Anh Hùng Mạn Tẩu

Chương 30



: Anh hùng thụ hình

Danh Kiếm sơn, Lâm Thục Nhân men theo sơn đạo chậm rãi đi về. Nói đến cũng buồn cười, gia tộc hắn trụ tại đỉnh núi, nhưng này cũng là lần đầu tiên hắn leo núi. Trước giờ hắn chưa bao giờ rời đi quá Danh Kiếm môn, giống như một con cừu bị giới dưỡng (chắc ý nói là vây lại chăn ây ) , chính là tất cả những kẻ khác đều không biết hắn kỳ thật là một con sói đội lốt cừu (á, ảnh tự nhận). Một đường đi thẳng, nhưng lại không thấy một đệ tử Danh Kiếm môn nào, trong lòng không khỏi nghi hoặc.

Đột nhiên từ trong rừng cây nhảy ra một người , ” Sư ca !” Tiểu sư đệ Ngũ Tuyển Văn nghiêng ngả lảo đảo chạy tới, vội la lên “Ngươi. . . . . .” thanh âm bị hụt vì phải chạy nhanh, “Ngươi sao lại trở lại ? Đi mau!”

Lâm Thục Nhân cau mày, nói “Sao lại thế này?”

Ngũ Tuyển Văn tả hữu nhìn xung quanh một phen, xác định bốn phía không ai, lền kéo Lâm Thục Nhân trốn vào góc, nói “Đại sư ca liêu tính ngươi đã nhiều ngày sẽ trở về, phân phó ta ở đây chờ ngươi, nói ngươi nếu đã trở lại liền nói ngươi mau chóng rời đi.”

“Vì sao?” Lâm Thục Nhân kinh ngạc.

Ngũ Tuyển Văn cắn cắn môi, đáp viết “Sư phụ đang ở nổi nóng, ngươi hiện tại trở về, sẽ  chịu khổ ! “

“Đại ca đâu?” Thấy y ánh mắt lóe ra, Lâm Thục Nhân nhất thời cảm giác có chuyện không ổn.

“Đại sư ca. . . . . .” Ngũ Tuyển Văn dừng một chút, nói ” Hắn thì sẽ tự xử lý, sư ca nói ngươi đợi sư phụ nguôi giận rồi trở về.”

Lâm Thục Nhân chọn mi, thanh âm nghiêm khắc  vài phần, nói ” Đại ca hiện tại ở đâu?”

“Ở. . . . . .” Ngũ Tuyển Văn ấp úng, biểu tình thật sự kích động.

“Suốt cả chặn đường vì sao chẳng thấy đệ tử của Danh Kiếm môn nào?” Lâm Thục Nhân hỏi, “Tuyển Văn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! ?” Ngũ Tuyển Văn không chịu đáp lời, lâm thục nhân nóng giận, nói, “Ta đi? Ta có thể đi sao ? Ngươi cũng biết ta phạm phải tội gì  ? Đại ca trăm triệu lần gánh cũng không được ! Hắn ngày thường đối đãi với ngươi không tệ, chẳng lẽ ngươi muốn nhìn hắn chết ! ?”

Ngũ Tuyển Văn đương nhiên hiểu được, biết Đại sư ca đang phải chịu tột, nhất thời trong lòng sốt ruột, không biết nên nói như thế nào. Đắng đo, rồi lại sợ hãi, vẫn là tại chỗ òa khóc lên. “Đại sư ca hắn. . . . . . Hắn. . . . . . Hắn bị sư phụ phạt nặng, đang chịu hình, sư phụ lệnh toàn thể đệ tử quan khán, lấy việc kia làm cảnh cáo.”

Lâm Thục Nhân tựa như ngực đã trúng một quyền, đau đến không thể hô hấp.” Mang ta đi.”

Ngũ Tuyển Văn nức nở một trận , cũng khôi phục lại, nói ” Sư ca, ngươi trở về không được.”

Lâm Thục Nhân liền đáp, ” Ta nói , tội này Đại ca lãnh không được, mau dẫn ta đi!”

Ngũ Tuyển Văn dụi dụi mắt, dẫn Lâm Thục Nhân nhanh chóng chạy về đỉnh núi. Đại đường Danh Kiếm môn rộng lớn, mấy trăm đệ tử đứng đó mà vẫn lạnh ngắt như tờ, duy chỉ có tiếng roi quất phát ra vang vang. Lâm Hiền Nhân trên thân duy nhất một kiện y bào đơn bạc, nằm sấp trên mặt đất thụ nhận. Chấp pháp chính là Tam đại đệ tử đứng trong hàng đệ nhị – Chu Thái, hắn vốn luôn thống hận Lâm gia hai huynh đệ, một kẻ là công phu hơn hắn, một kẻ cướp đi Lãnh Tuyền kiếm, cuối cùng có thể trả thù, nên mỗi lần quật đều không lưu tình chút nào. Lâm Thục Nhân đẩy ra đám người, vội vàng tiến đi vào, Ngũ Tuyển Văn muốn ngăn đều ngăn không được.

Mọi người nhìn thấy Lâm Thục Nhân hiện thân, phát ra sợ hãi, nhưng cũng lập tức lại khôi phục một mảnh yên tĩnh, ai cũng không dám nhiều lời. Lâm Hiền Nhân phát hiện Lâm Thục Nhân xông vào, trong lòng không khỏi mắng to hồ đồ. Ngay sau đó, một côn giáng xuống lưng hắn, một côn này cực kì ngoan độc, đánh vào phía sau lưng nhưng là ở vị trí trái tim, bất đắt dĩ lúc chịu hình không được vận nội lực hộ thể, hắn rên một tiếng, cả người té ngã trên mặt đất.

“Đại ca!” Lâm Thục Nhân xông lên tiền nâng dậy đại ca nhà mình , căm phẫn nhìn Chu Thái, chính là chịu hình cũng không nên ngoan độc như thế !

Chu Thái đối với phẫn nộ của hắn đều làm như không thấy, xoay người hướng chưởng môn Lâm Hồng Khâm ngồi ngay ngắn ở giữa cùng hai vị sư thúc Mã Tử Thời cùng Hoa Mậu Lập cúi đầu chờ sai sử.

Lâm Hiền Nhân miễn cưỡng chống tay đứng dậy, cố gắng ném ra một cái tươi cười, nói” Không có việc gì. . . . . .”

Lâm Thục Nhân xem đại ca tạm không có gì , sau đó quỳ gối xuống giữa đại đường, nói “Thục Nhân hướng cha cùng hai vị sư thúc thỉnh an.”

Lâm Hồng Khâm không nói một câu, thần thái trang nghiêm, uy nghiêm khí duệ không thể nghi ngờ. Nói tiếp chính là Mã sư thúc, mặt hắn cười như La hán, tuy là khẩu khí nghiêm khắc, cũng làm cho người ta cảm giác vài phần thân thiết, chỉ nghe hắn nói, “Thục Nhân ngươi một mình xuống núi, rướt vào đại họa, còn không mau hướng chưởng môn sư huynh giải thích chuyện Vũ Di sơn trang !”

Lâm Thục Nhân sắc mặt trắng bệch, nói ” Sư thúc, Thục Nhân hổ thẹn với Danh Kiếm môn, tự biết nghiệp chướng nặng nề, mặc cho xử phạt.”

Lâm Hồng Khâm vỗ xuống tay vịn của tọa ỷ , lớn tiếng hỏi ” Ngươi cùng đại ma đầu Sở Ngạo Thiên cấu kết, chính là thực ?”

“Phải” Lâm Thục Nhân không có gì biện giải.

“Thục Nhân, lời này cũng không thể nói lung tung a. . . . . .” Mã Tử Thời vừa nói đã bị Lâm Hồng Khâm ngăn lại

Lâm Thục Nhân không dám nhìn phụ thân, tiếp tục cúi đầu. Lâm Hồng Khâm đứng dậy đi đến hắn trước mặt, lại hỏi ” Ngươi còn trợ giúp hắn chạy thoát khỏi Vũ Di sơn trang, chính là thực?”

“Phải” Lâm Thục Nhân không chút nào phủ nhận.

Ba! Lâm Hồng Khâm dương tay ra một bạt tai, mắng “Nghiệt tử!”

Một cái tát này thập phần vang dội, đánh cho nội đường mọi người cả kinh, Lâm Thục Nhân sắc mặt từ trước đến nay không tốt, một chưởng lúc sau trên mặt lại nổi lên một màu đỏ sậm. Lâm Hiền Nhân bên cạnh thấy hết hồn, Chu Thái cũng chỉ ẩn ẩn cười, trong lòng rất là sảng khoái.

“Ta muốn ngươi lập tức đi giết Sở Ngạo Thiên, ngươi làm được ?”

“Ta. . . . . .”

Lâm Hiền Nhân thấy tình thế thái không ổn, lập tức tiến lên nói, ” Cha, Sở Ngạo Thiên võ công cái thế, Nhị đệ không phải đối thủ của hắn.”

“Hảo, ta cho ngươi mang theo vài tên đệ tử Danh Kiếm môn , trợ ngươi thu phục ma đầu Sở Ngạo Thiên , ngươi còn có ý kiến ?” Lâm Hồng Khâm trong giọng nói lộ ra lửa giận.

Lâm Thục Nhân lại không chút do dự đáp, “Làm không được.”

“Ngươi ——”

“Cha, ngài từng dạy ta, người trong giang hồ nặng nhất hai chữ Tín Nghĩa, ta ký đồng ý cuộc đời này hộ hắn chu toàn, chỉ cần ta còn còn sống, liền tuyệt không làm chuyện nguy hại đến hắn.” Lâm Thục Nhân thản nhiên đáp, không e dè.

“Khá lắm, Tín Nghĩa, ngươi vì thủ tín phụ bản giáo , ngươi lại đi theo Ma đạo, lưu lại loại nghịch tử như ngươi làm gì !” Lâm Hồng Khâm đề khí vu chưởng, cao giơ lên cao , sắp hạ xuống.

“Cha, không cần!” Lâm Hiền Nhân phi thân che ở phía trước thân Lâm Thục Nhân,  vội la lên “Nhị đệ ngây thơ không biết, tạm thời hai mắt bị ma chướng mê hoặc , cầu người cho hắn chút thời gian.”

Lâm Thục Nhân trong lòng đau xót, nói ” Đại ca. . . . . . Ngươi không cần nhiều lời, ta thật sự làm không được.”

“Ngươi câm miệng cho ta!” Lâm Hiền Nhân nặng nề quỳ gối trước mặt phụ thân , nói “Cha, Nhị đệ thuở nhỏ thể nhược, chưa bao giờ rời đi quá xa Danh Kiếm môn, lần này sơ thiệp giang hồ, lòng người khó đoán, ta thân là huynh trưởng không có lời khuyên bảo đàng hoàng, là do ra thất trách, ngài muốn phạt liền phạt ta đi .”

“Cha, ai làm người đó chịu, ta cũng không phải hài tử, biết rõ ràng mình đang làm cái gì, thỉnh chớ trách cứ đại ca.” Nhớ tới ngày đó đại ca phóng hắn cùng Sở Ngạo Thiên đi, Lâm Thục Nhân trong lòng mắng to chính mình, làm liên lụy đến đại ca.

“Sư phụ, thỉnh ngài khai ân.” Ngũ Tuyển Văn quỳ rạp xuống đất, lập tức dập đầu lạy ba cái. Danh Kiếm môn chúng đệ tử lập tức đều quỳ xuống, khẩn cầu sư phụ tha thứ Lâm gia hai huynh đệ. Tuy rằng Lâm Thục Nhân trong môn tình cảm cũng không nhiều, nhưng là Lâm Hiền Nhân lại được phần đông các sự đệ kính yêu , ai cũng không đành lòng thấy hắn bị phạt, chỉ có mình Chu Thái nghiến răng nghiến lợi.

Tuy là thịnh nộ,Lâm Hồng Khâm cũng không nhẫn chính tay giết thân tử của mình, đối sư đệ Hoa Mậu Lập nói, “Hoa sư đệ, hình pháp môn là do ngươi chấp chưởng, nên xử trí như thế nào, ngươi định đoạt đi.”

Hoa Mậu Lập là người chính mắt thấy hai huynh đệ lớn lên, sao nhẫn tâm trách phạt, nói ” Hai người phạm phải sai lầm, đều nến đưa đến phòng giam bế môn tư quá.”

“Hiền Nhân thân là đại đệ tử, dung túng đệ đệ phạm sai lầm, phạt cấm túc một tháng, mặc khác phải giao ra Thanh Hồng kiếm, một tháng sau rồi mới quyết định.” Giao ra Thanh Hồng kiếm tương đương đánh mất đi quyền kế thừa chức vị chưởng môn, Lâm Hồng Khâm dừng một lát, nói, ” Mà Thục Nhân cấu kết Ma giáo, đưa hắn giam ở sám hối nhai, khi nào chịu đi đối phó đại Ma đầu thì tái thả hắn ra!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.