Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Chương 2




Tiêu Mạc rít một hơi thuốc, mỉm cười nhìn Chu Gia Vinh: “Nếu không vì thế thì cậu tưởng tôi rỗi rãi tới mức đến chỗ cậu mà ăn lẩu hay sao?”.

Lúc này Chu Gia Vinh bỗng thấy buồn chán, bạn bè với nhau bao nhiêu năm, thế mà khi gặp gái đẹp là lập tức trở nên bạc bẽo ngay được.

Tất nhiên, Gia Vinh đã biết Tiêu Mạc luôn là người rất độc mồm độc miệng, nhưng không nghĩ là lần này vì Phương Thần mà ngay cả tài nấu nướng của mình cũng bị coi thường như vậy.

Vì thế Chu Gia Vinh nói: “Nhưng tôi chẳng thấy cô ấy có điểm gì hay cả”.

“Thế cô ấy có điểm gì là không hay?”, Tiêu Mạc chậm rãi hỏi lại.

“Điều quan trọng là cô ấy dường như không phải là người mà từ trước đến nay cậu vẫn thích.”

Bạn gái của Tiêu Mạc nhiều như cá con, nhưng đều cùng là một kiểu, xinh đẹp và đáo để, thỉnh thoảng gặp trong quán rượu, người nào cũng làm ra vẻ điệu đà, tính cách thì rất cởi mở và uống rượu thì thành thần.

Còn Phương Thần…trong mắt của Chu Gia Vinh, phần nhiều là hình ảnh của một cô gái đứng đắn, từ lời ăn tiếng nói đến cử chỉ việc làm, lúc nào cũng đoan trang, nghiêm nghị. Xem ra, ngay từ hồi còn nhỏ đã được cha mẹ dạy dỗ nghiêm khắc, cho nên đến giờ cũng chưa thấy dẫn bất cứ một người bạn trai nào về nhà.

So sánh Phương Thần với những cô gái ấy, quả là khác nhau một trời một vực.

Vì thế, Chu Gia Vinh rất hoài nghi, vì sao Tiêu Mạc bỗng nhiên lại thay đổi khẩu vị như vậy?

Sau khi bài phỏng vấn mấy hộ ngoan cố được toà soạn đăng, không ngoài dự đoán, nó trở thành đề tài thu hút sự quan tâm của rất nhiều người. cuối cùng, toà soạn phải mở hẳn một chuyên mục ở trang 4 để các độc giả quan tâm trình bày ý kiến của mình.

Và trong những lúc trà dư tửu hậu, các đồng nghiệp trong toà soạn thỉnh thoảng cũng bàn luận với nhau.

“Cuộc tranh chấp về chuyện di dời kéo dài gần hai năm nay, hơn nữa mỗi ngày một căng thẳng. Chỉ có điều, người chiến thắng cuối cùng sẽ không phải là người dân.”

“Thật ra, vấn đề cốt lõi là tiền…người dân họ còn muốn gì nữa? chỉ cần thoả thuận đền bù thực sự được thực hiện thì chẳng cần phải tốn công sức và thời gian để đấu trí với chính quyền hoặc chủ đầu tư làm gì.”

“À, nghe nói mấy hộ gia đình ngoan cố đó liên kết với nhau, họ còn viết cả biểu ngữ treo lên mái nhà, nói rằng đến chết cũng phải kiên quyết bảo vệ quyền lợi.”

“…” đang lúc mọi người bàn luận đến chỗ gay gấn nhất thì Phương Thần có điện thoại, cô phải lập tức đến bệnh viện thành phố.

Hành lang bệnh viện lúc nào cũng đầy người nhà bệnh nhân và dáng đi vội vã của các y bác sĩ, đến đâu cũng sặc mùi cồn và mùi ê te. Một lúc lâu sau Phương Thần mới tìm được buồng bệnh số 1311. Vừa bước vào cửa thì thấy Vương Nhị Phượng đang ngồi trên giường, nét mặt tức giận.

Đó là một phòng bệnh tập thể với sáu giường bệnh kê san sát, khiến cho không gian phòng càng trở nên chật chội.

Nhìn thấy Phương Thần bước vào, Dương Nhị Phượng lập tức đứng bật dậy, nhìn quanh rồi hỏi: “Này, chỉ có một mình cô thôi à?”.

Phương Thần đáp: “Chị gọi điện thoại cho anh Lý đồng nghiệp của tôi à? Hôm nay anh ấy có việc phải ra ngoại ô, không về kịp.”

“Không sao, cô tới cũng vậy thôi.” Dương Nhị Phượng chỉ người đang nằm trên giường bệnh, nói: “Cô nhìn đi, bà cụ nhà tôi bị bọn họ làm cho ra nông nỗi này đây!”.

Lúc đó, bà cụ già gần chín mươi tuổi đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt gầy guộc nhăn nhúm gần như chìm xuống chiếc gối màu cháo lòng, cổ tay phải quấn băng, có lẽ là vì đau đớn khó chịu, nên cổ họng liên tục phát ra tiếng rên hừ hừ.

Phương Thần sững người, “Xảy ra chuyện gì vậy?”.

“Là những kẻ đầu tư bất động sản đáng băm vằm gây ra chứ còn ai nữa?”.

Dương Nhị Phượng nén lại một lúc, vừa nghiến răng vừa kể lại cho Phương Thần nghe về sự việc.

Thì ra vì nhà lại bị cắt điện lần thứ hai, bà cụ đang trong nhà tắm không nhìn thấy đường đi, va vào chiếc bồn rửa mặt, may mà lúc đó kịp bám vào mép bồn rửa nên mới không bị ngã, tuy nhiên cổ tay phải đã bị gãy ở mức độ nhẹ.

“Các anh chị nhà báo, tôi cũng đã đọc báo hai ngày hôm nay rồi, tôi nghĩ chuyện này không thể như thế được, các anh chị cứ đăng nữa đi! Phải để cho mọi người biết bọn người ấy xấu xa đến mức độ nào!”.

Phương Thần động viên, xoa dịu Dương Nhị Phượng một lúc, sau đó ra hành lang gọi điện cho anh Lý, nhưng chưa kịp bấm số thì nhìn thấy Tiêu Mạc bước ra từ trong thang máy.

“Sao em lại ở đây?” Tiêu Mạc có vẻ sửng sốt, nhưng nhanh chóng hiểu rõ sự việc, đưa mắt liếc về phía buồng bệnh và nói: “Em có thể chờ anh một lúc không?”. Phương Thần cất điện thoại rồi làm một động tác nhường đường cho Tiêu Mạc.

Phương Thần không ngờ lần này Tiêu Mạc lại đích thân ra mặt vì chuyện nhà Dương Nhị Phượng, hơn nữa còn nhanh chóng như vậy, mấy người đi cùng anh ta cũng đều mũ áo chỉnh tề dáng vẻ nho nhã, có vẻ như họ là những cán bộ chủ chốt của công ty.

Sau khi bước vào trong buồng bệnh họ đóng cửa lại, vì vậy Phương Thần không biết họ giải quyết sự việc đó như thế nào, cô đứng ngoài cửa chờ khoảng hơn mươi phút mới thấy Tiêu Mạc dẫn đầu đám người đó bước ra.

Điệu bộ của Tiêu Mạc rất điềm tĩnh, tự nhiên, một tay anh ta cho vào túi quần, miệng mỉm cười với cô, “Có muốn đi cùng với anh không?”.

Phương Thần ngẫm nghĩ một lát, nói: “Thế thì để em vào chào họ một câu đã”.

Dương Nhị Phượng vẫn đứng ở bên giường, chỉ có điều điệu bộ tức giận ban nãy đã tan biến mất, chị ta cười nói với Phương Thần, giọng vẫn rất to: “Đúng là áy náy quá, làm phiền cô phải tới tận đây”.

Phương Thần đáp: “Không sao, đây là công việc của tôi mà.”

Dương Nhị Phượng lập tức ngắt lời cô: “Không, dù sao tôi cũng phải cảm ơn cô. Bà cụ nhà tôi không có vấn đề gì lớn, các bác sĩ cũng vừa nói rồi, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày là khỏi thôi”. Vừa nói, chị ta vừa liếc mắt về phía cửa, dáng vẻ ngượng ngùng: “Thật ra, vừa rồi tôi đã nóng quá, cô đừng nghĩ những lời nói ấy của tôi là thật nhé”.

Phương Thần nhìn chị ta, “Ý của chị là?”.

Dương Nhị Phượng ấp úng một lát rồi nói: “Thực ra đó cũng chỉ là một chuyện nhỏ thôi nhưng tôi thấy Tổng giám đốc Tiêu là người tử tế, anh ấy còn sắp xếp để lát nữa đổi buồng bệnh cho bà cụ nhà tôi…”.

Phương Thần lập tức hiểu ngay ý tứ của câu nói ấy, cô gật đầu, đáp: “Vậy thì chị chăm sóc bà cụ cho tốt nhé. Tôi đang có rất nhiều việc phải giải quyết ở cơ quan, tôi về đây”.

“Vâng, thế cô về nhé”, Dương Nhị Phượng cười, tiễn cô mấy bước, rồi quay lại.

Hai chiếc xe của Tiêu Mạc nối đuôi nhau phóng vun vút trên đường.

Một hồi lâu, không khí trong xe rất yên ắng, yên ắng tới mức bất thường, sau đó đột nhiên Tiêu Mạc quay đầu lại hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”.

Phương Thần ngây người một lát rồi mới lên tiếng: “Có đúng là Dương Nhị Phượng đồng ý chuyển nhà rồi không?”.

“Phải, cơ bản là đã đồng ý.”

Câu trả lời của Tiêu Mạc rất nhẹ nhàng, như thể anh ta vừa giải quyết xong một chuyện bé tí ti nhưng Phương Thần không nghĩ như vậy, thậm chí cô còn nhủ thầm trong bụng: “Chỉ mười phút đồng hồ mà anh đã thuyết phục được chị ta ư?”. Thuyết phục một hộ gia đình ngoan cố? cô còn nhớ rất rõ thái độ kiên quyết của Dương Nhị Phượng khi bảo vệ mảnh đất của mình.

Nhưng Tiêu Mạc đã cười, bổ sung thêm một câu: “Nhiều lời cũng vô ích, anh đã cho chị ta thứ mà chị ta muốn, chỉ có thế thôi”.

“Tiền à? hay là lời cma kết kèm theo khác? Nếu đã nhẹ nhàng như vậy, thì lẽ ra anh nên giải quyết chuyện này sớm hơn mới phải.”

“Nhưng bây giờ mới là thời cơ tốt nhất.” Tiêu Mạc vươn người, dựa vào ghế vẻ rất thoải mái, rồi cúi xuống phủi áo, thong thả nói: “Vì anh là một người tốt, nên anh đã xuất hiện vào lúc chị ta cần nhất”.

“Không”, Phương Thần lắc đầu, vẻ mặt tỏ ra đã hiểu bản chất vấn đề, nói bằng giọng chắc chắn, rõ ràng từng tiếng: “Anh quả là một nhà đầu tư ranh mãnh, một nhà đầu tư ranh mãnh không hơn, không kém.”

Trong xem im ắng một lát, rồi bỗng nhiên vang lên tiếng cười sảng khoái, dường như Tiêu Mạc không để bụng lời đánh giá đó, mà chỉ buồn cười. Cảnh vật hai bên đường lướt qua vun vút, phản chiếu lên khuôn mặt tuấn tú, chẳng khác gì những hình ảnh đang nhảy nhót.

Một lát sau, Tiêu Mạc thôi cười, quay đầu lại nói: “Sự thẳng thắn của em khiến người ta cảm thấy thích thú”.

“Cảm ơn!”.

“Buổi tối có rảnh không? Anh muốn hẹn với em.”

“Có việc gì vậy?”, Phương Thần hỏi với vẻ cảnh giác.

Tiêu Mạc bị câu hỏi của cô làm cho bối rối, vì rất ít khi người ta thấy một cô gái hỏi lại như vậy, nên anh gõ gõ ngón tay xuống đầu gối mấy cái rồi mới trả lời: “Thông thường trong các cuộc hẹn em thường làm gì?”.

Không ngờ Phương Thần trả lời rất nghiêm chỉnh: “Em chưa từng hẹn hò bao giờ”.

Dường như Tiêu Mạc không thể tin được đó là sự thật, anh ngây người trong giây lát rồi mới nửa cười nửa không: “Xem ra các chàng trai ở gần em quả là không có mắt nhìn.”

Chiếc xe từ từ dừng lại bên ngoài cửa toà soạn. tiêu Mạc hạ cửa kính xuống, tì khuỷu tay lên, vẫn với vẻ mặt khó đoán được tâm trạng: “Em không lừa anh đấy chứ?”.

Phương Thần vẫn giữ nguyên sắc mặt, đưa tay sửa lại vạt áo, đáp: “Nếu muốn lừa gạt người khác, thì phải nên nói rằng mình có tình sử phong phú như thế nào thì mới đáng giá chứ, đúng không?”.

“Phải, hình như là như vậy”, Tiêu Mạc đưa tay sờ cằm vẻ ngẫm nghĩ.

“Nhưng tối nay em bận rồi.”

“Để hôm khác, được không?”.

“Để sau hãy hay”, nói xong cô đưa tay vẫy vẫy về phía anh, “Em vào trong đây, tạm biệt”.

Mãi cho đến khi Phương Thần bước lên hết bậc thềm và khuất người sau cánh cửa lớn, Tiêu Mạc mới dựa vào ghế và mỉm cười.

Rất thú vị.