Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 40: Người anh cả nguy hiểm nhà họ đường



Giọng điệu này là thế nào?

‘Cô sao?’, ngữ khí rất nhẹ, chữ cuối thanh âm cao hơn, thể hiện sự nghi ngờ cũng mang theo hàm ý chế giễu. Lọt vào tai Hứa Luật biến thành: Cô sao? Cô mà xứng đáng trở thành bạn bè của Đường Tố.

Lẽ nào không thể trở thành bạn của Đường Tố?

Khẩu khí của đối phương khiến Hứa Luật cực kỳ khó chịu, chưa kịp mở miệng đáp trả, người đàn ông ấy nói tiếp: “Đừng hiểu lầm, tôi chỉ cảm thấy, cô Hứa rất tốt, chỉ có …”, đôi mắt màu nâu đậm liếc Hứa Luật từ trên xuống: “Xin lỗi! Vì từ trên người cô tôi thực sự không thể tìm được nửa điểm khả năng có thể chịu đựng làm bạn của Đường Tố.”

Hứa Luật: “…”

Cô cho rằng miệng lưỡi của Đường Tố đã độc địa lắm rồi, không nghĩ đến núi này cao còn có núi khác cao hơn; người trước mắt cô đây so với Đường Tố chỉ hơn chứ không hề kém cạnh, miệng lưỡi anh ta có thể ví như bình rượu Hạc Đỉnh Hồng.

*Rượu Hạc Đỉnh Hồng: rượu độc.

“Thưa anh, tôi nghĩ Đường Tố muốn làm bạn với ai là chuyện của anh ấy, không đến lượt anh có quyền xen vào.” Quan tâm hơi lố rồi đó.

“Cô đừng coi tôi như kẻ địch thế chứ. Cô Hứa à tôi chỉ đưa ra nhận xét thôi, khả năng cô đã hiểu sai ý tôi. Câu nói của tôi không hề có ác ý”, anh ta làm như không trông thấy Hứa Luật đang tức giận: “Ý của tôi là loại người như Đường nhị không xứng đáng có bạn bè.”

Hứa Luật nổi cáu, tên điên nào xổng chuồng vậy? Miệng thì nói quan tâm Đường Tố, nhưng cái cách anh ta biểu hiện thì trái ngược hoàn toàn, thế nào gọi là không xứng đáng có bạn bè. Hơn nữa tại sao anh ta không nói cách nói chuyện của mình có vấn đề mà lại bảo cô hiểu sai ý anh ta? _ _ _ Hiển nhiên nghĩa là anh ta chẳng nói gì sai?!?

“Cuối cùng anh là ai?”

“Tôi? Tôi và Đường nhị … mối quan hệ có hơi phức tạp”, anh ta nói, “Dùng từ để diễn tả có lẽ là ‘Yêu hận đan xen’, tệ nhân* vẫn mong nhớ nó.”

*Tệ nhân: từ cổ ~ kẻ hèn này.

“Được rồi! Tôi cũng chẳng cần thiết quan tâm anh là ai. Có thể anh nói đúng, tôi không hiểu rõ Đường Tố bằng anh, thế nhưng, có một điểm tôi biết rõ”, Hứa Luật nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đối diện, lạnh lùng nói: “Đường Tố nhất định sẽ không trước mặt thì nói yêu thương, sau lưng lại đi bôi xấu người khác. Loại hành vi đê tiện này, Đường Tố rất coi thường”, trực tiếp nói thẳng mặt anh ta.

“Xem ra ấn tượng của cô Hứa về Đường Tố quả thật không tệ chút nào.” Người đàn ông khẽ mỉm cười.

Hứa Luật không chút do dự: “Ít ra tốt hơn anh!”, không bàn đến hành động sáng nay.

“Cô Hứa không thuộc dạng người dễ tin người khác, vậy mà hiện tại …”, anh nở nụ cười thâm sâu, “Nhìn biểu hiện của cô tôi thấy được cô rất tin tưởng Đường nhị.”

Hứa Luật lui chân về một bước: “… sao anh biết?”

Từ trong túi áo phẳng lì người đàn ông lấy ra một quyển sổ tay nhỏ: “Nhìn bề ngoài rất nhiệt tình, vui vẻ, mối quan hệ xã giao rộng rãi, nhưng thực chất không phải vậy, cô là người có tính phòng hộ rất cao, bạn bè thân thiết chỉ có hai người; luôn cảnh giác với tất cả mọi người, cho rằng người chết còn an toàn hơn người sống …”

Hứa Luật sững người: “Anh điều tra tôi?”

“Thế nhưng, với Đường Nhị cô lại rất yên lòng.” Anh ta phớt lờ câu hỏi của cô, bàn tay trái ôm cổ tay phải: “Vì vậy, mặc kệ tôi nói gì cũng đều vô dụng.”

Hứa Luật chú ý đến chuỗi hạt màu đen lộ ra khỏi cổ tay áo? Anh ta cũng tin Phật sao? Phật nào mà chịu nổi anh ta đây trời???

Hứa Luật: “Có nói hay không là chuyện của anh; có nghe hay không là chuyện của tôi.”

“Có lòng tốt khuyên cô một câu, kẻ thù Đường nhị trải dài khắp toàn cầu, dĩ nhiên cũng có người yêu thương nó nhưng quá gần gũi với nó sẽ rất nguy hiểm pháp y Hứa à!”. Ngữ khí anh ta trở nên thâm trầm, cặp mắt khép hờ, mang theo vài phần nguy hiểm: “Cô nhất định đừng lấy mạng nhỏ của mình ra đánh đổi.”

Hứa Luật thật sự ghét cay ghét đắng thể loại ta đây, ra vẻ chuyện gì cũng biết của người đàn ông này: “Nếu có chuyện đó cũng là chuyện của tôi, không liên quan đến anh. Mặc kệ mối quan hệ của tôi và Đường Tố thế nào, tuy nhiên chuyện anh ấy kết bạn với ai là sự tự do của anh ấy, anh không có quyền can thiệp. Việc tôi và anh ấy, anh là người ngoài cuộc chẳng có liên quan gì hết. Nếu không còn chuyện gì thì tôi về lớp.”

Pà nó, tên Đường Tố này trêu phải tên điên rồi, về nhà phải nhắc anh ấy không nên đụng vào mấy kẻ khùng khùng mới được.

“Dũng cảm là mỹ từ dùng để chỉ những hành vi ngu xuẩn, thiếu suy nghĩ.”

Hứa Luật: “…” Tay vừa chạm nào tay nắm cửa thoát hiểm, chưa kịp đẩy ra, liền truyền đến tiếng cười nho nhỏ.

“Tuy nhiên tôi rất thích hành động dũng cảm vô tri này của cô. Đột nhiên nhớ ra tôi chưa giới thiệu về mình”, tiếng cười chấm dứt, giọng đàn ông trầm ổn vang lên, “Tệ nhân họ Đường!”

Đường?

Hứa Luật đẩy hé cửa một chút.

“Tên chỉ một chữ Tu.”

Đường Tu???

Là anh cả nhà họ Đường!

Trong nháy mắt đầu óc mụ mị của Hứa Luật trở nên tỉnh táo hẳn, hèn gì cô thấy quen quen. Gương mặt của Đường Tố và người đàn ông có nhiều nét giống nhau, lại còn cách dùng từ nhiều chỗ cũng giống nhau, vài từ khá cổ mà người thời nay không dùng nữa.

Chỉ khác là ở Đường Tố thuộc dạng lạnh lùng, còn Đường Tu có thêm chút khinh người, nhưng đều kiêu ngạo tự phụ như nhau cả.

“A … xem ra đứa em bất tài của tôi đã giới thiệu tôi rồi!”, Đường Tu nhìn thấu phản ứng của Hứa Luật.

Hứa Luật đờ người, cô cứng nhắc xoay người lại: “Anh … Đường!”

Anh trai này muốn gì đây? Không có việc gì thì cần gì triệu cô đến đây?

Trước đây cô vốn không tin lời Đường Tố kể anh trai mình can thiệp vào cuộc sống riêng tư, nhưng ngẫm lại Đường Tố nói không sai, vị đại ca đây ngay cả chuyện bạn bè cũng xen vào, chả trách Đường Tố không chịu được.

“Ngạn ngữ Trung Quốc có câu ‘Huynh trưởng như cha’, là anh nên cũng phải quan tâm nó nhiều hơn một chút.”, giọng điệu Đường Tu rất thành khẩn, giống như một anh trai luôn bảo vệ em mình: “Đường nhị không hề nghĩ đến nỗi khổ tâm của tôi, luôn coi tôi như kẻ thù, thân là anh cả phải nhường nhịn nó … cô thấy có đúng không cô Hứa.”

“À … ha ha …”, Hứa Luật nở nụ cười gượng gạo.

Nhà họ Đường này chẳng ai là người tầm thường, cô giả là: “Đây là chuyện anh em các anh, tôi người ngoài nói cũng không được.”

Pà nó! Một giây trước cô còn nói anh ta là người ngoài, bây giờ cô mới chính là người ngoài nè.

Tốt bụng quá đi mất!

Gọi Đường Tố là tiểu quái vật … vậy anh ta là đại mãnh thú.

“Cô Hứa dùng lời khách sáo quá!”, Đường Tu đáp lời: “Cô Hứa là bạn của Đường nhị, sao có thể coi là người ngoài.”

Hứa Luật: “…”

Cô đã tự đào hố chôn mình!!!

“Anh Đường, anh muốn gì cứ nói thẳng ra đừng vòng vo tam quốc”, cô không còn sức chiến đấu với tên quỷ quyệt này nữa.

“Từ đầu tôi đã nói, tôi chỉ quan tâm Đường nhị”, Đường Tu một câu không đổi, tròn vai là huynh trưởng trong gia đình: “Hai người ở chung mấy ngày nay …”

“Chỉ chung phòng khách”, dùng từ ở chung thật khiến người khác hiểu lầm.

“Đừng để ý tiểu tiết”, Đường Tu khẽ cười, nói tiếp: “Hai người ở chung mấy ngày nay xem ra tình hình cũng không tệ lắm, còn thân thiết hơn dự liệu của tôi.”

Hứa Luật im im, nhà họ Đường chuyên cho ra lò mấy tên chỉ thích coi mình là trung tâm.

“Đường nhị có chỗ nào không đúng mong cô bỏ qua, dù sao tên ngốc ấy rất kém về khoản đối nhân xử thế!”

Sao anh ta lại có thể mắng người bằng ngôn ngữ tao nhã như thế.

Hứa Luật vẫn giữ im lặng: Làm như hiểu chuyện lắm, anh với Đường Tố ‘Bên tám lạng kẻ nửa cân’.

“Nếu nó có hành động khác người nào khiến cô … không vừa mắt thì mong cô thứ lỗi”, Đường Tu tiếp tục diễn vai anh trai tốt, “Bởi vì bản thân nó cũng không hiểu tại sao lại làm như vậy.”

Lời này khiến Hứa Luật lúng túng … không lẽ … chuyện sáng nay anh ta thấy rồi?

Đường Tu: “Yêm tâm … tôi không nhìn thấy gì hết!”

Pà nó! Giấu đầu lòi đuôi.

“Rất vui được biết cô, cô Hứa!”, Đường Tu làm một câu kết thúc buổi gặp mặt: “Xá đệ sau này mong cô quan tâm nó hơn một chút!”

*Xá đệ: em trai tôi

Cánh cửa thoát hiểm mở ra, hai người mặc âu phục đen lui về một bên.

Đường Tu đến gần, nghiêng người nói vào tai Hứa Luật, cô lại ngửi thoang thoảng mùi đàn hương, thanh âm trầm thấp, nhẹ nhàng vang bên tai cô: “Hoan nghênh cô gia nhập vào Trò chơi nhà họ Đường, pháp y Hứa!”

“Hả?”

“Thay lời chào mừng, tôi có dành tặng cô một món quà ra mắt nho nhỏ. Tạm biệt!”

Nói xong, đi thẳng không hề ngoái đầu lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.