Anh Nghĩ Anh Sẽ Không Thích Em

Quyển 1 - Chương 70



Quan Hạo Lê vội vàng hôn người phụ nữ trong ngực, mới vừa rồi dục vọng mình cố gắng đè nén trong phòng giờ phút này hoàn toàn hồi phục, thế tới hung mãnh, thế không thể đỡ.

Đầu tiên Tiết Giai Ny hơi bị động, sau đó bắt đầu đáp lại anh, cô luôn là cô gái dám yêu dám hận, hơn nữa hai người đã từng trải qua nhiều chuyện như vậy, trong đó từng có sung sướng, cũng không ít khổ sở, đan xen bên nhau một chỗ, đã sớm điêu khắc thật sâu nơi đáy lòng cô rồi.

Sau thời gian này, cô nhất định phải cột chặt một chỗ với người đàn ông trước mặt, cô yêu anh, cũng giống như anh yêu cô.

“Ừ...”

Cô đáp lại khiến Quan Hạo Lê càng thêm hưng phấn, kích động, kích động rồi, mỗi mạch máu tế bào trên người đều đang hô hào.

Hai người hôn nhau thật sâu, như muốn hút khô toàn bộ dưỡng khí trong phổi của nhau, phương thức kịch liệt như vậy mang theo chút nhẫn tâm cực kỳ giống tính tình bản thân bọn họ.

Quan Hạo Lê không hề thỏa mãn với chỉ một hôn, bàn tay ấm áp luồn vào trong quần áo cô, lúc nặng lúc nhẹ vuốt ve mềm mại trước ngực cô, giống như đứa bé chơi đến nghiện.

Từ lần chia tay trước ở thành phố C đến nay, hai người đã có hơn mười ngày không gặp mặt rồi, đương nhiên là “Tiểu biệt thắng tân hôn”, hơn nữa Quan Hạo Lê trúng thuốc, dục vọng còn mãnh liệt dieendaanleequuydonn hơn ngày thường, suy nghĩ đã không cách nào khống chế lửa nóng trong thân thể, hiện giờ anh chỉ có một ý tưởng – cưng chiều mạnh mẽ cô gái nhỏ trước mắt.

“Đợi...” Tiết Giai Ny vừa định nói gì, trước ngực đã bị lưỡi anh gây ra một cảm giác tê dại mãnh liệt, đôi tay không tự chủ đặt lên trước ngực người đàn ông của cô, không nhịn được ngước đầu thở hồng hộc, thân thể trắng nõn lã lướt khẽ run dưới môi anh.

Bất kỳ lời nói nào với Quan Hạo Lê mà nói, cũng đã không có tác dụng ngăn cản, trong đầu anh trừ kích động chỉ có kích động, tác dụng của thuốc đã hoàn toàn phát huy.

Bàn tay chuyển đến vòng eo bóng loáng của cô, chậm rãi dao động, sau đó trái đỏ tươi mềm yếu dưới đầu lưỡi mút chọc của anh ưỡn lên, môi mỏng nhẹ nhàng, ngậm một trái khác cưng chiều rất tròn, vang lên “Chụt chụt”.

Tiết Giai Ny mắc cỡ mặt đỏ như máu, mặc dù âm nhạc rất lớn tiếng, nhưng trong tiềm thức cô vẫn lo lắng tài xế nghe thấy.

“Hạo...”

Cả người cô uốn éo rung động, đại não muốn ngăn cản anh tiếp tục quyến rũ trên người mình tạo ra từng luồng lửa nóng trong cơ thể, lại phát hiện mình không còn chút sức nào để đẩy anh ra, sâu trong đáy lòng hình như có một âm thanh đầu độc cô ngầm cho phép anh tiếp tục càn rỡ tiếp, dù làm được nhiều hơn...

Quan Hạo Lê thở hổn hển cởi sạch quần áo trên người cô, môi nóng bỏng không buông tha mỗi chỗ da thịt, liều mạng đốt lửa.

“Ừ ưmh...” Tiết Giai Ny cảm thấy thân thể mình càng ngày càng nóng, cũng càng ngày càng mềm, mỗi lần thở ra hít vào đều yêu kiều đến cực điểm.

Thứ chống đỡ dưới cặp mông mình cũng càng thêm to ra, nóng đến đáy lòng cô hốt hoảng, trong cổ họng không ức chế được than nhẹ ra tiếng.

Thân thể của cô càng thêm cong xuống về phía anh, tròng mắt trong suốt xinhd đẹp hơi khép, như mơ màng, hấp dẫn không tiếng động.

“Ny Ny...”

Quan Hạo Lê hận không thể xé nát đáy quần nhỏ của cô, nửa dụ dỗ nửa lừa gạt cởi nó ném sang một bên, nhanh chóng cởi khóa kéo quần tây của mình.

Trong lúc lơ đãng Tiết Giai Ny ngước mắt, lập tức thấy vật thể cực lớn kia, cô mắc cỡ vội vàng quay đầu, mặc dù đã từng nhìn nhiều lần, cô vẫn không cách nào bình tĩnh nhìn thẳng được.

Xe vừa đang chạy, vừa làm chuyện đó, Tiết Giai Ny chỉ có thể chôn đầu vào giữa cổ gáy anh, há mồm cắn thịt die enda anle equu ydonn trên cổ anh, muốn ngăn cản tiếng rên rỉ mềm mại đáng yêu từ trong miệng mình tràn ra.

Phải biết, dù cho giao thông tốt hơn cũng khó tránh khỏi gặp phải đèn xanh đèn đỏ và hiện tượng kẹt xe, lúc này, với Quan Hạo Lê mà nói, không thể nghi ngờ là – “Thêm gấm thêm hoa”.

Bởi vì, đi vào càng sâu.

Tiết Giai Ny bị lực lớn của anh đụng vào làm cho thiếu chút nữa rít lên, cảm giác... Sắp đội bụng mình lên rồi, tức giận cắn mạnh một cái lên vai anh, khốn kiếp!

“Ừ...”

Từng đợt ngâm nga nhỏ vụn tràn ra từ trong miệng cô, cô chỉ có thể vô lực dựa trên trên người anh, thừa nhận vào sâu ra cạn nặng nề đâm vào...

Khi xe dừng lại trước biệt thự riêng của Quan Hạo Lê, cả người Tiết Giai Ny đã xụi lơ trong lòng an rồi, hô hấp thở gấp không đều đặn.

Còn Quan Hạo Lê thì nét mặt thỏa mãn, thật ra thì, tác dụng của thuốc trong cơ thể anh vẫn chưa hoàn toàn mất hết, chỉ có điều đã đến cửa nhà, nhất định phải trở về phòng rồi tiếp tục!

Ngay sau đó cởi áo khoác âu phục trên người, bọc người phụ nữ trần truồng trong ngực mình, ôm ngang lên đi xuống xe, tài xế rất biết điều mắt nhìn thẳng.

Còn Tiết Giai Ny thì e lệ núp trong ngực anh, không dám ngẩng đầu lên, cô lại có thể chân thật rõ ràng trình diễn một trận rung xe, quá xấu hổ!

Đều do người đàn ông chết tiệt kia!

Vốn tưởng rằng sau khi về nhà có thể thoải mái dễ chịu tắm, nhưng ai biết sau khi đóng cửa, người nào đó lại đè cô xuống ghế sa lon, áo khoác âu phục trên người cô cũng bị anh lấy ra ném trên đất rồi.

“Em muốn tắm...”

Cô chống lại, cả người bẩn thỉu, cô chỉ muốn chạy ngay vào phòng tắm tắm nước nóng, một chút cũng không muốn một lần nữa.

“Bà xã, tác dụng của thuốc vẫn còn đó...”

Quan Hạo Lê trực tiếp chiếm lấy cánh môi hơi sưng của cô, không mang theo một chút do dự xâm nhập vào trong khoang miệng của cô, hấp thu mật ngọt bên trong, giống như đứa nhỏ uể oải không biết gì.

Lời cự tuyệt của Tiết Giai Ny bị anh nuốt toàn bộ vào trong miệng, thân thể vừa mới được cưng chiều rất nhạy cảm, nhanh chóng đã bị anh gợi lên sắc dục.

Cô chỉ có thể ôm lấy cổ anh, dần chìm sâu trong nước xoáy anh mà anh cuốn lên.

Bên trong phòng yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của hai người, ngay cả trong không khí cũng phiêu đãng mập mờ bịn rịn, từng chút từng chút một, trêu chọc tiếng lòng người.

Một tay Quan Hạo Lê phủ trên sống lưng sáng bóng của cô, một tay khác vững vàng giữ eo cô, răng môi men theo điểm mẫn cảm mà anh đã sớm quen thuộc, trêu đùa mờ ám gợi lên nhiệt tình nguyên thủy cất giấu sâu trong cơ thể cô.

“Hạo... Lê...”

Thân thể Tiết Giai Ny không nhịn được khẽ run, không thể không thừa nhận anh là một cao thủ dụ tình, mỗi một lần đều làm cho mình run rẩy không ngừng, thiêu đốt mình, thân thể bán đứng suy nghĩ.

Trong thoáng chốc, cô đã cảm thấy thứ chống đỡ nơi nhụy hoa của mình, hoảng hốt giật mình, không thể ở đâu, nhỡ có người giúp việc qua đây nhìn thì làm thế nào?

“Đừng... Đừng ở đây...”

“Bà xã, yên tâm đi, không có ai.”

Quan Hạo Lê thở hổn hển nỉ non bên tai cô, hàm răng khẽ cắn dày đặc lên vành tai cô, cảm giác tê tê ngứa ngứa kích thích cô không ngừng rụt cổ lại, muốn rời khỏi cảm giác tê tê ngứa ngứa đó.

Nhưng anh lại rất giống như dù thế nào cũng nếm không đủ, càn rỡ gặm cắn mút hút.

Đồng thời, phía dưới cũng không nhàn rỗi, như lưỡi dao sắc bén mở núi đột nhiên đâm vào, chọc cho Tiết Giai Ny ngửa đầu kêu rên, ngón tay cào trên lưng anh tạo thành vết đỏ.

“Ừ... Ưmh....” Tiếng rên lúc sau còn mê người hơn lúc trước khiến mọi thứ trong phòng giống như đỏ mặt, ngượng ngùng không dám nhìn hai người trần truồng trên ghế sa lon.

Hai mắt ngây ngất của Tiết Giai Ny giống như mờ mịt một tầng sương mù, cô nhìn thấy đèn tròn trên đỉnh đầu như mộng ảo, mà ôm chặt lấy người đàn ông của cô trong cuồng nhiệt không mất đi yêu thương, từng trận cao triều cuốn bọn họ vào vực sâu vô biên vô tận, hãm sâu, lại hãm sâu...

Cô cảm thấy mình sắp say.

Yêu thương cuồng nhiệt đi qua, hai người ôm chặt thở dốc kịch liệt.

Một lúc lâu, hai người mới dần bình phục.

Tiết Giai Ny vô lực thả lỏng chân, từ từ thở một hơi dài, mình tối nay, chắc chắn trúng tà, đầu tiên cùng anh trên xe, sau đó trên ghế sa lon trong phòng khách...

Quả thật là –

Chỉ tưởng tượng thôi, đã cảm thấy ngượng ngùng không chịu nổi.

Quan Hạo Lê dịu dàng vén tóc người phụ nữ trong ngực, nửa người dưới hai người còn duy trì tư thế dán chặt, nhìn môi xinh đẹp hơi vểnh của cô, thứ gì đó lại bắt đầu hồi phục...

“Đứng lên đi!” Tiết Giai Ny không thuận theo đập anh, đồ trứng thối này! Mới trong chốc lát, lại -

“Bà xã.” Quan Hạo Lê yêu thương hôn cô, không có ý đứng lên chút nào, anh ước gì vẫn như vậy, không xa rời cô.

“Nhanh lên một chút! Nếu không, em tức giận!”

Tiết Giai Ny tức giận trợn mắt nhìn anh, đưa tay đẩy anh.

Quan Hạo Lê giống như không nghe thấy, “Bà xã, em thật tốt.”

“Đừng tưởng rằng như vậy em sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, hừ!” Tiết Giai Ny hừ mũi.

“Bà xã, vừa rồi em cũng cảm nhận được, tất cả tác dụng của thuốc đều dùng trên người em rồi, em không cảm thấy anh dũng mãnh hơn bình thường sao?”

Quan Hạo Lê mặt dày mày dạn nói, cũng chỉ có anh, mới có thể mặt không đổi sắc nói ra lời này.

“Anh... Lưu manh!”

Tiết Giai Ny cực kỳ tức giận đánh anh, người này chính là hoàn toàn lưu manh!

Trong lòng vẫn đang suy nghĩ: đâu chỉ dũng mãnh, eo cũng sắp đứt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.