Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 118-4: Được cứu thoát (4)



Hứa Luật cảm giác cơ thể nhẹ nhàng, lại thêm chút u mê, xung quanh một mảng tăm tối.

Bỗng nhiên phía trước có tia sáng chiếu rọi, như có lực hút hút cô vào trong một gian phòng, rất trống trải. Cô từ từ lấy đồng phục đang treo trên móc, mặc vào, đi về phía bàn giải phẫu.

Trên bàn đã có sẵn một bộ tử thi chờ cô kiểm nghiệm.

Đeo găng tay y tế, như ngày thường , cô bắt đầu kiểm tra phía bên ngoài cơ thể, xác định thời gian tử vong và vết thương trí mạng: từ trên đầu, rồi xuống mặt, tứ chi, thân người ….

Hai mắt thi thể nhắm nghiền, không nhúc nhích, theo thông lệ, phải kiểm tra giác mạc, cô đưa tay banh mí mắt.

Con ngươi của nạn nhân đột nhiên nhúc nhích, nhìn cô chằm chằm.

Hứa Luật sững người, lập tức hiểu ra, chỉ là giả chết.

Cô thở phào nhẹ nhõm, người không chết thì bớt được việc, còn đang suy nghĩ, bàn tay vô thức cầm dao giải phẫu, đem mũi dao rạch vào lồng ngực thi thể.

Chờ đã ...

….

Đầu óc cô ‘ầm’ một tiếng, rồi trống rỗng.

Rõ ràng đã ý thức được nhưng động tác trên tay cô, con dao giải phẫu sắc lẹm vẫn đâm vào da thịt người nằm trên đó, trong chớp mắt, máu huyết đỏ tươi túa ra.

Dừng lại …. Dừng lại! Người này chưa chết, không thể giải phẫu.

Thế nhưng giờ khắc này đây ý thức và hành động như chia lìa, không thể khống chế, chỉ còn cách trơ mắt nhìn dao giải phẫu xé đôi ổ bụng, máu ra càng ngày càng nhiều, nóng quá … Rất nóng …

“Tiểu Luật …”

Cô quay hướng theo tiếng gọi, trợn tròn mắt: “Tử … Tử Khiêm.”

Dĩ nhiên là Tử Khiêm … nhưng tại sao người nằm trên bàn mổ là Tử Khiêm!

Tại sao vừa rồi cô lại không nhận ra?

Trong đầu Hứa Luật trống rỗng, xuống tay nhưng không chút nào do dự, nhanh gọn đưa dao rạch bụng anh một đường, máu huyết lan tràn, nhuộm đỏ cả một vùng, cô còn nhìn thấy rõ trái tim đang đập thình thịch, cách một lớp găng tay nhưng vẫn cảm nhận được hơi ấm nóng của sự sống, từng phút, từng phút trôi qua.

“Không muốn …”

Vì sao lại như vậy.

Phù phù phù phù ….

Ngừng đi ….

“Tử … Khiêm …”

Ánh sáng trong phòng dịu nhẹ, yên tĩnh.

Là mơ!

Chỉ là mơ!

Hứa Luật sợ hãi không thôi, cô ngồi thừ trên giường một lúc lâu sau mới nhận biết được mình đang ở đâu, không phải là nơi ấy mà là một không gian sạch sẽ, thoải mái, trên tay có kim truyền.

Theo phản xạ cô đưa tay rút ra.

“Tiểu Luật!”

Cố Sênh đi lấy nước nóng quay về, trông thấy hành động của Hứa Luật, cô như chú thỏ con bị dọa sợ, trốn trong góc tường, che chặt bàn tay đang truyền nước biển, mu bàn tay bị ấn mạnh đến mức máu chảy không ngừng.

“Cậu đang làm gì vậy?!!”

Cố Sênh chạy vụt đến, ngăn cản hành động của Hứa Luật.

“Tiểu … Tiểu Sênh!”

Hứa Luật nhìn chằm chằm cô bạn thân, không tin vào mắt mình … thanh âm tràn đầy nghi hoặc: “Là … Là cậu ư?” … Hay vẫn chỉ là cơn mộng, là ảo giác của cô.

“Ngốc quá! Không phải tớ thì là ai chứ!”

Ông trời ơi! Sao nỡ để nha đầu ngốc của cô đến nông nỗi này. Hai viền mắt Cố Sênh hoe đỏ, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Nếu không phải cô ta xem được đoạn clip đó trên mạng, thì chắc cô ta mãi mãi không biết bạn thân của mình gặp chuyện lớn đến mức đó.

Hứa Luật vẫn chưa tin được cảnh tượng trước mắt. Cô lại thu người vào trong góc phòng. Giống như những ngày đã qua đem tất cả mọi thanh âm, mọi sự vật chặn ở bên ngoài, chỉ có như vậy mới không bị ép đến mức điên loạn.

“Tiểu Luật! Cậu đừng sợ!”, Cố Sênh khóc lớn: “An toàn rồi, không sao rồi, cậu an toàn rồi!”

“An toàn???”, Hứa Luật lẩm bẩm, một lúc lâu sau mới chậm rãi ngẩng đầu, đối diện với gương mặt đầy nước mắt của Cố Sênh: “Tiểu … Tiểu Sênh …”, bàn tay cô khẽ run, giơ lên vuốt má Cố Sênh.

Khuôn mặt có hơi ấm, nước mắt nóng hôi hổi.

“Là thật …”, cô vẫn chưa tin.

“Thật, dĩ nhiên là thật. Cậu sờ tớ một cái coi …”, Cố Sênh cầm hai tay Hứa Luật, áp sát lên mặt cô ta, để cô có thể cảm nhận được sự chân thật.

“Là thật … Là thật …”

Một lúc lâu sau mới xác định được … Hứa Luật ôm chầm lấy Cố Sênh, ôm rất chặt, rồi khóc thét.

“Tiểu Sênh … Sênh ơi … Là thật … là thật …”

“Đúng … đúng. Tất cả đều là thật …”

Cố Sênh bị ghì rất chặt, rất đau nhưng chỉ có cơn đau này mới khiến cho cô ta an tâm, chí ít điều đó chứng minh nha đầu này vẫn còn sống, vẫn còn sức lực.

Lại dùng thêm lực … cô ngốc này ….

Hứa Luật khóc lóc gần một tiếng đồng hồ, cổ họng khàn đến mức không phát ra âm thanh, trên người vẫn còn sốt. Những ngày vừa qua thể lực và tinh thần bị tiêu hao, cô khóc đến mức người lả đi vì mệt.



Trong phòng bệnh Hứa Luật, lớn hơn nhiều so với phòng bệnh thường, hai mắt Cố Sênh nhìn chằm chằm Đường Tố. Đường Tố dời ghế ngồi sát giường bệnh Hứa Luật.

Trên người Hứa Luật đủ các loại dây gắn với các thiết bị đo đạc, phát ra những tiếng tít tít, vang lên trong không gian yên tĩnh nghe càng rõ rệt, gương mặt cô đầy nét mệt mỏi, cho dù là đang ngủ nhưng hàng lông mày vẫn cau chặt không tài nào giãn ra được, vết thương trên mu bàn tay đã được xử lý.

“Cậu ấy …”, Cố Sênh nén nỗi đau xót, nghĩ đến cảnh tượng của Hứa Luật cả người cô ta run lên một cái: “Cậu ấy rất sợ. Rốt cục tên khốn đó đã làm gì với cậu ấy?”

Đường Tố không đáp lời.

“Tại sao hắn lại đối với Hứa Luật như vậy?”, cho đến ngày hôm nay, cũng không nhiều người biết được nội tình câu chuyện, trên internet chỉ lưu truyền vài hình ảnh, nhưng tất cả đã bị chặn … Cố Sênh cũng chỉ biết được thông qua mạng nên tình huống chi tiết thế nào cô ta vẫn chưa rõ.

Ánh mắt Đường Tố trầm xuống, anh đưa tay nắm chặt bàn tay không bị thương của Hứa Luật, cảm nhận hơi ấm của cô, cảm nhận sự tồn tại của cô. Tuy cô rõ rõ ràng ràng trước mắt báo cho anh biết: Cô đã quay về, cô đã ở bên cạnh anh, đây là sự thật.

Ý thức Hứa Luật dần tỉnh táo, những ký ức vụn vặt, rời rạc, tốt có, xấu có, mơ hồ không nhìn rõ. Cô không dám xác định những ký ức là thật hay giả … Nếu như đó chỉ là giấc mộng, cô chỉ mong nó mau tan biến.

Cô cảm giác những ngón tay khẽ lồng vào mái tóc cô.

Cảm giác rất quen thuộc.

Trong trí nhớ của cô, những buổi tối, cô nằm trên đùi anh, hai người cùng nhau xem tivi. Anh rất ghét coi phim truyền hình, anh luôn miệng đả kích mấy tình huống cẩu huyết và lời thoại sến súa. Cô rất thích … vừa xem phim vừa nghe anh ‘bình loạn’.

Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô …

“Đường …”, cô muốn mở mắt, nhưng rất căng thẳng, không dám xác định … “Đường Tố …”

Cô nghe bên tai mình thanh âm quen thuộc đáp lại.

“Anh đây!”

“Đường Tố!”, ngữ khí lần này xác định thêm vài phần.

“Anh đây!”

Vẫn là hai chữ đơn giản, kiên định nắm lấy tay cô, nắm rất chặt: Anh ở ngay bên cạnh em, cảm nhận anh đi, chỉ cần mở mắt đã có thể nhìn thấy anh.

Hứa Luật ép mình phải mở mắt ra, tai đã nghe rõ, cảm giác nơi bàn tay cô … Cô muốn chứng minh tất cả những điều này là sự thật. Mái tóc rối tung rối nùi, xem ra nhiều ngày chưa chải; sắc mặt trắng bệnh như tờ giấy, tiều tụy nhìn không ra; vành mắt thâm đen …. Thật sự anh rất không ổn … hơn nữa ….

“Ha ha ….”, Hứa Luật không nhịn được bật cười, đưa tay sờ lên cằm anh: “A … có râu … rất đàn ông … rất đẹp trai …” Trong lòng cô còn đang suy nghĩ không biết anh làm sao lại biến thành bộ dạng thế này rồi đây.

“Đường Tố khẽ hôn lên mu bàn tay cô: “Thích không?”

Hứa Luật nhíu mày: “Ngứa!!!”

Cô đưa mắt nhìn quần áo trên người anh, rất nhiều nếp nhăn. Đường Tố lại có thể chịu đựng bộ dáng lôi thôi lếch thếch này ư?

“Vừa già lại vừa xấu … Sao trước đây em không phát hiện ra có lúc anh xấu đến mức này nhỉ!!!”

“Xấu???”, Đường Tố trợn tròn mắt: “Em xác định mình không dùng sai từ chứ?”

“Sặc … Tự luyến!!!”, Hứa Luật chun mũi một cái, cong môi: “Mấy ngày nay anh không tắm à … Đi đi … mau mau về nhà tắm …”

Đường Tố liếc nhìn Hứa Luật, đứng dậy: “Vậy … anh đi về tắm … Chờ anh!”. Anh cúi đầu khẽ hôn lên trán cô, rồi quay đầu rời đi.

“Tiểu Luật, cậu đang làm gì vậy? Chưa truyền thuốc xong sao cậu gỡ ra.”

Đường Tố vừa mới rời khỏi, Hứa Luật đã bật dậy, nhanh chóng rút kim tiêm trên mu bàn tay … Cố Sênh giật mình.

“Sênh à … Tớ tỉnh rồi … Không cần truyền thuốc đâu!”, Hứa Luật nhún vai.

“Hồ đồ … Cậu là bác sĩ à!!!” Cố Sênh tức muốn nổ phổi, đang tính đưa tay ấn chuông gọi y tá.

Hứa Luật nhanh tay hơn cô ta một bước: “Tay tớ đau lắm …”, rồi cô xoa xoa bụng, “Mà bụng cũng đói … Cố Sênh! Đột nhiên tớ thèm ăn cháo cua … Cậu đi mua cho tớ đi?”

Cố Sênh nhớ ra bạn mình mấy ngày qua chưa được ăn: “Ăn được hải sản chưa? Để tớ đi hỏi bác sĩ, rồi chạy đi mua cho cậu. Cậu chờ tớ!”

Chờ khi Cố Sênh rời đi, Hứa Luật thở phào nhẹ nhõm, quan sát gian phòng mình nằm, khi ánh mắt chạm đến bình chất lỏng đang treo lủng lẳng kia, cô đột nhiên run bật lên, tiếp theo nhanh tay lấy bình thuốc xuống vào nhà vệ sinh đổ đi, rồi đem lọ không treo lại trên giá.

Nằm trên giường được một lúc, nghĩ ra điều gì đó, cô nhấn nút gọi y tá. Không lâu sau có y tá đẩy xe thuốc vào phòng.

“Hứa Luật! Em đến đổi thuốc cho chị”

Hứa Luật: “Còn mấy bình?”

“Dạ … để em coi …”, cô y tá nhìn toa thuốc, “Còn ba bình!”

“Cô cứ để hết ở đây, lát nữa tự tôi thay!”, Hứa Luật nói.

“Chuyện này …”, cô y tá do dự: “Hứa Luật! Cái này không đúng với quy định của bệnh viện.”

“Tôi cũng học y, việc đơn giản này tôi làm được”, Hứa Luật kiên trì, thấy cô y tá còn đang chần chừ, cô nghiêm giọng: “Nếu như cô không đáp ứng … vậy việc này cô không cần làm nữa.”

Hứa Luật nhìn ra đây không phải phòng bệnh thường, cô đành ‘cáo mượn oai hùm’ uy hiếp cô y tá.

Mà trước khi vào phòng bệnh cô y tá đã được thông báo bệnh nhân phòng này là rất đặc biệt, phải chăm sóc thật tốt, thêm nữa lại bị Hứa Luật dọa: “Vậy … vậy cũng được … nhưng nếu bác sĩ phát hiện … Chị Hứa Luật phải giúp em.”

“Được!”

Thành công lấy hết thuốc, chờ khi y tá bỏ đi, Hứa Luật cũng như trước, đem toàn bộ thuốc đổ bỏ, rồi đặt bình không vào ngăn kéo, quay trở về giường nằm.

Hứa Luật không hề biết toàn bộ hành động của cô đều được camera ghi lại.

“Cô ấy có phản ứng kháng cự với dược phẩm”, y tá trưởng nhìn bóng người trong video: “Chuyện trước đó đã tạo dấu ấn rất nghiêm trọng, do đó những thứ như thuốc và kim châm đều rất hoảng sợ.”

Đường Tố lặng im.

“Chờ đến khi cô ấy hồi phục, phần trị liệu tâm lý sẽ được tiến hành sau”, bác sĩ nhìn người ngồi bên cạnh: “Nhưng trước mắt cô ấy rất ghét truyền nước biển, là cách duy nhất có thể giúp cô ấy hồi phục nhanh chóng …. Đây là cuộc chiến đường dài …”

Mất bao lâu mới khiến Hứa Luật hồi phục, không ai có thể đoán trước được.

Vết thương trên cơ thể còn trông thấy, còn trong lòng ai có thể nhìn thấu.

“Ngoại trừ vết thương bên ngoài, tác dụng phụ của các loại thuốc không rõ nguồn gốc kia cần phải thời gian mới có thể tìm ra, có tiến triển tôi sẽ báo ngay cho anh biết.”

Sau khi nói xong, bác sĩ rời đi, Đường Tố ngồi nhìn chằm chằm vào bóng người trên màn ảnh, bất động thật lâu ….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.