Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 69: Giáo sư



Đường dạy cách ăn đậu hũ, hung thủ xuất hiện

Có một chiếc xe hơi màu đen đậu cách hai người bọn họ hơn trăm mét.

Trong xe, ở ghế ngồi phía sau có một người đàn ông, mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn, phẳng phiu, hai chân vắt chéo, chiếc khuy áo sẫm màu được thắt bằng tay rất tinh tế. Khuỷu tay gập lại, chống cằm, làm lộ ra chuỗi hạt màu nâu, nhìn kỹ sẽ phát hiện trên mỗi hạt châu đều có khắc chữ, ánh mắt đang nhìn vào hai người phía đằng xa.

“Đại Lý!”, anh ta mở miệng gọi, thanh âm lơ đãng, tuy lơ đãng nhưng ngữ khí vẫn mang phong tái uy quyền.

“Dạ!”, người đàn ông tên Đại Lý, ngồi phía ghế tài xế nghe người phía sau gọi mình liền cung kính đáp lời.

“Ông nói thử coi, người đàn ông trong lòng không có ý đúng không?”

Đại Lý im lặng, không dám bình luận, chỉ dám nói thầm trong lòng: Thiếu gia à, là người ta nói người con gái kia mới là không có ý.

“À! Nhìn nhị thiếu gia đi, đã có người để ý. Thật đúng khiến cho một người làm anh trai như tôi đây trong lòng ngổn ngang. Haizza, đây có phải giống như câu mọi người hay nói không ‘Trong nhà có con lớn mới trưởng thành’.”

Đường Tu nhìn hai người dắt tay nhau sóng đôi bước đi, khóe miệng nở nụ cười gượng.

Hặc! Thiếu gia ơi, cậu ba thân là em trai của cậu, đâu phải là con của cậu, câu nói này hình như không đúng lắm.

Đại Lý cũng chỉ còn cách im lặng, thầm thở dài trong lòng. Mọi người nói tâm tư phụ nữ như mò kim đáy biển, rất khó đoán. Nhưng nếu so với vị thiếu gia đây thì phải gọi bằng sư phụ. Tâm tư của người đàn ông này như cát dưới đáy biển, rất nhỏ, rất nhỏ, không nắm được, không đoán được, không trông thấy được.

Đại Lý nhìn hai thân ảnh đang đi xa dần, qua ống kính chiếu hậu nhìn vị chủ nhân đang ngồi đằng sau, ánh mắt của anh ta vẫn nhìn ra bên ngoài, không có ý định rời đi, nên ông cũng không dám tự tiện làm càn.

Được một lát, có vài chiếc xe từ trong Cục cảnh sát chạy lướt qua chiếc xe đen đó, ánh mắt Đường Tu nặng trĩu, đảo mắt nhìn cửa sổ một trong những chiếc xe đó.

Rất lâu sau.

Đường Tu mới mở miệng ra lệnh: “Đi thôi!”

Chiếc xe con màu đen nhanh chóng rời khỏi.

***

Đúng như dự đoán của Đường Tố, kết quả giám định DNA chứng thực người tự ra đầu thú là hung thủ giết người kia không phải là tên giết người trong vụ án diệt môn.

Lần này quả thật là lớn chuyện rồi.

Sở thị chính đã sớm thông báo ‘Bắt được hung thủ’, bây giờ thì náo loạn như ‘Ô long viện’, phải nói ra sự thật trước mặt quần chúng nhân dân thì chẳng khác nào giáng một bạt tai thật mạnh vào sở thị chính sao.

Công bố?

Đương nhiên không được!

Vậy thì khỏi dấu nhẹm khỏi công bố?

Trên cõi đời này cây kim trong bọc lâu ngày cũng có ngày lòi ra, chớ đừng nói chi là hung thủ giết người bây giờ còn không biết đang trốn phương trời nào. Nếu như hắn nổi máu điên, lại gây án, đến lúc đó không cần công bố, mọi người đều biết cảnh sát bắt sai người.

Bên Sở thị chính ra thông cáo: Mặt mũi thì phải cố giữ, làm gì thì làm tựu chung lại một câu: Thị trưởng rất tức giận, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.

Cái gì cũng không được, khiến các cấp lãnh đạo bên Cảnh cục mặt người nào người nấy như trái khổ qua.

Đương nhiên chuyện này đâu đến phiên Mạc Thông phải đau đầu phiền não, ông vẫn tiếp tục điều tra theo phác họa chân dung của Đường Tố. Nói thật, Mạc Thông không có tí ti cảm tình nào mấy tên lão đại trong cảnh cục hay bên sở thị chính, từng người từng người, vội vã kết án, tranh công hám danh. Bây giờ tự làm tự chịu, còn trách được ai.

Ngay lúc này đây ông chỉ muốn mau mau chóng chóng bắt được hung thủ, không thể để hắn tiếp tục làm càn.

*

Sau khi rời khỏi Cục cảnh sát, Đường Tố và Hứa Luật không trở về ký túc xá Đại học Y mà đến hiện trường hai vụ án mạng lần nữa. Bọn họ ở trong mấy căn nhà đó tìm kiếm thêm manh mối.

Đặc biệt là tại hiện trường căn nhà thứ hai. Hoàn cảnh không hề giống với căn hộ tại hiện trường đầu tiên, không hẻo lánh mà nằm trong khu cư xá nhỏ. Khu cư xá khá lâu đời, camera cũng đã cũ, chỉ có tác dụng trang trí, bên cảnh sát không thể lấy được chứng cứ từ chiếc camera này.

Hứa Luật: “Cho dù là như vậy, nhưng nếu đưa đứa bé ra khỏi khu này không hề đơn giản.”

Hiện tại hai người bọn họ đang ở hiện trường vụ án thứ hai, bên ngoài căn nhà vẫn còn hàng rào cảnh giới, vết máu trong nhà đã khô.

“Tối hôm ấy, người chồng đang ngồi xem tivi trên sofa _ _ _”, Đường Tố đi đến bộ sofa, cầm điều khiển từ xa mở tivi. Căn nhà vốn dĩ lặng như tờ nay lại có thêm âm thanh phát ra từ chiếc tivi nhỏ: “Hắn mua xổ số, đến lúc quay số, công bố dãy số thì hắn không trúng.”

Hứa Luật không lên tiếng, thậm chí hô hấp cũng ngưng trệ.

Giọng anh trầm thấp: “Người chồng tức giận ném tờ xổ số qua một bên, người vợ trông thấy khuyên ông ta vài ba câu nhưng dĩ nhiên ông đâu lọt lỗ tai; trái lại đột nhiên tức giận, phát tiết lên người bà vợ. Tiếng cãi vã, đánh chửi. Đứa nhỏ đang làm bài tập cạnh đó, nhìn thấy cha mẹ cãi nhau nên nó gào khóc. Tiếng khóc khiến người chồng càng thêm tức giận, khả năng còn ra tay đánh đứa nhỏ …”

Theo lời anh nói, Hứa Luật phảng phất mường tượng được cảnh tượng hôm ấy, trong phòng khách này: tiếng cha mẹ cãi nhau, tiếng đứa trẻ khóc lóc.

“Hắn đến, giết chết cha mẹ, mang đứa nhỏ đi!”, Đường Tố đan hai tay vào nhau, chống cằm.

Hứa Luật khẽ nhíu mày, dường như lời anh vừa nói có điểm là lạ.

“Thiếu mất quá trình”, Đường Tố thay cô giải thích, “Cha mẹ cãi nhau, đứa trẻ gào khóc - - - đây là bắt đầu; giết chết cha mẹ, mang đưa nhỏ đi - - - đây là kết quả; còn quá trình ở giữa: hắn đến bằng cách nào, hoặc là nên nói rằng ai gọi hắn đến.”

Trong đầu Hứa Luật loé sáng, cô ngẩn người, ngẩng đầu nhìn anh, thốt lên: “Không lẽ … là đứa trẻ?”

Đôi mắt thâm sâu của anh nhìn cô, anh tự nhiên yêu thích cảm giác hai người cùng nhau suy nghĩ này.

Đường Tố: “Vậy thì có thể lý giải được vì sao hắn đưa đứa trẻ đi mà không gây ra sự chú ý của người khác.”

Hứa Luật bừng tỉnh: “Bởi vì do đứa trẻ tự nguyện đi với hắn … nhưng …”, cô vẫn chưa nghĩ ra: “Đứa nhỏ chứng kiến hắn giết cha mẹ của mình … tại sao có thể tự nguyện đi theo hắn được?!?”

Đường Tố sững người.

Anh quên mất phương diện tình thân này, hai mắt sáng lấp lánh nhìn cô: “Hứa Luật! Cô thật thông minh, có thể nghĩ đến phương diện này _ _ _ Đúng! Yếu tố cảm tính, tôi không cân nhắc đến.”

Hứa Luật ngượng ngùng, cô suy nghĩ như thế cũng bình thường như bao người thôi mà.

“Lúc trước chúng ta cho rằng, hắn giết chết cha mẹ rồi mới mang đứa trẻ đi”, giọng Đường Tố đầy hưng phấn, tốc độ nói vô cùng nhanh: “Nhưng nếu cân nhắc thêm yếu tố tình thân, vậy chỉ còn có một khả năng duy nhất, có thể đứa trẻ không biết cha mẹ nó đã chết. Hắn đưa đứa nhỏ đi trước, sau đó quay lại giết chết bọn họ … Đúng! Ngay tối hôm ấy, cha mẹ cãi nhau, đứa trẻ khóc lóc ra ngoài tìm hắn, hắn đem nó đi, rồi mới giết chết cha mẹ.”

Hứa Luật nhìn mắt anh như phát ra ánh sáng rực rỡ, trí tuệ anh phảng phất hào quang soi rọi, khiến gương mặt anh tuấn lại càng thêm mị lực chói mắt.

“Sẽ là nơi nào đây? Nơi nào mới là thiên đường của đứa nhỏ”, anh cau mày: “Thư viện?”, sau đó anh phủ quyết: “Thư viện thành phố Tân cách hai hiện trường gây án quá xa.”

“…”, Hứa Luật lên tiếng, “Tôi cảm thấy công viên hoặc sân chơi thiếu nhi thì có độ khả thi cao hơn.”

Cô thầm than thở: Giáo sư Đường không có tuổi thơ kia ơi, không phải đứa trẻ nào cũng cuồng học hành như anh đâu.

“Công viên?”

Hứa Luật gật đầu: “Lúc nhỏ khi tôi phạm lỗi, tôi thường chạy ra công việc gần nhà trốn …” Cô nhớ đến có một lần cô đánh vỡ ấm trà mà ba cô thích nhất, sợ bị mắng cô chạy đến công viên đó trốn, đến cuối cùng chỉ có Tô Tử Khiêm là tìm ra cô.

“Một nơi công cộng như công viên, rất đông người, độ nguy hiểm rất lớn, làm sao là nơi trú ẩn thiên đường của chúng”, giáo sư Đường không hiểu được trí tuệ của người phàm trần.

Hứa Luật không nói gì, chỉ nhìn anh, khẽ nói: “Không phải người nào sinh ra đã là thiên tài ngay từ tấm bé! Thật đó, tin tôi đi, trên thế giới này còn có rất rất nhiều người bình thường.”

Một đứa bé mười tuổi làm sao có thể suy nghĩ công viên và thư viện nơi nào nguy hiểm hơn, bọn chúng chỉ chú ý nơi nào vui hơn thôi.

Không nghi ngờ, bốn từ ‘đứa nhỏ bình thường’ mang sức hấp dẫn rất lớn với người đàn ông trước mắt cô đây.

“Nếu là công viên, vậy công viên này phải cũ lắm rồi, đặc biệt có tình cảm đặc biệt với hắn. Có thể là nơi hắn đã từng cùng chị hoặc em gái hắn chơi đùa”, Đường Tố cấp tốc nhớ lại bản đồ thành phố Tân, nhanh chóng có được kết quả: “Quanh khu vực gây án có tổng cộng ba công viên, trong đó một cái còn đang xây dựng, một cái xây cách nay mười ba năm, chỉ có một cái là đã hơn hai chục năm.”

Người đàn ông này bộ não chẳng khác gì chiếc máy vi tính, toàn diện bao quát, muốn tư liệu gì thì chỉ cần lục trong đầu là có hẳn một bộ sưu tập, SO-EASY! (Quá đơn giản)

Hai người lập tức đi đến đó.

Công việc đã lâu năm, không lớn lắm, các trang thiết bị khá cũ kỹ, cách hiện trường hai vụ án mạng không xa. Một đứa trẻ đi bộ đến đây cũng không quá khó khăn.

Hứa Luật hỏi thăm những người trong công viên, có người cho biết chẳng bao lâu nữa công viên này sẽ bị đập bỏ.

Trời lạnh, người không nhiều, chỉ có mấy cụ già tản bộ, cảnh tượng có chút tiêu điều, vắng vẻ. Hai người đi vòng quanh công viên một vòng, nữ thần may mắn không hiện ra với họ; đi thêm một vòng nữa cũng không phát hiện nhân vật khả nghi.

Trời bắt đầu tối dần, khi đi qua khu hồ cát , Hứa Luật đột nhiên dừng lại: “Chờ tôi một chút!”

Cô chạy về phía hồ cát, cúi người chui vào phía ống tuột, chốc lát cô trở ra, ngoắc tay gọi Đường Tố: “Qua đây xem!”

Đường Tố cúi đầu chui vào.

Hứa Luật cầm mấy tờ giấy trong tay, đây là thứ cô đào được từ đám cát, trên tờ giấy là bút tích non nớt:

--- Mình không nên sống thì tốt hơn

--- Bố mình luôn đánh mình. Mình đau lắm, nhưng không được khóc, khóc ông biết, ông lại đánh mình.

--- Anh siêu nhân ơi! Em không muốn ở nhà.

--- Anh siêu nhân ơi, anh có thể mang em theo không, em ở tại …



Theo chữ viết trên tờ giấy phán đoán, khả năng là của đám trẻ để lại, trên đó còn ghi địa chỉ của bọn chúng. Đối với bọn trẻ, hung thủ tồn tại như một sứ giả chính nghĩa. Mỉa mai cỡ nào khi vốn dĩ ‘Nhà’ chính là thiên đường của bọn trẻ, nhưng bây giờ lại trở thành nơi chúng muốn tránh càng xa càng tốt.

Nhìn bút tích non nớt của bọn chúng trong lòng Hứa Luật cảm xúc ngổn ngang. Cô cất mấy tờ giấy có ghi địa chỉ đó đi, quay về sở sẽ đưa cho Mạc Thông phái người điều tra.

“Siêu nhân?”, Đường Tố nhíu mày: “Là gã mặc quần lót ra bên ngoài rồi bay tán loạn khắp thế giới đó à?”

Hứa Luật: “…”

Giáo sư Đường à, anh có biết Siêu nhân chính là nhân vật anh hùng trong lòng của trẻ thơ hay không? Nói kiểu như anh mà được ư?

Hứa Luật muốn xoay người đi ra _ _ _

Lối ra ống tuột không lớn lắn, bề ngang rất hẹp, hai người lớn chui vào nhất định phải chồng lên nhau.

Anh đi vào từ phía bên trên, hơi chếch một chút, vì không thấy rõ chữ trên tờ giấy nên hai người vô thức kề nhau rất sát.

Lúc này cô quay người lại không để ý đến khuôn mặt anh đang gần trong gang tắc, ngay lập tức, môi cô lướt qua cằm của anh.

Làn da của anh thật giống như trong tưởng tượng, mát lạnh, mặc dù đã bôn ba cả buổi trưa ngoài đường.

Lần này Hứa Luật lúng túng cực độ, cô chết trân một chỗ, vài giây sau mới quýnh quýnh quáng quáng đứng thẳng người.

“Cẩn thận!”

Động tác Đường Tố nhanh hơn cô, lấy tay chặn phía đỉnh đầu, ngăn không để cô bị đụng trúng. Hứa Luật mới nhớ ra mình đang ở trong ống trượt của trẻ em, không thể đứng thẳng.

May có anh nhắc cô nếu không đụng một cái, đầu u to một cục cho xem. Tuy nhiên nhờ chuyện này mới khiến cô bớt lúng túng chuyện kia. Cô nhanh miệng nói cám ơn, rồi lẹ làng chui ra ngoài, giả bộ bình thản đi khỏi hồ cát.

Lần này Đường Tố lại không lên án hành động vụng về của cô như thường ngày, trong đầu cũng không mải suy nghĩ chuyện vụ án mà thầm nghĩ …

Khi môi cô lướt qua cằm anh, anh rõ ràng cảm nhận được một cảm giác mềm mại, cảm giác ấy khoan khoái đến mức lập tức tiến thẳng vào tim anh, cứ lẩn quẩn mãi ở đó chẳng chịu đi.

Vất vả lắm mới đè nén được cảm giác hỗn loạn trong lòng, nhưng đầu anh lại nghĩ tiến thêm một bậc khác.

Nếu như lúc ấy môi cô cao hơn một chút, vậy thì sẽ …

Anh dùng ngón tay trắng nõn, thon dài, vuốt ve đôi môi mỏng của mình …

Ôi! Tại sao cô lại thấp như vậy chứ!

Lẽ nào lần sau anh phải hạ xuống một chút?

Haizza … Trời sinh cô vốn đã kém cỏi, chỉ còn cách để anh bù vào thôi.

Nhẩm tính chiều cao của cô, cộng thêm cô còn cúi xuống, vậy chắc chắn anh phải hạ thấp người rồi.

May là Hứa Luật không hề đọc được ‘Suy nghĩ cho người khác’ này của giáo sư Đường, chứ nếu không cô sẽ ói ra máu, miệng chắc chắn sẽ gào lên: Đường Tố! Anh là kẻ không biết xấu hổ!

Thế nhưng …

Tại sao anh lại cân nhắc vấn đề này?

Giáo sư Đường rốt cục cũng ý thức hiện tại trong đầu mình đã xuất hiện suy nghĩ dị thường, …

Nhưng dù gì cũng là Đường Tố, đối với những hành vi khác thường của mình, anh luôn tìm câu trả lời hợp lý nhất, giống như chuyện ‘Trả lễ’ lần trước. Lần này anh giải thích: Môi cô rất mềm, nếu anh đã làm cho tay cô ấm, vậy … khiến đôi môi cũng có thêm chút ấm ấm áp áp thì có gì không được.

Nghĩ đến đây, đột nhiên Đường Tố muốn giương cao trách nhiệm và nghĩa vụ, anh vội vã cầm đôi bàn tay man mát bé nhỏ ấy cuộn lại rồi nhét vào túi áo khoác.

Hứa Luật quýnh quáng, không hiểu sao anh lại thích thú hành động nắm tay này. Cô còn nhớ như in một mớ nghiên cứu lý luận của anh khi Tô Tử Khiêm muốn bắt tay anh.

Được cái trời lạnh, anh nắm tay kiểu này rất ấm!

Cố Sênh đã nói vì anh là Đường Tố, cô có thiệt thòi gì đâu, cũng chẳng lo lắng bị lợi dụng. Ông thần tư duy như Đường Tố sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện này.

Nhưng Hứa Luật không ngờ đến giáo sư Đường đã nghĩ đến rồi, mà còn nghĩ vô cùng quang minh chính đại, ung dung tự tại.

Màn đêm buông xuống, bầu trời đầy sao. Hai người bọn họ sánh bước dưới ánh trăng sáng, cùng nhau trở về nhà.

*

Hứa Luật kể tất cả các tin tức cô đã phát hiện cho Mạc Thông. Ông ta lập tức phái người theo dõi công viên đó 24/24, đồng thời phái mấy cảnh viên đi đến các gia đình theo địa chỉ mà Hứa Luật đã đưa kiểm tra một lượt, tuy nhiên cũng không có bất thường.

Cứ thế yên ổn qua được vài ngày.

Hung thủ một ngày chưa quy án, Mạc Thông một khắc cũng không dám buông lỏng, liên tục đốc thúc thủ hạ không được lười biếng, phải luôn nâng cao cảnh giác.

Tuy rằng dựa theo kết quả DNA bên phía cảnh sát ngay ngày hôm sau đã giải thích chuyện hung thủ, nhưng chỉ cải chính một chuyện với người dân rằng tên hung thủ tự đầu án này không phải là đầu sỏ trong vụ án diệt môn, thủ phạm chính hiện tại vẫn chưa bắt được. Cảnh sát hi vọng quần chúng nhân dân nâng cao cảnh giác …

Nói là thế, nhưng phàm việc gì không liên quan đến mình, mọi người đều lãng quên rất nhanh. Mấy ngày bình bình an án khiến người dân dần quên đi vụ án này.

Qua mấy ngày điều tra, phía cảnh sát khóa chặt kẻ tình nghi, là người đàn ông tên La Cẩm Vinh. Hắn phụ trách nhân viên kỹ thuật tin học cho một trường trung học, nhưng nửa tháng trước việc cớ sức khỏe không tốt nên xin nghỉ việc.

Mạc Thông mau chóng chạy đến nơi ở của La Cẩm Vinh nhưng không bắt được. Trong phòng của hắn phát hiện rất nhiều tin tức liên quan đến trẻ em bị ngược đãi; còn có một xấp hình vẽ phương án, trong đó có cả hình ảnh vẽ cục c*t mà được vo viên nhét vào miệng hai nạn nhân nam.

Còn La Cẩm Vinh thì không rõ tung tích.

Mãi cho đến khi một tiếng súng vang lên, rốt cục cũng vạch trần được bộ mặt thật của hung thủ trong vụ trọng án diệt môn.

*

Ngày hôm ấy, ánh hoàng hôn bao trùm con đường cổ kính. Con quạ đậu trên dây điện, kêu ‘quạ quạ’, vỗ cánh phành phạch, nhìn xuống ông cảnh sát già đi tuần như thường lệ.

Ông ta làm cảnh sát đã được hơn hai mươi năm, đối với tình huống của các hộ gia đình trong khu này đều rất tường tận. Ông biết hoàn cảnh của gia đình này, ông bố tính tình rất xấu, thường hay đánh vợ và con, có lần tàn nhẫn đến mức khiến họ phải nhập viện.

Bình thường nếu có thể giúp được gì, ông đều giúp. Có điều ‘thanh quan cũng khó xử chuyện gia đình’, ông có thể giúp được đến mức nào đây?

Vì vậy khi thấy cửa sắt của nhà này mở toang, ông lại nghĩ bên trong gia đình lại lục đục. Ông bước vào, gõ cửa chính. Mở cửa là đứa nhỏ.

Ông thân ái xoa đầu: “Tiểu Viện, ba mẹ cháu có nhà không?”

Cô bé tên Tiểu Viện nhìn ông một lúc, sau đó lắc đầu.

“Ba mẹ không có nhà thì phải khóa kỹ cửa có biết không?”

“Dạ!”

Khi ông chuẩn bị rời đi, ông phảng phất nghe thấy âm thanh rên rỉ phát ra từ trong phòng. Ông đột nhiên nhớ đến thông báo của Mạc Thông, theo bản năng ông xoay đầu liếc mắt nhìn. Vừa trông vào trong, lòng đã nảy sinh hoài nghi: huyền quan có mấy dấu chân dơ, xem ra vẫn còn mới.

Ông đi về phía Tiểu Viện ra ám hiệu giữ im lặng, rồi mới rút súng, nghiêng người luồn vào nhà, tiến vào trong phòng không một tiếng động.

“Anh siêu nhân ơi! Cảnh sát đến rồi! Chay mau thôi!”

Tiểu Viện đứng phía sau đột nhiên la lớn, ông vô thức quay đầu nhìn bé gái, một giây sau, ông cảm giác có một bóng đen vụt đến, ông chỉ còn kịp một giây ấn vào nút báo động.

*

Khi Mạc Thông cùng cảnh sát đến, La Cẩm Vinh đã trốn rịt trong căn nhà ấy, khống chế lão tuần cảnh làm con tin. Cảnh sát phải điều động cả lực lượng bắn tỉa.

“Quý vị khán giả, hiện tại chúng tôi đang đứng tại hiện trường hai con tin đang bị kèm chặt _ _ _”

“Hung thủ trong hai vụ án diệt môn đang ở trong căn nhà đó.”

“Cảnh sát có thể ngăn cản được bi kịch xảy ra hay không?”



Cánh truyền thông nhận được tin như muỗi thấy máu, chen chúc nhau mà đến, dùng mọi bản lãnh để có thể moi được tin tức từ hiện trường.

“Đội trưởng Mạc hết cách rồi”, Đội trưởng đội bắn tỉa đi đến mang theo tin xấu.

La Cẩm Vinh trốn ở điểm mù.

“Gọi điện thoại chưa?”

“Gọi rồi, hắn không nhận điện!”

“Tiếp tục gọi!”, Hàng lông mày của Mạc Thông như dính chặt vào nhau.

Ở một nơi khác, một cảnh viên cầm loa phóng thanh chĩa về phía căn nhà, liên tục gào lên, giọng ra lệnh: “Bỏ vũ khí xuống, mau chóng đầu hàng”.

Lọt đến tai Mạc Thông, ông vò đầu bứt tóc.

Ông nhanh chân chạy đến, đoạt lấy chiếc loa hướng phía bên trong lên tiếng: “La Cẩm Vinh, tôi là Mạc Thông! Tôi biết anh làm vậy chỉ vì muốn cứu vớt những đứa trẻ đó …”

“Đội trưởng Mạc, ông nói như vậy có vẻ không hay”, một cảnh viên đứng bên cạnh nhắc nhở ông. Bên ngoài cả đám truyền thông. Những câu nói này lọt vào tai mấy tên săn mồi đó, không biết lại viết ra quỷ ma gì, có thể dám viết tên hung thủ mang tội giết người này là vì muốn cứu vớt những đứa trẻ.

Mạc Thông không thèm để ý, tiếp tục hô to: “Cậu biết rõ cha mẹ của chúng không làm tròn trách nhiệm của bọn họ, nên cậu mới ra tay như vậy …”

Mạc Thông vừa nói xong, một cảnh viên khác cầm điện thoại chạy đến: “Sếp, hắn chịu nhận điện thoại.”

Mạc Thông quăng chiếc loa vào người bên cạnh, chạy đến: “Alo!”

“Cảnh sát Mạc …”

Thanh âm của La Cẩm Vinh từ đầu dây bên kia truyền đến: “Ha ha ha … ông biết không? Tôi đã từng hi vọng vô số lần các người sẽ xuất hiện … thế nhưng … ha ha ha … Bọn cảnh sát các người đều là rác rưởi, khi mấy đứa trẻ này bị đánh các người ở đâu? Bọn chúng đang khóc … các người có nghe thấy không … Có nghe thấy không.”

Tâm trạng La Cẩm Vinh có vẻ không ổn định, rất kích động.

Mạc Thông trầm giọng nói: “La Cẩm Vinh, là do chúng tôi thất trách, tôi xin lỗi cậu.”

“Xin lỗi??? Ha ha ha … Ông nói ông xin lỗi tôi”, La Cẩm Vinh bật cười lớn, “Còn có ích không? Chị tôi có thể sống lại không … Lúc chị tôi chết, tại sao mấy người không đi điều tra … Chị bị tên đàn ông đó giết chết! Tại sao các người không đi điều tra … hắn ta chính là hung thủ giết người.”

Giọng La Cẩm Vinh gầm gừ xuyên qua điện thoại, truyền đến bên tai mấy người đứng quanh đó.

“Cảnh sát … Ha ha ha … Cảnh sát thì làm được gì chứ … Tôi dựa vào chính bản thân mình còn hơn … Mấy tên cặn bã này, tất cả đều đáng chết …”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.