Anh Phát Bệnh Rồi... Em Đến Đây!

Chương 70: Kết án



Cục diện rơi vào thế giằng co.

Ông cảnh sát già trúng một phát súng, cũng trở thành con tin của La Cẩm Vinh, trong tay hắn cầm súng, cảnh sát không dám manh động.

Mạc Thông ra sức thuyết phục hắn, khuyên hắn đầu tiên nên thả con tin ra, thế nhưng từ trước đến nay La Cẩm Vinh có ác cảm rất lớn với cảnh sát. Đối với hắn mà nói, giết một người hay hai người chẳng có gì khác nhau, coi như trên đời này bớt đi một thì có gì đáng kể.

Tâm trạng La Cẩm Vinh càng ngày càng bất ổn, lúc nào cũng có thể phát điên, tổ hành động đã bố trí xong xuôi, chỉ đợi mệnh lệnh của Mạc Thông là phá cửa vào cứu người.

Tuy nhiên, cách này cuối cùng cũng không hữu dụng.

“… Nếu như không cố gắng dưỡng dục, vậy tại sao lại sinh con làm gì …”, La Cẩm Vinh không tài nào tiêu tan cảm giác cha hắn ngược đãi hắn.

Mạc Thông không thể nào trả lời vấn đề này.

“Còn có mấy người cảnh sát vô dụng như các ngươi đây, căn bản không dùng đầu mà tra án … Tên kia nói hắn là hung thủ giết người cũng tin. Chính là vì có mấy kẻ như các người mà chị tôi mới chết oan ức như vậy.”

Lần này do cảnh sát nóng lòng phá án mà gây ra cớ sự này, đây cũng chính là một trong những nguyên nhân kích thích La Cẩm Vinh.

“Cậu giết chết bọn họ, còn đứa trẻ đâu?”

Lần này không phải Mạc Thông lên tiếng mà là Hứa Luật. Trong lúc Mạc Thông và La Cẩm Vinh nói chuyện điện thoại thì cô đã đến hiện trường: “La Cẩm Vinh, cậu muốn cứu những đứa trẻ này, tâm không sai; thế nhưng cậu giết chết cha mẹ bọn chúng là cách giải quyết tốt nhất ư?”

Đầu dây bên kia chợt rơi vào trầm mặc.

“Cậu là siêu anh hùng trong lòng bọn trẻ”, Hứa Luật nói, “Bọn chúng nhất định sẽ không muốn thấy siêu anh hùng của chúng biến thành hung thủ giết người.”

La Cẩm Vinh: “Cô là ai?”

“Hứa Luật!”

“Hứa Luật … Hứa Luật …” La Cẩm Vinh lẩm bẩm tên của Hứa Luật trong miệng mấy lần, sau đó đột nhiên nói: “Cô vào đây.”

Mạc Thông giựt điện thoại lại từ tay Hứa Luật: “La Cẩm Vinh, bây giờ cậu còn có cơ hội quay đầu, đừng phạm thêm sai lầm nữa …”

“Cút ngay! Cho cô ấy vào đây ngay lập tức … Nếu không _ _ _”, La Cẩm Vinh tức giận cắt ngang lời Mạc Thông, vừa dứt lời, trong nhà truyền ra tiếng súng: “Vào đây ngay, nếu không tôi giết chết tên cảnh sát này.”

Cục diện liên tiếp thay đổi, không ai ngờ đến tên La Cẩm Vinh đột ngột đòi gặp Hứa Luật.

Mạc Thông làm sao để Hứa Luật vào trong: “Tiểu Luật! Cháu không cần để ý chuyện này … Mọi hành động đã được lên kế hoạch …”, Mạc Thông đang tính hạ lệnh phá cửa, xông vào cứu người.

“Chú Mạc”, Hứa Luật kéo Mạc Thông: “Để cháu vào đi!”

“Không được!”, gương mặt Mạc Thông lạnh lùng, không nghĩ ngợi từ chối thẳng thừng đề nghị của cô: “Cháu cứ ngồi đây chờ chú, không được làm bậy.”

Đầu dây bên kia lại truyền đến giọng của La Cẩm Vinh: “Nếu không cho cô ấy vào, vậy thì ôm nhau chết chung. Bọn cảnh sát các người đều giống nhau như đúc. Lúc nào cũng nêu cao danh nghĩa ‘Là đầy tớ của nhân dân’, nhưng đụng chuyện là người nào người nấy chỉ lo cho mình …”, hắn cười ha hả, “Mấy người cũng đừng mong tìm thấy hai đứa trẻ kia.”

Lời hắn nói ra khiến mọi người ở bên ngoài ai nấy đều im lặng, hai đứa trẻ mất tích vẫn chưa có tin tức.

“Tôi vào!”, Hứa Luật nói, “Tuy nhiên tôi có điều kiện, cậu thả người cảnh sát và đứa trẻ ra, tôi sẽ là con tin thay bọn họ.”

“Mấy người không có tư cách nêu điều kiện với tôi.”

Nói xong, hắn trực tiếp cúp máy, không cho bên này bất kỳ cơ hội thương thuyết.

“Tiểu Luật!”, Mạc Thông tức giận, “Chú không cho phép cháu đi vào. Nếu cháu xảy ra chuyện gì, chú ăn nói sao với ba cháu đây! Để chú đi tìm một nữ cảnh sát, thay cháu đi vào!”

“Chú Mạc, chú quên mất bản thân cháu cũng là một cảnh sát sao?”, Hứa Luật đáp lời: “Hơn nữa nếu như có ba cháu ở đây, cũng nhất định ủng hộ cháu làm vậy.”

Mạc Thông yên lặng, nhất thời không cách nào phản bác. Năm đó ông theo chân Hứa Đội trưởng, cách thức làm việc của ông Hứa ông là người rành nhất.

“Thế nhưng …”

“Chú Mạc, ngay từ nhỏ ba cháu đã dạy”, Hứa Luật vừa mặc áo chống đạn vừa nói: “Chúng ta làm cảnh sát, chức trách lớn nhất chính là bảo vệ nhân dân. Chúng ta dĩ nhiên không cách nào khiến người dân thỏa mãn, nhưng ít ra cũng không thẹn với lòng.”

Đường Tố đứng cách đó vài bước chân, tay đút túi quần, nghe lời cô nói, im lặng nhìn về bóng dáng nhỏ bé kia.

Mái tóc đen mượt của cô bị gió đêm thổi tung bay, gương mặt trắng noãn mang theo nét cứng cỏi, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ kiên quyết, không hề do dự nói với mọi người quyết định của mình.

Cho dù không nhiều lời, anh vẫn có thể thấy sự cương quyết trong câu nói của mình.

Ngẩng đầu, Hứa Luật vừa khít đối diện anh. Cô khẽ mỉm cười, vừa xoay người, nghe thấy tiếng anh gọi cô:

“Hứa Luật?”

“Sao?”

Đường Tố bước lên vài bước, cúi đầu, ánh mắt màu nâu nhìn cô: “Người chị chính là điểm yếu của hắn, đánh từ điểm này.”

“Ừm!” Hứa Luật gật đầu.

Anh đưa tay, động tác thuần thục vuốt vuốt tóc cô: “Cẩn thận một chút.”

Hứa Luật rất bất ngờ khi anh nói ra bốn chữ này vì Đường Tố không thuộc dạng người có thể nói những câu quan tâm người khác kiểu như vậy … có điều …

Câu này cũng khiến người ta rất vui vẻ.

“Ừm! Yên tâm đi, tôi hiểu rồi!”

*

Hứa Luật cầm còng tay, đi đến căn nhà, gõ cửa: “Là tôi, Hứa Luật!”

Chờ một lát thì cánh cửa từ từ mở ra.

Người mở cửa không phải là La Cẩm Vinh mà là Tiểu Viện, cô bé còn cảnh giác nhìn phía sau lưng Hứa Luật vài lần, xác định không có cảnh sát mới cho Hứa Luật đi vào.

Ông cảnh sát già bị thương, máu ra rất nhiều. Đôi vợ chồng bị trói, ngã trên nền đất, miệng dán băng dính, vừa trông thấy Hứa Luật hai người kích động lại kêu la giẫy dụa.

La Cẩm Vinh đạp mạnh vào lưng người đàn ông: “Im miệng, lộn xộn là tôi giết ông ngay.”

Hứa Luật bước đến bên ông cảnh sát già, tình huống của ông ta không mấy lạc quan, cô nhìn La Cẩm Vinh: “Trước tiên phải mang ông ta ra ngoài trước để cầm máu.”

La Cẩm Vinh không nói lời nào, hai mắt mở lớn nhìn cô chằm chằm, để mặc cô, hắn kéo người cảnh sát lên.

Hứa Luật không thèm đếm xỉa đến hắn, trái lại cô quay sang bé gái: “Có thể giúp cô một chút được không? Ông lão bị thương, cháu giúp cô dìu ông ra ngoài, rồi đưa ông đến bệnh viện được không?”

Tiểu Viện nhìn La Cẩm Vinh, rồi lại liếc mắt nhìn Hứa Luật, cuối cùng gật đầu, tiến lên giúp Hứa Luật nâng ông lão dậy.

Đoàng _ _ _

La Cẩm Vinh bắn thêm một phát súng lên không trung: “Không được đi! Ai cũng không được đi!”. Hắn xông đến, giật mạnh cổ áo Hứa Luật: “Không, cô không phải chị … không phải chị ấy!”, sau đó hắn dùng sức đẩy mạnh Hứa Luật sang một bên.

Hứa Luật không kịp đề phòng nên đầu cô va mạnh vào tường khiến cô choáng váng.

“La Cẩm Vinh, dừng tay!”. Hứa Luật chống tường, cố gắng đứng dậy: “Cậu rất muốn cứu chị của cậu, cậu căm giận cha cậu bao lực, căm hận mẹ yếu đuối không cứu hai chị em cậu. Từ nhỏ chỉ có chị là bảo vệ cậu …”

Ngón tay đặt trên còi súng run rẩy không ngừng, bên tai truyền đến âm thanh hỗn tạp, La Cẩm Vinh nhìn thấy lại tuổi thơ của chính mình, cha hắn không ngừng đạp hắn, còn chị ôm chặt chân ông ta dùng sức ngăn lại …

“Câm ngay … câm ngay … câm ngay …”

Hắn lao đến vồ Tiểu Viện, đem súng nhét vào tay cô bé, hắn quay đầu nhìn Hứa Luật đang cố gắng đứng thẳng người: “Cô nói bọn trẻ không muốn trông thấy tôi là hung thủ giết người … Ha ha ha … Tôi sẽ cho cô biết cô sai rồi … Bọn chúng còn hận không thể giết chết mấy người này hơn tôi nữa kìa.”

Hắn quỳ gối đằng sau Tiểu Viện, hai tay vòng lên phía trước, nắm tay cô bé, giúp cô bé cầm chắc súng lục, nòng súng nhắm thẳng người đàn ông đang nằm trên đất: “Bắt đầu đi, chỉ cần giết chết bọn họ sẽ không có người tổn thương bé nữa.”

“Ô ô ô . . .”

Người đàn ông hoảng sợ giãy giụa cầu xin.

“Cách này sẽ giúp nắm chặt súng hơn, rất đơn giản.”, hắn khẽ nói, “Giết hắn đi, giết hắn chết rồi sẽ không còn ai đánh chúng ta, không có gì phải sợ, không sợ.”

Tiểu Viện nhìn người cha đang sợ hãi trước mắt nó, bên tai là giọng nói của La Cẩm Vinh: “Không có gì đáng sợ, chúng ta giết hắn … Nổ súng đi, không ai cứu chúng ta đâu, chỉ có cách chúng ta tự cứu mình.”

Tiểu Viện đột nhiên khóc lớn: “Em … Em không muốn _ _ _”

“Nổ súng!”, La Cẩm Vinh thét lên.

Tiểu Viện bị dọa sợ, không ngừng lắc đầu: “Không … Không muốn!”

“Nổ súng đi - - - chị ơi! Chúng ta nhất định phải làm như vậy”, La Cẩm Vinh dùng sức cầm lấy tay Tiểu Viện: “Nếu không, ông ta sẽ giết chết chị, chị ơi!”

Hứa Luật nhìn La Cẩm Vinh, hiện tại hắn đã bị xáo trộn giữa hiện tại và quá khứ, nghĩ Tiểu Viện là chị của mình.

“Không muốn … Em không muốn … Anh siêu nhân ơi …”, Tiểu Viện khóc lóc không ngừng, sau đó bắt đầu giãy dụa, La Cẩm Vinh đột nhiên biến đổi khiến cô bé rất sợ.

“Không! Mày không phải chị tao”, tiếng khóc của Tiểu Viện khiến La Cẩm Vinh phẫn nộ, đoạt súng trên tay cô bé, rồi đẩy nó sang một bên: “Nói mau, chúng mày giấu chị ở đâu … mau trả lại chị cho tao …”

“Em ơi _ _ _”

*

Hứa Luật vừa vào, đã truyền đến tiếng súng khiến sắc mặt Mạc Thông trắng bệch, may là tổ phục kích thông báo tiếng súng vừa rồi không có người bị thương.

Mạc Thông mới yên lòng một chút, ông liếc nhìn Đường Tố đang đứng một bên.

Một thân áo khoác gió sẫm màu nhưng chỉ là … giờ phút này bóng dáng thẳng tắp ấy, càng lạnh lẽo hơn so với ngày thường, cảm tưởng như cách xa ngàn dặm.

Trong giây phút tiếng súng vang lên ấy, Đường Tố cảm nhận có một cái gì đó bóp chặt tim anh, cảm giác chưa bao giờ xuất hiện trong anh.

Rất chặt!

Yết hầu anh như bị siết lại, có lúc anh cảm giác đó không phải là cổ họng của mình - - - loại suy nghĩ mang tính hồ nghi này chưa bao giờ xuất hiện trong anh, khiến anh không thể tin được.

Cảm xúc này rất nguy, cực kỳ không được … Cảm giác nguy hiểm nhất từ trước đến nay.

Rõ ràng anh không ở trong nước, nhưng anh thấy cả người mình chìm ở trong đó, nghẹn thở. Cảm giác này là gì, anh không rõ.

Anh nhíu chặt mi, không nói tiếng nào.

*

“Em à …” Hứa Luật đột nhiên gọi La Cẩm Vinh.

Theo tiếng gọi, La Cẩm Vinh nhìn sang, thần sắc bất định: “Chị … Không … Không phải chị. Chị chết rồi … Chị chết rồi …”

La Cẩm Vinh bịt chặt tai, thậm chí còn lấy báng súng không ngừng gõ vào đầu mình, muốn đem những tạp âm đó đánh đuổi.

… “Em ơi … đừng sợ, chị sẽ bảo vệ em.”

… “Đừng khóc , chị không đau. Em là đàn ông, sau này lớn có thể bảo vệ được chị rồi.”

… “Chị đi xem ông ta có ở bên ngoài hay không.”

… “Đây đây … chị cướp được trong tủ lạnh đây, em mau ăn đi.”

… “Em đói không … Chị vẽ quả táo cho em nhé. Hai chị em mỗi người một nửa. Ăn ngon lắm, sẽ không còn đói bụng nữa đâu.”



A a a a _ _ _

La Cẩm Vinh đột nhiên hét lớn, từ trong túi lấy ra quyển sách nhỏ, xé từng trang giấy, vo viên lại, liều mạng nhét vào miệng, vừa ăn vừa nói: “Chị ơi … ựm … ựm … Chị! Là em không bảo vệ được chị … ựm … ựm.”

Ăn vào rồi lại ói ra.

Ói xong lại ăn.

Hứa Luật là con gái độc nhất, từ nhỏ đến lớn sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Cô không thể tưởng tượng được tuổi thơ của La Cẩm Vinh tồi tệ đến mức nào mới tạo thành một La Cẩm Vinh tâm tính vặn vẹo như ngày hôm nay.

Hắn đồng tình với tất cả những đứa trẻ bị ngược đãi, căm hận những người bố người mẹ vô trách nhiệm.

Hắn vẫn mang trong lòng nỗi oán hận cha mẹ và tự trách bản thân vì cái chết của người chị suốt mười mấy năm trời.

“Được rồi! Đừng ăn nữa!”, Hứa Luật cố gắng an ủi hắn: “Đừng ăn nữa … Đừng tiếp tục tự trách mình.”

“Chị!”, La Cẩm Vinh cầm súng, hướng về người đàn ông nằm trên sàn, nhìn Hứa Luật nói: “Giết hắn, em phải giết hắn, em nhất định phải giết hắn, như vậy hắn sẽ không hại chết chị nữa … Chị …”

Hắn đột nhiên nở nụ cười sáng lạn, hướng về Hứa Luật nở nụ cười thật tươi.

Giống như một đứa trẻ, ngây thơ trong sáng.

“Em lớn rồi! Rốt cục em đã có thể bảo vệ chị.”

Ngón tay, kéo cò súng.

“Đừng …”, Hứa Luật nhào người đến.

Đoàng!

Đoàng!

Hai tiếng súng vang lên cùng một lúc.

Bóng đen đã nuốt mất ánh hào quang cuối cùng.

Dòng chết lỏng nóng rẫy bắn vào mặt cô, đặc, là mùi vị cô không thể quen thuộc hơn.

La Cẩm Vinh nhìn chằm chằm lỗ thủng trên ngực mình, nhìn Hứa Luật một cái, rồi ngã nhào xuống đất.

“La Cẩm Vinh!”, Hứa Luật bò qua hắn, đem hắn ôm vào trong lòng, “La Cẩm Vinh … Người đâu … Người đâu, mau đến đây _ _ _”

“A a a …”

La Cẩm Vinh nằm trong vòng tay cô, trong miệng máu chảy không ngừng, thanh âm đứt quãng: “Cô … cô không phải … chị … Chị đã … chết từ lâu rồi …”

“La Cẩm Vinh!”

“Cô nói coi … Có phải tôi không nên sinh ra trên cõi đời này không … Khụ khụ … Nếu như không có tôi … Chị có phải sẽ không chết …”

“La Cẩm Vinh …” Hứa Luật ngẹn ngào.

“Hứa Luật …”, La Cẩm Vinh dùng hết sức nói câu cuối cùng, “Tôi, tôi … cám ơn cô …”

Cám ơn cô đã ngăn tôi mắc thêm sai lầm.

Cám ơn cô đã khiến ta gần hai mươi năm nay lại được nghe tiếng âm thanh chị gọi tên tôi.

Cám ơn cô …

Cuối cùng, tôi có thể đi tìm chị rồi.

“Bọn trẻ … bọn trẻ ở … ở …”

“La Cẩm Vinh _ _ _”

*

Lần bắn tỉa thành công, Mạc Thông lập tức hạ lệnh tất cả tiến vào bên trong nhà.

Trong nhà là một khoảng không tối đen.

Anh liếc mắt trông thấy bóng dáng nhỏ nhắn ấy ngồi bệt dưới nền đất, cứ lẳng lẳng ngồi trong bóng tối.

Anh bước đến.

Cô ngẩng đầu, nhìn gương mặt anh tuấn, đôi mắt sáng lấp lánh trong bóng tối tĩnh mịch - - - đó là tia sáng chỉ xuất hiện sau khi được nước mắt cọ rửa.

Cảnh sát ập đến, trong phòng trở nên ồn ào, các con tin an toàn, ông cảnh sát già được khiêng lên cáng cứu thương, thi thể La Cẩm Vinh cũng được mang đi.

“Tiểu Luật …”, Mạc Thông chạy đến, nhìn vết máu trên người cô, kinh hãi: “Người đâu … bác sĩ đâu …”

“Chú Mạc!”, Hứa Luật vội ngăn ông lại, “Không phải máu của cháu … là của La Cẩm Vinh … Cháu không sao.”

Mạc Thông nghe cô trả lời như vậy, mới bình tâm được chút ít, còn chưa được mở miệng thì đã bị Đường Tố cắt ngang.

“Đi thôi!”, anh kéo tay Hứa Luật: “Tôi đói rồi, về nhà nấu cơm!”

Hứa Luật khẽ gật đầu: “Ừm!”

Mạc Thông: “Này … Hai người cứ thế mà đi sao?”

Đường Tố: “Không vậy thì thế nào?”

Câu nói đến miệng đành phải nuốt lại, Mạc Thông khoác khoác tay: “Đi đi … chuyện này để tôi lo … Mau đưa Hứa Luật về nghỉ.”

*

Tối nay, bữa cơm do Hứa Luật nấu không thành bởi khi còn ngồi trên xe, cô dường như không chịu nổi, ngủ mê man.

Qua ngày hôm sau, cô tỉnh dậy trên giường Đường Tố.

Quần áo bẩn cũng đã được thay, cơ thể cũng được tắm sạch sẽ - - - Không sai! Lại tiếp tục lõa thể đi ngủ.

Đường Tố thật là …

Quả nhiên trước lạ sau quen, lúc này cố rất bình tĩnh. Ung dung vươn vai, rồi mới rời giường về phòng mình thay quần áo mới, vệ sinh cá nhân rồi mới xuống lầu.

Ngay ở cửa thang gác, cô tình cờ nhìn thấy Arthur, nó đang tuột lên tuột xuống tay vịn, trông thấy cô nó lập tức nhảy xuống, cọ cọ chân cô: Meeooo ~ ~ ~

Thanh âm pha chút uể oải, thông thường mà nói chỉ có một trường hợp duy nhất sẽ khiến con mèo béo này phát ra tiếng kêu như thế - - - Đói bụng.

“Tối qua Đường Tố không cho bọn mày ăn sao?”

“Meoooo ~ ~ ~”, nó ngửa đầu nhìn Hứa Luật chăm chăm.

Một người một mèo cùng nhau xuống lầu.

Vị trí cũ không thấy Đường Tố, thế nhưng mùi cháo và vị trí của Agatha dễ dàng cho cô biết được anh đang ở đâu - - - Nhà bếp.

Anh nấu cháo?

Điều này khiến Hứa Luật bất ngờ.

Đi đến cửa bếp, anh đang quay lưng lại với cô, trên người mặc chiếc áo khoác lông màu xám nhạt phồi quần kaki, dưới chân vẫn là đôi dép hình mèo, đứng trên bàn bếp bận bịu. Trên bàn bếp bày đầy dụng cụ làm bếp chuyên dụng của anh.

Ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ khiến toàn thân anh tỏa ra một vầng sáng nhàn nhạt.

Grruhh Grruhh … Trong nhà có người đàn ông tốt đây! Tuyệt đẹp!

Sắc đẹp bày sẵn trước mắt, Hứa Luật bây giờ muốn tự hỏi mình một câu: Điểm tâm có cần ăn không?

Không cần suy nghĩ cô cũng có thể trả lời: Không cần! Chỉ cần nhìn đã no rồi. Quá mị hoặc.

Đường Tố đóng cửa lò nướng, quay đầu: “Qua ăn đi!”

“Woaaa …”, Hứa Luật bước đến, an vị trên ghế, tha thiết mong chờ món ăn được phục vụ.

Cháo nấu bằng nồi đất bốc hơi nghi ngút, hương vị vẹn toàn, khiến bụng cô thức tỉnh kêu réo ùng ục. Cả tối qua không ăn uống, bây giờ ngửi thấy mùi cháo mới phát hiện cô cực kỳ đói bụng.

Đường Tố nhanh chóng mang mấy món lên bàn, rồi lấy chén múc cháo ra …

“Cháo này hầm rất lâu!”

Đường Tố: “Ừ! Trước tiên ngâm nước để gạo nở, đầu tiên nấu lửa lớn, rồi lửa nhỏ hầm nửa tiếng. Cho lửa nhỏ thêm một chút, chừng mười phút đổ vào 2ml dầu olive, giúp cho món ăn có thêm màu sắc. Mười phút cuối phải khuấy đều tay, để gạo và nước quện lại thành dạng sền sệt.”

Hứa Luật nghe xong mớ kiến thức học thuật nấu nướng này, ngoại trừ khâm phục thì không biết nói gì hơn. Nếu như kêu cô nấu, chính là mấy món ăn liền, đợi nước sôi, chế vào là xong.

“Anh nấu từ sớm?” Lúc thức dậy cô có nhìn đồng hồ, chưa đến bảy giờ.

Vậy không lẽ khoảng sáu giờ anh đã nấu?

Đường Tố kéo cái ghế bên cạnh cô, ngồi xuống: “Quên chuyện thời gian đi. Lúc này cô hoàn toàn tỉnh táo rồi chứ!”

Hứa Luật nhoẻn miệng cười, nhìn chén cháo óng ánh trong tay anh, chỉ cần nhìn cũng đủ biết là rất ngon. Cô gào thầm trong bụng, đưa tay muốn lấy chén cháo: “Tôi nhất định sẽ mấy chén!”. Tuyệt đối không phụ tâm ý của anh.

“Ngồi yên!”, Đường Tố liếc nhìn tay cô đang duỗi ra, “Thu tay về!”

“Ờ …”, Hứa Luật chớp chớp mắt.

Một giây sau, cô trông thấy anh múc một muỗng chao, phù phù thổi cho bớt nóng, rồi tự nhiên đưa đến trước mặt cô: “Há miệng!”

Ối!

Hứa Luật bị dọa sợ, cô bật dậy khỏi ghế, động tác quá nhanh và đột ngột khiến cô choáng váng, phải ngồi lại vào ghế.

Đường Tố cau mày: “Không được nhúc nhích!”, cuối cùng nói thêm một câu: “Cử động miệng là được, há ra!”

Hứa Luật cuống quýt, được đút cho ăn thế này đã qua từ rất rất lâu rồi, hơn nữa tay cô đâu bị thương: “Đường Tố! Tôi tự ăn được!”

“Không được!”, Đường Tố kiên quyết từ chối đề nghị này của cô: “Ngày hôm qua cô đụng trúng đầu, não chấn động nhẹ, để cô tự mình ăn, khi cúi đầu sẽ khiến cô choáng váng.”

Mùi cháo thơm phưng phức không ngừng lan tỏa khiến cô nuốt nước miếng ừng ực, thật sự thèm quá, nhưng … để anh đút thì thật mất mặt.

Cái bụng với mặt mũi, thứ nào quan trọng hơn, Hứa Luật xoắn xuýt!

“Không thích ăn sao? Vậy tôi nấu món khác”, Đường Tố nói sau đó nhanh tay thu chén về. Trong đầu Hứa Luật còn đang mải cân nhắc cần mặt mũi hay muốn bụng no, nhưng phản ứng cơ thể vẫn quyết định nhanh hơn, trực tiếp há lớn miệng, nghiêng người, ngậm muỗng cháo, không cho anh cất đi. Động tác qua nhanh khiến hàm răng chạm vào muỗng phát ra tiếng kêu nho nhỏ …

Đường Tố: “…”

Hứa Luật: “…”

Hai người mắt đối mắt, nhìn nhau chằm chằm vài giây.

Hứa Luật giả bộ trấn tỉnh, ngồi thẳng người, nuốt miếng cháo vào bụng.

Cháo trong miệng, mềm mềm, sệt sệt, vừa ăn, rất rất ngon.

Pà nó! Sao ngon như vậy!

Nếu như ăn không ngon, cô còn có cớ để cự tuyệt anh đút cô ăn, thế nhưng …

Quá đáng! Sao nó lại ngon thế chứ!

Bây giờ ăn, mặt mũi không còn, nhưng bụng được no, vậy cũng đâu thiệt thòi lớn lắm.

“Đường Tố …”, Hứa Luật gọi anh.

“Hả???”, động tác ‘chụp mồi’ của Hứa Luật khiến Đường Tố ngơ ngẩn mấy phút - - - Động tác vừa rồi của cô … nó … nó thật đáng yêu. Anh đã ghi nhớ vào trong não, còn không ngừng tua đi tua lại thật chậm vài lần.

“A - - -“, Hứa Luật há miệng chờ miếng kế tiếp.

Bàn tay đang cầm muỗng khựng lại một chút - - - A! Hành động này cũng phải ghi lại.

Anh lại múc một muỗng nữa đưa đến miệng cô.

Hứa Luật trông thấy cháo còn bốc khói, cô phùng má thổi thổi hai cái, sau đó mới nuốt vào.

A! Cái này cũng phải nhớ kỹ.

“Ăn ngon quá! Thêm chén nữa!”

Ăn hết một chén, Hứa Luật không nhịn được liếm liếm môi, không biết rằng động tác này đã được giáo sư Đường nhìn thấy, còn cẩn thận lưu lại vào ‘máy vi tính’.

“Bây giờ không được ăn quá nhiều …”

‘… nếu không sẽ dễ bị nôn ói.’ Nhưng khi câu này chạm phải gương mặt nhỏ chờ mong kia lại biến thành:

“… Nhiều lắm chỉ được thêm nửa chén nữa!”

“Gruhhh … Nửa chén cũng được , ai kêu anh nấu ngon quá làm chi!”

Đường Tố cảm giác tâm trạng mềm nhũn như kẹo đường, khóe miệng không tự chủ cong lên ...

--- Ơ! Lòng như được bao bọc bởi mật ngọt? Đây là cách ví von quái quỷ gì vậy?

Giáo sư Đường tự cảm thấy trình độ ngữ văn của anh quả thật có vấn đề, quả thật quá thê thảm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.