Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 30: Khó có thể đối mặt với chiếc bánh ngọt



Mấy món ăn còn lại cũng đã được mang lên.

Quán ăn nhỏ cách âm không tốt, tuy rằng đã đóng cửa nhưng tiếng huyên náo, ồn ào xung quanh vẫn vang vọng. Hứa Luật quen thuộc cảm giác này, làm cô nhớ về những kỷ niệm ngày xưa.

Thời đại học, đây cũng là một trong những chuyện cô thích làm nhất. Không có việc gì làm lại cùng đám bạn tụ họp đi hàng quán, ví như sinh nhật, tiệc chúc mừng sau khi thi xong, hay là ngay cả thi cấp sáu không qua cũng tổ chức tiệc ăn mừng …

“Xin chào … Xin lỗi làm phiền …”

Cánh cửa gõ hai tiếng, từ bên ngoài một cô bé cầm một chiếc bánh sinh nhật đẩy cửa bước vào: “Ngày hôm nay là sinh nhật của em … phần này em mời anh chị!”

Hứa Luật liền vội vàng đứng dậy, hai tay đỡ phần bánh: “Cám ơn em! Sinh nhật vui vẻ!”

Ôi! Ôi! Như vậy mới tuyệt nè … thời sinh viên Hứa Luật cũng làm y chang vậy, cắt bánh cho bạn bè cùng phòng chia vui.

“Cám ơn!”

Cô bé sinh viên vui vẻ rời đi, Hứa Luật nâng phần bánh sinh nhật trong tay, tâm trạng phấn khích, ngồi xuống ghế, thuận miệng hát bài Happy Birthday.

Lấy chiếc nĩa bằng nhựa có sẵn, sắn một miếng đưa lên miệng: “Ôi! Ngon quá!”. Ăn xong phần cá hấp Tứ Xuyên cay cay được tráng miệng bằng bánh ngọt thật sướng không gì bằng.

Đường Tố nhìn gương mặt rạng ngời của Tần Khanh cảm thấy cô cực kỳ giống cảnh chú chuột bạch nhặt được mẩu phô mai nhỏ.

“Này … có muốn ăn một miếng không?”

Hứa Luật nhiệt tình mời anh ăn ... chia sẻ niềm vui ngày sinh nhật của một người xa lạ.

“Không muốn!”, Đường Tố trả lời ngay không cần suy nghĩ.

Hứa Luật nhìn anh nhăn nhăn trán, cô ồ một tiếng: “Quên mất, anh không thích ăn đồ ngọt. Nào là bánh sinh nhật, nào là Tô đường …”

Không gian chìm trong im lặng.

“Bơ trong bánh ngọt chứa hàm lượng lớn axit-béo, ăn thường xuyên sẽ làm tăng nồng độ cholesterol trong máu, tăng nguy cơ mắc bệnh tim mạch vành, tăng nguy cơ xơ vữa động mạch, tắc động mạch chủ. Thêm vào đó lượng baking powder còn chứa aluminum gây tác hại rất lớn cho hệ thần kinh …”

Phản kích của Giáo sư Đường luôn mang theo căn cứ khoa học.

Miếng bánh Hứa Luật còn đang ngậm trong miệng, nuốt không được mà nhả ra cũng chả xong, cứ cứng đờ tại chỗ nhìn gương mặt trắng nõn của anh, thiếu điều muốn ném miếng bánh vào mặt.

Này! Tên _ kia _ tôi quả thật không thể nào chơi đùa vui vẻ với anh được!

“Ồ …”, Đường Tố húp một miếng canh, nói thêm một câu: “Chẳng trách phản ứng thần kinh của cô lại tệ như vậy.”

Vâng! Logic của anh ta mạnh như thần!

Phản ứng thần kinh chậm có thể liên quan đến chuyện ăn bánh sinh nhật luôn cơ đấy!!!

Người bình thường sẽ như thế sao???

Không bao giờ!!!

Nhưng … nghe anh nói lời lẽ hùng hồn như vậy, có chứng có cớ như vậy khiến Hứa Luật tự dưng hoài nghi ngược lại mình, có phải hay không do ăn quá nhiều bánh ngọt nên bây giờ thần kinh cô mới phản ứng chậm chạp như thế này …

“Pà nó!”

Nói thế rồi sau này cô đối mặt thế nào với chiếc bánh ngọt đây.

Lại lần nữa ngậm quả đắng đầu môi, Hứa Luật căm hờn, nuốt ngấu ngiến miếng bánh ngọt rồi nghiến răng nghiến lợi đặt phần bánh qua một bên, lấy muỗng múc một muỗng cá trích đầy tràn cho vào chén.

Nhìn gò má cổ ửng đỏ, tâm trạng Đường Tố cảm giác là lạ, phản ứng vi diệu này với người bạn cùng phòng quả là rất thú vị! Tâm trạng tốt xấu của cô đều hiện hết lên mặt không hề che giấu, anh chẳng phí chút tâm tư đi phân tích, nhìn một cái là ra.

Ví như dáng vẻ cô lúc này, có chút buồn chán, vì vậy làm hành động cực kỳ ấu trĩ để trả thù … đó là cướp món cá trích anh thích anh nhất.

Đột nhiên tiếng điện thoại reo lên.

Hứa Luật nhìn xuống màn hình, trong vài giây ngắn ngủi đó Đường Tố có thể nhìn ra dường như cô hơi khó chịu.

Môi cong lên, nhưng một giây sau lại mím môi, chuỗi động tác này qua mắt Đường Tố lý giải: Hài lòng, rồi trở nên bực mình … hơi thiếu tự tin.

“Alo! Tử Khiêm!”

Đầu dây bên kia, giọng Tô Tử Khiêm mang theo vài phần sủng nịnh: “Có phải đang có chuyện gì giấu anh đúng không?”

Hứa Luật trong lòng hơi hồi hộp, ánh mắt đảo vài vòng: “Aizza … có chuyện gì cơ chứ!”

Đường Tố: Xoa xoa gáy … biểu hiện chột dạ.

“Còn không thành thật khai báo!”, Tô Tử Khiêm cười cười: “Nha đầu này, nếu không phải hôm nay anh gặp được pháp y Quản thì em chắc chắn sẽ không nói cho anh biết em tham gia vào vụ án ở thành phố Tân sao?”. Đúng là một cô bé không chịu được nhàn hạ, chuyển qua đó để nghỉ ngơi, dưỡng sức, kết quả, ngon rồi, an nhàn không chịu lại học đòi người ta tra án, một người kiêm ngàn chức.

“À … anh nói chuyện này sao!” cô còn tưởng …

“Hả???”, Tô Tử Khiêm cao giọng, “Em còn tưởng là chuyện gì? Hay còn có chuyện gì chưa nói cho anh?”

Đường Tố: Nói dối!

“Ahaha! Làm gì có chuyện!”, Hứa Luật cười ha hả: “Chỉ có quãng thời gian trước thì hơi lu bu … nhưng cũng không có gì nghiêm trọng.”

Đường Tố: Hừ! Hừ! Lại nói dối.

“Thật chứ?”, Tô Tử Khiêm hỏi gặng lại.

“Thật, tuyệt đối thật, thật như vàng bốn số chín á!”, Hứa Luật giữ thẳng người: “Anh ăn cơm chưa?”

Đường Tố: Giả tạo, quá giả tạo.

“Vẫn chưa!”, Tô Tử Khiêm biết cô muốn đổi đề tài nên cũng thuận theo cô: “Em thì sao? Em ăn chưa?”

“A! Em đang ăn cơm với bạn, món cá hấp Tứ Xuyên.”

Đường Tố: Bạn? Là nói mình sao? Lần này không phải nói dối, con mắt không láo liên láo lịa, không giấu giếm.

“Cùng Cố Sanh sao?”, Tô Tử Khiêm biết Cố Sanh cũng ở thành phố Tân, cũng biết mối quan hệ rất thân thiết giữa hai người bọn họ nên mới chuyển Hứa Luật đến đây có Cố Sênh giúp đỡ, chăm sóc.

Hứa Luật định giải thích là không phải, là người bạn mới quen thì nghe thấy đầu dây bên kia có một giọng nữ truyền tới.

“Tử Khiêm .. ăn cơm thôi … Ủa? Anh đang gọi điện thoại à? Gọi cho chị Hứa Luật sao?”

Trong nháy mắt tất cả các lời muốn nói nghẹn nơi cổ họng.

Có những lúc khổ sở, không phải do bị lừa gạt mà đơn giản chỉ vì cuộc đời biến chuyển quá nhanh, bạn muốn ngăn nó lại nhưng không có cách nào. Sớm biết sẽ có một nhân vật như thế tồn tại, vậy mà cô cứ ngóng cứ trông. Không nhìn thấy nhưng đâu phải là không có, tự mình dối lòng tiếp nhận chút yêu thương dư thừa của Tô Tử Khiêm.

Cô cảm giác mình giống một con ngốc cứ mãi mãi mê muội, không cách nào thoát khỏi. Lúc này đây âm thanh người con gái mềm mại đáng yêu kia như bùa chú nhảy vào trong đầu cô khiến đầu óc cô trở nên trống rỗng, nửa bên mặt đau rát, ngay cả Tô Tử Khiêm nói gì đó nhưng cô nghe không ra.

“Chị Hứa Luật, ở thành phố Tân nhớ phải chăm sóc thật tốt nhé!”

Giọng cô gái la lớn chấn động màng nhĩ cô.

“Anh đói rồi … Ăn cơm thôi … bọn em ăn ngon miệng nhé! Bye bye!”

Không để ý đến lễ nghi phép tắc, nói xong trực tiếp cúp máy, trong nháy mắt, cả thế giới trở nên yên tĩnh. Một lúc lâu sau thanh âm huyên náo xung quanh mới truyền vào tai cô.

Hứa Luật ý thức hiện tại mình đang ở đâu, cô ổn định tâm trạng, nở nụ cười cứng ngắc: “Thật ngại quá! Chúng ta tiếp tục ăn thôi!”. Tốc độ nói nhanh hiếm thấy.

Đường Tố không nói lời nào, lẳng lặng nhìn cô.

Trước mặt Hứa Luật cúi đầu, mái tóc một bên tai rơi xuống gương mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo, cụp mi hạ thấp, tất cả đều rất bình lặng.

Đường Tố biết cô đang khổ sở, khổ sở đến mức trở nên quá bình thản.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.