Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 65: Mùi hương nồng nàn ấm áp



Hứa Luật mơ mơ màng màng dựa vào người anh, hai tay thuận thế vòng qua thân thể anh ôm chặt lấy: “Aizza …. Sướng quá!”, vừa nói vừa lấy mặt sươt sượt.

“Hứa Luật …”, sắc mặt Đường Tố cứng đờ. Khi cô va vào ngực anh, anh cảm nhận rất rõ ràng ‘hai thứ’ mềm mềm ụp mạnh vào ngực anh. Bây giờ cô còn cạ cạ, còn cái miệng nhỏ nhắn thì thì thào thào khiến anh có thể cảm nhận được rõ ràng một luồng khí nóng xuyên qua áo sơ mi, xông thẳng lên ngực.

“Không được nhúc nhích!”, nhận ra ‘cây cột’ mình đang ôm hơi lung lay, Hứa Luật đưa tay đánh một cái: “Cho chừa nè …”

… Cô không hề hay biết cú ra đòn vừa rồi của cô vừa vặn trúng ngay cái mông mẩy của nhị thiếu gia nhà họ Đường.

“Hứa Luật …”, cả người Đường Tố như bị điểm huyệt.

Chuyện này … con ma men này đúng là không có phẩm hàm mà.

Tuy nhiên ngay lúc này đây lại đi giảng giải phẩm hàm là gì với một kẻ say thì khác nào đàn gẩy tai trâu, không phải trâu thường mà là trâu say.

Hứa Luật tựa hẳn vào người Đường Tố, cảm giác thư thái. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nở nụ cười: “Nhìn kìa … ông sao … ông sao … Nhiều sao quá! Twinkle Twinkle … little star …”

Đường Tố vừa đưa tay đỡ cô, vừa nhìn vào đôi mắt trong vắt và khuôn mặt đỏ bừng bừng. Khi cô ngửa đầu, cần cổ trắng nõn như ngọc khiến anh ngay lập tức bị hút hồn. Hồn chưa kịp bay xa đã nghe văng vẳng giọng của cô ngâm nga bài ‘Twinkle twinkle little star’ làm cả người anh da gà nổi rần rần, đầu tê dại.

Anh không hiểu một bài hát với giai điệu đơn giản như thế mà vẫn còn có người ca lạc giọng.

Thế nhưng đây không phải là thời gian cân nhắc hát đúng hát sai. Hứa Luật dựa trên ngực anh, ngước đầu, miệng mấp máy khiến hơi thở liên tục phà vào hàm dưới của anh, nóng nóng đủ khiến anh có chút phập phồng, thấp thỏm.

Ngưa ngứa!

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Công viên bờ sông bắn pháo hoa. Bầu trời đột nhiên sáng chói, nhiều màu sắc, giống như vô số nhưng ngôi sao nhỏ đua nhau lấp lánh, chớp tắt chớp tắt.

“Pháo hoa … chúng ta mau đi xem pháo hoa!”

Hứa Luật dời sự chú ý, từ trong lòng Đường Tố chui ra, đuổi theo những bông hoa nở rộ trên bầu trời đêm …

“Nè … cô …”

Đường Tố vội vã kéo cô trở về.

Hứa Luật phụng phịu: “Không … muốn xem pháo hoa … Tôi muốn xem pháo hoa.”

Cả người cô đứng không vững, xiêu xiêu vẹo vẹo, lại muốn giãy ra khỏi lồng ngực của anh. Đường Tố sợ cô té, lại luống cuống vịn cô lại. Cứ chạm qua chạm lại như vậy khiến hai tai của anh đỏ lựng đến cực điểm. Anh là một người đàn ông bình thường … Không! So với người đàn ông bình thường anh còn nhạy cảm hơn rất nhiều nhiều lần.

Bây giờ bị cô cạ qua cạ lại thế này … anh thật sự …

Có phản ứng rồi hiểu không?

Anh biết đây chỉ là hiện tượng sinh lý rất bình thường, không thể bình thường hơn, chỉ là ‘loại hiện tượng bình thường’ này khiến anh không ứng phó kịp.

“Hứa Luật! Đừng động nữa!!!” Đường Tố siết hai tay để cô nằm yên trong ngực, nghiến răng nghiến lợi nói giọng trầm thấp.

Hứa Luật mơ hồ nghe thấy âm thanh của Đường Tố, cô đứng yên một chút nhìn rõ lại gương mặt đang rất nghiêm túc của anh, một lúc lâu sau, phá lên cười: “Đường … Đường Tố … Anh là Đường Tố … Tôi nhận ra anh!”

Đường Tố mím mím môi … anh từ chối đối thoại với ‘tiểu ma men’ này.

“Đường Tố! Sao anh không nói gì … Đường Tố! Tôi rất thích nghe giọng của anh, anh nói chuyện cho tôi nghe đi mà …”, Hứa Luật nhìn đôi môi mỏng của anh không chịu phát ra tiếng, ngay lập tức muốn đưa tay cạy mở miệng của anh.

Đường Tố nghiêng người né tránh sự tấn công của cô. Hứa Luật càng kiên nhẫn hơn, Đường Tố tránh trái tránh phải cô càng kiên trì. Cô nhón nhân, tựa hẳn người vào anh, hai tay dừng sức cố định cái đầu đang lắc qua lắc lại của Đường Tố.

“Khà khà … chạy sao … sao để anh chạy được!”, cô đắc ý nhếch miệng cười.

Đường Tố trợn tròn mắt, nhìn khuôn mặt của cô gần trong gang tấc, miệng mồm lanh lợi trước nay của anh hiện tại chỉ còn biết run lên cầm cập, nói lắp bắp: “Hứa Luật … tôi đã nói … với cô … cô còn làm loạn như vậy, tự … tự gánh chịu hậu quả …”

Cả người dán vào anh rồi còn cạ cạ.

“Nói rồi …”, Hứa Luật không nghe rõ anh nói gì nhưng thanh âm này quả thực rất êm tai, không giống như con người của anh, lúc nào cũng nghiêm khắc, nặng nề. Nó giống như rượu được chiết xuất tinh khiết nhất. Khi vào miệng mát lạnh, qua cuống họng vào dạ dày mới sinh ra một luồng nhiệt ấm áp, trong khoang miệng vẫn lưu giữ hương vị thơm trong, không đậm không lạt, rất tinh tế, khiến người ta không khỏi thòm thèm.

Hứa Luật vốn đã say, nghe giọng anh … say càng thêm say, chưa nghe đã thì anh lại giữ im lặng không lên tiếng.

“Nói đi … một chút nữa thôi … tôi muốn nghe!”, Hứa Luật chu chu mỏ, như cô bé đòi ăn kẹo.

Đường Tố nhất định không chịu khuất phục trước thế lực tàn ác, nhưng gương mặt anh lúc này đã bị cô chế trụ, bây giờ chỉ còn cách trợn hai mắt, nhìn trân trân cô, hi vọng ánh mắt này sẽ khiến cô thối lui.

Một người luôn luôn suy nghĩ có logic như nhị thiếu gia họ Đường lại quên mất một chuyện quan trọng, đó chính là người anh đối mặt lúc này là một con ma men, ánh mắt công kích chẳng có bất cứ chút sức lực nào.

Cặp mắt mông lung của Hứa Luật đâu còn nhìn thấy tia lạnh lùng cảnh cáo đầy uy hiếp trong đôi mắt kia, cô chỉ lăm lăm bằng cách nào có thể nghe thấy được âm thanh ngọt ngào đó. Thế nhưng trước mắt cô chỉ là đôi môi đang mím thật chặt.

Cạy ra, cạy miệng ra … cạy nó ra … cạy nó ra là nghe thấy …

Bên trong luôn có một giọng nói giục giã, không ngừng thôi thúc cô, Hứa Luật chỉ muốn dùng tay cạy, thế nhưng tay đâu rồi? Nhìn đôi môi ngay trước mắt, Hứa Luật tức giận, ngón tay lại không biết chạy đi đâu mất rồi …

Trong đầu cô lẩm nhẩm suy tính, suy tính … chợt lóe lên một ý nghĩ … cô chu miệng đến gần …

Ngay lập tức, Đường Tố cứng đờ người, máu huyết ngừng chảy, hô hấp ngưng trệ …

Hứa Luật vốn dĩ muốn nhắm thẳng đến miệng anh, ai ngờ đôi mắt người say thường không chuẩn xác, gần trong gang tấc như xa vạn dặm, rốt cục môi cô miễn cưỡng xẹt qua khóe miệng của anh, tới gò má, để rồi cuối cùng đi trệch phương hướng, toàn bộ đầu cô tựa hẳn lên hõm vai anh. Mũi miệng nóng hầm hập kê sát cần cổ anh.

Đường Tố chết sững vài giây, hơi thở nóng hôi hổi ấy lao thẳng xuống phía thân dưới. Giống như chạm điện, anh giật nảy mình, cả người lui về phía sau một bước. Thân thể Hứa Luật mềm như cọng bún dính lên người anh cũng đổ theo.

Đường Tố nhanh chóng đẩy Hứa Luật ra, cố gắng duy trì khoảng cánh, còn Hứa Luật đã say không biết trời trăng, nào hiểu được bản thân đang làm gì, miệng không ngừng la hét, “Chóng mặt quá!”

“Hứa Luật!” Đường Tố trước giờ có tính kiềm chế rất tốt vậy mà bây giờ hiếm thấy lại tức đến nổ phổi: “Cô quả đúng là mắc chứng ADHD nặng rồi!”

*ADHD (Attention-deficit hyperactivity disorder) : Rối loạn tăng động giảm chú ý, là những hành vi hiếu động quá mức đi kèm sự suy giảm khả năng chú ý.

Đôi mắt đen láy của Hứa Luật chỉ còn mảnh mê hoặc, cô nghiêng đầu, ợ một cái, chẳng thèm quan tâm Đường Tố đang nói gì, chỉ cần nghe thấy thanh âm không cần hiểu nghĩa: “Ừ ừ … nói đi … nói nhiều nữa đi …”

Đường Tố: “…”

Biện pháp xử lý tốt nhất là quăng con ma men này xuống đất, phải quyết định thật nhanh, phải quyết định ngay lập tức.

Đầu Đường Tố suy nghĩ là vậy. Tuy nhiên, ngay lúc này đây đầu óc và tay chân anh không hề phối hợp nhau. Đầu bảo buông ra, tay thì vẫn đỡ con người ta; đến khi tay chuẩn bị thả, thì đầu lại nghẫm nghĩ nếu buông ra với bộ não bé tí như chuột bạch của cô sẽ mất cân bằng mà ngã chỏng vó, tổn thương thì phải làm sao ...

Chờ đến khi anh ra được quyết định thì Hứa Luật đã như gà mổ thóc, rốt cục cũng chịu yên.

Đường Tố tổng hợp tất cả mọi suy tính: đầu tiên loại trừ ngay phương cách cõng cô trên lưng. Ngực cô tuy rằng là hai cái khối mềm mại, tuy rằng không lớn lắm lại mang cho anh cảm giác xung kích rất lớn.

Cách thứ hai, vác lên vai. Cô uống quá nhiều rượu, cách này sẽ chèn ép ổ bụng sẽ khiến cô nôn mửa.

Nghĩ tới nghĩ lui, Đường Tố chỉ còn cách bế cô. Anh ôm lấy cô, đưa cô đến trạm dừng taxi cách đó không xa. Đợi gần mười phút mới bắt được xe, kết quả chưa ngồi được nóng đít, Hứa Luật đã kêu la khó chịu, say xe, muốn ói. Anh tài xế taxi tiền bao nhiêu cũng không muốn, chỉ muốn bọn họ nhanh nhanh chóng chóng xuống xe, đêm nay lại là đêm Giáng Sinh, khách khứa đông đú, tải con ma men này về, xe thúi hoắc rồi còn làm ăn được gì nữa.

Vì vậy, xe nhanh chóng tắp vào lề đường, Đường Tố đứng bên vệ đường đỡ đồng chí Hứa Luật uống say bí tỉ, gương mặt tối xầm. Món quà lớn này được con ma men bên cạnh anh ban tặng, cuộc đời của anh đây là lần đầu tiên bị đuổi khỏi taxi. Cảm giác quá tuyệt!!!

Một buổi tối thật quá sức mỹ miều … tươi đẹp, đẹp đến mức anh lại một lần nữa chỉ muốn ném tiểu ma men này đi.

“A ….”, giọng lè nhè, “Lạnh …”

Đưa tay qua bên cạnh sờ sờ, muốn lôi chăn đắp, sờ cả buổi trời mới tìm được một thứ mềm mềm nhưng lại không giống chăn, thế nhưng nghĩ nhiều làm gì, Hứa Luật đưa tay kéo, kéo mãi kéo mãi vẫn không nhúc nhích … vậy thì cô nhào đến vậy …

Ấm quá!!!

Hứa Luật thỏa mãn.

Đèn đường chiếu lên gương mặt cô, rượu khiến gò má cô hây hây đỏ, hàng mi cong dài.

Bàn tay đang muốn đẩy Hứa Luật ra chợt khựng lại, đến khi tỉnh táo anh mới phát hiện bàn tay của mình đang chạm lên gương mặt cô, không ngừng vuốt ve.

Ôi!!!

Đường Tố giật mình thu tay về, nhìn quanh quất một hồi xem có ai bắt gặp hành vi ‘bất lịch sự’ vừa rồi của anh không.

“Hormone nữ, kích thích tố nữ, hormone nữ …”

Niệm chú như vậy cả chục lần, Đường Tố hạ người muốn ôm cô lên, ánh mắt lại vô tình chạm vào gò má phúng phính của cô, chần chừ một lúc, anh chuyển từ bế sang cõng … Làm như vậy sẽ không bị gương mặt say mèm đang phóng hormone ào ào kia ảnh hưởng.

Đường Tố suy nghĩ một chút, cởi áo gió, khoác lên người cô rồi mới cõng trên vai.

Trên lưng tiếp xúc với một khối thịt mềm mại, anh chưa từng trải qua chuyện này, vừa xa lạ, vừa kích thích, xuyên qua áo sơ mi, thẩm thấu qua lưng, va chạm theo tiết tấu bước chân anh, từng bước từng bước, như có một dòng điện lưu chuyển toàn thân.

Cảm giác này không thể lý giải, rất tồi tệ, rất khó chịu.

Con đường về sao xa vậy!

Nếu đi nhanh thì lại gây chấn động mạnh, phản ứng sẽ chuyền xuống dưới, lại khiến …

Tự làm tự chịu! Đáng đời mà!

Thôi quên đi, người đã nằm trên lưng, bây giờ nửa đường bỏ cuộc không phải là tính cách của anh, coi như đang cõng bao cát đi. Không đúng! Bao cát sẽ không giống thế này .. cái này giống túi nước hơn … Người Trung Quốc có câu ‘Phụ nữ mềm mại như nước’ quả nhiên không sai chút nào.

Đường Tố căng đầu, vừa đi vừa suy nghĩ lộn tùng phèo …

“Ừm…m…m!”

Hứa Luật tựa trên hõm vai anh, xoay đầu. Khuôn mặt vốn dĩ hướng ra ngoài, bây giờ lại quay vào trong hướng về phía cổ anh thở phù phù.



Đường Tố cảm giác nóng hết cần cổ, nóng lan xuống dưới.

Dị ứng!

Đây là dị ứng!

Nhất định là dị ứng!



Đêm mùa đông, từng cơn gió thổi đến, lại là thành phố biển, gió mang theo hơi nước nên càng lạnh hơn. Tuy Đường Tố chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi mỏng nhưng không hề thấy lạnh, chỉ thấy nóng, rất nóng, nóng đến mức lỗ tai đỏ ửng.

Trời khuya dần, ánh đèn đường soi chiếu hàng cây xanh ven đường, loang lổ ánh sáng, lờ mờ, đem hai bóng người giao chồng lên nhau, chiếu từ phía trước chuyển sang phía sau, hết dài rồi lại ngắn.

Anh im lặng như thế cõng cô đi thẳng con đường phía trước.



Đến khi quen với việc có thêm người trên lưng thì đã về đến nhà.

Mở cửa, lên lầu, trở về phòng.

Đặt cô nằm mới ngớ người, thì ra anh lại đưa Hứa Luật về phòng mình.

Giờ khắc này đứng bên cạnh giường, nhìn người say như đống bùn nhão này … thôi, quên đi, nhường cho cô nửa chiếc giường là được.

Hành động như vậy là quá tốt rồi. Đường Tố nhanh chóng vào phòng tắm ngay. Anh muốn tẩy đi mùi đồ nướng bán rịt trên người cùng mùi rượu của Hứa Luật.

Nước nóng khiến anh tỉnh táo hẳn.

Ngày hôm nay hormone nữ giới của Hứa Luật và hormone nam tính của anh sản sinh phản ứng hóa học mãnh liệt.

Trong đầu chỉ toàn là cảnh tượng cô nhào vào lòng. Mềm mại, ấm áp, hơi thở của cô phà lên cổ anh, nong nóng, ngưa ngứa … Như đáp lại suy nghĩ trong đầu của anh, ‘tiểu đệ’ của nhị thiếu càng phản ứng nhiệt liệt.

Đường Tố: “…”

‘Chuyện này’ không phải anh chưa từng làm, hành vi này so không hề hại đến cơ thể, còn giúp cơ thể điều tiết tốt, cải thiện khí huyết. So với những người đi tìm người để giải quyết nhu cầu sinh lý, anh thấy nên ‘tự xử’ thì hơn. Thậm chí anh còn đặc biệt nghiên cứu, phải có tốc độ ra sao, cường độ thế nào, góc độ bao nhiêu mới đạt đến hiệu quả tốt nhất, những thứ này anh biết hết.

Anh không phải người ham mê dục vọng, đối với chuyện này cũng không hứng thú. Anh tình nguyện đem tinh lực vào những chuyện khác còn hay hơn. Do đó, bên ngoài thường đồn đại anh lãnh cảm hoặc bất lực … Anh chẳng thích giải thích nhiều. Anh nghĩ lãnh cảm cũng đúng, còn chuyện bất lực, anh đã quên bén nó, chẳng hơi đâu lưu tâm bởi anh cực kỳ có lòng tin vào chính mình.

Thế nhưng bây giờ …

Anh liếc một cái … nhếch miệng - - - Chỉ còn cách tự động thủ chứ biết làm sao bây giờ.



Hai mươi phút sau.

Thủ thế chính xác, cường độ đủ chuẩn, góc độ tốt nhất, tốc độ không chệch một ly …

Anh nhắm mắt, gương mặt trắng nõn phiếm hồng, mồ hôi trên người chậm rãi trượt xuống …

Tất cả trình tự đều bình thường, phù hợp tiêu chuẩn … có điều anh vẫn cảm thấy thiếu thiếu gì đó để anh chạm đến mục tiêu cuối cùng.

Anh từ từ khép mắt, lại nhớ về mùi hương nồng nàn ấm áp trong ngực, nghĩ đến bàn tay nhỏ bé kia bao phủ lên mu bàn tay anh.

Thân thể bỗng nhiên chấn động …

“Ôiiii”

Anh dựa vào bờ tường thở dài một cái, sau khi làm chuyện mất sức lực kia, đột nhiên mới nhớ lại hành vi của mình …

Anh hình như đã chạm vào ‘thứ ấy’ của Hứa Luật.

***

Tắm rửa hết gần một tiếng đồng hồ. Sau khi tự xử cả người anh trở nên biếng nhác, không muốn lết ra tủ tìm áo ngủ, trực tiếp bò về giường. Vén chăn. Nằm xuống. Tắt đèn. Ngủ.

Được vài giây _ _ _

Cạch!

Đèn ngủ lại mở lên.

Đường Tố mở choàng mắt, chống nửa thân người ngồi dậy, chăn theo động tác của anh trượt ra, lộ ra vùng ngực trần và … cái đầu đen thùi lùi.

Hứa Luật đang bình yên ngủ gần anh trong gang tấc, mái tóc đen ngổn ngang trên mặt, gò má nhỏ nhắn hồng hồng mịn màng … Anh lại bị con ma men này tác động nữa sao?

Quả thật … không thể tin nổi.

Đường Tố cau mày, anh có yêu cầu rất cao về giấc ngủ, cũng khá kỹ tính, bây giờ bên cạnh có thêm một người khiến anh không thể thích ứng, hơn nữa người này lại toàn mùi rượu.

Đường Tố chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhếch miệng, ánh mắt khó chịu: Không được rồi … người phụ nữ say mèm này đã quấy rầy nghiêm trọng giấc ngủ của anh.

Đổi giường khác?

Đường Tố không chọn cách này, đây là phòng anh, giường anh, anh phải có toàn quyền chứ.

Yên lặng nhìn cô một lúc, Đường Tố đã có quyết định …

Năm phút sau, Đường Tố từ trong phòng tắm đi ra, trên mặt ửng đỏ, hô hấp rối loạn. Chật vật lắm mới lôi được người đi tắm rửa sạch sẽ, quấn lại kỹ càng, sau đó nhét lại vào trong ổ chăn.

Lần này có thể ngủ ngon rồi.

Đường Tố an tâm tắt đèn đi ngủ.

“Ưm…m…m”

Hứa Luật trở mình, theo bản năng lại rúc vào nơi ấm áp.

Đường Tố tuy không mở mắt nhưng cơ thể anh lại một lần nữa có phản ứng.

Ôi … Tiểu yêu hại người mà! Đây là từ anh tình cờ đọc được trong sách, bây giờ lấy ra dùng quả là rất thích hợp.

Anh cố gắng vỗ về giấc ngủ … tự nhủ … cứ ngủ thôi.

Chuyện cơ thể có phản ứng … chỉ là một hiện tượng bình thường. Với một người đàn ông mạnh khỏe đây chẳng là vấn đề gì cả … Huống hồ, hôm nay đã động thủ rồi, không nên làm nữa.

Hứa Luật ngủ một đêm ngon giấc, không mộng mị, ổ chăn ấm áp, dễ chịu khiến cô không muốn thức giấc.

Ấm quá! Ấm quá!

Cô thuộc tuýp người dễ bị nhiễm lạnh. Trời vừa sang đông là bắt buộc phải chuẩn bị đầy đủ chăn điện, thảm điện.

“Aaaa … Thật thoải mái!”

Hứa Luật từ từ mở mắt, bắt gặp trước mắt mình là vòm ngực để trần. Cô nheo mắt, lấy hai tay dụi dụi, vòm ngực trần ấy không hề biến mất.

Vận dụng khả năng chuyên nghiệp để phán đoán, đây chính là lồng ngực của người đàn ông.

Cô đã từng nhìn không biết bao nhiêu là lồng ngực của đàn ông, đủ loại đủ kiểu, cao thấp mập ốm, già trẻ lớn bé, da trắng da vàng …. Mặc kệ thế nào … thì chúng đều có một điểm chung duy nhất … chính là: Đã chết!

Nhưng ‘thứ’ trước mắt cô đây …

Đầu óc Hứa Luật trống rỗng … Nó còn sống!

Sống … sống … sống!

Ừm ….

Lồng ngực còn sống ấy đột nhiên di chuyển, Hứa Luật hoảng sợ nhắm tịt mắt.

--- Cố hết sức mà edit không kịp hết Chương ... thôi thì có bao nhiêu đọc bấy nhiêu vậy.

Chúc chị em có một ngày 8/3 thật vui tươi và hạnh phúc!!!

✿◕ ‿ ◕✿ ✿◕ ‿ ◕✿ ✿◕ ‿ ◕✿


Đường Tố lơ ngơ mở mắt ra, ngồi dậy, vuốt vuốt lại mái tóc, vừa ngáp dài một cái đã bị hất văng khỏi giường. Anh lồm cồm bò dậy, khăn đang quấn ngang eo rơi ra, trượt xuống đất.

Hứa Luật mở he hé mắt nhìn cái mông trần trước mắt.

Ôi thánh thần ơi! Lưng này, mông này, chân này …. Đường nét thật rõ ràng!

Haiizzza! Nhưng thời khắc này đâu phải để nghĩ đến chuyện này.

Hứa Luật đưa tay vào trong chăn sờ soạng cơ thể của mình. Tuy bên ngoài có thể cảm nhận được chăn và da tiếp xúc nhau, nhưng cô chỉ muốn xác nhận lại một lần nữa.

Đúng là KHÔNG_CÓ_MẶC_QUẦN_ÁO!

Hứa Luật ảo não, huyệt thái dương giựt giựt liên tục.

Tối hôm qua mấy người bọn họ đi công viên giải trí, sau đó cô và Đường Tố về trước … rồi đi ngang cửa hàng bán đồ nướng. Cô ăn thịt nướng, uống rượu … rồi … rồi … hình như cô đã nói rất nhiều …

Nhưng khúc sau cô không thể nhớ nổi, đầu óc lẫn lộn.

Căn cứ những trí nhớ vụn vặt còn sót lại … ‘Lồng ngực còn sống’ kia có khả năng chính là …

Đường Tố: “Aaaa … Suýt chút nữa quên mất!”

Đường Tố vừa trèo lên giường của chính mình mới nhớ ra phòng mình có khách. Anh nhanh chóng cúi người đem khăn tắm rớt trên sàn nhà nhặt lên quấn lại trên eo. Quay đầu nhìn vẻ mặt ngơ ngác của ‘vị khách’ kia.

Đường … Đường … Đường Tố … Chính là anh?!?

Tuy rằng trong lòng cô sớm đã đoán ra, thế nhưng khi anh quay đầu, hai người đối mặt nhau, trong giây phút ấy, Hứa Luật không chịu đựng được. Đầu óc cô quay cuồng, tay chân run rẩy, không thốt nên lời.

“A! Chào buổi sáng!” Vừa tỉnh ngủ, thanh âm pha chút biếng nhác.

Hứa Luật khó khăn lắm mới tìm được chút bình tĩnh, thân thể đã báo cho cô biết, ngày hôm qua hai người tuyệt nhiên không phát sinh quan hệ.

“À … Tôi … Tại sao tôi ở đây?”

Đường Tố thuật lại câu chuyện một cách ngắn gọn: “Thuận đường cõng vào …”, rồi bổ sung thêm: “Thuận tiện nhường luôn cho cô nửa giường.”

Hứa Luật không trả lời, ngàn lần không hề nghĩ đến mọi chuyện xảy ra như vậy. Quả thực quá mức khiêu khích tư duy của con người … Nói như thế, cô phải cám ơn vì anh đã nhường nửa giường cho cô ư?

Đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, vừa giơ lên trông thấy cánh tay trần của mình: “… Quần áo??? Nó đâu rồi?” Nếu chỉ nhường nửa giường thì đâu cần đến mức cởi quần áo giùm luôn cơ chứ, đúng không?

Nói đên đây, cô đã dỏng tai chuẩn bị sẳn sàng nghe những lời trần thuật hoa mỹ.

Đường Tố ngừng một chút, liếc nhìn chính mình: “Quần áo cô … toàn là mùi rượu!”

Chính xác! Toàn là mùi rượu!

Rồi sao?

“Theo nghiên cứu của các nhà y học, ngủ khỏa thân có trợ giúp rất tốt cho giấc ngủ!”

Câu trả lời theo góc độ khoa học này đã đưa ra lý do tại sao hai người ngủ mà không hề mặc quần áo. Nhìn coi … anh vô cùng quan tâm chăm sóc chất lượng giấc ngủ của cô.

Hứa Luật vén lên nhìn vào trong chăn, liếc cơ thể đang quấn chiếc khăn tắm, cảm giác mát mẻ trên người đã cho cô biết không đơn giản chỉ có cởi quần áo: “Đường Tố … Không phải anh cũng giúp tôi tắm luôn chứ!” Cô vuốt mặt.

Mới sáng sớm đã được chứng kiến một màn kịch tuyệt vời, tự biên tự diễn, chấn động đến mức Hứa Luật chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng như phê ma túy, ngay cả muốn rít gào cũng không được.

Thật đau não! Thật đó!

Đường Tố lại cho rằng hành vi mình không sai chỗ nào: “Đúng! Người cô đầy mùi rượu, tôi không ngủ được.”

Hứa Luật nghe anh trả lời, nhìn vẻ mặt trong như nước hồ không chút tà niệm của anh … Tuyệt đối chỉ nhìn vào gương mặt, đừng chú ý vào nửa thân dưới đang xuất hiện ‘hiện tượng phản ứng sinh lý bình thường’ kia … thì không ai có thể tức giận được. Nếu như còn lý luận với anh đến cùng thì kết luận e rằng chính cô mới phải đi cám ơn anh tối qua đã rủ lòng thương xót thu nhận cô, cho cô trú qua đêm … khả năng này có độ chính xác lên đến chín mươi chín phần trăm.

Làm sao bây giờ?

Chỉ còn tự trách bản thân tại sao hôm qua lại uống say như vậy. Có câu, trời làm bậy còn có đường sống, tự gieo nghiệt không thể sống nổi!

Nhưng cứ giữ trong lòng không nói gì thì nhất định sẽ sinh bệnh. Đối mặt với người miệng lưỡi như Đường Tố, cô phải tìm cách để anh trở tay không kịp, lúc ấy mới vơi bớt cơn giận.

Hứa Luật hít một hơi thật sâu, kéo kéo chiếc chăn, từ từ ngồi dậy khỏi giường. Lấy toàn bộ bình tĩnh và trí tuệ của một bác sĩ pháp y, dùng ánh mắt chuyên nghiệp đảo qua cơ thể chỉ quấn độc nhất chiếc khăn tắm kia, giả vờ giả vịt nở nụ cười khằn: “Haizza …. Cái gì đây! Tôi đây đâu phải chưa từng nhìn qua cơ thể đàn ông!”

Nhìn nhiều lắm rồi có biết không? …

Cuối câu còn ‘hừ’ mạnh một tiếng.

Thế nhưng hiện thực tàn khốc sắp tới đây đã nói cho Hứa Luật biết: Đừng tinh tướng, tinh tướng có ngày bị sét đánh.

Bởi khi cô ‘hừ’ một cái ấy, khăn tắm quấn ngang eo Đường Tố rơi ra, đồng thời lúc đó Đường Tố lại quay đối diện với cô; và ánh mắt chuyên nghiệp của cô vừa vặn rơi trúng “_ _ _”

Đó đó, vào một buổi sáng đẹp trời, ánh mắt bình tĩnh của pháp y Hứa lần đầu tiên được đối mặt với tiểu đệ tinh khí tràn trề của nhị thiếu họ Đường.

Hứa Luật: “…”

Đường Tố: “…”

Hứa Luật rất bình tĩnh thu hồi ánh mắt, Nhị thiếu cũng bình tĩnh quay người đi vào phòng tắm dùng hành động thực tế trả lời câu nói của Hứa Luật ban nãy: Ừ! Vậy thì khỏi che!

Đường Tố vừa vào phòng tắm. Hứa Luật bên ngoài bắt đầu công phá điên cuồng, dùng gối đập loạn xạ, miệng không ngừng chửi rủa.

Con pà nó! Tiện nhân mà!

Không biết xấu hổ! Biến thái! Đồ nghiện cởi truồng!

Không biết xấu hổ!

Quá mức biến thái!

Sau khi phát tiết, cô mới ý thức mình vẫn còn đang trong xào huyệt kẻ địch, không được phép bất cẩn. Vì thế, cô nhanh nhanh chóng chóng bò ra khỏi chăn. Không thấy quần áo mình, cô liền nghĩ có thể anh đã để trong phòng tắm.

Mịa nó!

Hứa Luật vơ vội khăn tắm. Ngang qua phòng tắm, chưa hết giận, còn đứng trước cửa khoa tay múa chân, cáu kỉnh rít gào.

Cạch!

Cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, Hứa Luật lúng túng.

Đường Tố thân người còn ướt đẫm, nhìn bàn tay cô đang lơ lửng giữa không trung nhíu mày: “Sao vậy?”

Giả vờ trấn tĩnh thu tay lại, giải thích: “Rút gân … chuột … chuột rút …”

Hứa Luật cảm thấy trí tuệ của mình quá đỉnh …

No-zou-no-die-why-you-try..

Hứa Luật thật tâm cảm thấy trí tuệ mình quá xuất sắc. Không tìm đường chết thì sẽ không thể chết được, câu này quá hay, hoàn toàn biểu đạt được tâm trạng cô vào thời khắc này. Đáng khen!

Đường Tố gật gù: “Hiện tượng bị rút gân vào mỗi sáng sau khi thức giấc, theo phương Tây người ta cho rằng bị thiếu vitamin; theo Đông y là do thận hư; cần phải bồi bổ.”

Hứa Luật: “… Ừ! Tôi sẽ chú ý. Còn chuyện gì không?”

Không phải đi tắm sao, vậy thì nên tắm cho xong, chứ đừng tắm giữa chừng lại còn đòi nghỉ ngơi.

Được cô nhắc nhở, Đường Tố đang tính khép cửa liền nói tiếp: “À! Tôi quên nói cô một chuyện.”

Hứa Luật: “Chuyện gì?”

Đường Tố: “Không cần quá ngượng ngùng!”

“…”

Không! Cô thật sự bắt đầu thấy lúng túng rồi.

Hứa Luật cảm thấy máu huyết lại tiếp tục sôi trào. Ngay tại thời điểm này nói với con người ta không cần xấu hổ là đủ sao? Anh không nói không sao, bây giờ anh nói ra mới khiến tôi cảm thấy xấu hổ đây.

“Tôi cũng đã từng nhìn qua không ít cơ thể của nữ giới!” Thường trong khi làm nghiên cứu hoặc điều tra vụ án, anh tiếp xúc khá nhiều thi thể nữ.

Hứa Luật: “… Cám ơn anh đã nhắc nhở. Tôi biết rồi. Tôi không ngại đâu, anh tiếp tục tắm đi!”

“Ừm!”, Đường Tố rụt đầu vào, đóng xầm cửa lại, tiếp tục công việc tắm táp.

Hứa Luật cũng quay về phòng ngủ của mình. Vừa khép cửa, cô liền ngã nhào trên giường, ôm lấy con gấu bông kia, điên cuồng quăng quật.

“Đã từng nhìn qua không ít cơ thể của nữ giới … Ghê gớm quá nhỉ!”

“Rất đắc ý đúng không!”

“Đồ biến thái … Đồ nghiện cởi truồng!”

“Để anh hả hê như vậy sao … tôi đập chết anh … siết chết anh!”

“Ngại??? Tôi mà ngại ư … Đằng này nhìn thân thể đàn ông còn nhiều hơn anh đấy!!!”



Quăng lên quăng xuống con gấu bông hơn chục phút mới cảm thấy nguôi giận.

Cốc! Cốc! Cốc!

Có tiếng gõ cửa, Hứa Luật cào cào mái tóc, ném con gấu bông vào một góc. Mở cửa, nở nụ cười tươi trên môi: “Có chuyện gì không?”

“Cô …” Đường Tố ngừng một chút, trong mắt ánh lên tia kinh ngạc, trầm mặc một lúc lâu sau mới đưa túi quần áo của cô trong tay ra, thanh âm có hơi lắp bắp: “Hứa Luật! Trời vào đông … Khá lạnh!”

“Hả???”, Hứa Luật nhận túi đồ, vẫn không hiểu anh đang nói gì. Dĩ nhiên cô biết đang là mùa đông, cũng rõ ràng nhiệt độ đang xuống rất thấp, dễ gây nên hiện tượng chuột rút … Vì vậy, ý anh là muốn nói cái gì?

Hai tai Đường Tố ửng hồng: “Ý của tôi là … Nhiệt độ càng thấp càng dễ gây nên hiện tượng chuột rút. Cô nên cố gắng giữ ấm.” Nói xong, anh lập tức xoay người đi thẳng ra phía cầu thang, không quay đầu nhìn lại.

Bệnh thần kinh à?!?

Hứa Luật vừa nghĩ vừa lấy tay đóng xầm cửa, đem chiếc túi quăng vào máy giặt, một tay vừa đánh răng, một tay vừa chải lại mái tóc …

Hả???

Tay đang chải tóc khựng lại, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào người đang khỏa thân trong gương.

Khăn tắm đâu rồi?

Khăn tắm vừa quấn trên người cô đâu rồi?

Hứa Luật chết sững, gương mặt cứng đờ quay sang nhìn khăn tắm đang nằm chỏng chơ trên giường … Thì ra lúc cô đang điên cuồng phát tiết thì khăn tắm đã rơi xuống.

Năm giây sau, trong phòng tắm đột nhiên vang lên tiếng gào thét khốc liệt:

“A a a a _ _ _ Đồ biến thái! Đi chết đi!!! Sắc lang!”

Cùng lúc đó, ở dưới lầu.

Đường Tố vừa xay cà phê, vừa suy nghĩ:

Có lẽ do không tin lời anh nói nên cô dùng hành động thực tế để nghiệm chứng đây mà. Anh đã nói _ _ _ Đã từng nhìn qua không ít cơ thể của nữ giới!

Nhớ đến thân thể trắng nõn, mịn màng kia … trong đầu Đường Tố chợt hiện lên bốn chữ HOẠT SẮC SINH HƯƠNG.

Đúng là cơ thể người sống và người chết khác nhau rất lớn.

Trong quán cà phê, sau khi nghe Hứa Luật kể lại câu chuyện, Cố Sênh vứt hết hình tượng, phá lên cười rũ rượi, nằm bò ra bàn.

Hứa Luật cầm muỗng, dùng sức đâm đâm ly kem trước mắt, ngữ khí cảnh cáo: “Tiểu_Cố_Sênh, cậu thôi đi nhe!” Còn nói là bạn bè, chuyện này có gì vui cơ chứ. Cô đã thảm đến mức này rồi mà cô ta còn cười cho được.

Cố Sênh dùng hành động thực tế để chứng minh tuyệt đối mình là một cô bạn tốt, ngay lập tức cười càng lớn hơn, nằm bò ra ghế sofa, vừa cười vừa nói: “Ai u … Ai u …. Cậu ... Cậu đúng là thần kinh thép mà … Ha ha ha … Có điều … Cậu cũng nhìn của con người ta rồi … Không hề… Không hề thiệt thòi … Không thiệt thòi …” Lại không nhịn được, cô ta cười điên loạn hơn, may là hiện tại quán cà phê không đông người lắm.

Pà nó! Tại sao cô lại có người bạn thế này! Hứa Luật dùng ánh mắt sắc như dao găm liên tục phóng về phía Cố Sênh.

“Nhìn tớ làm gì? Tớ nói có sai đâu!” Cố Sênh không hề sợ hãi, sau khi cười thỏa thuê mới ngồi ngay ngắn lại: “Giáo sư Đường không chỉ là hạng A mà thôi đâu; mà còn là bản Quốc tế, phiên bản có số lượng đấy. Đâu phải dễ kiếm!”

Đáng tiếc! Quá tiếc cô ta không được phúc phần chứng kiến! Tiếc … Tiếc quá đi mất!

Hứa Luật chẳng muốn nói nữa, dùng sức múc một muỗng kem thật lớn cho vào miệng. Cô cần phải được hạ hỏa ngay lập tức nếu không cô sẽ chạy đi giết người mất.

Cố Sênh hớp một ngụm trà, sờ sờ cằm: “Này … nói chuyện đứng đắn. Hỏi cậu cái này.”

“Gì?”, Hứa Luật múc thêm muỗng kem, liếc cô ta một cái: “Chuyện gì?”

“Là … là …”, Cố Sênh ngồi sát một chút, đá mắt: “Có lớn không?”

Cái gì lớn?

Một giây sau Hứa Luật mới hiểu: “Tiểu_Cố_Sênh!” … Sắc nữ mà.

“Đây! Có tớ đây!”, Cố Sênh nham nhở đáp lời: “Đừng nói với tớ cậu quên mất rồi nhé! Không tin!”. Làm bạn nhiều năm thế còn chưa hiểu tính nhau à.

“Tiểu Sênh à Tiểu Sênh, tớ lấy làm vinh hạnh khi có một người bạn như cậu!”, Hứa Luật nghiến răng nghiến lợi.

Cố Sênh cười hề hề: “Đừng nói lảng sang chuyện khác. Mau thành khẩn khai báo.”

Cô nương à … Còn giả bộ thanh cao!

Hứa Luật bắt đầu hối hận khi hẹn hò với cô bạn chí cốt này rồi. Có điều … cảm giác ấy cũng chỉ duy trì một giây thôi. Một giây sau đó, Hứa Luật chẳng từ nan gia nhập vào băng nhóm Cố Sênh, bắt đầu thao thao bất tuyệt, quăng hai chữ ‘thanh cao’ ấy xuống hố.

“Hặc! Hặc! Cái đó … Nói thật nhen … Lớn … Rất lớn … Mới sáng sớm mà đã ngẩng đầu, vươn vai, ưỡn ngực, tràn đầy tinh khí.”

Cô làm pháp y đã nhiều năm như vậy. Cơ thể con người nhìn nhiều đến mức lòi mắt. Dĩ nhiên bằng con mắt chuyên nghiệp của mình, lúc đầu nhìn vào ‘chỗ ấy’ của đàn ông, cô có hơi ngượng ngùng, nhưng bây giờ thì quá quen rồi. Thí dụ như cái đó của một thi thể nam giới bị thiêu chết, cô coi như là được ăn xúc xích miễn phí.

Nhưng vì là tính chất công việc, nên hầu hết … Tất cả mấy cái cô thấy đều là của người chết … So với ‘thứ’ nhảy nhót tưng bừng sáng nay thì một trời một vực.

Ôi … ôi! Nghĩ đến hình ảnh đó, Hứa Luật lại ra sức cào cào ly kem của mình, mong có thể hạ bớt thân nhiệt.

“Có thêm dòng máu phương Tây quả nhiên không giống người thường.”, Hứa Luật sờ sờ cằm: “So với đàn ông trong nước thì lớn hơn nhiều!” Không chỉ gấp một hai lần đâu.

“Chà chà chà …”, nghe Hứa Luật nói Cố Sênh xuýt xoa: “Tiếc tớ không có phúc phần nhìn thấy … Màu gì? Nghe người ta bảo của mấy anh Tây vừa to vừa đen.”

Hứa Luật suýt chút nữa nghẹn miếng kem trong họng: “Tiểu Sênh à … cậu bớt thô một chút!”

“Bớt thô làm quái gì?”, thân là một luật sư, nói cái gì cũng phải rõ ràng, nếu không đứng trên tòa rất dễ bị công kích. “Kể đi … kể nghe một chút coi.”

Hứa Luật hắng giọng: “Không đen … Màu sắc rất đẹp … Nhìn là biết rất mạnh … rất khỏe!”

“Ôi … ôi … ôi!”, Cố Sênh không chịu nổi rên la, cuối cùng đi đến kết luận: “Túm lại một câu, cậu không hề thiệt thòi. Có lời … có lời rồi! Giáo sư Đường sống ở nước ngoài đã nhiều năm, theo như mô tả của cậu là người nóng bỏng, quyến rũ. Còn anh ấy nhìn cậu … chậc chậc, kiểu người như cậu quá bình thường”, rồi cô ta liếc nhìn ngực Hứa Luật: “Có nhìn cũng như không!”

Hứa Luật lườm Cố Sênh một cái sắc lẹm: “Tiểu Sênh, tớ nghĩ đã đến lúc nói hai chữ chia tay rồi đấy!”

Có người bạn nào như vậy không? Hứa Luật vừa nghĩ vừa liếc xuống ngực của mình … Tuy không to nhưng ngon lành mà. Nhỏ mà có võ hiểu chưa!

“Haizza … Đừng giận dỗi mà!”, Cố Sênh vội vã năn nỉ, “Thiệt thòi … Rất thiệt thòi! Chính xác là quá mức thiệt thòi! Cậu nói xem, tớ nên làm gì? Chỉ cần cậu nói một câu thôi, tớ không tiếc mạng già này liều chết với anh ấy đến cùng. Sao sao … muốn kiện anh ấy tội quấy rối tình dục hay tội gì?”

“Thế này còn tạm được … Tha cho cậu đó!”, Hứa Luật hừ hừ hai tiếng. Người lớn không thèm chấp con nít.

Hai người lại tiếp tục ba hoa chích chòe. Được một lúc, Cố Sênh thu hồi vẻ mặt tươi cười, nghiêm túc hỏi: “Này … Cậu với Tô Tử Khiêm sao rồi? Buông tay được không?”

Nhắc đến Tô Tử Khiêm, lòng Hứa Luật trùng xuống.

Vụ sáng nay chấn động quá nên cô quên béng mất chuyện của Tô Tử Khiêm.

Đã nhiều năm như vậy, Cố Sênh đương nhiên biết chuyện tình cảm của Hứa Luật. Cô ta đưa tay vỗ vỗ vai an ủi: “Mặc kệ cậu quyết định thế nào. Trái phải tớ đều ủng hộ hết mình!”

Hứa Luật cảm thấy trong lòng ấm áp, cảm động nói: “Tiểu Sênh à! Tại sao cậu không phải là đàn ông chứ! Nếu cậu mà là đàn ông tớ bất chấp tất cả cắn chặt không buông!”

Thật ra cô không khổ sở như trong tưởng tượng, cho dù có hay không vụ ban sáng khiến cô liểng xiểng … Hay thật sự cô không để tâm nhiều như cô đã nghĩ.

Cố Sênh quấn quấn lọn tóc, ánh mắt phong tình nhìn Hứa Luật: “Nếu tớ là đàn ông, tớ chẳng thèm cậu.”

“Tại sao!”, vừa cảm động muốn rơi nước mắt, Hứa Luật mau chóng hùng hổ chất vấn.

Cố Sênh sờ sờ cằm, nở nụ cười: “Khổ lắm mới được làm đàn ông. Vậy tớ sẽ đi kiếm mấy hàng cực phẩm dạng dạng như Sherlock Holmes, sau đó … bẻ thẳng thành cong!”

“Hả???”, chiếc bánh quy rơi khỏi tay Hứa Luật.

“Quả nhiên … Thật mở mang tầm mắt!”, Hứa Luật cảm thấy suy nghĩ này quá đỉnh: “Tiểu Sênh … Cậu quả nhiên đứng đầu trong đám thô bỉ. Khâm phục, khâm phục!”

Cố Sênh coi như đây là câu khen ngợi đi: “Đa tạ! Đa tạ! Đàn ông đàn bà cũng chỉ vì mấy chữ ‘Nối dõi tông đường’ …”

Hứa Luật đáp lời: “Đàn ông mới mang lại hạnh phúc cho nhau! Haizza … Quả thật đường vào cửa hủ sâu tựa biển.”

Cố Sênh đang cắn nửa miếng bánh quy, nối tiếp theo ngay: “... Từ nay tiết tháo chỉ là người qua đường.! Luận về thô thiển, các hạ cũng không kém là bao.”

Hứa Luật cười hì hì không phủ nhận.

“Cô Cố … không ngờ được gặp cô ở đây!”, một người đàn ông bước tới: “Chúng ta thật có duyên!”

Khóe miệng Cố Sênh co giật, đá chân Hứa Luật phía dưới gầm bàn, gương mặt có chút giả tạo: “Anh Lâm! Thật trùng hợp!”

Hứa Luật ngay lập tức hiểu chuyện liền ôm eo Cố Sênh, như con chim non ép vào lòng người yêu, yểu điệu nói: “Sênh à! Ai vậy? Hay là lại lừa em đi kiếm tên đàn ông khác!”

Cố Sênh nựng nựng má Hứa Luật: “Đừng suy nghĩ lung tung. Chỉ mới gặp anh Lâm đây có một lần thôi!”

“Thật không?”, Hứa Luật nháy mắt.

“Đương nhiên là thật. Bảo bối, em đừng ghen mà!”

Người đàn ông trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn hai người con gái triền miên trước mặt, giống như bị sét đánh, anh ta đứng như trời trồng … sau đó vội vã nói tiếng xin lỗi rồi cuốn nhanh mất.

“Ha ha ha ….”

Đấy đấy báo ứng đâu cần chờ kiếp sau. Mới đây không lâu còn chê cười cô … bây giờ đến phiên cô cười nhạo lại … Hứa Luật nghĩ đến sắc mặt của ‘anh Lâm gì đó’ thì cười đến chảy nước mắt.

Cố Sênh tựa người trên thành ghế: “Con bạn đúng vô lương tâm mà … Cười được nữa! Mẹ tớ đó, như không chịu đựng nổi, trong một buổi tối sắp xếp cho tớ đến bốn cuộc ra mắt … Tên đó là một trong bốn người đó!” Quả thực quá độc ác, quá mất nhân tính!

“Một buổi tối mà tới bốn người hả?”, Hứa Luật níu lưỡi, đồng tình, nhưng cũng không quên nhạo báng: “Quả là chiến hạm!”

“Khỏi nói! Ngày hôm qua tăng ca đến hơn tám giờ, về nhà coi như hết xí quách, không muốn ăn uống gì, chỉ muốn bò lên giường đánh một giấc. Vậy mà ‘thái hậu nương nương’ phá cửa xông vào, quăng tớ vào nhà tắm, một bên thì lải nhải nếu như tớ không đi thì thái hậu tự ý mang về một người làm bạn trai tớ ngay”, Cố Sênh thà đi tranh cãi ngoài tòa ba ngày ba đêm còn hơn đi coi mắt: “Cậu biết người vừa rồi như thế nào không?”

“Sao sao? Nhìn có vẻ nghệ sĩ lắm!”

“Nghe đâu là nhà văn. Ngày hôm qua khi gặp mặt, hắn ta nói thiên thu bất tận, trên trời dưới biển, từ Hàn Hàn nói qua Nietzsche . Cuối cùng còn hỏi tớ ý kiến về nền văn học đương đại.”

“Sặc _ _ _ Để tớ đoán. Có phải cậu hỏi hắn ta Hàn Hàn với Quách Tiểu Tứ khi nào kết hôn hả? ”

“Trúng phóc! Không hổ danh là chị em tốt!”

“Chẳng trách hắn có biểu cảm như vậy … Ha ha ha …”

Người đàn ông tội nghiệp! Chắc bị dọa chết khiếp!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.