Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 64: Thất tình và mất mặt



Đường Tố: “Hứa Luật! Cô uống nhiều quá rồi!”

Hứa Luật phản ứng chậm vài giây, sau đó mới từ từ lên tiếng: “Người thất tình … chỉ … chỉ muốn uống rượu … Mượn rượu giải sầu ...”

“Ai nói thất tình là phải uống rượu? Thất tình và uống rượu là hai chuyện khác nhau hoàn toàn”, ngừng một chút, Đường Tố nghiêm mặt nói: “Còn nữa … Hứa Luật! Như cô không phải gọi là thất tình … nhiều lắm … chỉ là mất mắt thôi!”

Chỉ vì người ta đẹp mà thích, như vậy là hành vi mang quá nhiều tính thị giác, là quá cảm tính, thiếu lý trí.

Đường Tố bất giác bĩu môi, đầu óc anh cũng nhanh chóng vận hành . . .

Cái tên Tô Tử Khiêm có gì là tốt? Đẹp trai cao ráo ư?

Nếu luận tướng mạo, anh đâu có kém. Không, không phải không kém, mà anh tự tin với dáng vẻ của mình hơn nhiều. Hơn nữa, IQ của tên Tô Tử Khiêm chắc chắn không thể bằng anh …

Cứ thế cứ thế … so sánh, so sánh … cuối cùng anh có kết luận:

Không sai! Anh là tốt nhất, thông minh nhất!

Hả???

Chờ chút …

Vẻ mặt tự tin và kiêu ngạo vừa xuất hiện trên gương mặt anh tuấn của anh liền bất giác ngưng trệ. Hai hàng lông mày cau lại, bắt đầu phân tích hành vi vừa rồi của anh _ _ _

Anh đang làm gì vậy?

Tại sao lại đi so sánh anh với Tô Tử Khiêm?

Cử chỉ này thật giống với giống đực so tài cao thấp, biểu diễn tài năng của mình để hấp dẫn giống cái. Tựa như con Khổng Tước cố gắng xòe đuôi rực rỡ của mình thu hút con cái.

Nếu vậy Khổng Tước đực là anh … vậy Khổng Tước cái là …

… Hứa Luật???

Trong đầu Đường Tố lúc này tính toán tán loạn, hàng mi của anh cau chặt hơn, ánh mắt cũng bắt đầu di chuyển lên người ‘con Khổng Tước cái’ đánh giá:

Mắt, mũi, miệng, đầy đủ hết … Nếu nghiêm khắc đánh giá, ngũ quan cô cũng không được gọi là hoàn mỹ, còn cách hai từ ‘Hoàn mỹ’ rất rất xa … nhưng …

Ừm! Đây cũng là chuyện bình thường. Giống như động vật thôi, con đực luôn có tướng mạo và màu lông đẹp hơn hẳn so với con cái … Anh đẹp hơn cô cũng là chuyện bình thường.



Chỉ trong một thời gian ngắn mà trong đầu Đường Tố đã viễn ra đủ mọi loại chuyện, còn Hứa Luật … vẫn đang cố gắng tiêu hóa hai từ kia của anh.

“Mất … mất mặt???”, Hứa Luật cân nhắc cả nửa buổi trời: “Mặt … mặt thì sao. Tôi chỉ thích trai đẹp. Tôi theo chủ nghĩa mỹ học. Người bình thường đừng mong lọt vào mắt tôi … tôi đâu phải người tùy tiện.”

Hứa Luật nói xong, đôi mắt liền nhìn chằm chằm Đường Tố: “Coi anh đi … Khuôn mặt rất đẹp, tôi thích. Nhưng ngặt nỗi lại thiếu chút nhân tính …”, vừa nói vừa chạm tay vào mặt Đường Tố: “Này … sao lại như vậy … cười một cái, cười một cái coi!”

Dứt lời lại còn bẹo má anh thêm hai cái. Gương mặt trắng hồng của Đường Tố chẳng mấy chốc dính đầy dầu mỡ.

“Haizza, không ngờ khuôn mặt này lại mềm mịn như vậy, sờ đã thật!”

Đường Tố đương nhiên biết anh rất tuyệt, vô cùng tuyệt, không cần cô đánh giá, đây chính là điều không thể nghi ngờ.

Đường Tố: “…”

Ma men đây ư?

Lại còn đưa tay dính dầu mỡ chạm vào anh.

Đường Tố lấy khăn tay từ trong túi, ra sức chùi chùi má.

“Đường Tố … tôi … tôi hỏi anh!”, Hứa Luật đã uống hết chai thứ ba, đang mở chai thứ tư, tiếp tục uống: “Anh … có phải anh cũng cho rằng Chu Tây rất đẹp không?”

Cô cảm thấy cô bé ấy nhìn rất khá. Tóc dài đến eo, dịu dàng, nữ tính. Không như cô, từ bé thì giống con trai, lớn lên thì tối ngày quanh quẩn với tử thi.

“… Tôi không biết!”

Đối với người không liên quan, anh chẳng hơi đâu đi phí công sức bỏ thêm vào đại não. Với Đường Tố, bộ não con người giống như chiếc máy tính vậy. Đều là một ổ chứa dữ liệu, chứa quá nhiều thứ vô dụng, chỉ làm tốn diện tích, khiến tốc độ phản ứng càng ngày càng chậm.

“Không biết!”, Hứa Luật gật gù: “À … à, anh … anh đã nói sẽ không hơi đâu đi nhớ mấy người không liên quan.” Lý luận về bộ não Hứa Luật đã từng nghe anh nói qua, lúc đó chỉ cảm thấy anh giống như thần, bộ não quả thực rất đỉnh … nhưng bây giờ cô biết … Nếu như cô cũng như anh, có khả năng phân loại các chức năng trong bộ não của mình; giống như máy vi tính, không thích thì XÓA, vậy thì tốt biết bao nhiều, sẽ không buồn như thế này.

“Đường … Đường Tố … Anh … anh cho tôi mượn bộ não của anh đi!”, Hứa Luật nhìn chằm chằm vào đầu của Đường Tố.

Đường Tố: “Cô không dùng được!”

“Tại sao tôi không dùng được!”, Hứa Luật chỉ chỉ đầu của mình: “Tôi cũng rất thông minh đó!”

Đường Tố từ chối cùng một con ma men thảo luận vấn đề ai là người thông minh hơn.

Hứa Luật khó chịu khi thấy anh im lặng, nhất định anh phải đưa ra câu giải thích: “Đường Tố! .. nếu … nếu hôm nay anh không đưa ra được lý do”, Hứa Luật quơ quơ, “Dựa vào cái gì mà tôi không dùng được … Nực cười … anh … anh cho rằng dung mạo anh đẹp thì mới có quyền sử dụng sao?”

“Đừng nói đổi đầu là có thể áp dụng được hay không, cho dù có áp dụng được!”, Đường Tố : “Loại hệ điều hành năm 95 như cô, dù cho có thay đổi lại một vỏ bọc mới thì cũng không thể vận hành được, còn có khả năng vì phần cứng không thích hợp nên sẽ khiến cho hệ thống bị hỏng nữa.”

“Cái … cái gì?”, Hứa Luật cau mày, không hiểu tại sao anh lại nói qua hệ điều hành của máy vi tính: “Đường … Đường Tố … anh đừng động đậy … di chuyển là tôi chóng mặt lắm!”

Anh vốn dĩ đâu có nhúc nhích … người nhúc nhích là cô.

Đường Tố nhìn cô loạng choạng đứng dậy: “Hứa Luật .. cô …”, hai chữ cẩn thận còn chưa kịp nói, cả người Hứa Luật đã muốn đổ nghiêng sang một bên. Anh vội nhảy đến, đỡ cô: “Không có tửu lượng thì đừng uống nhiều như vậy.”

Hứa Luật ở trong ngực Đường Tố, loay hoay tìm điểm để nâng người dậy, nhưng đứng cũng không vững, trọng tâm cứ nghiêng về phía người anh: “Không … không nhiều … mới có hai … ba … ba … Bốn …”, Hứa Luật xòe tay đêm mấy lần mới duỗi ra ba ngón tay: “Tôi mới chỉ uống có bốn chai …”

Nói xong, đầu gật gật: “Không sai! Là bốn chai!” … bước chân liêu xiêu. Kết quả hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa lại đổ về phía trước.

Đường Tố phản xạ nhanh đưa tay chụp eo cô _ _ _

Cả người mềm nhũn của Hứa Luật nằm gọn trong ngực anh của anh.

Thân thể con gái, mềm như bọt biển, trong nháy mắt được anh ôm trọn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.