng lúc này đây hắn không chỉ không bớt giận chút nào, hơn nữa càng lúc càng tức giận.

Cái chó má gì vậy! Hắn đánh Sâm Viên Chính Nhân, Dã Trạch Lượng lại chạy ra đó lau vết máu như thể hắn chính là người xấu, hắn thấy thế nào cũng không vừa mắt, quay đầu đi, hung hăng ra tới cửa.

Sâm Viên Chính Nhân biểu tình phức tạp nhìn bóng lưng của hắn, sau đó nghiêm khắc nhìn Dã Trạch Lượng.”Ngươi vì sao muốn nói những lời này, Đông Ti vừa bồng bột vừa nóng tính…”

Dã Trạch Lượng lập tức thu lại ánh mắt mạnh mẽ khi cãi nhau với Bắc Đại Lộ Đông Ti, hai mắt mở to, mắt ngập nước, tỏ vẻ yếu đuối.

“Xin lỗi, Chính Nhân thiếu gia, hắn thực sự đối với ngươi quá vô phép, quá hung hăng, ta chỉ là không thể chấp nhận, hơn nữa hắn căn bản là tâm địa rất xấu, hắn không xứng làm bạn của ngươi, Chính Nhân thiếu gia…”

“Bỏ đi, đi thay quần áo.”

Dã Trạch Lượng lúng túng nói: “Ta vừa tới trường học, trong tủ không có quần áo.”

Sâm Viên Chính Nhân đến tủ đồ của mình, lấy đồ thay cho Dã Trạch Lượng.

Dã Trạch Lượng mặc y phục có thêu tên Sâm Viên Chính Nhân đi trong trường, mọi người nhìn vào lập tức nhận ra hắn cùng Sâm Viên Chính Nhân có quan hệ đặc biệt, bằng không làm sao được mặc y phục của Sâm Viên Chính Nhân. <đồ đểu >_< >

Sâm Viên Chính Nhân, là công tử của tập đoàn có tài lực nhất Nhật Bản, có biết bao nhiêu người muốn nịnh bợ hắn bị hắn tránh xa, lập tức chạy đến bám riết nịnh bợ Dã Trạch Lượng.

“Ngươi cùng Sâm Viên Chính Nhân rốt cuộc là có quan hệ gì?” Có người đánh bạo hỏi vấn đề này.

“Ta ở cùng nhà hắn, coi hắn là thiếu gia.”

Không cần nói rõ, nhưng trong trí tưởng tượng của mọi người, Dã Trạch Lượng lập tức trở thành tâm điểm năm nhất.

Sâm Viên Chính Nhân thế nhưng không chú ý đến những điều này, bởi vì vừa cãi nhau xong, Bắc Đại Lộ Đông Ti lập tức về sớm, hắn gọi điện thoại một hồi dài cũng không ai nghe máy, Sâm Viên Chính Nhân cũng lập tức về sớm, sốt ruột chạy tới đạo trường.

Đạo trường của Giác Xuyên Hùng không lớn, thế nhưng hắn cũng là cao thủ kiếm đạo hàng đầu Nhật bản. Hắn bảy mươi tuổi dưỡng già, không thu nhận bất kì đệ tử nào, duy nhất khiến hắn năm bảy mươi ba tuổi phá lệ thu nhận Bắc Đại Lộ Đông Ti, bởi vậy Bắc Đại Lộ Đông Ti chính là đệ tử được xem trọng nhất của Giác Xuyên Hùng.

Bắc Đại Lộ Đông Ti vào phòng nghỉ của sư phụ, miệng mỉm cười cúi đầu chào, Giác Xuyên Hùng hài lòng vẫy tay muốn hắn ngồi cạnh.

“Đông Ti, qua đây ngồi, uống rượu với ta.”

Giác Xuyên Hùng qua ba tuần rượu có chút say sưa, hơn nữa tâm cơ lại không sâu như Bắc Đại Lộ Đông , rất nhanh, Bắc Đại Lộ Đông Ti đem khúc mắc ra hỏi.

“Sư phụ, ta nghe nói, đệ tử bế môn của ngài vốn dĩ không phải là ta mà là bằng hữu của ta Sâm Viên Chính Nhân?”

Bắc Đại Lộ Đông Ti liên tiếp châm rượu, Giác Xuyên uống đến thập phần thống khoái ── nhìn khuôn mặt tuấn tú của đệ tử trẻ tuổi đầy sức sống thanh xuân, rượu ngon cảm giác càng thêm hương thuần.“Ân. Sâm Viên hài tử này được thiên phú, hơn nữa hắn không có vẻ vương giả kiêu ngạo ta rất thích. Nhưng hắn nói hắn lại không có hứng thú với kiếm đạo, sau đó một hôm hắn đem ngươi giới thiệu cho ta, lại còn đem theo mười hai bình rượu ngon…”

Giác Xuyên yêu rượu ai cũng biết. Bắc Đại Lộ Đông Ti tay nắm chặt, nét cười trên mặt vẫn không thay đổi hỏi.

“Sư phụ, mười hai bình rượu liền mua chuộc được lòng ngài, ngài liền đồng ý thu nhận ta làm đệ tử bế môn, có đúng hay không?”

Bắc Đại Lộ Đông Ti ung dung nói, Giác Xuyên vừa gật đầu vừa cười ha ha.

Đến khi Sâm Viên Chính Nhân đến nới thì cảnh tượng đã như vậy. Hắn cúi chào xong, ngồi bên cạnh Bắc Đại Lộ Đông Ti, dùng nhãn thần hỏi thăm nhưng Bắc Đại Lộ Đông Ti nhãn thần lại đặt trên bình rượu, căn bản không thấy hắn. Lửa trong lòng Bắc Đại Lộ Đông Ti càng đốt càng mạnh, trong tay vẫn liên tục thay Giác Xuyên châm rượu, mãi cho đến Giác Xuyên say bí tỉ ngủ mất, Bắc Đại Lộ Đông Ti mới đứng lên. Sâm Viên Chính Nhân kéo tay áo hắn, kêu: “Đông Ti.”

“Đừng gọi thân thiết như vậy, từ hôm nay trở đi, ta muốn tuyệt giao với ngươi! Ta không còn là bằng hữu của ngươi nữa, bởi vì ngươi từ trước tới giờ luôn lừa gạt ta. Ngươi biết, đối với một nam nhân thông minh tuyệt đỉnh như ta mà nói, cái gì là điều sỉ nhục nhất không?”

Ánh mắt độc ác của Bắc Đại Lộ Đông Ti khiến Sâm Viên Chính Nhân sửng sốt, buông tay áo. Bắc Đại Lộ Đông Ti cố sức phủi lại phủi như thể tay áo hắn đã dính phải thứ gì dó thập phần dơ bẩn. Sau đó hắn cao ngạo đứng thẳng, ngạo nghễ nhìn xuống Sâm Viên Chính Nhân. Người khác có thể không hiểu hắn, thế nhưng Sâm Viên Chính Nhân không thể không hiểu, bởi vậy cảm giác bị phản bội càng thêm sâu nặng.

“Ta cả đời này điều sỉ nhục nhất chính là ngươi giả vờ làm bằng hữu của ta. Trên thực tế, ngươi trong lòng thầm cười ta ngu xuẩn, vô dụng, cười nhạo ta đều là nhặt đồ thừa của ngươi.”

“Ta không có, Đông Ti, ta thực sự đối kiếm đạo không có hứng thú, ta không giống ngươi hứng thú đến thế, cho nên mới đem cơ hội nhường cho ngươi.” Sâm Viên Chính Nhân nỗ lực giải thích.

“Vậy bài kiểm tra ngươi có làm hết sức không?”

Sâm Viên Chính Nhân do dự một chút, bình tĩnh trả lời: “Có vài đáp án ta không chắc chắn nên mới không điền vào.”

Bắc Đại Lộ Đông Ti càng nghe càng giận, tiến lên túm lấy cổ áo của hắn.”Vốn dĩ ngươi có thể ngay bây giờ học đại học ở nước ngoài, ngươi chỉ là theo ta học trong Anh Hoa học viện?”

“Ta thích ở bên ngươi, Đông Ti, bởi vì ở bên ngươi rất thú vị.”

“Thú vị? Ngươi coi ta như khỉ làm xiếc đương nhiên là rất thú!” Bắc Đại Lộ Đông Ti tức giận đẩy Sâm Viên Chính Nhân lập lời thề, “Từ hôm nay trở đi, ta sẽ không coi ngươi là bằng hữu, ngươi cũng không coi ta là bằng hữu, chúng ta làm cái gì cũng là bản lĩnh của bản thân, đừng để ta nghe thấy là ngươi nhường ta cái gì, ta tuyệt đối sẽ không tha thứ ngươi!” Hắn trời sinh tự cao tự đại, mà hắn cũng tin tưởng bản lĩnh của mình, bởi vậy càng không thể cho phép Sâm Viên Chính Nhân làm những chuyện như vậy.

Bắc Đại Lộ Đông Ti nha chóng ly khai, mà Sâm Viên Chính Nhân đứng thẳng bất động tại chỗ. Hắn thấu hiểu Bắc Đại Lộ Đông Ti nhiều năm, lời hắn nói ra như vậy đã không còn có thể cứu vãn, tình bằng hữu của họ bao năm cứ như thế mà hóa hư không.

“Chính Nhân, muốn ăn cái này không?”

Nói những lời này, không phải là từ miệng Bắc Đại Lộ Đông ti, người vừa hôm qua mới đòi đoạn giao với hắn sao?

Sâm Viên Chính Nhân mặt mũi anh tuấn cứ thế đờ ra, không biết đáp lại thế nào. Chuyện bọn họ ngày hôm qua cãi nhau đã lan tràn khắp học viện, dưới sự trợ giúp của Dã Trạch Lượng, tuyên truyền miễn phí, loại tin đồn này càng lan nhanh hơn.

Vốn dĩ ngày hôm nay Dã Trạch Lượng mặt mũi sáng sủa, vui sướng, hắn đã khiến mọi người nghĩ mình là người quan trọng nhất của Sâm Viên Chính Nhân. Hắn cao hơn mét sáu, đứng bên cạnh Sâm Viên Chính Nhân cao hơn mét tám, thật giống như là khỉ con bám trên cánh tay Sâm Viên Chính Nhân đến trường.

Bắc Đại Lộ Đông Ti cái gì cũng ăn, như thể không hề tổn thất!

Rắp tâm của cái tên tiểu hầu tử Dã Trạch thật dễ nhìn thấu, tên đó nói nhiều như vậy còn không phải muốn chia rẽ cảm tình của hắn và Sâm Viên Chính Nhân, muốn thay thế vị trí của hắn trong lòng Sâm Viên Chính Nhân sao? Chỉ có một câu nó: không có cửa! ! Hắn sẽ làm Dã Trạch biết thế nào là thủ đoạn của Bắc Đại Lộ Đông Ti.

Muốn giở thủ đoạn với hắn? Nói đùa, hắn tìm nhầm người rồi, mình mới là nam nhân tối tâm cơ, tối thủ đoạn trên thế giới này.

“Đông Ti, ngươi không tức giận nữa sao?

Ngày hôm qua Bắc Đại Lộ Đông Ti tức giận đến trở mặt. Nhìn hắn giận đến như vậy, Sâm Viên Chính Nhân cho rằng chí ít phải một tháng hắn mới nguôi, nghĩ không ra mới một ngày mà vẻ mặt hắn đã ôn hòa không ít.

“Chúng ta là hảo bằng hữu, ta dù tức, ngủ một đêm liền quên.” Bắc Đại Lộ Đông Ti cười sáng lạn, nói một đằng nghĩ một nẻo, vừa bỏ vào mồm nửa cái bánh quy, cố sức đút phần còn lại vào miệng Sâm Viên Chính Nhân, trên mặt tươi cười chỉ nói một câu, đó chính là: Ăn cho ta!

Sâm Viên Chính Nhân rất nhanh hiểu ý tứ của hắn, suy cho cùng bọn họ cũng rất thân thiết. Sâm Viên Chính Nhân hé miệng, nuốt trọn miếng bánh quy có dính nước bọt của hắn, tuy rằng ánh mắt có chút ít hoài nghi ── với cá tính của Bắc Đại Lộ Đông Ti, hắn sẽ không nhanh như vậy nguôi giận.

Ác ha hả a! Chính Nhân ăn miếng bánh quy của hắn, cho thấy bọn họ có bao nhiêu thân mật! Bắc Đại Lộ Đông Ti thấy sắc mặt Dã Trạch Lượng── không tệ, hóa xanh, hắn còn muốn tên đó tím mặt mới có thể tiêu được mối hận trong lòng hắn.

“Chính Nhân, chân ta rất khó chịu, đi tham gia cái cắm trại mạo hiểm kia thật là tốn sức.” Bắc Đại Lộ Đông Ti đứng lên, hoàn toàn không chút nghĩ ngợi ngã về phía trước, tin tưởng Sâm Viên Chính Nhân sẽ đỡ hắn.

Sâm Viên Chính Nhân quả nhiên đỡ hắn, Bắc Đại Lộ Đông Ti thuận thế sờ sờ thắt lưng, eo, mông của Sâm Viên Chính Nhân.

Tuy rằng bọn họ là bằng hữu từ bé đến lớn thế nhưng Sâm Viên Chính Nhân đều không phải “đồ ăn” của hắn, hắn đối Sâm Viên Chính Nhân chưa từng sờ tới lui, giờ mới phát hiện sự thật đáng kinh ngạc. Ngực tên đó siêu rắn chắc như thể tấm cửa, eo thì thắt đáy lưng ong, như thể xe mô tô hạng nặng, cái mông lại vừa chắc vừa nảy. Cảm giác hắn chính là loại tổng công, trách không được Dã Trạch Lượng bám hắn dai như đỉa.

Sâm Viên Chính Nhân còn chưa rõ cái gì, đã bị hắn mò mẫm lung tung; mà Dã Trạch Lượng sắc mặt thực sự đã hóa tím. Bắc Đại Lộ Đông Ti cố nén cảm giác muốn cười điên lên. Muốn đấu với hắn? Cái tên tiểu hầu tử Dã Trạch Lượng căn bản là đồ ngu ngốc không biết tự lượng sức mình.

“Chính Nhân, ta ngày hôm qua thực sự rất tức, tức giận đến thiếu chút nữa phát khóc, chúng ta là bằng hữu lâu như vậy , ngươi lại đối đãi ta như thế…”

Trên thực tế, hắn một giọt nước mắt cũng không rơi ra, cả đêm hôm qua, hắn đem Sâm Viên Chính Nhân giết một trăm lần bằng ý nghĩ, hơn nữa mỗi lần chết lại không giống nhau. Đương nhiên cái tên tiểu hầu tử còn bị giết đến hơn trăm lần.

“Xin lỗi, Đông Ti, ta rất xin lỗi, có một số việc ta nghĩ không cần nói ra.”

Bắc Đại Lộ Đông Ti tỏ vẻ thấu hiểu gật đầu, thế nhưng câu trả lởi của Sâm Viên Chính Nhân, khiến hắn lần thứ hai xác nhận, Dã Trạch Lượng nói không sai, Sâm Viên Chính Nhân đem rất nhiều cơ hội nhường cho hắn, điều này khiến cho hắn trong lòng vô cùng khó chịu.

Hắn ngày hôm qua đã nghĩ được phương pháp trả thù Dã Trạch Lượng tốt nhất. Đối với Dã Trạch lượng suốt ngày bám dính lấy Sâm Viên Chính Nhân, đương nhiên phải diễn cho hắn xem đến ăn cũng không ăn được! Tên tiểu tử đó cho rằng dùng thủ đoạn có thể khiến hắn rời bỏ Sâm Viên Chính Nhân để cùng Sâm Viên Chính Nhân song túc song phi, phu xướng phụ tùy? Hanh, đâu có chuyện đẹp như thế.

Phải làm hắn tức chết, tức đến mỗi ngày mặt biến sắc liên tục!

Mà đối với Sâm Viên Chính Nhân, Bắc Đại Lộ Đông Ti chỉ nghĩ ra một phương pháp trả thù duy nhất, đó chính là cho “cái nhỏ nhỏ” đó ra mắt mọi người, khiến cho bất cứ nữ sinh nào ái mộ Sâm Viên Chính Nhân đều phải che miệng cười trộm. Nói chung, hắn chính là muốn Sâm Viên Chính Nhân không thể kết giao bạn gái.

Xin lỗi, Chính Nhân, tuy rằng chúng ta trước đây giao tình không tệ, thế nhưng ta ngày hôm qua cũng đã nói qua, chúng ta không còn là bằng hữu nữa, lời nói của ta đều là nghiêm túc, ai bảo ngươi dám vũ nhục tự tôn của ta!

“Vậy bánh của Đường Nhất Gia…” Tuy rằng không còn là bằng hữu, thế nhưng cái mình cần không thể không muốn, Bắc Đại Lộ Đông Ti da mặt dày lại không biết xấu hổ, cái độ mặt dày không thể đem so với người bình thường.

Sâm Viên Chính Nhân mỉm cười, “Ta hôm nay có mang, muốn ăn không?”

“Ân.”

Bắc Đại Lộ Đông Ti lộ ra nụ cười siêu cấp hạnh phúc, chỉ cần nữ nhân thấy hắn cười như vậy, lập tức sẽ quỳ gối xuống đũng quần của hắn, ngay cả mỹ thiếu niên khả ái, cũng sẽ lập tức hai chân hư nhuyễn ngã vào lòng hắn, tựa như thôi miên tùy ý hắn cởi bỏ y phục.

Nụ cười vô song này, Bắc Đại Lộ Đông Ti trước giờ chưa từng diễn trước mặt Sâm Viên Chính Nhân, không biết hiệu quả ra sao. Kết quả hiệu quả so với hắn mong chờ thật hoàn hảo, Sâm Viên Chính Nhân nín thở, hai mắt nhìn chăm chú vào hắn, hơi chút khiếp sợ, suy nghĩ mông lung, vốn có vô số sủng nịch, giờ lại có một chút khó hiểu.

Bắc Đại Lộ Đông Ti mở miệng, hai chân bắt chéo ăn bánh ga tô, để Sâm Viên Chính Nhân hầu hạ hắn. Hắn từng miếng từng miếng đút cho Bắc Đại Lộ Đông Ti, Đông Ti mỗi miếng nuốt vào đều cười siêu cấp hạnh phúc khiến Sâm Viên Chính Nhân hô hấp nhanh hơn, động tác đút bánh càng nhẹ nhàng trìu mến.

Nga ha hả a! Dã Trạch tiểu hầu tử nhìn đến biến sắc, đến mức so với bảy sắc cầu vồng còn muốn đặc sắc hơn. Hơn nữa hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi khiến Bắc Đại Lộ Đông Ti thấy sảng khoái vô cùng, quả nhiên tư vị trả thù thật ngọt ngào, thậm chí so với bánh của Đường Nhất Gia còn ngọt hơn.

Có thể khiến đại thiếu gia nhiều tiền như Sâm Viên Chính Nhân tự mình đút hắn ăn, địa vị của Bắc Đại Lộ Đông Ti trong trường không cần nói cũng không có gì sánh nổi.

Lời bịa đặt ngày hôm qua của Dã Trạch Lượng truyền ra nói cái gì Bắc Đại Lộ Đông Ti tất cả đều kém Sâm Viên Chính Nhân lập tức tự sụp đổ, bởi vì không ai tin tưởng, Sâm Viên Chính Nhân nếu là ưu tú hơn Bắc Đại Lộ Đông Ti, vì sao phải khuất phục dưới chân Bắc Đại Lộ Đông Ti?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.