Anh Iu Em! Bảo Bối Siêu Quậy

Chương 2: Ta pải xa mi rồi, Pari ơi (1)




   Một buổi sáng lại bắt đầu, ánh sáng chiếu vào căn phòng lớn và sang trọng có màu chủ đạo là màu trắng, đầy đủ các tiện nghi. Có một đứa con gái nằm ngủ mê man mà chả viết gì ko ai khác chính là nó. Cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, nó thấy mệt mỏi vì mấy ngày nay toàn lo ăn chơi, quậy phá chả ngủ miếng nào. Bỗng tiếng đt reo lên:

Xin cho em giây phút yên bình đừng nói thêm chi lời yêu

Em đã sống trong hy vọng vụt mất anh đâu nghĩ suy

Sẽ chẳng tiếc thương mong chờ đành chôn vùi vào quá khứ

Ngày ấy cứ ngỡ đắm say một đời nào hay tình anh đổi trao

Chắc đến lúc ta nên dừng lại đừng nghe nhịp tim của mình

Có thổn thức bao đêm dài kề vai mà vẫn hững hờ

Em sẽ bước trên con đường dài một mai chẳng còn chung lối

Và đốt cháy hết yêu dấu hôm nào mà anh vô tâm đánh mất

Đừng thương tiếc gì khi ân tình xưa đã mãi mãi xa tầm tay

Đừng níu kéo chi môi hồn hờn ghen nhạt phai vì ai thay đồi

Thời gian sẽ qua khi ta lặng im để xóa đi bao vết thương

Còn vương vấn chi thôi lau bờ mi tìm cho đôi ta lối riêng của mình

  Nó cố gắng vươn tay lấy cái đt thoại trên bàn vì tội vẫn còn mê ngủ, nó còn nhắm tịt mắt lại ngáp ngắn ngáp dài rồi bắt máy mà ko them nhìn tên của người hiện trên màn hình đt.

- Alô ! Đứa nào gọi bà giờ này? Bít bà còn ngủ ko hã? – Nó nói giọng ngái ngủ

Đầu dây bên kia trả lời bằng 1 giọng dịu dàng:

- Ta là mami con đây.

Ngồi bật dậy nó nói vẻ hơi hoảng sợ vì dạo này nó ko học j mà con quậy phá.

- Zạ… dạ mami lm j gọi cho con sớm quá vậy?

- Con biết bây giờ đã là 9h sáng rồi ko, sớm j nữa. Mama và papa quyết định đưa con về Việt Nam ko ở đây nữa. – Mami nó nói giọng vừa bực mình vs con gái vừa bí hiểm.

- Huhu! Con ko đi đâu hết đâu, con muốn ở bên đây cơ – Nó lm giọng đáng thương

- Ko nói nhìu nếu con ko đi đừng trách, ta đã đặt vé máy bay mau chuẩn bị đi chiều nay 3h con sẽ đi đấy – Bà nói với nó một cách lạnh lùng bởi vì như vậy nó mới nghe lời.

- Dạ, mà có cần sớm vậy ko mami? – Nó cố gắng tìm cách để mình khỏi đi

- Cần tạm biệt con – Bà nói rồi tắt máy lun lm nó đưa nguyên cái mặt ngơ ngác.



  Nó uể oải  rời khỏi giường rồi đi lm vscn…