Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 57: À! đây là quà của tôi



“Ngày mai đâu phải Đêm Giáng Sinh.” Anh kiên trì … Thứ gọi là ‘Quả táo Bình an’ không phải tặng vào đêm Giáng Sinh sao?”

Hứa Luật xạm mặt, kích động chìa nửa quả táo trước mặt anh: “Chỉ còn có một nửa này thôi!” Anh dám nhận không?

Kết quả!

Đường Tố im lặng nhìn trái táo đang lơ lửng trên tay Hứa Luật. Hứa Luật phát giác hành vì của mình có chút thất lễ, vừa định rút tay về đã nghe giọng anh đầy kiên quyết: “Hứa Luật! Đưa thức ăn thừa của mình ra làm quà tặng, hành vi này quá bất lịch sự!”

Hứa Luật chống chế, giơ giơ quả táo trong tay: “Người Trung Quốc có câu ‘Đồng cam cộng khổ’, anh hiểu câu này không? Tôi thấy chúng ta chính là đang trong hoàn cảnh này.”

Hứa Luật quả quyết rằng Đường Tố sẽ không nhận nửa quả táo này.

Đường Tố sửng sốt, ánh mắt nhìn chằm chằm quả táo bị cô gặm mất phân nửa, một lúc lâu sau gương mặt bừng tỉnh: “À! Thì ra ‘Đồng cam cộng khổ’ là như vậy! Chính là xuất phát từ khía cạnh cảm tính … tôi đã quên phân tích điểm ấy!” Nếu là như vậy thì anh hiểu.

“Không sai! Bạn bè sẽ không câu nệ tiểu tiết, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Quả táo này tuy chỉ còn một nửa nhưng hàm ý bên trong của nó rất lớn”, Hứa Luật phân tích mạch lạc rõ ràng ý nghĩa của nửa trái táo cho anh: “Đó chính là ‘Mỗi người một nửa, tình cảm không phai’, đây là đạo lý.” Ngày hôm nay hãy để cô Hứa dạy anh cách đối nhân xử thế: “Anh đừng bao giờ xem thường nửa trái táo này, đây là trái táo duy nhất còn sót lại trong nhà, đêm nay lại là một đêm đặc biệt. Tôi chia cho anh một nửa, hàm ý chính là tôi muốn bình an của tôi cũng sẽ đến với anh …”

Á!!!

Hứa Luật nhìn bàn tay trống không của mình: Quả táo đâu rồi?

Quả táo bị Đường Tố lấy đi rồi.

Rồn rột!

Thanh âm va chạm giữa hàm răng của anh và nửa miếng táo vang lên lanh lảnh.

Hứa Luật ngây ngốc nhìn Đường Tố đang ăn quả táo cô đã từng cắn qua, cắn xuống một miếng.

Anh anh anh …

Anh ăn thật ư! Cái đó … cô đã cắn rồi mà!

“Đường … Đường … Đường Tố!”, Hứa Luật vừa rồi còn thao thao bất tuyệt thì bây giờ miệng lắp ba lắp bắp: “Này … nó … nó đó … tôi ăn rồi!”

“Ý nghĩa quan trọng …” Đường Tố gật đầu: “Tôi hiểu rồi!”

Hiểu con mịa giề!!!

Hứa Luật hoảng hốt không nói thành lời, trong nháy mắt bị Đường Tố làm cho lúng túng: “Này … không vệ sinh! Cái đó, không vệ sinh đâu! Ý tôi là, nước miếng là một trong những con đường làm lây lan bệnh truyền nhiễm, gây ra rất nhiều bệnh như: tiêu hóa, thương hàn, bệnh tả, nhiễm khuẩn enterovirus, ngộ độc thức ăn và hàng trăm loại ký sinh trùng khác…”

*Enterovirus là tên gọi chung của nhóm siêu vi thuộc họ Picornaviridae. Virus vào cơ thể qua đường tiêu hóa và khu trú ở trong phân và hầu họng.

“Trong số đó cũng phải kể đến bệnh dại, cũng có khả năng lây lan qua con đường nước miếng. Tuy rằng xác suất không cao, nhưng không có gì là không thể!”, Đường Tố gặm miếng táo, “Yên tâm đi! Tôi xác định cô không hề mắc mấy căn bệnh này!”

Hứa Luật cắn cắn môi, ảo não. Cô không có ý đề cập mấy chuyện đó, chỉ là: “Nam nữ thụ thụ bất thân, quả táo ấy tôi đã ăn qua, bây giờ anh lại ăn nó!”, hành vi quá thân mật, ngay cả cô và Tô Tử Khiêm cũng chưa từng làm qua hành động này.

“Cô lại mắc chứng kỳ thị giới tính”, Đường Tố nhìn Hứa Luật: “Đã là bạn bè sao còn phân biệt nam nữ!”

Hứa Luật nghẹn họng: “Không phải! …”

Cái gì cũng không phải! Đường Tố nhún vai.

Nhìn dáng vẻ phiêu diêu tự tại của Đường Tố, cảm giác bối rối của Hứa Luật cũng giảm dần. Chuyện trai gái khác biệt quả nhiên không có tác dụng với anh. Anh dùng hành động thực tế để chứng minh trong mắt anh, nam nam nữ nữ đều cùng là ‘Con người’. Nếu anh không câu nệ chuyện đó, thì cô cũng chẳng cần tính toán chi li, lúng túng làm gì, nó cũng đâu liên quan đến cô, coi như cùng giới là được rồi chứ gì!

Thế nhưng …

Hứa Luật đảo mắt, chuyện này không tính, nhưng chuyện kia phải tính. Hứa Luật hắng giọng: “Khụ! Đường Tố! Vậy quà tôi đâu?”. Anh đòi cô tặng ‘Quả táo bình an’, vậy anh cũng phải trả lễ chứ.

Đường Tố nhìn bàn tay trắng nõn của cô: “Táo ư?”

“Ừm!”, Hứa Luật gật đầu.

Đường Tố nhìn trái táo chỉ còn một phần tư trên tay mình, ái ngại nói: “Này …” … Chuyện anh muốn có quà cũng là nhất thời nghĩ đến.

“Cái đó là tôi tặng anh mà …”, Đừng có hòng ném cái đó trả lại.

Hứa Luật cố ý làm khó làm dễ, không sai, là cô cố tình. Cô biết chắc Đường Tố không chuẩn bị quà, muốn coi anh xử trí ra sao. Không phải anh rất thông minh sao? Thông minh bất phàm sao? Xem anh biến ra quả táo bằng cách nào!

“Thật sự muốn có quà ư?”

“Ừ! Rất muốn!”, Hứa Luật không cho anh có đường lui.

Đường Tố nhét hết miếng táo cuối cùng vào miệng, gật đầu một cái. Khi Hứa Luật đang suy nghĩ không biết anh sẽ làm thế nào, thì anh quay mặt lại, không nói một lời nhìn thẳng cô, từ từ đến gần.

“Á!!!”, Anh làm gì???

Hành vi đột ngột này của Đường Tố khiến cô bối rối, đến khi tỉnh trí thì khoảng cách của hai người đã rất gần. Sau lưng cô là thành ghế sofa, không còn đường lui; còn sát rạt trước mắt chính là gương mặt anh tuấn, kích thích toàn bộ thị giác.

Hàng mi cong dài, đôi môi khẽ mở, gọi tên cô.

“Hứa Luật!’

Thanh âm trầm thấp, ngữ điệu mang chút mê hoặc lòng người.

“Ừm!”

“Đây chính là quà của tôi!”, anh đưa tay chạm nhẹ trên má cô một cái: “Một hai ba … Quả táo chín Hứa Luật! Merry Christmas!”

Giọng anh đầy phấn khởi, sau đó anh lùi về đằng sau.

Hứa Luật chết sững một lúc lâu sau mới tỉnh trí, thì ra đó là quà anh tặng cô: “Đường Tố! Anh chơi xấu!” Có ai trả lễ bằng cách đó chứ, khiến cho khuôn mặt cô đỏ ửng như trái táo chín.

Đường Tố nhìn gương mặt ửng hồng của Hứa Luật: “Cô thấy không được sao? Trái lại tôi cảm thấy rất tuyệt! Nhìn đi mặt cô đỏ không khác gì quả táo đâu.”

Lưu manh!

Hứa Luật vừa thẹn vừa giận nhìn anh mà tức anh ách nhưng không thể làm gì. Tên đàn ông này trình độ quá đỉnh, không ai địch lại!

Hứa Luật không hề chú ý đến, hai tai Đường Tố cũng đỏ dần. Anh biết hệ thống sinh lý của mình lại một lần nữa bị 'máy phóng hormone mang tên Hứa Luật' tác động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.