Anh Mãi Yêu Em (Forever My Love)

Chương 10



" ^ "

“Chúng ta phải cẩn thận,” Rosalie nói, nhìn vào tấm gương dài to và chỉnh lại cái vạt áo của chiếc áo choàng nhung của nàng. Mary, cô hầu đã đi với họ từ lâu đài Berkeley, quỳ xuống cạnh nàng và sửa chiếc váy một chút với kim chỉ. “Tối nay ta sẽ tìm cách để nói chuyện với Canning về Brummell – trong suốt buổi khiêu vũ, có lẽ thế. Nhưng ta sẽ cần em giúp – và hãy nhớ, điều này phải được thực hiện hoàn toàn bí mật. Bất cứ hành vi lạ nào sẽ bị chú ý tới trong tối nay, vì luôn có cả tá những âm mưu diễn ra tại các bữa tiệc như thế này – đây là môi trường hoàn hảo để sản sinh ra xì can đan.”

“Không có gì ngạc nhiên cả,” Mira trả lời, đội chiếc mũ nhung xanh nhỏ lên đầu và nghiêng đi một góc thật duyên dáng. “Đó là một vũ hội hóa trang, và mọi người cảm thấy thích vẻ hóa trang, tất cả chúng ta đều cho rằng chúng ta có thể nhìn thấu thế giới mà không ai có thể làm được.”

“Sai rồi,” Rosalie nói thẳng. “Ta có thể nhìn thấu thậm chí những bộ mặt hóa trang tốt nhất – luôn có những gợi ý. Ví dụ, đức Vua sẽ là người có cái bụng to, và người tóc vàng bên cạnh ngài là quý bà Conyngham.”

Mira nhăn mặt bởi giọng nói của Rosalie. Rosalie không phải người nói những lời nói không tốt hay không đúng phép tắc về ai đó, nhưng dường như không chỉ đức vua mà tất cả những cộng sự thân cận của ông ta khiến nàng lên án. “Ai là quý bà Conyngham?” “Vị tình nhân mới nhất của ông ta. Ông ta thậm chí còn tặng bà ta tước hiệu “quý bà Steward,” và hai người giả vờ là cô ta chỉ là một tình nhân của gia đình ông, trong khi ai cũng biết rằng, thậm chí có chồng rồi, cô ta vẫn ngủ cùng ông ta.” Rosalie lắc đầu kinh tởm. “Ta không biết đàn ông nhìn ra thứ gì tốt đẹp với những người như cô. Cô ta nông cạn, ngu ngốc, tham lam và cô ta khuyến khích đức vui tận hưởng tất cả những thói quen xấu xa nhất. Ông ta đang tự giết mình khi ăn quá độ và rồi uống quá nhiều rượu và dùng quá liều thuốc phiện để chữa trị cho đường tiêu hóa-“

“Thuốc phiện và rượu vỏ cây!” Mira thốt lên, nhăn mũi. “Một đơn vị galanga dạng bột sẽ rút rất nhiều để -“

“Ta hi vọng ông ta dùng hết số rượu mà ông ta muốn,” Rosalie nói, nhún vai bất cẩn. “Ta hi vọng ông ấy sẽ béo phì và lười biếng tới mức không thể di chuyển. Vì ông ta mà cha ta bị trục xuất đến Pháp và sẽ có khả năng bị bỏ đói đến chết. Em có nhận ra Brummell gầy tới mức nào đúng không? Ông ấy từng nặng tới 13 hay 14 xton (=6,4kg), và ta không nghĩ là khi chúng ta gặp ông ấy ông ấy có thể vượt quá 9 hoặc 10 xton.”

“Rosalie…” Mira cẩn trọng nói, “Em khuyên chị hãy nói nhỏ khi chị nói đến Brummell hoặc đức vua.”

Đột nhiên Rosalie cười lớn. “Em sợ ta sẽ bị nhốt vì tội phản quốc sao Mira?”

“Còn tệ hơn nữa. Em sợ ngài Berkeley sẽ nghe được chị đang nói chuyện về rủi ro bất ngờ của chúng ta.”

Khi đề cập tới chồng nàng, mắt Rosalie mwoowr lớn. “Chúa ạ, thời gian trôi nhanh quá! Hãy để ta hoàn thành việc nói cho em biết về kế hoạch của ta trước khi Rand tới đây. Khi ta cố gắng có vài phút ở riêng với Canning, ta sẽ nhờ ông ấy tìm cho Brummell một vị trí ở Calais, chỉ như ngài Alvanley đã nhắc đến. Hoặc có lẽ Caen-“

“Nhưng làm sao chị có thể đạt được điều đó mà không bị chồng chị chú ý, và còn về những người khác có lẽ sẽ nhìn thấy chị và Canning ra ngoài, và đưa ra chỉ dẫn sai lầm cho tình huống ấy-“

“Đó là lúc ta cần em giúp –“ Rosalie bắt đầu, và chỉ sau khi tiếng gõ cửa nhẹ dứt khoát vang lên. “Rand đó,”nàng thì thầm tức giận, đưa mắt nhìn lên trên. “Để chàng vào, Mary,” nàng nói với cô hầu, và Mira kinh ngạc nhìn gương.

“Chúng ta trễ rồi đó,” Rand nói thay vì chào hỏi, bước vào phòng và dừng lại ngắm vẻ ngoài của người vợ. Nụ cười lười biếng biến mất khỏi gương mặt hiện rõ vẻ bất ngờ. “Quý bà Berkeley…, như thường lệ, em đẹp đến chết người,” chàng dịu dàng nói. Mira không thể không mỉm cười khi trông thấy vợ chồng Berkeley, họ thật là cặp đôi rất hợp nhau.

Rosalie mặc như Marguerite de Valois, vợ của vua Henry 4 của Pháp. Váy của nàng là một tạo phẩm tuyệt vời với màu nhung đỏ viền vàng cùng với đồ trang sức, eo thắt chặt để lộ ra một cái eo rất nhỏ và buông xuống thành một cái chuông lớn của chiếc váy lấp lánh. Vạt trên thấp và nhọn, cắt theo cùng họa tiết ở phía trước váy, trong khi bờ vai được nâng lên thanh lịch nhờ lớp ren sắc cạnh mỏng manh. Tay áo dài và phồng lên, thắt lại trong nhiều dải vàng. Rosalie mỉm cười tán tỉnh và phẩy chiếc quạt tay bằng da màu vàng. Tóc nàng được búi cao trên dầu, những lọn tóc lấp lánh được sắp xếp cẩn thận để giữ thăng bằng cho chiếc vương miện nhỏ trên đầu nàng.

“Em nên được hộ tống bởi người đàn ông đẹp trai nhất ở Anh tối nay,” Rosalie nói khi ánh mắt nàng cảm kích hướng tới người chồng của nàng. Tất nhiên, Rand đóng giả vua Henry 4, và vẻ ngoài ấn tượng của chàng rạng rỡ trong trang phục của thế kỉ 16, bao gồm một chiếc áo choàng màu đỏ, bộ đồ màu vàng, phủ lên giày của chàng, một sọc màu xanh ở chân trái, và ba thanh chức vị ở cánh tay trái. Đôi mắt, tóc và da hung hung được nhấn bởi sự phong phú của bộ trang phục. “Tất cả những gì chàng cần là đường đua trắng,” Rosalie tiếp tục nói nhỏ, và Berkeley tặng chàng nụ cười tự giễu mình.

“Tất cả những gì ta cần là nữ hoàng của ta,” chàng trả lời, đưa cánh tay ra. “Giờ chúng ta cùng xuống vũ hội trước khi ta bắt đầu cảm thấy giồng như tên ngốc Pranching.”

“Đợi đã – không phải anh sẽ ngưỡng mộ bộ trang phục của Mireille chứ?”

Mira hơi đỏ mặt khi ánh Berkeley dừng lại nơi nàng. Trước sự thúc giục của Rosalie nàng giữ váy và xoay một vòng để khoe bộ trang phục.

“Thiếu nữ Marion,” Rand nói, và cười tán thành. “Hoàn hảo. Ta không thể nghĩ được bộ đồ nào tốt hơn cho yêu quái trong rừng.”

“Chúng ta đều quan tâm tới độ dài của váy – nó khá táo bạo.” Rosalie phê bình và Berkeley lắc đầu.

“Nó thật hoàn hảo,” chàng nhắc lại.

Bộ trang phục thiếu nữ Marion được thiết kế với nét duyên dáng tinh nghịch rất hợp với nàng. Váy của nàng được làm từ nhung, được nhuộm bởi những màu xanh và nâu của rừng, trong khi một cái hộp nhỏ và một số mũi tên được treo sau lưng nàng. Chiếc váy và đường cong ở ngực được làm viền với lông đên, và chiếc mũ nhỏ của nàng là mẫu nhỏ hơn của mũ Robin Hood, vành mũ được làm toàn bằng lông. Chiếc váy chỉ dài tới đầu gối, đến chỗ trên cùng của đôi giày nâu mềm mại. Nàng trông kì lạ và lùn tịt, đặt biệt với những bối tóc nâu đen thả xuống trước mặt và đổ xuống lưng.

Mira thấy rối lên lo lắng vì bộ trang phục khi họ đi xuống lầu, nơi các bàn thờ giả cho Bacchus, Apllo, Venus, Minerva, và sao Hỏa được đốt lên với mùi hương cay tràn ngập bầu không khí. Âm nhạc vang lên trong Đình khi ban nhạc chơi các bản nhạc vui. Đức vua vẫn chưa xuất hiện, nhưng có những tin đồn về một gã hung ác to lớn đội chiếc mũ không vành sa tanh đã được nhìn thấy bởi một trong những hốc tưởng nhỏ tiếp giáp với phòng khiêu vũ. Khi những người phụ nữ lớn tuổi, những quả phụ thừa kế, và những quả phụ trẻ ngồi ở các bên phòng để chỉ đạo các hoạt động của nhiệm vụ của họ, những quý cô trẻ được quay quanh sàn nhảy bởi những người có tài lạ, những kẻ hung bạo, những anh hùng đã mất lâu rồi của các huyền thoại, những nhân vật phản diện, và những nhân vật truyền thuyết.

Ngay khi họ bước vào phòng khiêu vụ, một hiệp sĩ thế kỉ 15 đến chỗ Mira. Đó là Carr Falkner, mặc bộ đồ màu đen, và đôi giày cũ. Đôi mắt xanh đen của cậu, với đôi mi đen, vui vẻ tỏa sáng nhìn nàng. Mira cười với cậu, thấy vẻ quyến rũ của cậu thú vị. Rõ ràng cậu đang chờ nàng tới.

“Cô Germain,” cậu nói, tặng nàng nụ cười nửa vời khiến nàng nhớ tới Alec, và nàng hơi thở gấp, “hoặc trí nhớ của tôi sai hoặc tối nay cô đẹp mê hồn hơn cả chiều nay.”

Mira cười với cậu và nhanh nhìn qua Rosalie, người đã thấy rất hài lòng với sự thích thú rõ ràng của Carr Falkner với vai trò của nàng. Carr còn nhìn sang Rosalie, nhướn mày ngại ngùng. “Từ khi việc giới thiệu đã kết thúc, với sự cho phép của chị tôi muốn có được điệu nhảy đầu tiên với cô Germain.”

“Chỉ một thôi,” Rosalie trả lời, đôi mắt lấp lánh ý cười. “Cô Germain có lẽ không biết được thực tế rằng hơn một điệu nhảy với cùng một người đàn ông sẽ đặt cô ấy vào vị trí ảnh hướng nhất.”

“Chắc chắn cô sẽ không đếm những điệu nhảy của chúng ta,” Carr phản đối nhìn Mira.

“Chắc chắn là tôi sẽ làm thế. Tôi sẽ không cho phép bản thân mình mang tiếng trong bữa tiệc đầu tiên của mùa Vũ Hội.”

Cậu cười và thành thạo đưa cánh tay ra cho nàng. Mira trao cung và mũi tên cho Rosalie, và nàng cho phép Carr dẫn nàng tới giữa phòng khiêu vũ đông đúc. Khi cậu quay nàng giữa những cặp đôi lấp lánh khác, Mira nhận ra rằng cậu là người khiêu vũ giỏi và những bước nhảy của nàng phối nhịp tốt với của cậu ấy. Sau một vài phút im lặng, Mira trêu cậu. “Tôi đã nói điều gì cướp mất lời của anh sao?”

“Không… không…” cậu vội nói, “Tôi chỉ… chỉ đang nghĩ tới một chuyện.”

Mira nhìn cậu và mỉm cười. Dù Carr không có cách nào biết được, những điểm giống nhau của cậu với Alec khiến nàng cực kỳ để ý. Không thể nào, nàng thấy vui vẻ, rằng đây là điều Alec có lẽ thích thú khi chàng trẻ hơn… một chút yếu đuối, cử chỉ của cậu vừa vui vẻ vừa có chút kỳ quoặc, gương mặt điển trai thể hiện sự ngây thơ của tuổi trẻ. Carr có phải là bức tranh chính xác mà Alec đã có vài năm trước không?

“Nghĩ tới chuyện gì sao?” Nàng nhắc lại, buộc bản thân bắt nhịp với câu chuyện. “Có thứ gì hay ai đó đặc biệt không?” Carr chỉ hơi lắc đầu. “Thật đáng thất vọng,” nàng ngọt ngào nói. “Tôi đã mong là anh sẽ nói anh đang nghĩ gì tới tôi.”

Cậu cười, mái tóc đen như than xõa xuống trán khi cậu nhìn xuống nàng. Với tuổi trẻ của cậu, cậu vẫn cao hơn hầu hết đàn ông ở trong phòng và khiến nàng thấy nhỏ bé. “Nếu tôi chỉ nghĩ tới cô, cô Germain, chân tôi sẽ dừng lại, cằm tôi sẽ tiếp sàn nhà, và tất cả những gì tôi có thể làm được là nhìn được vẻ đẹp của nàng trong trạng thái sững sờ mê muội.

“Anh sẽ là người đầu tiên làm thế,” nàng trấn an chàng.

“Với tất cả niềm kính trọng, ta nghi ngờ điều đó.”

Carr thấy khó có thể không khen nàng nhiều tới mức chàng có thể dường như sẽ điên cuồng trừng phạt mình. Chàng xoay sở được giữ bản thân ở mức kiềm chế đáng kể. Đây là vũ hội thứ hai ở Luân Đôn của chàng, và tới giờ chàng vẫn tự cho mình giỏi trong nghệ thuật tán tỉnh. Chàng thậm chí còn nghĩ bản thân trở nên khá hay nhạo báo, dù không được ấn tượng như cậu anh họ Alec. Đàn bà, tất cả đàn bà, đã từng sở hữu sức mạnh khiến Carr cảm thấy vụng về và nín thinh… và chỉ khi chàng tự chúc mừng bản thân khi vượt qua cơn hoạn nạn như thế này, người phụ nữ nhỏ bé trong vòng tay chàng đã đưa nó quay lại với thời gian chưa đầy một phút. Cậu thấy lo lắng vì nàng, và hơn thế nữa, cậu nhận thấy những ánh mắt ghen tị của những người đồng đội khi họ quan sát cậu khiêu vũ cùng nàng. Một đêm giống đêm nay là mơ ước của những người đàn ông trẻ tuổi. Carr từ chối mọi nỗ lực bắt chuyện và đơn giản tập trung nhớ mọi đường nét của gương mặt nàng.

Hài lòng khi lặng lẽ khiêu vũ, Mira dễ dàng theo nhịp cậu, ngón tay nàng nhẹ nhàng đặt lên những sợi vải của trang phục Carr. Thật rất miễn cưỡng khi nàng nhận ra điệu van sắp kết thúc. Nàng bước lùi lại rất chậm với Carr đến chỗ nhà Berkeley, những người đang nói chuyện với Helen của Troy, Shakespeare, Delilah, và Henry VIII.

“Anh ta hoàn hảo với em,” Rosalie thì thầm sau quạt với Mira. “Trẻ và ngọt ngào, và rất đẹp trai. Hãy chơi bài thật khôn ngoan.”

“Em sẽ làm thế,” Mira thì thầm lại, không thể nghĩ được bất cứ cách nào giải thích với Rosalie rằng Carr sẽ không thật sự hoàn hảo, nếu cậu ấy không quá trẻ… nếu cậu ấy không phải em họ của Alec. Ngoài thực tế nàng rõ ràng thấy bản thân làm phép so sánh giữa hai người bọn họ, nàng biết rằng Alec sẽ không tha thứ cho bất cứ mối liên hệ nào của nàng với một thành viên của gia tộc chàng. Chàng sẽ làm gì nếu Carr thật sự thích nàng? Suy nghĩ ấy vừa buồn cười vừa đáng sợ.

Khi nàng chuyển sự chú ý tới cuộc nói chuyện và cười trước lời châm biếm của Car, nàng cảm nhận được cái lạnh đột nhiên dọc theo cổ, như thể đôi mắt của ai đó nhìn nàng. Quay lại nhìn, nàng thấy Alec đang ở giữa đám đông… và chàng nhìn nàng thật lâu đánh giá trước khi quay đi. Đôi mắt xám của chàng đầy chế giễu vì ghen. Một cảm giác rung động phấn khích chạy trong nàng. Điều đó không thay đổi được gì cả, nàng nghiêm khắc nhắc nhở mình. Chả là vấn đề khi chàng có lẽ vẫn muốn mày, và mày không phải đứa ngốc để quan tâm… Nhưng nàng không thể chối bỏ rằng thật tốt khi chàng nhìn như vậy… đúng, mình cảm thấy mình rất tốt. và thậm chí nàng còn chối bỏ bất cứ ràng buộc nào với chàng, nàng không thể kìm nén một thoáng tự hao khi nàng nhìn lại chàng, tối nay chàng rất đẹp trai, hơn cả bình thường.

Có thứ gì đó không thể nói về chàng? Đen, đàn ông mà một người đàn ông khác sở hữu phong phú đến vậy. Chàng không phải người đàn ông đưa tâm trí tới nghĩ đến những nàng công chúa trong truyện cổ tích và những chàng hoàng tử cưỡi bạch mã. Khi một người phụ nữ nhìn chàng, nàng nghĩ đến những khoái cảm cấm đoán và những cuộc gặp bí mật. Chàng là mẫu đàn ông dường như đã được tạo ra để khiến phụ nữ đau tim, tuy vẫn biết điều đó, nàng có thể làm thế nào ngoài việc bị thú hút bởi chàng? Để sở hữu một người đàn ông như chàng, thậm chí chỉ trong thời gian ngắn, là ước mơ của mọi phụ nữ.

Rõ ràng Rosalie đã chú ý tới Alec, vì đôi lông mi thanh thú hơi nheo lại, khiến nàng thấy thái độ bất bình chu đáo của nàng. “Ta đã từng thấy trang phục đó ở đâu rồi,” nàng nói, giọng nhỏ, để dám chắc rằng Rand và Carr vẫn nói chuyện trước khi nàng nói thêm, “nhưng ta sẽ thừa nhận rằng không người đàn ông nào có thể mặc nó đẹp như vậy. Ta sợ là nó quá phù hợp với cậu ta.”

Cơ thể mực thước của Alec gọn gàng trong chiếc quần ống túm đen, chiếc áo ghi lê màu đỏ thẫm, đôi bao tay tua rua, và đôi giày bằng da cao cổ. Mái tóc đen, không đôi bất cứ cái mũ nào tỏa sáng chỉ nhờ đá Obsidian. Quanh cổ chàng có một chiếc thánh giá vàng, và một thanh gươm được đeo ở eo chàng. “Bộ trang phục này là gì ạ?” Mira thì thầm, đưa mắt cố gắng nhìn gương mặt Rosalie.

“Thuyền trưởng Bartholomew Roberts – em có thể luôn nói được nhờ cây thánh giá. Một tên cướp biển, khá ngăm đen như các truyền thuyết, người bị giết trong một cuộc chiến suốt thế kỉ 16. Một biểu tượng anh dùng, dù đó không phải người rất tốt.”

“Tôi sẽ nhảy với anh ấy nếu tôi mất cả đêm để nhận được lời mời,” Helen của Troy nói, nhìn theo ánh mắt Rosalie và thở dài khi nàng nhìn chằm chằm vào Alec.

“Cơ hội của cô giữ trẻ,” Mira thì thầm, nhìn xuống sàn nhà khi một nụ cười bí ẩn hiện lên trên môi nàng, dù nàng có cố gắng ngăn nó thế nào. Tối nay nàng không thấy phiền nếu mọi người phụ nữ ở Đình này chú ý tới Alec Falkner… vì chỉ lúc này chàng đang nhìn nàng, chỉ nàng thôi, và nhận thức ấy khiến tim nàng vui sướng.

Khi vũ hội tiếp tục, Mira bị bội thực với số lượng lớn những lời giới thiệu và lời mời khiêu vũ. Rosalie rõ ràng rất vui bởi sự nổi tiếng của Mira, và thậm chí còn vui hơn nữa bởi thực tế Carr cố gắng mọi lúc để chiếm lấy sự chú ý của Mira. Vũ hội bị gián đoạn một vài phút trong khi tập trung nhận tin nhà vua không thích và sẽ không thể tham gia các lễ hội tối nay. Một vài người dường như nuối tiếc trước thông báo ấy, nhưng không ai có vẻ ngạc nhiên, khẳng định lại sự thất mà Rosalie đã nói lúc trước về sự lười biếng của nhà vua.

Đứng gần một trong những quầy giải khát và nhấp một ngụm rượu, Mira đứng bên cạnh Carr và nói chuyện vui vẻ với một nhóm nhỏ. Không gì hơn là những bình luận trần tục được trao đổi, điều này giúp Mira thư giãn khi ở cạnh họ. Nàng lắng nghe những câu chuyện tám mới nhất và cười vào tất cả những lúc thích hợp tận đến khi sự chú ý của nàng bị choáng ngợp bởi một thảm họa nhỏ. Quý cô Henrietta Lestr, một cô gái lả lơi và không óc óc, đã tình cờ làm rơi cái ly rượu, làm vỡ tan chiếc ly và khiến chất lỏng có màu bắn ra mọi chỗ. Gương mặt của cố Leste đỏ lên vì nỗi nhục hoàn toàn, và sau khi nỗ lực xin lỗi trong khi người phục vụ chạy tới dọn sạch chỗ bừa bãi, cô ta bật khóc. Carr và những người đàn ông khác trong nhóm chạy tới an ủi cô ta, trong khi Mira lùi lại góc phòng để quan sát những vết bẩn trên váy nàng. Đường viền váy và giày của nàng bị dây rượu, điều rõ ràng có thể để lại những vết ố vĩnh viên.

“Quỷ thần ơi,” nàng nói khi nàng lấy khăn tay lau váy, không hề ngờ có ai có thể nghe được. Nàng nghe thấy những tiếng nức nở khác của cô Lester át tiếng âm nhạc và càu nhàu kinh tởm. “Ồ, đừng có nông cạn như vậy chứ,” nàng thì thầm. “Khóc nhiều chỉ khiến cho bất cứ ai –“

Và rồi tiếng lầm bầm của Mira bị gián đoạn bởi một tiếng cười vui vẻ. “Chính xác là cảm xúc của ta.”

Mira quay ngay ra sauu thấy một người đàn bà lớn tuổi ngồi trên một chiếc ghế nhỏ cạnh một cái bàn nhỏ ngay trước mặt nàng. Không có ai ở gần, và Mira băn khoăn tại sao không ai ở đây trò chuyện với người đàn bà này, người có thái độ khá nghiêm khắc và đánh giá trên gương mặt có vẻ quý phái. Bà ấy bé nhỏ và gầy, với mái tóc mỏng, và tính cách khốc liệt hiện lên trên mọi đường nét của da nàng.

“Xin thứ lỗi – cháu không biết liệu có ai nghe thấy không,” Mira nói. “Bà phải nghĩ rằng cháu cực kỳ không khoan dung –“

“Ta nghĩ cháu hơi nhạy cảm,” người đàn bà trả lời, chỉ vào váy của Mira. “Tiếp tục việc cháu đang làm đi. Có lẽ cháu có thể lau sạch nó… dù nó là gì-“

“Rượu pân,” Mira nói, cúi xuống làm nốt nhiệm vụ khi nàng mỉm cười buồn bã. “Cháu đã cho nó là rượu pân loại 1 tận tới khi nó bắn vào trang phục của cháu.”

“Cô có cần khăn tay của tâ không?” Người phụ nữ lớn tuổi ấy hỏi, đưa một chiếc khăn vuông nhỏ cho nàng. Chiếc khăn tay rơi khỏi tay người phụ nữ ấy, một bàn tay nổi gân xanh rồi rơi xuống sàn nhà. “Ta đã làm rơi thứ chết tiệt ấy,” bà nói, và Mira mỉm cười, thấy vui trước việc khám phá của người đàn bà nữa cạnh nàng người biết làm thế nào chửi thề hiệu quả. “Cái thứ rắc rối ấy đâu rồi?” Người phụ nữ hơi hướng người tới phía trước, nhìn xuống sàn nhà trong khi bà tìm kiếm thứ màu trắng và chỉ vào nó. “Đó. Drat, người đồng hành của ta đã rời khỏi đây một vài phút và không ở đây để nhặt nó. Cô gái hay xấu hổ đó sẽ không bao giờ đây giúp ta khi ta cần.”

Mira cúi xuống và chậm rãi nhặt chiếc khăn đó lên, nhìn kĩ hơn gương mặt người đàn bà ấy trước khi đứng dậy. Có thứ gì đó dường như là một bộ phim mỏng sáng bao phủ đôi mắt nàng, và tim Mira mềm lại vì trắn ẩn khi nàng nhận ra nàng không thể nhìn rõ được.

“Thư quý bà,” nàng nói, đặt chiếc khăn tay vào lòng người phụ nữ ấy thật cẩn thận, “cháu có thể hỏi bà một câu hỏi được không?”

“Ta cho là được,” bà nghiêm khắc trả lời, như thể được hỏi là một phiền tái mà bà sẽ thích khi không bị hỏi.

“Bác không phải kiểu người phụ nữ người sẽ không dễ dàng bị xúc phạm, cháu có thể nhận thấy rằng…”

“Tất nhiên ta không phải!” Câu trả lời phẫn nộ vang lên.

“Vậy thì,” Mira nói tiếp, “cháu không thể không để ý thấy rằng bác… ồ, dường như có một áp lực nào đó lúc bác nhìn xuống chiếc-“

“Đứa bé xấc láo. Mắt ta không sao cả. Giờ, hãy ra khỏi đây, và tiếp tục nhảy và nói chuyện dớ dẩn với –“

“Cháu thấy vui vì chúng không sao cả,” Mira nói, vội vàng tẩy đi những vết rượu pân lần nữa, cái mà đã biến mất. “Cháu chỉ nghĩ rằng chúng mờ, cháu có thể gợi ý rằng thuốc của cháu có thể giúp.”

“Cô sao? Nhìn tất cả dáng vẻ, cô như vừa rời khỏi cái nôi tuần trước. Giờ, nó vẫn bên cạnh cô.” “Vâng, thưa quý bà. Cám ơn bác về lời gợi ý …” Giọng của Mira nhỏ đi khi người đàn bà vẫy tay nàng không kiên nhẫn.

Hơi nhún vai, nàng bước lại nơi rượu pân bị đổ ra và thấy rằng Carr cuối cùng cũng đã khuyên được Henrietta Lester bằng cách mời cô ta khiêu vũ. Cậu nhìn Mira khi cậu xoay người cô gái duyên dáng trên sàn nhảy, và cậu làm bộ nhăn nhó khổ sở khiến Mira cười nhỏ. Sự chú ý của nàng bắt gặp cảnh Rand nhảy van với một trong những người em họ của Berkeley và khoác lên vẻ lịch sự chú ý mà chỉ có thể có nghĩa là chàng chán đến mất tập trung. Nụ cười của Mira đổi thành cái nhăn mày nghĩ ngợi. Nếu Rand không nhảy cùng vợ, vậy Rosalie đâu rồi?

Cũng không khó để tím thấy bộ váy đỏ và vàng của Rosalie giữa đám đông. Nàng đang khiêu vũ với một người đàn ông mà Mira không biết. Từ thái độ hài lòng trên gương mặt nàng, có lẽ người bạn nhảy của nàng là George Canning.

“Tôi muốn dùng một ít nước tẩy nó,” Mira nói to, dùng biểu hiện phổ biến ở một số đường phố Luân Đôn, và nàng giơ ngón tay lên. Nếu thật sự là Canning, ông dường như khác xa so với nàng mong đợi. Mặc một bộ trang phục của triết gia Hy Lap, ông thật đẹp trai, cân đối, và có vẻ hơi thấp. Có một vầng hoàng quang bẩm sinh bảo đảm và tự tin quanh ông… nhưng ông sẽ dám giúp Rosalie một lần nếu việc đó có mạo hiểm sự không hài lòng của đức vua phải không?

Điệu nhảy kết thục, và giữa tiếng vỗ tay rào rào, bạn nhảy của Rosalie bí mật rời khỏi căn phòng. Mira mất hơn nửa phút để đến được bên Rosalie và họ bước tới quầy rượu, nói nhanh.

“Canning,” Rosalie nói như ngừng thở. “Ông ấy vừa đồng ý nói chuyện với ta – ông ấy sẽ đợi ta ở một trong những căn phòng gần đây. Chúng ta không thể cho phép tìm thấy –“

“Suỵt – chồng chị đang đến,” Mira thì thầm, và khoác lên mình vẻ quan tâm lo âu khi Rand bước đến bên họ với những sải chaand ài.

“Rose?” Rand hỏi, đôi mắt màu hạt dẻ của chàng đen đi thành màu ô liu khi chàng nhìn vợ đầy quan tâm.

“Chị ấy không khỏe lắm,” Mira nói trơn tru, thái độ của nàng ngây thơ và chân thành. “Quá nhiều rượu và khiêu vũ, có lẽ thế.”

“Đúng, đúng vậy,” Rosalie nói, không dám nhìn Rand, người có thể luôn luôn nhận ra nàng đang nói dối. Nàng đưa đôi mắt xanh hoảng loạn nhìn gương mặt Mira.

“Ta sẽ đưa nàng lên lầu nghỉ ngơi-“ Rand nói, đưa bàn tay nâu cầm lấy cánh tay của vợ.

“Em sẽ đi cùng chị lên lầu,” Mira ngắt lời, nắm lấy cánh tay còn lại của Rosalie.

“Đúng, Mira sẽ đi với em,”Rosalie lặp lại, tặng cho chồng nụ cười kích động. “Chàng ở đây thêm một lúc nữa – hãy nhớ, chàng vẫn chưa khiêu vũ cùng em họ chàng Thalia, và em không muốn cô ấy cảm thấy như một cô nàng bị bỏ rơi.”

“Ta sẽ không khiêu vũ cùng Thalia,” Rand nói, đôi lông mày hung hung của chàng nhíu lại. “Không khi em đang ốm, và chắc chắn không khi thói quen dẵm lên chân của bạn nhảy của cô ấy vẫn còn mới theo trí nhớ của ta.”

“Tội nghiệp Thalia,” Rosalie chán nản nói, hơi nhăn trán. “Chàng không thể nhờ một trong những người bạn của chàng khiêu vũ cùng cô ấy sao, chàng yêu dấu? Như một ân huệ dành cho em?”

Berkeley nhìn nàng khoảng một phút và rồi thì thầm một lời thề, thả cánh tay nàng ra. “Hãy đi cùng cô ấy lên lầu,” chàng nói với Mira, và lắc đầu khi chàng rời khỏi họ, thì thầm gì đó.

“Ngài ấy quan tâm tới chị,” Mira nói.

Rosalie mỉm cười buồn bã. “Đừng cố gắng giải thích giúp chồng ta với ta,” nàng nói, vỗ vỗ cánh tay Mira và rồi đưa tay ấn vô trán để giảm thiểu cơn đau đầu. “Ta rất hiểu chàng – chàng biết rằng có chuyện gì đó đang diễn ra, và chàng không thích thực tế rằng ta sẽ không nói với chàng chuyện đó.” Nàng thở dài. “Ta không thể nghĩ về điều đó vào lúc này. Ta phải nói chuyện với Canning về cha ta.”

Họ đi qua phòng khiêu vũ đông đúc, và Mira thấy có chút phiền toái khi nàng nhận ra rằng nét nhợt nhạt của Rosalie tăng lên. “Chị thật sự không khỏe rồi.” nàng nói, tự hỏi tại sao thái độ của Rosalie lại bồn chồn đến vậy… đây là kết quả của căng thẳng hay một bệnh thật sự?”

“Không khí quá đặc với mùi hường đến mức ta khó thở.”

“Ngoài kia không khí tốt hơn,” Mira trả lời, và họ dừng lại khi họ quay ra bên phải về phía một dãy hành lang dày và các hàng những căn phòng nhỏ.

“Tầng hai bên tay trái. Ông ấy đã nói rằng ông sẽ đợi ở đó trong vài phút.” Rosalie do dự trước cái nắm cửa được khắc tinh xảo. “Đột nhiên chị cảm thấy rất có lỗi… nhưng chị sẽ không làm bất cứ điều gì sai trái! Không như thể đây là một loại hẹn hò. Chị đang cố để giúp cha mình.”

“Chị có muốn em vào cùng không?”

“Không… làm ơn đừng. Chị đã nói với Canning rằng đây là vấn đề riêng tư.”

“Ồ, được, vậy em nên làm gì? Em không thể quay lại vũ hội – em được cho là ở cùng với chị.”

“Em có thể xoay xở tránh mặt đi một lúc không?”

“Tất nhiên là được.”

“Ta sẽ gặp em ở đây lúc 11 giờ.”

“Chúc chị may mắn,” Mira nói, nhìn theo Rosalie đi vào trong căn phòng. Lang thang theo dọc hành lang, nàng thử mở một vài cánh cửa cho đến khi nàng thấy một cái để mở. Nhìn vào trong, nàng khám phá ra rằng đó là một phòng tranh chân dùng với những đồ nổi thất bọc đệm nhung và những khung cửa được trang trí rất nhiều. Ánh sáng vàng buồn tẻ rõ ràng thậm chí xuyên qua cái vẻ u ám của căn phòng. Sẽ là một nơi hoàn hảo để trốn tận đến khi cuộc gặp của Rosalie với Canning kết thúc. Nàng bước vào trong và bắt đầu đóng cửa lại, nhưng nhanh chóng run lên giữa chừng và dừng lại. Đầu của đôi bốt da đứng vững chắc dưới cuối của cánh cửa.

“Alec,” nàng thì thầm không cần nhìn vào mặt chàng. Chàng bước vào không trả lời, đóng cửa lại bằng đế giày. Cái bản lề hơi rung lên như thể phản đối khi chàng dựa cái lưng to lớn vào nó và đưa một đầu gối cong lên trong tư thế thư giãn.

“Chuyện chết tiệt gì đang diễn ra vậy?” Dù tư thế của chàng bất cẩn, giọng nói rất nghiêm khắc.

“Tôi… ngài… Rosalie sẽ … ngài đang theo dõi tôi!”

“Ta không chú ý chút nào tới những tấn kịch mà Rosalie Berkeley đang tạo ra, hay sự liên quan của nàng vào trong số đó,” Alec nói với vẻ bạo lực không thuyên giảm. “Ta đang nói về Carr.”

“Carr ư?” Nàng hỏi một cách ngu ngốc. “Em họ ngài?”

“Đúng, em họ ta. Tránh xa cậu ta ra.”

“Tại sao? Anh ta quá hư hỏng mà một vài phút ở cạnh tôi sẽ chứng minh sẽ có hại với bản chất của anh ta sao?”

“Cô đang lợi dụng cậu ấy.”

“Có lẽ ngài nghĩ rằng tôi không đủ tốt với anh ta,” nàng nói, cảm thấy cơn giận lan khắp cơ thể, “nhưng ngài không thể luôn luôn có mọi thứ như ngài muốn. Không may thay, ngài Falkner, tôi thích sự đồng hành của em họ ngài, và anh ta dường như cũng thích ở bên tôi, và tôi dự định sử dụng nhiều thời gian hơn nữa ở cùng anh ta, và không có bất cứ việc gì ngài có thể làm với chuyện đó.”

“Lần tới ta trông thấy nàng ở cùng cậu ấy, ta sẽ vặn cổ nàng,” chàng dã man hứa.

“Ngài không thể. Tôi có sự bảo trợ của Berkeley,” nàng đắc thắng nói. “Tôi không phải là một người yếu đuối ngài-“

“Berkeley có thể tới địa ngục. Ta đang cảnh báo nàng tránh xa cậu bé không có khả năng bảo vệ mình trước nàng.”

“Ngài đang bảo vệ anh ta khỏi tôi sao? Chỉ là làm sao ngài lại nghĩ tôi có thể làm tổn thương anh ta?” “Bằng cách lợi dụng cậu ấy như một vật thay thế cho người đàn ông mà nàng thật sự muốn.”

Nàng nhìn chằm chằm chàng với vẻ không tin, và rồi một tiếng cười khô khan thoát ra từ cổ họng nàng khi nàng bắt đầu bước ra xa chỗ chàng. “Thật kiêu ngạo đến không tưởng.”

Sự kiềm chế của Alec chụp lấy khi nàng quay lưng lại phía chàng. Chàng di chuyển quá nhanh để nàng có thể phản ứng, ấn nàng vào tường và giữ chặt cổ tay nàng trên đầu nàng.

“Đó là sự thật,” chàng nói, giọng khàn khàn khi chàng vô hiệu sự chống trả của nàng bằng áp lực của cơ thể chàng, và giữ chặt nàng áp vào tường. Toàn bộ cơ thể chàng đang tập trung vào một thân hình nhỏ bé mảnh dẻ trong vòng tay chàng. “Nàng đã biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu nàng bắt đầu khuyến khích cậu ấy trong khi ta ở đó quan sát. Nàng biết ta sẽ cảm thấy thế-“

“Tôi không quan tâm xem ngài cảm thấy thế nào,” nàng thở hổn hển, cong người thoát khỏi chàng trong bóng tối. “Nói dối. Nàng biết gì nàng đang làm gì.” “Thả tôi ra-“

“ – hãy giữ bản thân ngoài tầm với,” chàng nói vội. “Nàng có thể chơi trò của nàng… nhưng tôi sẽ không để cậu ấy có được nàng… ta sẽ không cho phép bất cứ ai-“

“Ngài điên rồi,” nàng nghẹn ngào, và rồi nàng nhận ra mức độ cơn thịnh nộ của chàng, nàng nhanh chóng thay đổi chiến thuật, cố gắng cầu xin chàng, cố gắng làm chàng hài lòng. “Alec… làm ơn, ngài đã quên chúng ta ở đâu sao? Hãy nhớ… điều chúng ta từng nói với nhau…” Sự đấu tranh điên cuồng của nàng chậm lại khi nàng cảm nhận được cái đùi cơ bắp của chạng ấn chặt vào đùi nàng, cánh tay mạnh khỏe của chàng giữ chặt tay nàng. “Tôi không đang chơi đùa,” nàng nói, cố gắng nén tiếng rên rỉ khi nàng cảm nhận được hơi ấm mãnh liệt của cơ thể chàng giữ hai chân nàng, nóng bừng giữa quần áo của họ. “Alec, chàng phải dừng lại…” Mặt nàng gần như ấn vào chỗ hõm của cổ họng chàng, và nàng bắt đầu thấy nhẹ nhàng với mùi hương của da chàng. “Em không thể nghĩ, và ngài không biết ngài đang làm gì-“

“Không có gì thay đổi,” nàng nói khàn khàn, ấn từng cm cơ thể chàng vào nàng, tay chàng giữ chặt lấy cổ tay nàng. “Ta đã biết ta có thể quên nàng…Ta đã biết chuyện đó sẽ chỉ cần thởi gian… nhưng giờ nó chỉ tồi tệ hơn, nó tệ hơn trước kia… và một vài đêm ta muốn nàng mãnh liệt đến mức ta có thể thưởng thức nàng, ta có thể cảm nhận nàng, thậm chí đó là một ai khác ta đang ôm –“

“Ôi, dừng lại… đừng nói thêm gì nữa,” Mira rên rỉ, nước mắt dâng lên trong khóe mắt nàng. Nghĩ tới chàng ôm ai đó, làm tính với ai khác, làm nàng muốn chết. “Em không muốn biết. Em không quan tâm. Chàng phải thả em ra-“

“Ta cần nàng. Ta đã cần nàng nhiều tháng rồi… và điều chúng ta đã-“

“Chúng ta sẽ không bao giờ làm thế nữa.”

“Ta chết tiệt… ta sẽ có nàng bây giờ,” chàng dùng miệng chàng bao lấy miệng nàng, cơ thể chàng ấn lưng nàng vào tường thậm chí khi nàng cố vùng ra, và chàng buộc môi nàng mở ra, đói khát chiếm lấy nàng. Nàng từ chối đáp lại, dứt miệng ra khỏi miệng chàng và thở hoảng loạn. “Nàng là của ta,” chàng thì thầm, môi chàng nóng bỏng bên cổ nàng. “Sao nàng có thể từ chối điều đó, khi bản thân ta cũng không thể? … Đừng nói dối ta… chết tiệt, đừng đẩy ta ra.

Nàng chống lại chàng cho đến khi miệng chàng tìm đến miệng nàng lần nữa, và rồi đột nhiên nàng không dịch chuyển khi nàng chìm trong hơi ấm, và nàng nấc lên bất lực… nàng được sinh ra cho điều này, cho chàng… sẽ là lời dối trá khi bác bỏ điều này. Nàng yếu ớt ngẩng đầu và tuyên bố bản thân với chàng, môi nàng tách ra khi lưỡi chàng tiến vào vuốt ve lưỡi nàng. Chàng cảm nhận được sự đáp ứng của nàng và rên rỉ nhẹ nhõm, giảm bớt sức ép lên cơ thể nàng. Thở mệt nhọc, chàng nâng miệng khỏi miệng và và nhìn chằm chằm vào bàn tay nắm chặt của nàng, giờ đã bị chàng giữ chặt lấy.

Có gì đó trong thái độ của chàng đã thay đổi, và một cú sốc tò mò xuyên suốt Mira khi nàng cảm nhận được môi chàng vuốt ve tay nàng. Chàng nhấp nháp làn da mảnh khảnh trên những khớp ngón tay của nàng, và lưỡi chàng nghịch đùa chỗ giữa những ngón tay. Nàng phát ra âm thanh run rẩy, tim nàng đập mạnh trong lồng ngực, ngón tay nàng chậm rãi duỗi ra. Hơi ấm của miệng chàng dịch chuyển lên chỗ lòng bàn tay đang đập mạnh của nàng, và chàng thả cánh tay nàng ra để có được nàng bên dưới chàng. Nàng cứng người dưới chàng một vài giây, biết rằng nàng sẽ từ chối chàng, biết rằng nàng sẽ hối tiếc về những gì sắp sửa xayr a. Nhưng khi Alec nhìn nàng, nàng nhận thấy sự tuyệt vọng trong mắt chàng, và nàng đã thua. Nàng chầm chậm trượt tay quanh cổ chàng, kéo mái tóc đen của chàng xuống bên cạnh nàng.

“Mira…” chàng thì thầm, và miệng họ mở ra và hòa vào với nhau, nhấp nháp, dịch chuyển, vuốt ve

“Mira…” chàng thì thầm, và miệng họ mở ra và quấn vào nhau, nếm thử, di chuyển, hăng hái vuốt ve để minh chứng tình yêu. Alec mù quáng cho tay luồn vào mái tóc nàng, kéo cái dây buộc ra, nắm chặt bàn tay trong mái tóc dày. Mọi thực tế khác, mọi đam mê khác, biến mất, như thể không còn ai khác ngoài nàng. Mira vòng tay quanh cổ chàng, cho phép chàng hoàn toàn xâm lấn vào miệng nàng, cơ thể nàng. Có lẽ nàng không xứng đáng với sự xâm chiếm này, nhưng nàng cần nó, nàng có thể có nó, giá như chỉ trong vài phút, và nàng sẽ giữ lấy nó không chút do dự. Họ hôm nhau và tàn bạo chạm vào nhau, cho đi và nhận lấy, khẩn trương ghép chung vào nhau. Nàng cảm thấy đôi tay chàng đi vào trong váy áo của nàng quá mạnh tới mức chúng có thể bị xé rách, và nàng không quan tâm.

Chàng kéo vạt váy của nàng qua khỏi vai và vùi miệng vào hõm cổ mỏng manh của nàng, bỏng cháy, tham lam, đòi hỏi. Mira đông cứng lại trước khoái cảm gây hoang mang ấy, và nàng quay đầu vào mái tóc mượt của chàng đi đầu chàng cúi xuống. Không còn bất kỳ sự chống đối nào, không câu hỏi, không gì ngoài mật ngọt: Họ muốn có nhau, không ai trong số họ có thể cưỡng lại được… không ai muốn làm thế.

Chàng ôm nàng vào lòng và đưa nàng tới chiếc ghế sofa thấp, rộng, đặt nàng theo dọc chiều dài của nó và dùng cơ thể chàng phủ lấy cơ thể nàng. Rên rỉ, Mira nâng ngực lên đón lấy sự ấm áp của đôi tay chàng, không kiên nhẫn loại bỏ rào cản quần áo chia cách họ.

“Những cái ren…” nàng thở hổn hển dưới miệng chàng, lần mò cái dây buộc những vạt váy với nhau. Chàng đẩy tay nàng ra và kéo mạnh cái ren, thái độ khắc nghiệt vì ham muốn. Cả hai thở dài khi chiếc ren đã được bỏ đi và cái váy của nàng tung ra, những cái cạnh của nó trải ra giống như những cánh hoa của một đóa hoa rối rắm. Lòng bàn tay của chàng cong dưới ngực nàng và nâng chúng lên, răng chàng dạo quanh những cái đỉnh ẩm ướt. Đầu ngón tay của Mira đâm sâu vào bề mặt của chiếc ghế khi cái lưỡi ẩm ướt của chàng lướt ngang qua nhũ hoa của nàng, khi chàng hút lấy cái đỉnh ấy vào miệng và kéo mạnh nó đầy sở hữu. Đôi tay chàng trượt xuống cái lưng trần của nàng và chàng nâng nàng cao hơn nữa.

“Kéo váy nàng lên.” Tiếng thì thầm của chàng phát ra từ thung lũng mịn màng giữa ngực nàng. Mira cảm nhận thấy nét ửng đó trên gương mặt, thậm chí trong bóng tối, nhưng nàng nghe lời chàng với sự nhanh chóng vụng về, cảm thấy khí lạnh ở những nơi mà tấm vải nhung vừa phủ lấy. Alec thưởng cho nàng một nụ hôn sâu và dài, nhấp nháp khóe miệng nàng, và trượt cánh tay mạnh mẽ hơn quanh lưng nàng. “Giờ chiếc quần của nàng…” chàng nói mau. Nàng do dự và rồi tháo chỗ vải trắng ngà với đôi tay run rẩy, kéo nó xuống qua mông và xuống tận mắt cá chân. Chàng không nói gì cả, âm thanh ngắt quãng của hơi thở của chàng trở nên mạnh hơn trong bầu không khí yên tĩnh, và Mira chạm vào chỗ mở chiếc áo của chàng, run lên khi nàng cảm nhận được sự căng cứng đang đập mạnh mẽ dưới lớp quần áo. Từng cái một, nàng tháo cúc áo, giải thoát sự nam tính nóng bỏng, đầy đặn và những đầu ngón tay tinh tế của nàng vuốt ve chàng, nhẹ nhàng chạm vào chàng. Alec rên rỉ sâu trong cổ họng, hạ thấp cái mông trần xuống cạnh nàng. Chàng bóp nghẹt tiếng kêu nhỏ bé mỏng manh của chàng bằng miệng chàng khi chàng đi vào trong nàng, mạnh mẽ, nặng nề, cứng nhắc với sự kích thích. Bất chấp ham muốn gào thét, chàng chậm rãi đẩy vào nàng, cho cơ thể nàng thời gian đủ để chấp nhận chàng hoàn toàn. Mira run rẩy, nóng bừng lên với ham muốn, và nàng khao khát mở rộng hai bên đùi, cảm nhận được chàng căng lên trong nàng tận đến khi không còn gì chàng có thể cho nàng được nữa, không còn gì nàng có thể nhận được.

Họ quấn lấy nhau ẩm ướt rối rắm, và Mira cảm nhận được sức mạnh của những cú thức của chàng xuyên qua cả cơ thể nàng. Nàng bất lực tháo bỏ quần áo chàng, cố gắng trượt tay xuống dưới chúng để chạm vào da chàng… nhưng rồi những dây thần kinh đổi hướng của nàng chỉ tập trung vào sức mạnh đang tăng lên của chàng trong nàng, và nàng không thể làm gì khác ngoài việc dính chặt lấy chàng. Cánh tay nàng vòng quanh cổ chàng, đùi nàng gập lại khi nàng đẩy chảng thật mạnh. Nàng luống cuống trả lời di chuyển như vũ bão của chàng, càng ngày càng nhanh và cứng rắn, tận đến khi nàng thật sự quá sợ hãi. Nàng cong người lên phía trên, tạo ra một âm thanh vỡ vụn sắc nhọt. Alec thì thầm gì đó dịu dàng bên tai nàng, vỗ về cơ thể nàng trong lòng, di chuyển trong nàng theo cái cách mà có thể mang lại cho nàng khoái cảm lâu như có thể. Chàng hôn vào cổ trần của nàng… chàng từ chối sự giải thoát hoản toàn của riêng chàng để đẩy vào nàng với sự vuốt ve chậm rãi có chủ đích. “Hãy để nó kéo dài…” chàng thì thầm với nàng, vui vẻ khi cảm nhận được nàng, không chống cự và tê liệt bên dưới chàng. Và rồi, khi chàng cho phép bản thân theo nàng đi vào đỉnh khoái cảm, Mira cảm nhận được một dòng ấm nóng trong cơ thể chàng. Cơ thể to lớn của chàng cứng lại bên cơ thể nàng, cơ bắp của đôi vai vững chắc của chàng co lại dưới mu bàn tay của nàng.

Nàng vô thức gọi tên chàng, một dòng ẩm ướt trượt bên ngoài khóe mắt xuống trán nàng. Vị nước mắt của nàng đọng trên lưỡi nàng, và Alec giữ lấy đầu nàng bằng cả hai tay khi môi chàng hôn lên mặt nàng. Khoái cảm sàng lọc qua những gợn sóng mềm mại, giống như ánh sáng di chuyển trong nước. Đôi tay chàng vuốt ve cơ thể nàng, những ngón tay và khớp sống còn nán lại trong các đường nứt ẩm ướt của nàng, và nàng thấy bản thân như đang trôi nổi trong một thế giới những giấc mơ… nàng là một phần của sự tĩnh lặng và đêm tối, quằn quoại dưới những di chuyển có hiểu biết chậm rãi của đôi tay Alec. Cái đầu lưỡi của chàng đi dọc theo má nàng, đi xuống lặp lại… những đầu ngón tay dịch chuyển tới chỗ mềm mại của bụng nàng, dịu dàng mát xa đến tận khi khao khát bắt đầu khuấy động trong nàng một lần nữa. “Ồ…” nàng thì thầm, kéo miệng nàng khỏi chàng, “chàng không thể, chúng ta chỉ…”

“Nàng vừa làm gì với ta vậy?” Chết tiệt, nó không giống với bất kỳ một ai khác. Không ai cả. Nàng hiểu rằng nàng là người duy nhất ta muốn chứ? Sau đêm nay, ta không thể quên nàng – ta không thể để nàng một mình, và ta sẽ bị nguyền rủa nếu ta từ bỏ nàng một lần nữa.” Ngón giữa của chàng tiến một đường đi qua những đám lông ẩm ướt giữa hai chân nàng tới một nơi nhỏ bé bí ẩn mà quá nhạy cảm. Nàng cong người lên và cố thoát ra. “Đừng!” Nàng thở hổn hển chống đối, và cái vuốt ve của ngón tay nàng trở nên quá nhẹ nhàng tới mức nàng khó có thể cảm nhận được nó. Cố hít thở, nàng thư giãn và nhận cái vuốt ve nhẹ nhàng tinh nghịch, tập trung vào cái vòng tròn nhỏ của ngón tay chàng… nàng rên rỉ và dịch chuyển xuống bên dưới chàng, và chàng giữ lấy những âm thanh không ngừng nghỉ của nàng bằng miệng chàng, tiếp tục xoa bóp nàng với sự chậm rãi trêu đùa tận đến khi có một làn nước ấm dính giữa hai chân nàng.

Mira ngước nhìn chàng với đôi mắt đã đen đi. “Alec?” nàng thở gấp, gắp đầu chống đối dưới chàng.

“Đừng chống lại,” chàng thì thầm. “Ta muốn ngắm nàng.” Chàng hạ thấp miệng tìm miệng nàng, thì thầm, nuốt đi tiếng kêu khoái cảm của nàng, và cơ thể nàng rung lên mạnh mẽ, áp chế để chấp nhận dòng khoái cảm chiếm lấy nàng. Chàng ôm lấy nàng đầy bao bọc, cánh tay to khỏe và vòng quanh nàng, và nàng vỡ vụn bên chàng, chân tay run rẩy. Vì mặt vào cổ chàng, Mira bị dằn xé bởi một sự xáo trộn về cảm xúc khiến những giọt nước mắt tràn lên, và nàng vuốt chúng vì vì một lý do nàng không hiểu, ấn gương mặt vào làn da ấm áp của chàng. “Mira… em yêu… đừng khóc.” Alec lần xuống dưới chỗ áo quần rối rắm của nàng và dịu dàng vuốt ve lưng nàng.

“Trước tối nay em đã nghĩ… em đã nghĩ cuối cùng em đã kiểm soát được mọi thứ-“

“Ta cũng nghĩ thế… Chúa ơi, đừng khóc, ta có thể chịu được mọi thứ trừ những giọt nước mặt của em.”

“Tại sao em lại để chuyện này xảy ra?” Nàng hỏi, sụt sịt buồn khổ. “Em nên không bao giờ-“

“Không có cách nào để tránh nó,” Alec nói bên trán nàng, và chàng cho tay vào túi áo vét lấy ra chiếc khăn tay. Nàng nhận chiếc khăn lanh vuông trắng và khịt mũi, trán nàng nhăn lại khổ sở khi nàng nhận ra rằng trừ chiếc quần ống túm đã bị cởi ra của chàng, Alec vẫn mặc đầy đủ.

“Chàng… chàng thậm chí không cởi giầy,” nàng nói giọng đầy nước, lau nước mắt bằng một góc khăn tay. “Ôi, kinh khủng-“

“Mira…” Đột nhiên một tiếng cười vang lên từ chàng. “Nàng sẽ cảm thấy tốt hơn về chuyện này nếu ta cởi bỏ quần áo sao?”

Nàng không biết chàng thấy chuyện này có gì vui. “Tất nhiên em sẽ thấy thế. Em nghĩ… em không biết…”

“Con dơi yêu quý của ta, ta không nghĩ tới chuyện giày hay quần áo… trừ cách làm thế nào để cởi bỏ những thứ chắn đường của ta.”

“Ôi, dừng cái việc nghe như rất hài lòng với bản thân chàng, và… và hãy để em đứng lên – em đang nghĩ tới việc làm gì…” Nàng đưa tay che mặt và thở dài run rẩy. “Chúa ạ, em đã làm gì thế này?” Nàng đã từng ở trong một tình trạng khó khăn thảm khốc như thế này chưa? Nàng là một mớ hỗn độn rối bù, và chỉ trong vài phút nữa nàng sẽ phải gặp Roslie, người có con mắt tinh tường có thể nhận ra sự rối của một lọn tóc … và sau việc nàng nàng sẽ phải tham dự bữa tiệc đầy người người chắc chắn sẽ biết nàng vừa mới làm gì.

“Ta biết em quen với nghĩ cho bản thân em,” Alec nói, ngồi dậy và trấn tĩnh sự chống đối cùa nàng khi nàng cố gắng thoát khỏi lòng chàng, “nhưng vì một khi em để ta giúp em. Ngồi yên nào.” Quá mệt mỏi để chống lại nàng, Mira cho phép chàng ôm nàng vào ngực chàng. Chàng nói điềm tĩnh trấn an nàng, như thể chàng đã quen với tình huống tiến thoái lưỡng nan này. Có lẽ chàng như vậy, Mira thiểu não nghĩ, và tựa đầu vào vai chàng. “Sẽ chỉ mất vài phút để chỉnh lại trang phục của em, và rồi sẽ đến lúc em gặp quý bà Berkeley. Nếu ta nghe chính xác, quý bà ấy đang gặp Canning-“

“Chàng là một gã nghe lén khủng khiếp,” nàng thô lỗ nói.

“Ta là một người nghe lén rất giỏi,” Alec đính chính lại. “Sau khi nàng gặp lại quý bà Berkeley, hãy nói với cô ấy rằng nàng muốn về phòng sớm. Hãy nói với cô ấy về những cơn đau đầu của nàng-“

“Em không thể nói với chị ấy điều đó, chị ấy mới là người được cho là bị đau đầu.”

“Vậy hãy nói với cô ấy về việc đến tháng của nàng đã-“

“Em sẽ nói với chị ấy về những cơn đau đầu,” Mira vội vã ngắt lời. “Nhưng dù lời biện hộ của em là gì, chị ấy cũng sẽ biết sau khi nhìn em thấy rằng chuyện gì đã xảy ra, và em không biết lời giải thích thế nào sẽ-“

“Nàng không nợ cô ấy một lời giải thích.”

“Em hầu như chắc chắn –“

“Nàng không cần.”

“Em biết rồi. Người duy nhất em nợ những lời giải thích là chàng, đúng thế không?”

“Chuẩn xác,” Alec trả lời, ngón tay chàng di chuyển theo vạt váy của nàng.

“Nàng là người kiêu ngạo nhất-“

“Và giờ, nhận thấy rằng em vừa lấy lại được hơi thở và khả năng chế nhạo, đã đến lúc lại gửi em tới chỗ những con sư tử. Có lẽ chúng đều biết.”

Chàng còn giỏi hơn bất cứ nữ tỳ nào có thể làm được, vuốt nếp và vuốt thẳng váy áo của nàng trong khoảng thời gian ngắn bằng lúc gỡ bỏ quần áo của nàng. Mira quay đi khi chàng đội chiếc mũ lên đầu nàng một lần nữa, mắt nàng dán chặt vào cánh cửa đã đóng lại. “Cám ơn chàng vì một buổi tối thú vị nhất,” nàng nói ngọt xớt, vô tình đâm chiếc mũ vào da đầu, và gần như chào đón cơn đau. Bấy cứ thứ gì có thể đưa tâm trí nàng ra khỏi suy nghĩ mà một lần nữa nàng lại thua trong cuộc chiến này. Có phải cuộc sống của nàng hướng tới việc được hình thành xung quanh những cuộc đụng chớp nhoáng rút cạn với chàng, điều mà có thể trở nên càng ngày càng thất bại cho tới khi nàng bị trục xuất khỏi địa ngục ham muốn và không có được.

“Không có gì,” giọng nói Alec vang lên ngay bên bai nàng, và nàng nhảy lên khi tay chàng đặt trên eo nàng. “Không còn thời gian cho chúng ta vào tối nay. Nhưng vẫn còn vài thứ chúng ta cần phải thảo luận. Ta sẽ không còn ham muốn và theo đuôi nàng giống như một gã Don Juan điên rồ giỏi cản trở. Chúng ta sẽ nói chuyện vào ngày mai, trong suốt lễ hội đua thuyền và nước vào buổi chiều.” “Em nghĩ chúng ta sẽ cố quên đi tối nay.” “Nàng biết điều đó là không thể. Đừng khó khăn thế, em yêu – chỉ đồng ý với ta vào lúc này thôi.”

Nàng thở dài và lại dựa vào chàng. “Chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu?”

“Ta sẽ tìm nàng.” Chàng quay nàng lại và hôn nàng thật sâu, và nàng không thể giữ lại phản ứng của nàng. Khi miệng nàng dính chặt lấy miệng nàng, một ngọn lửa mới bùng lên giữa họ, và Alec đánh một cái nhìn buồn tới chiếc sô pha nơi họ đã nằm. “Ồ, đúng… ta sẽ dễ dàng tìm thấy nàng,” chàng thì thầm, cúi đầu nhấp nháp môi dưới của nàng thật dịu dàng. Chàng nghi ngờ rằng tất cả những sự hài lòng chàng đã cảm thấy trong đời có thể sánh với phút giây này không. Nàng là của chàng, và cuối cùng nàng biết rõ điều đó như chàng, và phần nào đó, bằng cách nào đó, chàng sẽ tìm ra cách để giữ lấy nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.