Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 45: Nghiên cứu hiện tượng phóng hormone



Không hỏi nhiều, Hứa Luật trả tiền rồi mang ba túi cá đi về phía Đường Tố.

“Được rồi! Đi thôi!”

Đường Tố dừng lại một chút, cuối cùng vẫn đưa tay giằng lấy ba túi trong tay cô, Hứa Luật cũng không khách sáo … nếu có người chịu xông pha ngu gì không lợi dụng.

“Ừm … chúng ta qua kia mua một ít cà chua.”

Đường Tố nghĩ đến thứ rau mềm mềm đỏ đỏ ấy, nhíu mày: “Không thích ăn cà chua!”, nói chung ngoại trừ cá, anh chẳng thích ăn món gì hết.

“Làm món cá chua ngọt phải có cà chua.”

“… Ờ, vậy thì mua”, anh ăn cá là được rồi.

“Đường Tố, có món nào anh không thích ăn không?”

“Cà rốt!”

“Tại sao? Cà rốt rất ngon lại nhiều vitamin.”

“Tôi đâu phải thỏ.”

“… Tôi quyết định sẽ đi mua carot, làm món cá hấp carot.”

Đường Tố: “… nham hiểm.”

“Rồi rồi rồi … coi như vừa rồi tôi không nghe thấy anh nói gì hết. Đường Tố, còn món nào anh không thích ăn nữa.”

“Tôi không nói cho cô biết.”

“Vậy chúng ta đổi đề tài khác. Anh thích ăn món nào.”

“Cá!” Không phải cô đã biết từ lâu rồi sao.

“Vì vậy anh chính là con mèo.”

Không ăn cà rốt bởi vì không phải thỏ; thích ăn cá, vậy là mèo. Nhìn đi … Quá logic. Hứa Luật thành công bắn mũi tên khiến Đường Tố bị thương.

Đường Tố: “…”

Để anh có thể ngoan ngoãn ngậm miệng không thể phản bác, Hứa Luật tâm trạng cực kỳ vui vẻ, rảo bước về phía trước. Đôi chân thon nhỏ trong chiếc quần bò trên đôi giày cao gót màu bạc bước đi trên nền đất.

Xung quanh rất ồn ào, nhưng anh lại có thể nghe rõ những tiếng cộp cộp phát ra từ đôi giày của cô khi chạm đất, vang lên như tiếng piano giòn giã. Bàn tay Đường Tố đang đút túi quần cũng bất giác gõ theo nhịp.

Đôi bàn chân trắng nõn.

Tiết tấu nhịp gõ của anh hơi rối loạn, anh mím mím môi, âm thầm quyết định.

***

Đi chợ về, Đường Tố không nằm trên ghế ngồi quen thuộc mà lại lên lầu tìm chiếc điện thoại di động anh vứt trong ngăn kéo, mở phần danh bạ chỉ có vài người, lục tên Lee, gọi một cú điện thoại.

Lee tên đầy đủ là Lý Sâm, cha của anh ta là trợ lý của ông Đường, Lý Sâm khi còn bé cũng ở chung đại viện với Đường Tố.

Theo lẽ thường mà nói khi Đường Tố gọi điện thoại đến chỉ có ba việc: Thứ nhất, hết cá; thứ hai, hết sách; thứ ba, quá buồn chán.

Vì vậy khi nhận được điện thoại, phản ứng đầu tiên của Lý Sâm sẽ là: “Muốn cá hay muốn sách?”

Nói mới nhớ, mấy tháng nay hình như Lý Sâm chưa gửi cá cho Đường Tố … thường ngày chỉ cần gần hết cá Đường Tố đã gọi cho anh ta để anh ta mang cá đến.

Đường Tố trả lời: “Đều không phải!”

“A???”, câu trả lời nằm ngoài dự đoán: “Vậy … lần này cần gì? Nói trước nhe, đừng bắt tớ thu xếp mấy cái vụ án quái dị của cậu. Ba cậu đã ra chiếu chỉ nếu để cậu một lần nữa mạo hiểm, tớ phải mang đầu đến gặp ông ta đó.” Nghĩ đến ông Đường, Lý Sâm bất thình lình rùng mình một cái.

Lý Sâm sớm đoán trước sẽ có ngày này, thật ra cú điện thoại này của Đường Tố còn trễ hơn so với dự tính của anh. Anh nghĩ cuộc gọi này đáng lẽ ra phải đến từ nửa tháng trước rồi kìa, bởi anh biết Đường Tố nào chịu yên phận làm một giáo viên bình thường.

Nếu nói theo cách của Đường Tố: Thế giới này nếu như không có vụ án vậy tôi sống trên đời này còn ý nghĩa gì.

Nếu không phải vậy thì sẽ là: Một người có IQ cao như tôi, nhàn rỗi chính là phung phí của trời.

“Chân.”

“Gì?”, Lý Sâm đang ở đầu óc phiêu du tám phương trời, chưa nghe rõ Đường Tố nói gì.

“Tôi muốn chân.”

“Chân, chân gì?”

Đường Tố thỉnh thoảng nói đưa ra mấy yêu cầu quái dị, Lý Sâm đã quen nên không còn cảm thấy kinh ngạc. Ngày trước Đường Tố còn đòi anh một thi thể, một cặp mắt, vài bộ phận của cơ thể người; bây giờ anh nói muốn chân cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

“Này thiếu gia, anh chuẩn bị làm nghiên cứu gì đây?”

Đường Tố trầm ngâm một chút rồi đáp: “Nghiên cứu hiện tượng phóng hormone nữ.”

“Hả??? Phóng hormone nữ …”, cái quỷ gì thế này, Lý Sâm nghe xong cũng mơ mơ hồ hồ, nhưng cũng lười hỏi nhiều: “Aizza, được được … chứ cậu có giải thích tớ chưa chắc đã hiểu. Nói chung là muốn chân đúng không? Dạng nào? Mấy cặp? Giới tính, màu da, tuổi tác, có yêu cầu gì không?”

Nói chuyện giống như ra chợ mua giò heo vậy.

Đường Tố im lặng rồi mở miệng nói: “Nữ, da vàng, khoảng 26 tuổi.” Trong đầu không khỏi nhớ đến đôi bàn chân trắng nõn nhỏ nhắn của Hứa Luật.

Không được … không được nghĩ.

Đường Tố cau mày, cố gắng đem hình ảnh kia loại bỏ khỏi đầu.

Anh quy kết tất cả những trạng thái tâm lý bất thường này là do chịu ảnh hưởng hormone nữ của Hứa Luật, vì vậy, chỉ cần nghiên cứu một chút, sẽ tìm ra được nguyên nhân.

Đầu tiên từ chân, rồi đến tay … Hết thảy các chân của phụ nữ giống giống Hứa Luật, để anh không còn có cảm giác khó chịu.

Nói đến đây lỗ tai Đường Tố lại không khống chế, cảm giác nong nóng.

Lý Sâm nhớ kỹ các yêu cầu của anh, thuận miệng hỏi: “À! Đúng rồi, cậu còn cá không?”, Đường Tố cuồng cá, anh ta biết, không có cá Đường Tố sẽ không vui.

“Còn!”

“Này … hơn một tháng rồi!”

Thật kỳ lạ, lần trước anh ta mua cùng lắm chỉ được nửa tháng: “Chính cậu đi mua à?” Nói ra câu này bản thân Lý Sâm còn không tin nổi.

“Có Hứa Luật mua rồi!”

“Hứa … Hứa gì?” Nghe như là tên một người, Lý Sâm vội vàng hỏi tiếp: “Nhị thiếu gia à, dừng dừng dừng, cho tớ hỏi. Cậu nói Hứa gì, là món đồ gì vậy?”

“Hứa Luật!”, Đường Tố nói thêm lần nữa: “Là máy phóng hormone.”

“Hả?” Máy móc? Anh đặt tên cho cả máy móc luôn sao?

“Không phải cậu tìm cho tôi một người bạn cùng nhà sao?”, Đường Tố hỏi ngược lại.

“Cái gì? Bạn cùng nhà?”, Lý Sâm thét lơn, “Tớ?”

Lần này Đường Tố đã biết rõ ràng có khúc mắc ở đâu đó trong chuyện này.

Lúc trước, Lý Sâm có đề cập tìm người ở chung nhà với anh, đồng thời thái độ rất kiên trì. Nguyên nhân không gì khác hơn, chỉ vì do Lý Sâm cảm thấy Đường Tố quá ‘Tách biệt với thế giới’. Lúc trước ở nước ngoài anh ta bó tay. Nhưng bây giờ mọi người đã về nước, vậy anh ta muốn có nhiều người giúp đỡ để vị giáo sư này hiểu ‘Cuộc sống nhân gian’. Kết quả trong quá trình tìm kiếm, tên to xác này nói muốn tìm vài bộ phận cơ thể người nhét vào tủ lạnh để nghiên cứu, anh ta đành đánh trống lui quân.

Lý Sâm đành gác lại vụ này, không ngờ bây giờ Đường Tố lại nói anh có người ở chung nhà.

Lý Sâm làm sao không kinh sợ cho được chứ. Anh ta nhanh chóng cúp điện thoại, vội vội vàng vàng chạy đến nhà Đường Tố, muốn nhìn coi Hứa Luật rốt cục là thần thánh phương nào.

Chuông cửa vang lên khi Hứa Luật đang làm bữa trưa.

“Đường Tố mở cửa đi!” Cô từ trong bếp ló đầu gọi người đàn ông đang nằm trên ghế.

Thật sự Đường Tố không muốn đi mở cửa chút nào bởi vì anh đã đoán được là ai đến. Ngoài cửa không phải tên Lý Sâm hóng hớt sao.

“Chuyện gì?”, Đường Tố đứng ngáng cửa không cho Lý Sâm ngó nghiêng vào bên trong.

Lý Sâm nói thẳng: “Nhìn Hứa Luật!”

“Có gì đáng nhìn!” Đường Tố trực tiếp đóng sầm cửa lại.

“Này này này …”, Lý Sâm không màng xấu hổ, cố gắng luồn thân thể vào khe cửa chặn lại, sau đó rướn cổ gọi lớn :”Hứa Luật! Hứa Luật!”

Đường Tố không ngờ anh ta giở chiêu này, sững người. Ngay lúc ấy, Lý Sâm chớp thời cơ vọt vào nhà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.