Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 4: Chạm mặt



Phòng hành chính của Đại học Y hiệu suất làm việc cực nhanh.

Ngày hôm sau Hứa Luật đã nhận được điện thoại, là một cô gái với giọng nói ngọt ngào thông báo cho cô phòng ốc đã chuẩn bị xong xuôi, còn nói thêm đây là phòng tốt nhất của Ký túc xá Đại học Y, bảo đảm cô ở sẽ thấy rất thoải mái.

Tuần sao mới bước vào giờ lên lớp chính thức, cô dự tính mấy ngày nữa mới dọn vào đó. Trong mấy ngày này cô sẽ đi mua sắm một chút. Tuy rằng thầy Lý nói không cần thiết lắm nhưng xuề xòa quá cũng không tốt.

Trước đây làm việc trong Cục cảnh sát phần lớn thời gian là mặc cảnh phục, còn ngày thường cô chọn trang phục đơn giản, thoải mái, bình thường thì được chứ cũng chẳng ra hồn cho lắm.

Đương nhiên có vài bộ lễ phục nhằm ứng phó mấy trường hợp lễ tết, cũng có vài chiếc váy ngắn, nhưng chẳng lẽ đi dạy mặc váy ngắn.

Vì vậy mua thêm mấy bộ quần áo là việc bắt buộc phải làm. Vừa hay mấy ngày nay Cố Sênh cũng không tiếp nhận vụ án nào, cũng rảnh rỗi theo cô đi mua sắm.

Cố Sênh đưa Hứa Luật đến cửa hàng mình hay mua quần áo.

“Cái này thì sao?”

Hứa Luật cầm trên tay bộ âu phục đen, áp lên người nhìn ngắm.

“No!”

Cố Sênh liếc nhìn, gạt bỏ.

Hứa Luật lại đặt bộ quần áo về chỗ cũ, trên phương diện này Cố Sênh là chuyên gia, dù sao cô cũng là luật sư, ấn tượng đầu tiên là vô cùng quan trọng. Đối diện với những loại người khác nhau, Cố Sênh đều lựa chọn những bộ trang phục khá phù hợp.

Hứa Luật hi vọng cô bạn thân sẽ giúp định hướng giúp cô phong cách chuyên nghiệp, có sức thuyết phục hơn một chút.

“Cái này nè!”, chiếc váy màu đen này cô cảm thấy cũng không tệ lắm, chỉn chu mà đoan trang.

“Noooooo!”, Cố Sênh đưa ngón trỏ quơ qua quơ lại.

Được rồi!

Cất chiếc váy ngắn về chỗ cũ, lại tiếp tục tìm kiến: “Cái này cũng được phải không?”. Chiếc đầm màu đen, có thêm áo khoác, trông khá ổn.

“Oh! Godness!”, Cố Sênh ôm đầu, “Bé cưng à, cậu đi dạy học hay là tham dự lễ tang vậy?”, cái gì cũng chọn đen thui … chả hiểu trong cái đầu nhỏ bé ấy chứa cái gì nữa.

“Màu đen sẽ trông chững chạc, có chỗ nào không tốt, tớ cảm thấy … rất tốt mà …”, thanh âm bào chữa của Hứa Luật càng ngày càng nhỏ vì cái trừng mắt của Cố Sênh, ngoan ngoãn đặt bộ quần áo về chỗ cũ.

“Này … Quần jean, áo sơ mi … mặc thử xem!”

Cố Sênh đưa bộ trang phục đã chọn đặt vào tay Hứa Luật.

“Quần … quần jean???”, Hứa Luật trừng mắt, “Quần jean tớ cũng có.” Trời … nếu như mặc quần jean, vậy cô đi mua sắm làm gì chứ, cô mang cả tá quần jean đến đây nè.

“Kháng nghị vô hiệu. Thay mau!”

Cho xin đi, mấy cái quần jean rộng thùng thình của cậu … nhìn dáng người chẳng ra đâu vào với đâu, thật có lỗi với ông trời đã ban cho cậu cặp mông tròn mẩy này.

Nữ Vương Cố Sênh không thèm nhìn Hứa Luật, trực tiếp đẩy cô vào phòng thử đồ.

Hứa Luật có làn da trắng hồng, không giống Cố Sênh, Hứa Luật có vóc dáng thanh tao, tạo cho người đối diện cảm giác thoải mái, lại phảng phất vài nét trẻ con, Hứa Luật luôn dùng những trang phục có màu tối để trông cô có phần chững chạc hơn. Cố Sênh hi vọng với cách chọn lựa trang phục với màu sắc nhã nhặn sẽ định hướng Hứa Luật theo phong cách đơn giản nhẹ nhàng.

Áo trắng phối với chiếc quần jean ôm sát phần mông cùng đôi chân nhỏ nhắn sẽ cực kỳ thích hợp.

Cố Sênh luôn tin tưởng vào cặp mắt thẩm mỹ của mình.

“… là lạ!”

Cửa phòng thử đồ bật mở, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng.

Cố Sênh bước đến xem, trong nháy mắt không thốt nên lời.

“Quằn quại vậy???”, Hứa Luật nhìn người đang đứng trước gương kia, áo trắng che hơn nửa mông, khiến cho chân trông ngắn ngủn, vòng eo cũng chẳng thấy đâu.

Lúc này không cần đến chữ ‘No’ của Cố Sênh, ngay cả bản thân cô cũng thấy gớm, muốn quay ngay vào phòng thử đồ cởi phắt ra.

“Đợi …. Đợi một chút!”, Cố Sênh kéo tay Hứa Luật, “Quay lại đây!”. Nếu không phải sớm biết cô gái này về vấn đề thời trang chỉ ở mức không điểm thì nhất định cô sẽ cho rằng ‘bà cô già’ này đang cố tình trêu tức cô.

“Cậu bình thường không xem những cô gái khác ăn mặc như thế nào sao?” Ông trời ơi ngay cả học sinh tiểu học còn biết áo sơ mi và quần jean phải mặc thế nào, áo sơ mi phải bỏ vào trong quần.

“Xem làm gì! Có thời gian mà xem thì xem đàn ông không sướng hơn sao!”

Nghe Hứa Luật khí thế hùng hồn đáp lời, Cố Sênh không còn gì để nói.

“Được rồi! Cậu nhìn coi!”, Cố Sênh chỉnh sửa trang phục giúp cô, sau đó vỗ vào mông cô một cái, cảm giác thật đã.

Hứa Luật nhìn mình trong gương, giống như hai người hoàn toàn khác nhau.

Quần jean ôm sát đôi bàn chân thon dài, áo sơ mi bỏ vào trong quần jean lộ ra vòng eo thon gọn tinh tế.

Chỉ cần thay đổi đơn giản thế này đã biến đổi hoàn toàn phong cách trước đây của Hứa Luật.

“Ôi! Chị mặc trông đẹp quá!”

Cô nhân viên bán hàng bị Cố Sênh đuổi cổ ngay từ ban đầu không nhịn được thốt lên, ước ao có một khung xương nhỏ nhắn như Hứa Luật, nhanh nhẹn năng động.

Hứa Luật đứng trước gương nhìn một lúc lâu, con người quả nhiên chỉ cần thay đổi cách ăn mặc là trông khác hẳn, chính cô đây còn không nghĩ mình đẹp đến thế này.

Nhưng Cố Sênh vẫn chưa hài lòng: “Giày không hợp!”. Thân là một người phụ nữ thường xuyên đứng trên tòa thì không thể chịu đựng dù chỉ nửa điểm không hoàn mỹ.

Hứa Luật nhìn đôi giày thể thao trên chân mình: “Được mà … Tớ cảm thấy … Sặc! Nhìn kỹ lại hình như không hợp lắm thì phải.”

Không phải cô chưa từng đi giày cao gót, có điều hơn 20 năm trôi qua số lần đi giày cao gót chỉ đếm được trên đầu ngón tay. May là Cố Sênh thừa hiểu tính cô nên chỉ chọn cho cô đôi giày cao 3cm.

Cuối cùng, dưới sự chỉ đạo của Cố Sênh, Hứa Luật mua được ba cái quần, hai cái áo, hai cái váy, một chiếc áo khoác và hai đôi giày, tiêu mất toi nửa năm tiền lương của cô.

Thu hoạch không ít, hai cô gái túi lớn túi nhỏ rời đi, nhân viên bán hàng gương mặt tươi cười chào tạm biệt. Vừa bước khỏi cửa đã đụng phải một người không ngờ tới, gương mặt vốn dĩ vui vẻ của Hứa Luật bỗng tối xầm lại trong chớp mắt.

Hàn Tư Minh!

Tên ranh con này tại sao cũng ở thành phố Tân.

Hàn Tư Minh cũng không muốn đến thành phố Tân, nhưng ở thành phố Giang gây ra chuyện lớn như vậy, tuy rằng vụ kiện đã kết thúc thế nhưng giới truyền thông vẫn chĩa mũi về nhà họ Hàn, đặc biệt là bám đuôi hắn mãi không buông. Ba của hắn phải dựa vào quan hệ mới có thể chuyển hắn qua thành phố Tân tiếp tục việc học, và kẻ cầm đầu khiến hắn rơi vào tình huống mắc toi này không ai khác chính là nữ cảnh sát đang đứng trước mắt hắn đây!

“Aizza! Chúng ta thật có duyên đó thưa sếp!”

Hàn Tư Minh không nghĩ đến Hứa Luật cũng đến thành phố Tân.

Đụng độ Hàn Tư Minh ở đây Hứa Luật cũng rất bất ngờ. Hứa Luật nhìn bản mặt của hắn cố kìm nén kích động để không tung một cú đấm vào mặt hắn.

“Chúng ta đi thôi Sênh!”

“Quý cô đi vội vã như thế làm gì!”, Hàn Tư Minh chặn đường Hứa Luật, “Có duyên như vậy chi bằng chúng ta tìm chỗ nào đó vừa uống trà vừa cùng nhau dùng một bữa thật vui vẻ!”

Mới 14 tuổi Hàn Tư Minh đã trổ mã, những năm gần đây hắn chơi đùa đàn bà không ít từ nữ minh tinh màn bạc cho đến nữ sinh, người mẫu, thân hình bốc lửa, chỉ cần Hàn thiếu gia thích thì tất cả đều phải chịu khuất phục dưới bàn tay của hắn. Đương nhiên cũng không thiếu dạng nhân viên văn phòng, nữ tiếp viên hàng không, bác sĩ. Chỉ có điều nữ cảnh sát, hình như hắn chưa từng trải qua, không phải vì với không tới mà không lọt vào mắt xanh của hắn. Đối với hắn phụ nữ xấu mới đi làm cảnh sát, thêm vào đó tính tình còn thô lỗ, mạnh mẽ, thật không xứng với danh hiệu người đàn bà yếu đuội.

Nhưng cô cảnh sát Hứa này thì khác hẳn.

Chơi chán mấy loại phụ nữ xinh đẹp diễm lệ, Hàn Tư Minh muốn thay đổi khẩu vị, nữ cảnh viên, lại còn xinh đẹp như vậy, rất có tính khiêu chiến. Dưới con mắt nhiều năm chinh chiến tình trường của hắn, dưới lớp cảnh phục của cô gái cảnh sát nhỏ nhắn kia chính là một vóc dáng cực kỳ mê người.

Hàn Tư Minh: “Cảnh sát Hứa! Tôi nghĩ cô đã hiểu lầm tôi rất nhiều, chúng ta có thể tìm một nơi nào đó nói chuyện một chút được không?”

“Chó khôn không cản đường.”

“Luật à, cậu nói như vậy không đúng rồi!”

Cố Sênh đứng ở bên cạnh, dáng người vốn đã cao gầy lại đi trên đôi giày cao gót 8cm, cộng thêm mấy năm làm luật sư lăn lộn trên tòa án, đã tôi luyện cho Cố Sênh một khí thế bức người, nơi nào có cô ta thì nơi đó cô ta chính là nữ vương.

Dù đang mở miệng mắng cái tên đầu đất này, nhưng Hứa Luật tự nhận thấy cô vẫn chưa rèn luyện được khí chất như nữ vương Cố Sênh đây. Một người phụ nữ với chiếc lưỡi của một luật sư thì dù đen cũng biến thành trắng, chết rồi cũng bắt cho sống lại.

Vì vậy, nghe nữ vương Cố Sênh nói những lời này, Hứa Luật mừng rỡ rời khỏi sàn diện, ôm cánh tay chuẩn bị xem trò hay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.