Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 3: Đường tố



Cuối tuần vui vẻ đã qua, sáng sớm thứ hai, Hứa Luật cầm tập văn kiện đi đến Đại học Y.

Đây là trường Y lớn nhất của tỉnh A, dự kiến sẽ trở thành Đại Học Y Quốc Gia.

Ba của Hứa Luật là cảnh sát, mẹ là bác sĩ. Từ nhỏ Hứa Luật chịu ảnh hưởng của ba mình, vẫn ước mơ trở thành một nữ cảnh sát. Mẹ Hứa cực liệt phản đối, trong nhà có một người làm cảnh sát đã khiến bà lúc nào cũng trong tâm trạng thấp thỏm lo âu, bây giờ con gái cũng đi làm cảnh sát, bà khỏi mong được yên thân lúc tuổi già.

Mẹ Hứa hi vọng Hứa Luật trở thành một bác sĩ, vừa có cuộc sống bình bình yên yên, lại vừa có thể diện.

Cuối cùng, Hứa Luật chọn học ngành pháp y, thỏa mãn mong ước cho cả hai. Ngoài trừ việc chạy đến hiện trường, phần lớn thời gian đều ở trong Cục cảnh sát, mức độ nguy hiểm thấp hơn cảnh sát gấp gấp nhiều lần.

Đến Đại học Y là khoảng 9 giờ rưỡi sáng, đã vào giờ học, sân trường cũng không còn nhiều người, đăng ký ở cổng bảo vệ xong thì cô tiến đến tòa nhà văn phòng.

Cô cũng đã vài lần ghé qua Đại học Y của tỉnh, là trường đại học đầu tiên mở ra ngành pháp y học chuyên sâu. Hàng năm đều có tổ chức ‘Hội thảo giao lưu pháp y toàn quốc’.

“Thầy rất mừng khi em có thể đến đây!”

Lý Đạt Minh là nhân vật lão làng trong ngành pháp y, sau khi về hưu, ông được mời làm giáo sư tại trường này với mức lương khá cao.

Là một ông lão đã hơn 60 tuổi, tay chống gậy, đầu tóc bạc phơ nhưng còn rất tinh nhanh, đặc biệt là ánh mắt nhìn rất có thần.

“Thầy Lý!”, Hứa Luật vội vàng đứng lên, cung kính chào hỏi.

“Không cần khách sáo, ngồi đi!”, thầy Lý cười ha hả ra hiệu cô cứ tự nhiên, “Nhìn biểu hiện của em mấy năm vừa qua thầy rất hài lòng. Em làm tốt lắm, quả nhiên trò giỏi hơn thầy!”

Hứa Luật cười toe toét: “Em còn phải học tập ở thầy rất nhiều!”

“Được rồi! Lão già này đâu còn theo kịp mấy người trẻ tuổi, chúng ta chỉ có kinh nghiệm, các cô cậu thì luôn có ý tưởng mới mẻ và cấp tiến”, Thầy Lý vung tay, “Đang giải quyết vụ án bây giờ lại bị sắp xếp giảng dạy em thấy sao?”

“Nếu vẫn cầm dao giải phẫu nghiệm thi trong phòng thí nghiệm em vẫn ổn … Có điều đứng trên bục giảng dạy em cảm giác giống như cô dâu lần đầu ngồi kiệu hoa. Về điểm này em vẫn còn phải thỉnh giáo thầy chút kinh nghiệm.” Hứa Luật nghĩ đến cảnh đứng trên bục giảng trước đám sinh viên cô cảm thấy tê hết cả đầu.

“Cái này đâu khó …”, thầy Lý cười híp mắt, “Bây giờ mấy người già như bọn thầy dạy học là gỗ mục rồi, trái lại mấy người trẻ tuổi như bọn em lại được bọn học sinh hoan nghênh hơn nhiều. Giống như ai nhỉ … à à … Giáo sư Do Min Joon đó!”

*Do Min Joon nam chính trong phim bộ Hàn Quốc nổi tiếng ‘Vì Sao Đưa Anh Tới’

“Ha ha ha … không ngờ thầy cũng xem phim Hàn Quốc nhen!”. Đây là bộ phim truyền hình rất hot, đứng đầu trong loạt phim bộ Hàn Quốc, cô cũng đã xem qua rồi. Chỉ có điều vẻ đẹp của Hàn Quốc không phù hợp cặp mắt thẩm mỹ của cô nên cô không kiên trì theo đuổi.

“Thầy đâu xem, là cháu thầy xem. Dạo trước ngày nào cũng coi mê mẩn”, thầy Lý nói, “Chứ thầy cũng là giáo sư thầy thấy nhân vật ấy chẳng có gì hay ho, chẳng có chút bản lĩnh nào.”

Hứa Luật thầm nghĩ lời của thầy mà để mấy cô fan cuồng phim Hàn nghe chắc tức chết mất.

Thầy Lý nói chuyện với Hứa Luật một chút về các công việc liên quan bao gồm Chương trình học, giờ dạy học … Hứa Luật phụ trách các môn ‘Vai trò của pháp y trong điều tra hình sự hiện đại’. Bắt đầu giảng dạy từ thứ ba tuần sau, một tuần 3 tiết vào sáng thứ tư, chiều thứ năm và tối thứ sáu. Mỗi tiết 90 phút, giữa giờ có nghỉ giải lao 15 phút.

Lý Đạt Minh đưa Hứa Luật xuống văn phòng, giới thiệu cô với các đồng nghiệp, sau đó đến phòng hành chính làm thủ tục ra vào cổng.

“Ở trong trường có ký túc xá”, Thầy Lý nói, “Nhưng nếu em thấy ở ký túc xá không tiện thì có thể thuê căn hộ bên ngoài, xung quanh đây cũng có khá nhiều công ty địa ốc, em có thể đến đó tham khảo.”

Hàng năm trường đại học Y đều mời một nhân viên pháp y hiện đang công tác về trường tiến hành giảng dạy giúp sinh viên có thể tìm hiểu được hoạt động thực tế ngành pháp y, đây là một trong những điểm mạnh của trường, đồng thời cũng đã được các bộ ngành liên quan chống đỡ nên cũng phải có văn bản thông báo rõ ràng.

Đối với các pháp y đến nhậm chức, Đại học Y đều có những chính sách vô cùng ưu đãi.

Lần này Hứa Luật đến đây là do đích thân Lý Minh Đạt yêu cầu. Tuy rằng những năm gần đây không thiếu những pháp y xuất sắc nhưng với Lý Minh Đạt, Hứa Luật vẫn là tinh anh trong tinh anh. Ngoài kiến thức pháp y, cô còn nắm bắt những tri thức phong phú của một trinh sát hình sự, do đó trong phương diện nghiệm thi thường có những suy đoán nhanh nhạy vượt xa lối tư duy thông thường, ngay cả lão thầy già cả như ông cũng học tập cô không ít. Nếu cô có thể đến đây giảng dạy đám sinh viên này thì nhất định chúng nó sẽ thu hoạch khối kinh nghiệm quý báu.

Hứa Luật hiện tại đang ở với Cố Sênh, cách trường Đại học Y khá xa, tuy rằng Cố Sênh có nói với cô có khá nhiều phương tiện công cộng gần đây nhưng hệ thống giao thông ở thành phố Tân khá lắt léo. Nếu không phải có xe riêng thì trừ khi cô là chủ doanh nghiệp hoặc quản lý cao cấp, hoặc làm ngành nghề tự do, còn chỉ có nước cuốn gói bị cho thôi việc sớm, bởi tuyệt đối không có ông chủ nào chấp nhận nhân viên của mình 1 tuần đi làm trễ đến bốn năm ngày.

“Không phải ông già này khoe khoang chứ ký túc xá ở đây đều được bài trí như một căn hộ, gồm một phòng khách hai phòng ngủ, nhà bếp, tất cả đều được trang bị đầy đủ, không khác nào một căn hộ thuê bên ngoài chút nào”, ở điểm này thày Lý cực kỳ tự tin!”

“Được! Vậy em xin ở ký túc xá ạ!”

“Tốt, để thầy kêu người sắp xếp phòng trong ký túc xá cho em, bảo đảm cực kỳ tốt!”

“Em làm phiền thầy rồi!”

“Haiizza, phiền cái gì chứ!”



Cùng lúc đó tại phòng hành chính, thầy hiệu trưởng Tạ Xương Vinh chạy tất bật về phòng làm việc của mình.

Một tiếng trước ông nhận được điện thoại của thư ký Bộ Giáo Dục trực tiếp truyền đạt thông báo khẩn: Có một nhân vật quan trọng sẽ đến trường ngay hôm nay.

Làm hại ông ta phải chạy tất bật từ bên ngoài về trường, đến cửa còn đặc biệt nán lại hỏi bảo vệ xem có thấy nhân vật quyền thế nào đến trường chưa, được nghe câu trả lời là chưa ông ta mới yên tâm một chút.

Lấy khăn tay lau mồ hôi túa ra đầy trán: “Nhân vật cứt chó gì không biết, thực sự là …”, vừa mắng chửi, vừa đẩy cửa bước vào phòng, phát hiện trong phòng ông ta có một người đang đứng sờ sờ ở đó.

Người kia vóc dáng cao gầy, mặc âu phục đen, hai tay đút trong túi quần, bóng lưng thẳng tắp ở phía cửa sổ sát sàn, đón lấy toàn bộ ánh sáng chói mắt khiến người ta không thể nhìn rõ hình dạng là ai.

“Anh … anh là ai? Sao tự tiện vào phòng làm việc của tôi!”, cơn tức giân của Tạ Xương Vinh vẫn chưa có chỗ phát tiết, bây giờ xuất hiện một tên không có mắt miệng ông lập tức phun lửa.

“Vợ ông có biết ông nuôi bồ nhí không?”

“Hả???”

“Mới vừa thành niên thôi!”

“Cuối cùng là anh đang nói …”

“Là sinh viên trường này, tôi nghĩ hình như hôm nay là sinh nhât cô ta, nhưng cô ta đã là tình nhân của ông được hơn hai năm rồi!”

“..”

“Mới từ khu đô thi Tây Lâm về đây sao?”, người kia lấy điện thoại di động loay hoay mấy lần: “Cô ta vẫn ở đó chờ ông, ông trở về đi.”

“Này, anh nói hươu nói vượn gì đó!”, Tạ Xương Vinh gào thét cắt ngang lời nói của người kia: “Trợ lý Trương, trợ lý Trương …”

Trợ lý Trương vội vã chạy đến: “Hiệu trưởng!”

Tạ Xương Vinh vội vàng chỉ tay vào người đàn ông trẻ tuổi: “Chuyện gì đây? Tôi mời anh về để trang trí à, người nào cũng có thể tùy tùy tiện tiện vào phòng làm việc của tôi sao?”

“Chuyện này …”, Trợ lý Trương trở nên căng thẳng, “Em mới vừa đi rửa tay thôi!”

“Được rồi! Được rồi! Tống cổ tên này ra ngoài cho tôi.”, Tạ Xương Vinh hiện tại không có thời gian để ý tên vô danh tiểu tốt này: “Chuyện tôi bàn giao cậu sắp xếp xong chưa?”

Trợ lý Trương vội đáp lời: “Sắp xếp xong rồi ạ. Tiệc chiêu đãi tại phòng tiệc sảnh Hà Phong bên Hồ Điệp Hiên, sẽ lưu trú tại phòng Tổng thống của khách sạn Hưu Tư, nhân viên bên phòng hành chính đã sắp xếp xong xuôi …”

“Bỏ đi!”

Cái gì??? Bỏ đi???

Trợ lý Trương không thốt nên lời.

“Bỏ đi, không cần đãi tiệc, nơi ở sắp xếp ở tại trong trường là được!”

Trợ lý Trương mờ mịt: “Hiệu … Hiệu trưởng?”

Tạ Xương Vinh cũng không hiểu đầu cua tai nheo, rốt cục chàng thanh niên này là ai, ông nhìn anh ta với tay lấy chiếc áo gió mặc vào, sau đó bước ra khỏi văn phòng.

“À! Đúng rồi …”, vừa dợm bước ra khỏi cửa, chàng thanh niên lui lại vài bước: “Tôi mong được sắp xếp ở một nơi yên tĩnh một chút, phương thức liên lạc tôi để ở trên bàn. Tạm biệt!”

Rầm!

Âm thanh đóng sầm cửa khiến Tạ Xương Vinh và trợ lý Trương bừng tỉnh.

Tạ Xương Vinh lúc này mới để ý đến tập văn kiện đặt ở trên bàn. Ông ta với tay cầm lấy, mở ra, công văn trực tiếp từ Bộ Giáo Dục, liên quan đến nhân vật tai to mặt lớn kia.

Vẻ mặt Tạ Xương Vinh từ chấn động đến kinh ngạc, vui mừng, rồi âu sầu … Cuối cùng một mớ tâm trạng rối nùi đan xen trên gương mặt ông ta, không có từ ngữ nào có thể miêu tả khoảnh khắc này.

“Thày … Hiệu trưởng!”, Trợ lý Trương thấp thỏm nhìn vẻ mặt vặn vẹo của Tạ Xương Vinh.

Cuối cùng, Tạ Xương Vinh lau mồ hôi, đem số điện thoại được ghi chép trên sổ tay nhìn lại, đưa cho trợ lý Trương. “Đây, theo lời anh ta mà làm …”

“Á! Vâng!”

“Còn nữa … nhớ kỹ, an bài cho anh ta chỗ ở tốt nhất!’

“Vâng!”, trợ lý Trương nhìn dáng vẻ lo lắng của ông ta liền hỏi: “Hiệu trưởng … thầy vẫn khỏe chứ?”

“Được rồi! Cậu ra ngoài đi!”

Tạ Xương Vinh vung tay, đuổi trợ lý Trương ra khỏi phòng, như vừa trải qua một trận chiến nổ lửa, ông ta ngồi xụi lơ trên sofa làm bằng da thuộc.

Tay ông nắm chặt phần văn kiện lạnh lẽo kia, lại nghĩ đến lời nói của chàng thanh niên vừa rồi, ông lạnh hết sống lưng.

“Đường … Tố … quả nhiên danh bất hư truyền!”

Có điều không ngờ anh ta lại trẻ như vậy.

Tuuu tuuuu tuuuu

Chuông điện thoại trong túi ông reo vang, Tạ Xương Vinh rút điện thoại di động, đang chuẩn bị nhận máy lại nhớ đến lời nói của chàng thanh niên kia, ông lập tức từ chối cuộc gọi … Suy nghĩ một chút, ông tắt máy.

“Hừ! …”

Cái tên Đường Tố đó thực sự quá nguy hiểm.

Mẹ kiếp! Làm sao anh ta biết được chuyện này?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.