Anh Nghĩ Anh Sẽ Không Thích Em

Quyển 1 - Chương 21



Đứng ở trên đỉnh núi ngắm cảnh đêm, đó là một sự hưởng thụ tuyệt vời, giống như toàn bộ mọi thứ đều nằm dưới chân bạn, nhà nhà mở đèn tựa như ánh sáng đom đóm, nhỏ bé mà mơ hồ, gần như vậy lại xa thế kia.

Mọi người rối rít tìm chỗ ngủ, hai ba người cùng nhau dựng chỗ ngủ, lần này người tới đều là nam nữ độc thân, trải qua cả ngày tiếp xúc, có không ít người nhiệt tình can đảm ở chung một chỗ, những người còn sót lại cũng chỉ có thể cảm thán: ông trời quá không ưu đãi mình!

Trên đường tới, vốn là Tiết Giai Ny đã hẹn với Diệp Đình – một nữ sinh khác cùng lớp ở chung một chỗ, dù sao cũng là đi dã ngoại trên núi, có bạn sẽ khá hơn chút.

Trong lúc hai người chuẩn bị ngủ, điện thoại của Diệp Đình vang lên một tiếng, sau khi cô mở ra xem thì mặt ửng đỏ, ngập ngừng nói: "Tiết Giai Ny, mình. . . . . . Bạn trai mình chờ mình ở bên ngoài."

"Cho nên?" Tiết Giai Ny đang thay quần áo thì tay dừng một chút, ngạc nhiên nhìn về phía cô, không dám tin lá gan của cô lớn như thế, mới quen biết một ngày đã. . . . . .

Diệp Đình đỏ mặt giống như một trái táo, "Bạn cũng biết đó, mình và anh ấy vừa gặp đã yêu, mình. . . . . . mình rất thích anh ấy."

Khóe miệng của Tiết Giai Ny co quắp hai cái, tối nay, thật sự là cơ hội tốt cho các cặp đôi.

"Sao bạn không nói với mình sớm một chút!" Cô phiền não nâng trán, nếu như nói sớm một chút, cô vẫn có thể tìm bạn nữ khác, nhưng bây giờ mọi người đều đã đi ngủ rồi, cô phải làm thế nào đây?

"Thật xin lỗi mà! Lúc đầu mình cũng không có ý định này." Mấy chữ cuối cùng Diệp Đình nói nhỏ đến mức như tiếng ruồi muỗi.

Chuyện đã vậy, không có cơ hội thay đổi.

Sau khi Diệp Đình rời đi, một mình Tiết Giai Ny nằm ở trong lều ngẩn người, không còn buồn ngủ, trên đỉnh núi gió rất lớn, nhánh cây bị thổi lào xào, thường xuyên phát ra âm thanh "xào xạt", làm cho cô rợn cả tóc gáy, trong đầu không tự chủ được tưởng tượng loài bò sát nào đó, vốn phía dưới chỗ ngủ cũng không đủ kín đáo, rất có khả năng. . . . . .

Cô không dám nghĩ tiếp, hai cánh tay ôm đầu gối không ngừng phát run, có chút luống cuống, đêm dài đằng đẵng, không biết nên vượt qua thế nào.

Hết cách rồi, cô chỉ có thể lấy điện thoại di động ta bấm, nhờ vào đó dời đi sự chú ý của mình, nhưng trong lòng thủy chung vẫn có ám ảnh, kéo danh bạ lên xuống, người có thể giúp cô đều cách xa nơi này trăm dặm thậm chí ngàn dậm, hơn nửa đêm, còn ở trên đỉnh núi, hoàn toàn không thể tới giải cứu cô.

Khi thấy ba chữ "Lưu manh thúi" thì trong lòng dâng lên một tia hi vọng, có thể theo tức khi dễ mình, nói không chừng bây giờ người ta đang ôm một người đẹp. . . . . . nào đó, làm sao có thời gian quan tâm mình?

Bên trong túp lều nho nhỏ, nhất thời tràn ngập lên vị chua, mà người nào đó, còn chưa ý thức được.

Căn cứ vào nhân tố lo sợ trong lòng, sau mấy giây do dự cô vẫn gửi : đã ngủ chưa?

Sau khi gửi một hồi lâu vẫn không thấy trả lời, trong lòng cô cực hận mình, hận không thể rút tin nhắn lại, trong lúc cô đang xấu hổ không dứt, điện thoại di động vang lên.

Cô cầm lên vừa nhìn, là tin nhắn của Quan Hạo Lê, vội vàng mở ra: vốn đã ngủ thiếp đi, kết quả bị tin nhắn của cô đánh thức, không phải là em gái Tiết tịch mịch cô đơn, muốn tìm một người nói chuyện phiếm chứ?

Cách nói giỡn trước sau như một của Quan Hạo Lê, Tiết Giai Ny càng thêm tức giận, lập tức trả lời: ai nói tôi tịch mịch cô đơn! Tôi chỉ có lòng tốt hỏi thăm vết thương trên đùi anh có nặng lắm không, lòng tốt lại bị coi là gan lừa!

Đương nhiên là nặng, đến bây giờ cũng còn đau, ngủ cũng chỉ có thể nghiêng người ngủ.

Bớt gạt người đi! Độ tin cậy trong lời nói của anh bằng không. Tiết Giai Ny nhanh chóng trả lời.

Lừa cô là chó nhỏ, không tin có thể đích thân tới kiểm tra.

Tin lời nói của anh mới là ngu ngốc!

Không có tin nhắn trả lời lại, cô cắn môi có chút hơi cáu, nhất định là anh ta cố ý đùa giỡn mình!

Hai phút sau, điện thoại di động vang lên.

Cô ra ngoài.

Ba chữ đơn giản, khiến Tiết Giai Ny có chút kinh ngạc, đi ra ngoài làm gì? Mặc dù đầy hoài nghi, cô vẫn mặc quần áo tử tế kéo dây kéo lều xuống, phát hiện Quan Hạo Lê đang ở trước mắt, kinh ngạc há to mồm.

"Sao anh lại tới đây?"

"Nếu như không phải là sợ, hơn nửa đêm cô sẽ nhắn tin cho tôi sao?" Quan Hạo Lê nói một câu đâm trúng tiếng lòng cô.

"Tôi. . . . . . Tôi không có. . . . . ." Tiết Giai Ny bĩu môi, đúng là vẫn không nói gì, nhưng nơi nào đó trong lòng thấy ấm áp.

"Tìm chỗ nào đó ngồi một chút?" Quan Hạo Lê biết cô chắc chắn sẽ không mời mình vào trong lều của mình ngồi, cho nên rất tự giác mở miệng.

"Ừa." Tiết Giai Ny gật đầu một cái, mặc dù bên ngoài rất tối, nhưng cô cũng không có can đảm để cho Quan Hạo Lê vào lều của mình, nếu như bị người khác nhìn thấy, sẽ gây ra hiểu lầm lớn!

Cho nên biện pháp tốt nhất chính là tìm chỗ nào đó, có thể là do có anh bên cạnh, trong lòng cô ổn định rất nhiều, không sợ giống như vừa rồi vậy.

Hai người tìm chỗ có thể ngắm nhìn mặt trời mọc ngồi xuống, chuẩn bị chờ đợi suốt đêm.

"Đây là lần đầu tiên tôi thấy nhiều sao như vậy, sáng chói mắt, giống như đang ở trên đỉnh đầu của tôi." Tiết Giai Ny mừng rỡ nhìn bầu trời đêm.

"Tôi đã từng thấy qua cái đẹp hơn." Quan Hạo Lê từ từ nói.

Nếu là lúc trước, Tiết Giai Ny khẳng định rằng anh đang lừa dối mình, nhưng kể từ sau khi biết anh từng đi qua rừng rậm nguyên thủy ở Châu Phi và núi tuyết, tất cả đều trở nên có thể tin rồi.

"Anh đã đi qua những nơi nào?" Cô tò mò hỏi.

"À, rất nhiều, ngay cả chính tôi cũng không nhớ rõ. . . . . ."

Dưới bóng đêm yên tĩnh, hai người anh một câu tôi một câu trò chuyện những việc mình đã trải qua, giống như kể chuyện xưa, cả hai cũng không buồn ngủ lắm, cho đến phía chân trời đen như mực lặng lẽ xuất hiện một tia ánh sáng, Tiết Giai Ny mới cảm thấy bối rối.

Quan Hạo Lê liếc mắt nhìn cô gái nhỏ bên cạnh đang gật đầu như gà mổ thóc, khóe miệng mang chút ý cười, đưa tay đặt đầu của cô lên trên vai của mình, hít một hơi thật sâu, tối nay nhất định là anh trúng tà! Vốn đang ngủ ngon giấc, kết quả sau khi nhìn thấy tin nhắn của cô thì không còn buồn ngủ.

Tiết Giai Ny mơ màng tựa vào trên vai anh ngủ thiếp đi, ngủ rất yên ổn, hoàn toàn quên mất sợ.

Khi phía chân trời từ từ xuất hiện màu da cam sáng mờ thì Quan Hạo Lê lay người bên cạnh đang ngủ say, "Mặt trời mọc."

"Ưmh. . . . . ." Tiết Giai Ny vuốt mắt nhìn về phía trước, trong nháy mắt ngây dại, bầu trời rạng sáng tờ mờ hiện lên màu xanh da trời, giống như những tia sáng kỳ dị, xua tan cơn buồn ngủ.

Đỏ, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy màu đỏ đẹp đến thế, trong một nháy như quả cầu lửa bay lên không, cảnh vật biến hóa khôn lường, phóng xuống hàng trăm tia sáng, rung động long người!

"Có máy ảnh không?" Cô đột nhiên hỏi.

"Ở trong túi hành lý, bây giờ lấy không kịp nữa rồi, cảnh sắc nguy nga tráng lệ như vậy thích hợp ghi ở trong lòng hơn, cho dù chụp được cũng rất khó giữ được khoảnh khắc tuyệt đẹp như thế." Quan Hạo lê trả lời.

"Thật là đẹp!" Tiết Giai Ny nói ra lời tận đáy lòng, lấy điện thoại di động từ trong túi ra, muốn giữ lại cảnh đẹp này, nhưng đúng là chụp không được đẹp như cảnh thật.

Xung quanh chợt dâng lên không ít tiếng hoan hô, thì ra cũng rất nhiều người đang chờ khoảng khắc này, ngắm mặt trời mọc là một trong những mục đích của buổi cắm trại này.

Tiết Giai Ny đột nhiên ý thức được tối hôm qua mình trò chuyện một chút liền ngủ mất, hình như là. . . . . . Tựa vào trên vai người nào đó, trong nháy mắt trên mặt xuất hiện một đám mây hồng, cô buồn bực, vậy là mình đã tin tưởng Quan Hạo Lê như thế rồi sao?

Sau khi ngắm mặt trời mọc trở về, Diệp Đình mang theo vẻ mặt mập mờ chạy đến bên người cô, nho nhỏ nói thầm: "Bạn và bác sĩ Quan ở cùng một buổi tối?"

"Không phải như bạn nghĩ!" Tiết Giai Ny cáu giận.

"Làm sao bạn biết mình nghĩ cái gì?" Diệp Đình cười hì hì nhìn cô.

"Là bạn bỏ mình đi tìm bạn trai trước, bây giờ quay lại cười mình?" Tiết Giai Ny hừ nói.

"Mình đây là tạo cơ hội cho hai người, nếu như mình không rời đi, hai người cũng không thể. . . . . ."

"Bạn càng nói càng xa! Hôm qua mình nói chuyện phiếm với anh ta thôi." Tiết Giai Ny đoạt lấy lời của cô.

"Trò chuyện cả đêm sao?" Hình như Diệp Đình không tin tưởng lắm.

"Dĩ nhiên!" Tiết Giai Ny tức giận trả lời.

"Không phải chứ? Mình vẫn rất coi trọng hai người, không ngờ tối hôm qua cơ hội tốt như vậy cũng. . . . . ."

"Bạn nói bậy coi chừng mình đánh bạn đấy!" Tiết Giai Ny giả bộ rất tức giận.

"Lần trước trong giờ thể dục, hai người các bạn hôn môi bọn mình đều thấy được!" Diệp Đình cười đến như tên trộm.

"Cái gì hôn môi! Đó chẳng qua là ngoài ý muốn!" Tiết Giai Ny vội vàng giải thích.

Diệp Đình cười đến giống như con mèo trộm cá, "Đó. . . . . .là ngoài ý muốn? Nếu như là ngoài ý muốn hẳn rất mau sẽ tách ra? Nhưng hai người đã hôn cả một thời gian dài!"

Dừng một chút, "Còn nữa, chiều hôm qua hai người ở trong rừng cây nhỏ lâu như vậy, thật chỉ là hái trái cây sao? Chân của anh ta bị sao vậy? (* __ *) hì hì. . . . . ."

Tiết Giai Ny cắn răng nghiến lợi, "Diệp Đình!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.