Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 48: Manh mối trong hình



Nói Đường Tố mắc căn bệnh sạch sẽ thực sự là quá oan ức cho anh.

Thật ra anh không mắc bệnh này bởi nếu thật sự đúng như vậy thì lần trước khi đi cùng Hứa Luật đến quán ăn bé xíu, mất vệ sinh đó anh nhất định sẽ không vào.

Tất cả chỉ vì gương mặt lạnh lùng, ánh mắt kiêu ngạo, hành vi quái dị, thêm vào đó bộ não có tư duy khác hẳn người thường, lại còn chẳng thích kỳ kèo giải thích … Cộng tất cả lại, thêm vào khả năng phân tích hành vi tâm lý, cùng cách thức nói chuyện làm cho người đối diện luôn ảo giác Đường Tố mắc căn bệnh sạch sẽ.

Thí dụ thế này: Bạn muốn bắt tay Đường Tố. Đường Tố sẽ cho đây là hành động dư thừa, chẳng hơi đâu đáp lại, mà cũng không đi giải thích. Nếu như cần một câu giải thích anh sẽ dùng căn cứ khoa học giải thích cho bạn biết rằng trên bàn tay có bao nhiêu vi khuẩn, bao nhiêu mầm mống bệnh truyền nhiễm, vân vân và vân vân … nhưng chẳng qua là anh không muốn bắt tay bạn mà thôi.

Muốn tìm hiểu lý do, chỉ có một lý do duy nhất: Tại sao tôi phải bắt tay bạn?

Bạn giải thích với anh ấy đây là lễ nghi xã giao? Vô dụng! Đường nhị không có hứng thú với mấy chuyện phép tắc lễ tiết này.

Việc của Lý Sâm cũng vậy, thấy Lý Sâm chướng tai gai mắt, vì vậy đồ anh ta dùng qua cũng chịu vạ lây phải cuốn gói đi theo anh ta mà thôi.

Do đó nói trắng ra, chỉ là hai chữ: Thất thường!

***

Ngày hôm sau, Lý Sâm còn chưa qua nhà làm phiền thì đã nhận được điện thoại của Đội trưởng Lý khu Văn Hương. Trong điện thoại, Đội trưởng Lý cho biết đã tìm thấy thông tin nạn nhân trong vụ ‘Thi thể hóa sáp’, vụ án đã có chút tiến triển.

Hứa Luật ngẫm nghĩ ngày hôm nay không phải lên lớp, do vậy cô tính sẽ chạy qua đó coi sao.

Cho dù Đội trưởng Lý không gọi điện thoại tới, cô cũng muốn gọi cho ông ta hỏi thăm tình hình. Đây là vụ án do cô phụ trách, cụ thể tình huống thế nào cô phải bám sát để kịp thời chỉnh lý.

Sau khi cúp điện thoại, cô dọn dẹp đồ đạc, mang theo y cụ, chuẩn bị ra ngoài gọi xe, vừa đến cửa lại quay trở vào: “Đường Tố! Vụ án xác hóa sáp anh muốn cùng đi không?”. Hai mắt lấp lánh mời anh làm bạn đồng hành.

Đường Tố liếc cô một cái, sau đó đứng dậy khỏi sofa. Không nhiều lời, cả hai cùng ra ngoài bắt xe đến khu Văn Hương.

Qua vụ lần trước đã chứng thực được bãn lãnh thật sự của Đường Tố chứ không phải danh tiếng xuông, vì vậy cô nghĩ anh đi cùng cô chắc chắn sẽ giúp ích được nhiều chuyện.

Đường Tố thì nghĩ khác, anh nhớ lại lời của Lý Sâm nói với anh hôm qua: Nếu như có cảm giác hứng thú, chỉ dựa vào cách nghiên cứu các ‘vật’ tương tự thì vô dụng; then chốt là phải bắt nguồn từ cô ấy. Ở bên cạnh cô ấy, cùng đi chung với cô ấy, quan sát cô ấy nhiều hơn một chút, cái đó mới có ích!

Đường Tố thấy Lý Sâm đúng kiểu lắm lời, mấy câu này còn cần dạy anh sao?!?

Mấy chuyện này không phải giống như thí nghiệm trên chuột bạch? Cho chúng nó dùng qua dược phẩm, sau đó cứ đến đúng giờ quan sát phản ứng của chúng rồi ghi chép lại …

“Đây là những bức ảnh anh yêu cầu Tiểu Lý chụp.”

Trên xe, Hứa Luật lấy máy chụp hình từ trong túi xách, đưa cho Đường Tố. Đường Tố đưa mắt nhìn vào màn hình tinh thể lỏng. Những bức ảnh này anh đã coi qua một lần, phần lớn đều chụp đám đông xúm lại coi.

Ngón tay Hứa Luật không được gọi là đẹp nhưng rất cân xứng, các khớp rõ ràng. Cũng không sơn xanh sơn đỏ như mấy cô gái thời nay. Móng tay của cô được cắt tỉa gọn gàng, ngón tay đặt trên máy chụp hình được ánh sáng ngoài cửa xe chiếu vào phát ra một luồng sáng nhàn nhạt.

“Có đầu mối gì không?”

Hứa Luật nhìn kỹ từng bức ảnh, Tiểu Lý chụp khá tốt, rất rõ, nhưng phần lớn các bức ảnh đều là cảnh dân chúng vây xem, không trông thấy có gì bất thường.

“Có!”

Đường Tố tập trung tinh thần, đưa mắt đang nhìn bàn tay Hứa Luật dời sang màn hình camera.

“Nơi nào?”

Sao cô không nhìn ra.

Đường Tố đưa tay trượt trượt trên màn ảnh vài cái, sau đó dừng lại ở một tấm hình, “Tấm này!”, tiếp theo lại trượt trượt: “Tấm này nữa!”

Hứa Luật nhìn hai tấm hình, chẳng có gì khác biệt, đám đông đang bu đen bu đỏ, đàn ông đàn bà, người già trẻ con … chẳng thấy gì dị thường.

Tình huống hiện trường thế này Hứa Luật thấy nhiều rồi, khi xuất hiện án mạng, xung quanh lúc nào cũng vây kín người xem việc chẳng có chút liên quan đến họ. Chỉ biết đứng đó hóng hớt rồi bàn tán xôn xao.

Hứa Luật phóng to bức ảnh, cúi đầu nhìn kỹ một chút.

Vì cúi đầu nên tóc theo đó cũng rơi xuống, Hứa Luật làm động tác vén tóc ra hết phía sau theo bản năng, động tác này làm lộ ra một bên tai của cô.

Nói như người xưa, tai Hứa Luật thuộc dạng tai phú quý, vành tai lớn, dày và trắng, hình dáng thanh tú. Đây không phải là đầu tiên Đường Tố nhìn thấy lỗ tai của cô, nhưng đây là đầu tiên anh được chiêm ngắm ở cự ly gần thế này.

Nhìn tai cô … anh cảm giác rất muốn sờ vào nó một cái.

“Đường Tố …”, Hứa Luật không phát giác ra sự bất thường của Đường Tố, cứ thế tiến đến sát bên anh.

Đường Tố cảm giác toàn thân anh có sự thay đổi nhiệt độ rõ rệt, cả người anh biến chuyển … ‘máy phóng hormone’ này quả thật lợi hại!

“Hứa Luật …”

“Sao?”

“Đừng sát quá!”

Giọng anh hơi khàn khàn ngay cả bản thân anh cũng không hiểu được tại sao âm thanh mình lại đục đục như vậy.

Hứa Luật bây giờ mới chú ý khoảng cách giữa hai người quá gần … chỉ còn cách nhau khoảng một gang tay thôi. Nhờ anh lên tiếng nhắc nhở, cô liền rụt người lại một chút, gương mặt không biến sắc chờ anh đưa đáp án về manh mối trong hình.

Trong tấm ảnh đầu tiên Đường Tố chỉ ra một người, tấm thứ hai anh chỉ ra hai người.

Đều là thanh niên, trong đám đông chỉ lộ khuôn mặt.

“Bọn họ?”

***

Chờ đến khi đến sở cảnh sát khu Văn Hương, Hứa Luật mới nhìn rõ ba người mà Đường Tố vạch ra trong hai tấm ảnh. Còn rất trẻ, đều còn đi học; một người trong đó là nữ, chính là cháu gái của nạn nhân, người khác là bạn trai của cô ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.