Anh Nghĩ Anh Sẽ Không Thích Em

Quyển 1 - Chương 68




Ngày hôm sau, Giản Mộng Ngữ tỉ mỉ chuẩn bị một bữa tiệc bên trong phòng bao xa hoa ở khách sạn Phổ Thịnh, đây là cơ hội cuối cùng của cô, cũng là cơ hội duy nhất, cô phải nắm cho thật chắc.

Buổi chiều, Quan Hạo Lê đang bận công việc, đột nhiên nhận được điện thoại của Giản Mộng Ngữ, 【Anh Hạo Lê, anh nói muốn làm tiệc tiễn em, khách sạn Phổ Thịnh, em chờ anh. 】

“Nếu tôi làm tiệc tiễn cô, địa điểm ăn cơm dĩ nhiên để tôi xác định.”

Sao anh lại không biết trong lòng cô ta có chủ ý gì, cho nên, đã sớm nghĩ xong đối sách.

【Món ăn em đều đã đặt xong rồi, chẳng lẽ anh sợ em hạ độc bên trong sao? Anh Hạo Lê, ăn xong bữa cơm này em sẽ rời khỏi Singapore rồi, ngay cả cơ hội này anh cũng không chịu cho em sao? 】

Giản Mộng Ngữ tội nghiệp cầu khẩn, cô luôn thông minh, lúc nào nên mềm, lúc nào nên mạnh, nắm bắt đúng mực cực tốt.

“Mấy giờ?” Quan Hạo Lê coi như chấp nhận.

Anh biết tâm tư của Giản Mộng Ngữ, cho nên anh sẽ mang theo Giai Ny cùng đi, đây không phải khoe khoang quan hệ, chỉ muốn khiến Giản Mộng Ngữ hoàn toàn chết tâm, để cho cô ta nhìn thấy sự thật.

【Bảy giờ. 】 Giản Mộng Ngữ vui mừng trả lời.

“Được.”

Cúp điện thoại không bao lâu, Quan Hạo Lê lại gọi điện thoại cho bạn tốt Đằng Cận Tư, “Giai Ny lên máy bay rồi sao?”

【Ừ, đã rời đi hơn hai giờ. 】

“Cô ấy không hỏi cậu cái gì chứ?”

【Dĩ nhiên hỏi, tôi lừa cô ấy nói cậu cho cô ấy die nda nle equ ydo n một ngạc nhiên, chính cậu nhìn mà làm đi. 】

“Cô ấy tin?”

【Ờ thì... Nửa tin nửa ngờ thôi. 】

“Thật tốt quá! Trước khi tôi tan việc cô ấy nhất định có thể đến.”

Trong giọng nói của Quan Hạo Lê lộ ra mừng rỡ, nhưng Đằng Cận Tư không có cảm giác tốt đẹp như vậy.

【Tin khí tượng dự báo hôm nay trên biển có bão, nếu như vừa vặn là vùng biển ấy, đoán chừng máy bay sẽ hạ xuống ở sân bay gần đó, cậu để ý chuẩn bị tốt. 】

“Đáng chết! Sao tôi lại quên kiểm tra cái này!” Quan Hạo Lê ảo não đấm bàn.

【Nếu quả thật gặp phải bão, đó cũng là chuyện không có cách nào khác, tự cậu có chừng mực là được, đừng biến ‘Vui mừng’ thành ‘Hoảng sợ”. 】

“Ừ, tôi hiểu rõ.”

Quan Hạo Lê cũng biết a Tư vì tốt cho mình, chỉ có thể yên lặng cầu nguyện trong lòng máy bay của Giai Ny đừng gặp bão.

Chuyện lần nào cũng vậy lại cố tình như thế, bạn càng không hy vọng nó xảy ra, nó càng muốn xảy ra, bão trên biển nhanh chóng đổi phương hướng, hư hư thực thực chạy về phía Malaysia và Singapore.

Tiết Giai Ny ngồi máy bay tư nhân bị buộc hạ cánh xuống sân bay Băng Cốc, sau khi trải qua một lần đàm phán, tạm thời đổi tuyến đường thủy, vì vậy trì hoãn đến ba giờ.

Vốn năm rưỡi có thể đến Singapore, kết quả kéo dài đến chừng tám chín giờ.

Dĩ nhiên trong lòng Quan Hạo Lê cực kỳ nóng nảy, nhưng trừ gấp gáp ra anh cũng không có biện pháp gì khá, xem ra, anh chỉ có thể một mình đến tiệc của Giản Mộng Ngữ.

Bên trong khách sạn Phổ Thịnh đã sớm có nữ nhân viên phục vụ chờ, vừa thấy Quan Hạo Lê đến lập tức nhiệt tình nghênh đón, dẫn anh vào thang máy, chạy thẳng tới phòng bao xa hoa ở lầu cuối.

“Quan tiên sinh, Giản tiểu thư đã chuẩn bị thức ăn tinh xảo vì ngài ở bên trong, chúc hai người dùng cơm vui vẻ.” Giọng nữ phục vụ vui vẻ, sau đó khom người rời đi.

Đẩy cửa ra, bên trong đã bày biện rất lãng mạn, bữa tối dưới ánh nến tiêu chuẩn, trên bàn hình chữ nhật bày đầy món ngon muôn hình muôn vẻ và rượu ngon, thật đúng là bữa tiệc được bố trí tỉ mỉ.

“Anh Hạo Lê, em biết ngay anh nhất định sẽ tới.”

Giản Mộng Ngữ mặc một bộ váy dài tơ tăm màu đỏ, trước sau đều tạo hình chữ V sâu, hấp dẫn mê người.

“Cô không khỏi cũng quá long trọng rồi?” Quan Hạo Lê nhìn bài trí chung quanh phòng.

“Ăn xong bữa cơm này em sẽ rời khỏi Singapore rồi, em cũng muốn cho mình kỷ niệm, những thứ tốt đẹp luôn dễ dàng nhớ hơn, không phải sao?” Giản Mộng Ngữ mang theo thương tiếc nói.

Quan Hạo Lê lạnh nhạt liếc nhìn cô ta, coi như lời cô ta nói đều là thật tâm thì tốt rồi, qua tối nay, quan hệ của bọn họ chính là quen biết bình thường.

“Anh Hạo Lê, em mời anh một ly, yêu em anh vĩnh viễn sẽ không hối hận.” Giản Mộng Ngữ bưng ly rượu, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Cô biết trong lòng Quan Hạo Lê sẽ có băn khoăn, cho nên dẫn đầu làm gương cho anh.

Người ta đã nói đến thế rồi, Quan Hạo Lê có thể không uống sao?

“Tiểu Ngữ, cô là phụ nữ ưu tú, nhất định sẽ gặp được người đàn ông hiểu cô cũng yêu cô.” Anh thật lòng thành ý chúc phúc cô.

Giản Mộng Ngữ cười khổ trong lòng: Em muốn nhất là tình yêu của anh, tại sao anh không thỏa mãn tâm nguyện của em chứ?

“Anh Hạo Lê, anh không biết nói như vậy với cô gái yêu anh là rất tàn nhẫn sao?” Cô bĩu môi, nói giống như đùa giỡn.

“Tôi nói lời nói thật, sớm muộn gì cô cũng sẽ tìm được tình yêu thuộc về mình.”

“Cám ơn anh chúc phúc, em cũng hy vọng die enda anle equu ydonn sớm tìm được hạnh phúc của mình.” Giản Mộng Ngữ nói theo lời anh, tiến thêm một bước xóa bỏ băn khoăn của anh.

Cô mềm mại khéo léo trả lời quả thật khiến cho Quan Hạo Lê sinh lòng nghi ngờ, chẳng lẽ mình nghĩ lầm rồi, cô ta chỉ đơn thuần muốn cùng mình ăn bữa tối dưới ánh nến cuối cùng?

Trong căn phòng mờ tối, dưới ánh nến, hai người ngồi đối mặt, khắp nơi lộ ra vẻ lãng mãn và ấm áp, đáng tiếc hai người không phải là tình nhân, không hỗ trợ chút nào.

“Tôi ăn no, chút nữa còn có việc, đi trước.”

Quan Hạo Lê cầm khăn lên lau miệng, đứng dậy chuẩn bị rời đi, anh cũng không y vọng lúc Giai Ny xuống máy bay mình vẫn còn ở đây ăn cơm cùng Giản Mộng Ngữ, đến lúc đó nhảy vào Hoàng Hà cũng khó mà rửa sạch.

“Anh Hạo Lê, ở cùng em một lúc nữa được không?”

Trong lòng Giản Mộng Ngữ thầm suy đoán sao hiệu quả của ánh nến còn chưa phát huy tác dụng? Cô chỉ có thể kiếm cớ kéo anh, không để cho anh rời đi.

“Ngày mai cô lên máy bay mà? Về sớm nghỉ ngơi một chút đi.” Quan Hạo Lê cầm áo khoác âu phục lên chuẩn bị đi.

Mới vừa bước hai bước lập tức cảm thấy có gì không đúng, đầu thêm nặng nề, tất cả trước mắt hình như cũng mơ hồ, bước chân lảo đảo mấy lần mới đứng vững.

“Anh Hạo Lê, anh sao vậy?” Giản Mộng Ngữ giả bộ kêu lên, nhào tới đỡ anh.

“Cô... Cô bỏ thuốc?” Quan Hạo Lê nhéo mạnh bắp đùi mình, muốn cho mình tỉnh táo lại.

Giản Mộng Ngữ giả bộ rất mê man lại khó hiểu, “Anh Hạo Lê, anh nói gì vậy? Em nghe hơi không rõ.”

Thế này Quan Hạo Lê mới ý thức được mình thật khinh thường, nếu như rượu kia không có vấn đề, chẳng lẽ là thức ăn? Nhưng Giản Mộng Ngữ cũng ăn! Rốt cuộc là đâu có vấn đề?

Khi mắt liếc về ánh nến lập lòe thì mới bừng tỉnh hiểu ra.

“Cây nến này, là đặc chế hả?”

“Đoán trúng hay đoán không trúng có quan trọng không? Anh Hạo Lê, tối nay, anh thuộc về em.” Giản Mộng Ngữ cũng không giả bộ, dù thế nào đi nữa tối nay anh không đi được.

“Tiểu Ngữ, mặc kệ cô làm cái gì, tôi đều sẽ không thích cô, đừng mua dây buộc mình nữa!” Quan Hạo Lê chống đỡ lực ý chí cuối cùng trách cứ.

“Không! Em không tin!” Giản Mộng Ngữ đã mê muội. Con người chính là như vậy, một khi lọt vào ngõ cụt, khó có thể đi ra, thường chỉ biết càng lún càng sâu.

Giờ phút này, Quan Hạo Lê chỉ cảm thấy dieendaanleequuydonn trong cơ thể như có ngàn vạn con kiến bò qua, cào anh càng ngày càng nhột, càng ngày càng nóng, may mà trong đầu còn một phần tỉnh táo, liều mạng muốn đẩy Giản Mộng Ngữ ra.

Nhưng cô ta lại giống như kẹo cao cu dính chặt mình, cũng không biết trên người cô ta xịt nước hoa gì, tất cả chui vào chóp mũi anh, quyến rũ anh ngã về phía vực sâu.

“Tiểu Ngữ! Làm như vậy người thua thiệt là cô!” Anh có ý gọi lý trí của cô ta về.

“Em không cảm thấy thua thiệt, đây là ước mơ em vẫn tha thiết, anh Hạo Lê, tối nay, anh nhất định sẽ rất vui vẻ.” Cả người Giản Mộng Ngữ mềm mại không xương trèo lên người anh.

Quan Hạo Lê kêu thầm hỏng bét trong lòng! Người phụ nữ này hoàn toàn điên rồi! Trên đời có nhiều đàn ông như vậy, tại sao cô ta cố tình muốn để mắt đến mình?

Gặp quỷ!

“Buông tôi ra!” Thân thể thơm mềm của cô nằm trên người anh, chỉ biết kích thích dục vọng theo bản năng trong cơ thể, anh không thể! Anh không thể phản bội Giai Ny!

Giản Mộng Ngữ đương nhiên biết suy nghĩ của anh, anh càng vội vàng hất cô ra, cô càng dính chặt, càng cố ý dùng bắp đùi ma sát chỗ nào đó của anh...

Quan Hạo Lê cảm thấy bắp đùi mình sắp bị nhéo tím rồi, chỉ có như vậy mới có thể làm cho anh tỉnh táo một lát, dùng sức đẩy Giản Mộng Ngữ dính trên người anh không chịu đi, cắn răng nghiến lợi nhảy ra hai chữ, “Tự trọng!”

“Vì lấy được anh, em có thể không tiếc tất cả! Đừng nói hai chữ tự trọng với em! Em không cần!” Giản Mộng Ngữ như mắc bệnh tâm thần nói.

Đi đến bước này tối nay, cô cũng bị ép bất đắc dĩ, ai bảo Quan Hạo Lê nhìn cũng không nhìn cô một cái!

Cô không phục!

“Cô điên rồi!” Quan Hạo Lê chỉ có thể dùng ba chữ này để hình dung cô ta.

Giản Mộng Ngữ dứt khoát đứng lên, chậm chạp cởi váy trên người trước mặt anh, dáng người đẹp đẽ của cô là đường cong hình chữ S, tỏa ra hấp dẫn rõ ràng, hơn nữa Quan Hạo Lê bị hạ thuốc, dục vọng còn mạnh hơn gấp trăm lần bình thường.

Nếu bình thường, cho dù như thế nào cũng nhịn được, nhưng bây giờ -